Trích dẫn hay trong “All in love” – Cố Tây Tước

Sau khi cưới, đầu tiên là tiền đâu: đếm phong bì.

Từ Vi Vũ vừa bóc vừa lẩm nhẩm đếm: “1, 2, 3,… , 9, 10, J, Q, K…” Hình như có gì đó không ổn, rồi nghe anh tiếp tục, “K, A, B, C, D,… O.”

Tôi hỏi anh được bao nhiêu rồi? Từ Vi Vũ: “Hai tám.”

Tôi rảnh rỗi, tự đếm lại lần nữa thì đúng là hai tám thật, không biết là do anh đoán giỏi hay tại não cấu tạo khác người thường?

Sau đó anh đếm: “Z, Y, X, W, V…”

Cứ vài lần như vậy, lần nào cũng trúng phóc, Từ Vi Vũ liếc tôi – người đang hăng hái kiểm tra lại những phong bì anh đã đếm xong, nói: “Không nhầm được đâu, kiểu đếm 123 đơn giản sao thỏa mãn được IQ của anh!”

——————————————————————-

Từ Vi Vũ: “Vợ ơi, nấu cơm cho anh đi, là yêu cầu hợp pháp đấy!”

“Tình yêu, mua quần áo cho anh đi, anh hết quần áo mặc rồi, yêu cầu hợp pháp!”

“Vợ, tối nay xem phim nhé, yêu cầu hợp pháp đấy!”

“Thanh Khê này, hát tình ca cho anh đi, yêu cầu hợp pháp, yêu cầu hợp pháp nhé!”

Rất nhiều lần, tôi phải cố gắng lắm mới không có hành vi “xử lý” phạm pháp với anh.

“Anh ngồi yên một lúc có được không?”

“Không, tất cả các yêu cầu trên đều được ‘Luật hôn nhân Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa’ bảo vệ.”

Tôi cười lạnh một tiếng, “’Luật hôn nhân’ còn rảnh rỗi quản lý cả mua quần áo, xem phim cơ à?”

Khi lặng lẽ ra chỗ khác, anh còn không quên lẩm bẩm: “Điều ba Luật hôn nhân, nghiêm cấm bạo lực gia đình và các hành vi ngược đãi, ruồng rẫy giữa các thành viên…”

——————————————————————-

Ra ngoài, thấy tôi mải tò mò ngó nghiêng một chiếc xe thể thao nổi bật trên đường, người ngồi ghế lái phụ nghiêm túc: “Nhìn biển số xe cái biết ngay. Thành phố mình có một đám con ông cháu cha chỉ biết ăn chơi trác táng, uống rượu hút thuốc rồi đi gây chuyện, chúng nó thường lấy biển số xe 777, em thấy có ngu không? Khụ, vấn đề chính là, em đừng có nhìn nữa. Thích thì nhìn anh đây này, hiện thân của cái đẹp và chính nghĩa đấy!”

——————————————————————-

Tản bộ xong lên quảng trường xem các cô các bác khiêu vũ, bỗng có một cô gái xinh đẹp bước đến hỏi Vi Vũ: “Anh đẹp trai, cho em gọi nhờ cuộc điện thoại được không?”

Vi Vũ quay lại, “Một, nếu em muốn xin số, anh chắc chắn sẽ không cho, vợ anh đứng ngay đây này. Hai, nếu muốn lừa đảo, anh là cảnh sát đấy.”

Cô gái dứt khoát đi luôn.

——————————————————————-

Tôi vừa mở cửa phòng sách thì thấy Từ Vi Vũ đang cãi nhau với em trai… qua webcam.

Vi Vũ: “Hồi cấp 3 anh toàn cạo hết đấy thôi, đây tự tin trời sinh nghiêng nước nghiêng thành, có cạo trọc vẫn là trai đẹp. Ai như tóc em, thấy răng không thấy mắt, chẳng khác gì thằng nhóc trong tiệm uốn xù.”

Em trai: “Tôi cắt đầu này hết 50 bảng Anh đấy!”

“Ô thế ra đầu em chỉ đáng giá 50 bảng Anh à.”

“Anh có ý gì?”

“Em còn muốn anh nhắc lại rằng đầu em chỉ đáng giá 50 bảng Anh à?”

