Trích đoạn hài trong Hữu châu hà tu độc – Tô Du Bính

>>Chứng minh Cơ Diệu Hoa là tên vô sỉ, mặt dày<<
Cảnh báo trước khi đọc: đây là những đoạn trích về một tên vô sỉ, mặt dày, phúc hắc lại còn tự kỷ…
——Đoạn trích 1——
Cơ Diệu Hoa: “Người Trung Nguyên thích ăn gì mặc gì nói gì chơi gì?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Ăn thức ăn, mặc y phục, nói tiếng Hán, chơi phong tranh (diều).”
Cơ Diệu Hoa: “Diều? Là thứ thả trên trời ư? Ngươi biết chơi chứ?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Không biết.”
Cơ Diệu Hoa: “Ta biết, để ta dạy ngươi.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
Cơ Diệu Hoa: “Người Trung Nguyên thích mặc hồng y chứ?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Không thường mặc. Thông thường chỉ có người thành thân mới mặc.”
Cơ Diệu Hoa: “Vậy ngươi thành thân chưa?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Chưa.”
Cơ Diệu Hoa: “A, thế được gọi là ‘khuê nữ’ đúng không?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 2——
Hai người chuẩn bị đi thám thính…
Cơ Diệu Hoa: “Móng tay của ta rực rỡ thế này, sợ bị phát hiện. Cho nên một hồi nhất định thân thân phải nắm lấy tay ta, bao bọc hết các ngón tay của ta. Có như vậy mới không bị người khác thấy a.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Phong chủ có thể giấu vào tay áo.”
Roạt…
Cơ Diệu Hoa kéo rách một cánh tay áo, vô tội bảo: “Hình như giấu không được nữa rồi.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 3——
Cơ Diệu Hoa lợi dụng hôn lên môi Đoan Mộc Hồi Xuân…
Đoan Mộc Hồi Xuân ngữ khí cảnh cáo: “Phong chủ.”
Cơ Diệu Hoa che mặt nói: “Nha nha nha! Đâu chỉ có thân thân ngượng ngùng, ta đây cũng xấu hổ này.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 4——
Đoan Mộc Hồi Xuân cầm bánh bao tống thẳng vào miệng Cơ Diệu Hoa…
Cơ Diệu Hoa: “Thân thân, sao ngươi lại chặn cứng cái miệng anh đào nhỏ của ta?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 5——
Cơ Diệu Hoa cắn cắn móng tay, thuỷ quang trong mắt sóng sánh như sắp trào ra: “Thân thân chủ động đem bánh bao đến cho ta phải chăng… thân thân đã sẵn sàng cùng ta… hoan ái?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 6——
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Ta vai chống không nổi tay đỡ không xong, văn không thành võ không thạo, cầm kỳ thi hoạ chẳng thứ nào tinh, Phong chủ cần ta để làm gì?”
Cơ Diệu Hoa: “Vừa vặn tay ta có thể chống vai có thể đỡ, mặc dù văn không thạo nhưng võ cũng thông qua, cầm kỳ thi hoạ chẳng thích thứ nào, sánh cùng thân thân quả thực là một đôi thiên tạo địa thiết.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 7——
Cơ Diệu Hoa: “Thân thân, ta phát ghen này. Sao ngươi chẳng để ý đến người ta, thực tuyệt tình quá!”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Tuyệt tình đỡ hơn tuyệt hậu.”
Cơ Diệu Hoa: “…”
——Đoạn trích 8——
Cơ Diệu Hoa: “Ta muốn cùng ngủ với thân thân cơ.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Phong chủ không sợ ta ng chung, sẽ biến thành sài lang à?”
Cơ Diệu Hoa: “Ta thích tên sài lang bại hoại thân thân hơn!” Rồi chạy lại lấy mất bộ xiêm y hoa hoè sặc sỡ ướm vào người: “Thân thân thích ta mặc bộ nào? Loại sa mỏng này được không? Nếu ta không mặc cái gì ở trong… hẳn là thấy hết nha.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 9——
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Ta đây chỉ là hạ nhân, phải khách khí với Phong chủ rồi.”
Cơ Diệu Hoa: “Hạ nhân a. Vậy ta đây là thượng nhân của ngươi sao?” (thượng nhân: kẻ nằm trên =)))
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
——Đoạn trích 10——
Cơ Diệu Hoa: “Thân thân không biết xào mì sao?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Không biết.”
Cơ Diệu Hoa: “Vậy trụng mì cho ta ăn đi.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Cũng không biết.”
Cơ Diệu Hoa: “Thế thân thân biết cái gì?”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “Ăn mì.”
Cơ Diệu Hoa: “Thân thân và ta thật giống nhau, chúng ta quả là trời sinh tuyệt phối.”
Đoan Mộc Hồi Xuân: “…”
<Còn tiếp>