Giới thiệu

[Giới thiệu sau sách]
  Thích sao?
  Anh không biết.
  Anh chỉ biết người này rõ ràng yếu đuối vô cùng, lại vẫn hết lần này đến lần khác bảo vệ anh.
  Anh chỉ biết người này có lúc nhát gan vô cùng nhưng đối với chuyện của anh luôn lớn gan bất thường.
  Anh chỉ biết từ rất sớm, anh đã muốn quan hệ của bọn họ gần gũi hơn, càng ngày càng gần gũi hơn nữa.
  Rốt cuộc là muốn gần gũi đến mức độ nào?
  Gần đến độ không thể tách ra được.
  Đó chính là đáp án trong lòng anh.

[Giới thiệu của typer]
  Đúng như tên của bộ truyện, đây là câu chuyện kể về quá trình phát triển tình cảm của chàng thợ săn ảnh suốt ngày lẽo đẽo theo dõi, rình mò… rồi sau đó anh chàng đại minh tinh cũng chú ý đến cậu nhóc có vẻ trông nhát gan, khờ khạo nhưng lại “lớn gan bất thường”.
  Truyện rất nhẹ nhàng, biến cố không lớn, kiểu giống như làm nền cho tình yêu hai người thôi. Vì vậy nếu bạn nào thích những bộ nhiều tình tiết giống ngồi tàu lượn siêu tốc vậy thì nhấn Back nhé!

Chương 5 (1)

“Y Nghiên…”. Triết Dân nắm lấy tay tôi.

“Nhưng đã quá muộn rồi, Y Nghiên đã hứa vổ vũ cho tôi! Thế nào? Có phải là tôi quyến rũ hơn cậu không?!!”

Triết Dân chưa kịp nói gì, Bùi Kỷ Trung đã bồi thêm một câu.

“Này, khoan đã, Bùi Kỷ Trung, hôm qua cậu bảo tôi đến đây chứ không phải tôi…”. Tôi vội vàng giải thích.

“Được! Bùi Kỷ Trung, cậu hay lắm! Lần này xem như cậu thắng! Lần sau sẽ đến lượt tôi!”. Vừa nói Triết Dân vừa ném trái bóng xuống sàn.

Thế là cả hai nhóm xông ra sân, để tôi đứng lại một mình.

“Khoan đã, có một chuyện quan trọng mà suýt nữa quên rồi!”.

Bùi Kỷ Trung ngừng lại, lấy trong túi áo ra một tờ giấy ném về phía tôi.

“Tóc xoăn, cầm lấy, cô phải đọc cho tôi trước trận đấu!”

Gì thế này? Tôi ngạc nhiên chụp lấy tờ giấy

“Tóc xoăn, đứng đó làm gì, đọc mau lên!”. Bùi Kỷ Trung thúc giục.

“Y Nghiên, có phải lời hù doạ gì đó không, đừng sợ, có mình ở đây. Cậu cứ đọc đi xem thử hắn dám làm gì cậu nào?!”

Tôi thực sự chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn họ, bởi vì lòng bàn tay tôi đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Bởi vì những điều Bùi Kỷ Trung bắt tôi đọc còn đáng sợ hơn cả lời hù doạ đó.

Làm sao bây giờ? Tôi có chết cũng không thể đọc.

“Tóc xoăn, nhanh lên, hôm qua cô đã hứa rồi mà!”. Bùi Kỷ Trung kêu lên.

“Y Nghiên, đọc được cứ đọc, sợ gì?!”. Triết Dân cũng nói to với tôi

“Đúng vậy, đọc nhanh lên!”.

“Đừng sợ cậu ta, cậu cứ đọc thử xem cậu ta muốn gì.”

Cả hai người đều thúc giục tôi.

Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa!

Tôi bực bội quá! Cuối cùng tôi la lớn: “Đọc thì đọc!”.

Vì cả hai người đều ép nên tôi đành đọc tờ giấy của Bùi Kỷ Trung.