“Tôi không nói chuyện với anh nữa, gọi chị tôi vào đây! Chị tôi đâu? Ai cho anh dùng máy tính của chị tôi! Bảo chị tôi vào nói chuyện với tôi! Còn anh đi chết đi!”

——————————————————————-

Em trai ở nhà (nhà bố mẹ tôi) bỗng nảy ra ý tưởng nuôi cá vàng, hôm ấy nhà chỉ có mình Vi Vũ, thấy anh ra ngoài, nó miễn cưỡng lắm mới nhờ anh mua hộ năm con, còn “công tư phân minh” đưa tiền trước.

Hôm ấy về, tôi nghe thấy tiếng nó: “Đền tiền!”

Hoá ra trên đường mua về chết mất hai con.

Em trai: “Anh đền tiền đi, chết hết cá của tôi rồi!”

Vi Vũ thản nhiên đáp lại một câu: “Đầu tư quá mạo hiểm.”

Em trai: “…”

——————————————————————-

 Thời cấp ba, tôi có một cô bạn, nhìn rất dễ thương nhưng khá nóng tính. Có lần đi du lịch bằng xe buýt, trên xe chật kín người, nó bị giẫm vào chân, kêu lên: “Ai đấy, chịu trách nhiệm đi!”

Quay lại thì thấy một bạn nam, nó: “Cho cậu đạp một lần nữa, coi như vừa nãy tôi chưa nói gì.” Ai ngờ cậu trai cao to ấy trả lại một câu ”dịu dàng như nước”: “Mình không nỡ.”

Bạn tôi shock.

Đến lúc xuống xe, cậu bạn kia cũng xuống cùng, còn gọi với con bé lại: “Người đẹp, cho tớ số điện thoại đi?”

Nó không quay lại, giơ mỗi ngón giữa lên: “1, rồi bao nhiêu nữa?!”

Lần này cả tôi và nó đều im bặt.

——————————————————————-

Suốt ba tiếng đồng hồ đi đường, đôi vợ chồng trẻ ngồi sau ngọt ngào, chồng: “Đói à? Có cần ăn vặt không? Khát không? Uống hớp nước nhé? Ối, em ngồi cạnh cửa sổ nắng lắm, anh che giúp em nhé cưng. Tình yêu, buồn ngủ thì cứ tựa vào vai anh.”

Ghế trên. Người đàn ông ngồi cạnh tôi: “Đói quá, vợ, tìm đồ cho anh ăn đi. Khát chết đi được, em để nước ở đâu đấy, tìm cho anh đi. Khiếp, sao nắng gắt thế, vợ, anh mượn mũ nhé? Tình yêu, anh buồn ngủ, cho anh tựa…”

Cả đường đi tôi không ngừng suy nghĩ, có phải mình yêu nhầm người rồi không?

——————————————————————-

Từ gia nói: “Khi về già, chúng ta quy ẩn trong một thị trấn nhỏ nhé, mình sẽ mở một cửa hàng, ờm em thích ăn hoa quả à, thế thì ta bán hoa quả. Khi anh hỏi, ‘Bà nó ơi, dưa hấu để đâu rồi’, em sẽ trả lời, ‘Ở trong thùng mận đấy ông nó’. Rồi hát hò này, uống trà này, ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn, tay nắm tay cùng nhau luân hồi, hẹn kiếp sau gặp lại.”

“…” Hẳn là lên kế hoạch từ lâu lắm rồi đây.

——————————————————————-

Con trai của chị gái của anh họ của Từ Vi Vũ, vừa tròn bốn tuổi. Cậu bé đặc biệt yêu… điện thoại của Vi Vũ, căn bản vì điện thoại anh lắm trò chơi. Một kỳ nghỉ, anh họ Bắc Đại nhét thằng bé vào nhà chúng tôi rồi “đánh lẻ”.

Trưa, tôi và Vi Vũ dẫn thằng bé đi ăn cơm, trong nhà hàng đông nghịt người, thằng bé kéo quần Từ Vi Vũ nói to: “Chú chú, cháu muốn chơi chim nhỏ của chú, nó đâu rồi!”

Cả nhà hàng im ắng lạ.

Vi Vũ đầu đầy vạch đen, rút điện thoại trong túi ra rồi nghiêm trang nói to hơn: “Cháu thích chơi game ‘Angry Bird’ trên điện thoại chú đúng không? Đây cho cháu chơi!”

Rồi thằng bé cầm điện thoại, chơi “Angry Bird” rất vui vẻ.

Về đến nhà, Vi Vũ la ó: “Anh muốn xoá cái trò chết dẫm này!”

——————————————————————-

Vi Vũ đang nằm ườn trên ghế xem TV thì có đồng nghiệp gọi đến, anh lười biếng nhấn loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn. TV vẫn còn bật, giọng nữ vang lên: “Anh đừng đi, em sai rồi, xin anh đừng đi!!”

Người đầu dây bên kia nhỏ giọng hỏi: “Anh cãi nhau với vợ à?”

Vi Vũ: “Không.”

Người kia: “Ôi, may quá, làm em giật cả mình, đang định bảo nếu anh cãi nhau với vợ thì mai đừng đến cơ quan, kẻo lại giận cá chém thớt, đe dọa tính mạng của mọi người.”

Tôi ngồi cạnh, im lặng.

Lát sau mới hỏi Từ Vi Vũ: “Anh hay xả giận ở cơ quan à?”

“Đâu.” Anh bào chữa, “Anh chỉ bảo mỗi câu là: Một ngày nào đó, nếu anh ly hôn, chúng mày nhớ giấu hết vũ khí trong cơ quan đi nhé.”

“…”

——————————————————————-

Tối vào nhà tắm công cộng. Tôi tắm xong trước, chờ Từ Vi Vũ ngoài phòng khách đến nửa tiếng vẫn chưa bóng hồng xuất hiện.

Về sau mới biết anh ngất trong đó… được người ta đỡ đến phòng thay đồ. Khi nhân viên nam đang sấy cho anh bằng máy làm lạnh, đồ dở hơi ấy mơ mơ màng màng tỉnh lại, còn không quên ầm ĩ: “Tôi không cần phục vụ đặc biệt!” Nghe nói lúc đó mọi người xung quanh được bữa cười no.

Sau khi lên xe, anh dán lấy tôi, gấp tay áo làm bộ lau nước mắt, “Người ta bị nhìn hết cả rồi, vợ, về nhà em phải an ủi trái tim bé nhỏ của anh.”

“Em có nhìn đâu.”

“Bình thường toàn một mình em nhìn còn gì!”

“…”

Trên đường đi, anh còn lẩm bà lẩm bẩm như chị Tường Lâm: “Bị nhìn hết rồi, haizzz, phải làm sao bây giờ, bị nhìn thấy sạch rồi, chán đời quá, phải làm sao bây giờ, không một mảnh vải che thân, quá xấu mặt, sao có thể yêu được nữa đây…”

Tôi hỏi: “Có cần phóng đại đến thế không?” Lại còn chán đời, hết yêu…

Anh lập tức cao giọng: “Có, thân thể này sinh ra chỉ để cởi cho em xem, bây giờ…” Tôi ngắt lời: “Bố mẹ ông bà và cả người lớn nhà anh nữa, chắc đầy người nhìn thấy anh khoả thân rồi còn gì? Đấy là hồi nhỏ, lớn lên, chẳng phải anh kể khi học đại học còn vừa tắm vừa đọ ấy ấy à? Chậc, đi so với người nước ngoài anh không thấy tủi thân sao?”

Vi Vũ: “Nói! Cô là ai?! Vợ tôi đâu?!”

“…”

——————————————————————-

Tối Từ Vi Vũ lên mạng, đọc được bài báo về một người “cuồng thẩm mỹ”.

Vi Vũ: “Có cần chửi bậy luôn bây giờ không? Bộ phận quan trọng nhất còn phẫu thuật công khai, mấy chỗ kia động dao động kéo đã là gì? Giờ tin tức ngày càng nhảm nhí.”

“…”

——————————————————————-

Cơ quan Vi Vũ tổ chức chơi CS nhân vật thật, tôi bị kéo đi, từ chối kiểu gì cũng vô dụng. May mà có khá nhiều người đưa người nhà đi cùng.