“Bùi Kỷ Trung, anh tuyệt vời nhất! Anh giỏi nhất! Trong lòng em, anh luôn chiến thắng, anh sẽ thắng! Em tự hào về anh!”.

Đọc xong tôi cảm thấy muốn nôn.

Nhìn lại tờ giấy của Bùi Kỷ Trung, không chỉ chữ nghĩa ngã nghiêng mà còn có vài từ sai chính tả nữa chứ!

“Đọc xong rồi, các người hài lòng chưa!”. Tôi tức tối giơ tờ giấy trước mặt họ.

“Tôi không đánh nữa!”. Triết Dân ném trái bong xuống đất, gằn giọng nói với Bùi Kỷ Trung!

Tôi thấy thế giật mình, tại sao Triết Dân lại tức tối đến thế?!

Tôi chưa bao giờ thấy Triết Dân nổi giận như vậy, trong ấn tượng của tôi, Triết Dân luôn hoà nhã cho nên con gái rất mê cậu ấy, hôm nay làm sao vậy?

Triết Dân chẳng thèm màng đến Bùi Kỷ Trung, cậu ấy đi thẳng ra cổng, sau đó người của nhóm Đằng Long cũng đi theo sau.

“Vậy cậu đã nhận thua rồi à?”. Bùi Kỷ Trung nhìn Triết Dân.

Triết dân không quay đầu, chỉ bước thẳng về phía trước.

“Triết Dân, đợi mình!”. Tôi vội vàng đuổi theo Triết Dân.

“Này, tóc xoăn, cô làm gì vậy?”. Tôi chưa chạy được mấy bước đã bị Bùi Kỷ Trung cản lại.

“Cậu buông tôi ra, tôi không thèm nói chuyện với cậu!”. Tôi giằng tay Bùi Kỷ Trung ra.

Cậu ta đã chọc giận Triết Dân, tôi không thể nào tha thứ cho cậu ta được! Còn nữa, cậu ta bắt tôi đọc những dòng chữ nghe mà muốn nôn, tôi chịu đủ rồi!

Tôi chạy theo Triết Dân, nhưng bị Bùi Kỷ Trung cản lại nên Triết Dân và người của nhóm Đằng Long đã bỏ đi xa.

Tôi tức tối trở về nhà một mình.

Sau khi ăn tối xong, Bảo Nhi gọi điện đến cho tôi

“Y Nghiên, có phải hôm nay cậu xem nhóm Hip Hop chơi bong không?”.

“Đúng, làm sao cậu biết, mình chưa nói với cậu mà? Cậu nghe ai nói vậy?”.

“Mình gặp Kim Tại Vũ trên mạng, mình nghe cậu ta nói”.

“Chao ôi…”. Tôi thở dài, trả lời: “Đúng, Bùi Kỷ Trung bảo mình đi, bởi vì hôm qua cậu ta giúp mình, nhưng điều kiện trao đổi là hôm nay mình phải đi xem cậu ta chơi bong, cậu tưởng mình muốn đi à?”.

“Làm ơn đi Y Nghiên! Mình cứ tưởng cậu bị Bùi Kỷ Trung tóm lấy điểm yếu. Được rồi, kế hoạch thay đổi trong học kì này của cậu đã chính thức thất bại.”.

“Hả? Thất bại? Thế là sao? Mình chẳng hiểu gì cả!”.

“Cậu tưởng mọi người không biết sao, mình vừa nghe Kim Tại Vũ nói, hôm nay là trận đấu giữa nhóm Hip Hop với nhóm Đằng Long, ai thua người đó sẽ tự nguyện rút lui! Thế thì tốt rồi, cậu cổ vũ cho Bùi Kỷ Trung, vậy là cậu với Triết Dân chẳng còn cơ hội nào nữa!”.

Thì ra là vậy! Hèn gì dạo này mình ít gặp cậu ấy, thì ra là đi tập bóng.

Trận đấu vừa rồi là cuộc quyết đấu giữa họ, ai thua sẽ tự nguyện rút lui!!!

Tôi có cảm giác như bị mắc lừa. Nếu biết là vậy có đánh chết tôi cũng không đi xem. Đều là bởi tên Bùi Kỷ Trung đáng ghét!