Chia đội trước khi ra sân, theo hình thức bốc thăm, tôi và Vi Vũ ở hai phe đối địch. Anh kéo tay tôi nói: “Vợ, anh là người có tổ chức, có kỷ luật nên nếu anh có làm gì, kính mong… đại nhân không chấp tiểu nhân, về nhà đừng bắt anh quỳ bàn phím nhé.”

Phía trước có người gọi: “Vũ, anh lề mề thế! Ra đây tập trung nhanh!”

Vi Vũ: “Ầm ĩ cái gì, anh mày đang bận khẳng định phẩm chất quân nhân!”

Bắt đầu chiến đấu, chưa được bao lâu, tôi đã bị dí “súng ngón tay” chặn lại.

Từ Vi Vũ từ phía xa lao tới, “Đợi tý! Tù binh ấy để anh!”

Tôi nhìn trời, Từ Vi Vũ chạy đến, nhìn đồng đội mình tha thiết, rồi, giết anh ta.

Đồng đội: “…”

Tôi: “…”

Vi Vũ: “Ôi, không thể xuống tay với người đẹp được.”

Tôi – không phải người đẹp – thật lòng nói: “Hay là anh bắn em một phát xử lý luôn đi, em muốn về uống trà tiếp.”

——————————————————————-

Từ Vi Vũ nói chuyện điện thoại: “Khi anh đã nói ‘không thích’ thì chúng mày đừng phí nước bọt, năn nỉ kiểu gì gia cũng không đồng ý đâu! Nói lắm, một, làm anh càng không thích, hai, anh vẫn ‘không thích’.”

Một lát sau tôi hỏi: “Anh cứ nói mười câu thì chín câu phải có ‘không thích’ nhỉ, unhappy sir?”

Vi Vũ: “Nhưng với em lúc nào anh cũng là happy sir, viết tắt H sir!”

Anh có hiểu H nghĩa là gì không đấy?

Có hôm tôi thuận miệng hỏi anh, “Happy sir, điều gì khiến anh happy?”

Vi Vũ: “H!”

“…”

H chắc ko cần giải thích nữa nhỉ …~

——————————————————————-

Lớp mười, một tiết kiểm tra toán – môn tôi học khá được.

Làm xong bài, nhìn thời gian vẫn còn nửa tiếng mà tôi không thuộc kiểu thích nộp bài trước khi hết giờ gây sự chú ý, lại thêm tối qua ngủ không ngon, hơi buồn ngủ nên gục đầu xuống đánh một giấc.

Khoảng năm phút sau, xung quanh có tiếng người đi lại.

Giọng của Vi Vũ: “Tránh ra tránh ra, mất hết không khí bây giờ.”

“Cậu ấy ngất à? Anh Vũ, cõng xuống phòng y tế nhanh.”

“Biết rồi biết rồi.”

“Vũ, có cần hô hấp nhân tạo trước không?”

“Để tao xem thử, xem thử.”

Tôi ngẩng đầu lên, “…”

Mình chỉ làm xong sớm, nằm nghỉ ngơi một chút thôi mà các bạn.

————————-

Chia ban xong, Vi Vũ trốn học sáng đi chơi game với đám bạn cùng lớp, nghe đâu bị bắt quả tang đang trèo tường về khi đã chơi thoả thích.

Ngay hôm sau ,nhóm học sinh ấy bị thông báo phê bình trước toàn trường, còn bắt đọc bản kiểm điểm trên chương trình phát thanh.

Khi loa trước phòng học vang lên tiếng Từ Vi Vũ, giọng anh còn mang tiếng cười: “Khụ khụ, xấu hổ quá! Em Từ Vi Vũ, hôm qua vì xúc động nhất thời đã sa chân vào con đường tội lỗi, xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa, em sẽ chăm chỉ học tập không ngừng phấn đấu, học theo tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê-nin, tư tưởng Mao Trạch Đông, xây dựng lý luận chế độ xã hội chủ nghĩa đặc sắc của dân tộc, không ngừng cải thiện nâng cao kiến thức, kỹ năng vì dân phục vụ…”

Có tiếng càu nhàu từ phía sau, “Từ Vi Vũ mày chép đơn xin vào đoàn của tao!”

Vi Vũ: “Đừng ồn ào! Lần này, em thực sự rất ăn năn, kính mong thầy cô tin tưởng em. Ngoài ra, ai đó ban xã hội, Happy Valentine’s Day!”

Có người ở sau đùa: “Thầy cô ơi, có học sinh công khai yêu sớm!”

Vi Vũ: “Tao có nói rõ ai đâu? Đấy là chúc các thầy cô khoa xã hội Valentine vui vẻ, tất nhiên là cả các thầy cô khoa tự nhiên nữa! Chúc thầy cô hàng năm có ngày nay, tuổi tuổi có sáng nay! Rồi, tiếp theo là ai? Nhanh nhanh lên nào!”

Tôi: “…”

————————-

Thời đại học, buôn điện thoại.

Từ Vi Vũ kể lể: “Dạo này anh đang nghĩ xem nên đặt tên cho con chúng ta như thế nào.”

Tôi: “Có sớm quá không?”

“Không hề, nghĩ sớm một tí mới yên tâm chứ.”

“Vậy anh đã nghĩ ra chưa?”

“Chưa, thế nên giờ mới gọi em ra cùng bàn bạc.” Sau đó anh nói rất nghiêm túc, “Đầu tiên phải chọn họ, Thanh Khê, em gả cho anh hay anh đi ở rể?”

“…”

————————-

 Vi Vũ từng được tỏ tình bởi… một người đàn ông, trong chuyến du lịch, khi đang dạo phố Scotland thì một ông chú nhìn rất thô tục đi ngang qua Từ Vi Vũ bỗng gào tướng lên: “I Love You!”  Và điều đó đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng đồng chí Vi Vũ, suốt một khoảng thời gian dài, trước khi đi ngủ, anh luôn nói với tôi: “Ôm anh đi, hành hạ anh đi, để anh quên ký ức kinh khủng ấy.”

“Anh bảo không đọc tiểu thuyết cơ mà?”

“Hôm về nhà bà ngoại em, có xem hai tập phim thần tượng với bà. “

Sức công phá của phim thần tượng thật mãnh liệt, tôi hỏi: “Anh muốn bị hành hạ thật à?”

“Ừ đến đây đi!”

“Roi da nhé?”

“…”

“Không thì cán chổi?”

“…”

“Hay là thích chổi lông gà?”

“…”

 ————————-

Buổi sáng Từ thiếu đập chết một con muỗi đang máu chảy đầm đìa trên giường rồi lẩm bẩm:
“Dù em đã mang trong mình giọt máu của anh, nhưng anh vẫn phải giết em, vì anh đã có người yêu rồi.”
“…”
————————————
Có lần một cậu bạn thất nghiệp, hỏi anh: “Từ gia, chú thấy anh đi đóng phim giường chiếu thế nào? Có kiếm được nhiều tiền không?”
Từ Vi Vũ thản nhiên trả lời: “Mày? Phim giường chiếu? Mày đóng vai giường hay vai chiếu?”
————————————
So với tôi, dường như Từ Vi Vũ mới chính là người thiếu cảm giác an toàn, mỗi khi ra ngoài anh phải hỏi đi hỏi lại: “Thanh Khê, anh mang chìa khoá chưa? Thanh Khê, gọi điện thoại cho anh đi, xem anh đã cầm điện thoại chưa?”
Mỗi lần như vậy tôi đều bị đánh thức khi đang say giấc nồng, lấy điện thoại của mình, nỗ lực vượt khó gọi cho Vi Vũ, sau đó nhìn anh vừa rút điện thoại trong túi áo vừa đi ra ngoài.
Miệng còn lải nhải: “Ồ, mới sáng ra đã nhớ anh rồi sao.”
Hình như không phải Từ Vi Vũ thiếu cảm giác an toàn… mà là thiếu đòn thì phải?
———————————-
Từ thiếu và em vợ cãi nhau:
“Chúc mừng năm mới! Vợ!”
“Happy New Year! Chị!”
“Gl ü ckliches neues Jahr!”
“Nuovo Anno Felice! Chị!”
“Em nói tiếng chim đấy à?”
“Anh nói tiếng chim thì có, đấy là bạn tôi dạy tôi!”
“Bạn em người nước nào?”
“Người Ý!”
“Thằng đó lừa em rồi!”
“Anh lừa tôi thì có! Tôi khinh!”


9 thoughts on “Trích dẫn hay trong “All in love” – Cố Tây Tước”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