Bảo Nhi còn có nhiều chuyện muốn nói với tôi, nhưng tôi chẳng còn lòng dạ nào nghe điện thoại nữa. Tôi suy nghĩ, nghĩ mãi, nước mắt tôi sắp tuôn rơi rồi. Sau này Triết Dân có còn ngó ngàng đến tôi không? Sau này cậu ấy có trở lại với Ái Sa không? Huhu… đừng mà!!!

Nghĩ đến chuyện từ nay về sau, mỗi ngày Triết Dân vẫn ngồi bên cạnh tôi nhưng cậu ấy đã là bạn trai của người khác, tôi không muốn điều đó xảy ra, điều này sẽ khiến tôi đau lòng lắm! Nghĩ đến đây, tôi chẳng còn lòng dạ nào làm chuyện khác, cũng chẳng thèm thay quần áo mà đã ngả trên giường. Tôi buồn bã nhìn lên trần nhà, lòng cứ nghĩ mãi đến Triết Dân. Lần đầu tiên gặp cậu ấy ở trường Thừa Nguyên, cậu ấy đá bóng trúng tôi rồi vội vàng chạy đến xoa đầu cho tôi. Lần đầu tiên trong đời có một người con trai đối xử tốt với tôi như vậy, điều ấy khiến tôi nhớ mãi trong lòng. Chả lẽ từ nay tôi và cậu ấy không còn cơ hội nào nữa sao? Tôi hận Bùi Kỷ Trung! Tôi hận nhóm Hip Hop của cậu ta!

Nếu gặp lại Bùi Kỷ Trung, tôi sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến, tôi thề đấy! Tôi nhất định sẽ giết cậu ta bằng ánh mắt căm thù!!! Tại sao tôi bị một người như cậu ta kiềm chế chứ? Tại sao tôi không có cơ hội để tự do chọn lựa nữa. Không được!

Tôi nhảy xuống giường, tôi không thể tiếp tục như thế, tôi còn phải học ở Thừa Nguyên ba năm nữa, không thể để cho Bùi Kỷ Trung tiếp tục làm thế, tôi chỉ còn con đường suy nhất là chuyển trường mà thôi! Nhưng tôi khó khăn lắm mới thi đậu vào trường trọng điểm như Thừa Nguyên, tôi không thể dễ dàng bỏ cuộc!

Tôi quyết định từ nay phải thoát khỏi bàn tay Bùi Kỷ Trung, tôi phải ở bên cạnh Triết Dân! Bây giờ tôi phải nói cho Triết Dân biết. Tôi ngồi dậy, quyết định gửi tin nhắn cho Triết Dân. (Thật ra, các phương pháp khác khiến tôi thấy ngại ngùng, chỉ có gửi tin nhắn mới là thích hợp nhất…)

Tin nhắn của tôi rất đơn giản, chỉ có mấy chữ nhưng tôi đã giấu trong lòng từ lâu, đó chính là: Triết Dân, chúng ta quen nhau đi!

Hôm sau trên đường đi đến trường, tôi thấy thấp thỏm lo âu. Tôi biết, nguyên nhân là: tôi sợ sẽ gặp Triết Dân trên đường…

Tuy tối qua sau khi gửi tin nhắn cho Triết Dân, tôi không hề sợ điều gì; nhưng vấn đề là cho đến giờ Triết Dân vẫn chưa trả lời tôi.

Khi hớn hở gửi tin cho một người, bạn hy vọng người đó trả lời, nhưng họ chẳng hề có động tĩnh gì, cảm giác đó tựa như đang bị mắc nghẹn. Tôi chỉ đành an ủi: có lẽ hôm qua Triết Dân khoá máy. Cậu ấy không đọc được tin nhắn! Lẽ nào đến giờ này cậu ấy vẫn chưa mở máy xem tin nhắn?!

Tôi không khỏi lo lắng, nếu lúc này Triết Dân đi về phía tôi mà lại đang xem mẫu tin đêm qua tôi gửi, tôi phải làm thế nào? Tôi phải tìm một cái lỗ mà chui xuống. Nhưng tôi biết chuyện đó dù không xảy ra trên đường, thì hôm nay chúng tôi vẫn sẽ ngồi bên nhau.

Tôi nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là vào lớp, tôi phải đi vòng qua bản tin để xem thông báo, đợi lát chuông reo hãy vào, để khỏi ngượng ngùng khi gặp Triết Dân.

Tôi đứng ở bảng tin xem thông báo mà lòng nao nao, một lát sau chuông reo lên. Vì thế tôi đành phải đeo balo cúi đầu bước vào lớp. Khi đi ngang qua Ái Sa, nếu tôi không nghe lầm, rõ rang nó đang “hừ” một tiếng. Khó khăn lắm mới bước về chỗ ngồi của mình, vừa mới để cặp xuống, Triết Dân đã mỉm cười: “Hôm nay sao đến trễ thế?”.

“Ừ…”. Tôi không dàm nhìn vào mắt Triết Dân, cúi đầu ấp úng đáp.

Tôi vẫn nhớ cảm giác khi gửi tin nhắn cho cậu ấy. Khi bước vào lớp, ta đã tự nói với mình: khi nhìn Triết Dân phải thản nhiên, đừng để cậu ấy thấy mình khác lạ.

“Vào lớp…!”. May quá, thầy giáo vào rồi, vì thế Triết Dân không nói gì nữa, đương nhiên cũng không nhắc đến mẩu tin hôm qua.

Hôm nay học môn đại số, môn học khiến tôi đau đầu nhất. Không biết tại sao mỗi lần vào tiết đại số là tôi ngán ngẩm, mỗi lần lên lớp tôi đều nói với mình là phải cố gắng lên, phải nghe giảng, nhưng cứ nghe được mười phút là đầu óc tận đâu đâu.

Đang suy nghĩ, Triết Dân thúc tôi.

“Y Nghiên, có tin nhắn…”.


Xin lỗi, do mỗi chương rất dài nên mình sẽ chia thành từng phần ngắn rồi post!

Văn án

Hàn Y Nghiên vừa thi đậu vào trường trung học trọng điểm. Choáng ngợp trước phong cách sành điệu của học sinh ở đây, cô nữ sinh thiếu tự tin quyết tâm thực hiện kế hoạch thay đổi bản thân. Mục tiêu lớn nhất của Y Nghiên là chiếm được trái tim của một hotboy cùng lớp, người mà cô thầm để ý trong ngày đầu tiên vào trường.

Nhưng cuộc chạm trán bất ngờ giữa Y Nghiên và trưởng nhóm hip-hop ở một ngôi trường khác khiến kế hoạch của cô hoàn toàn bị đảo lộn. Câu chuyện lên đến cao trào khi anh chàng công khai theo đuổi cô…

Giới thiệu về tác giả Baby Hip-Hop

  • Bút danh: Baby Hip Hop.
  • Tuổi:18.
  • Chiều cao: 1m65.
  • Chòm sao: Thuộc sao Thiên Giải với bản tính yêu ghét rõ ràng, thích xem truyện tranh, thích những thỏi chocolate ngọt ngào, gà rán Kentucky và Macdonald. Ngoài mẹ ra, là con gái duy nhất trong gia đình có hai anh trai. Thích mọi thứ thuộc về Hip Hop, nên mới có bút danh là “Baby Hip Hop”.
  • Những thứ yêu thích: Tiểu thuyết, truyện tranh, điện thoại di động, kem…
  • Mẫu người yêu thích: Yêu mình và yêu tất cả những người mình yêu…
  • Môn thể thao yêu thích: Trượt ván, bóng rổ…
  • Tác phẩm tiêu biểu: “Nụ hôn đầu”, “Ban nhạc Hip Hop”
  • Câu nói đáng nhớ: Những gì nắm chắc trong tay, chưa hẳn đã thuộc về mình; những thứ mà chúng ta đang sở hữu, không hẳn là thứ ta khắc cốt ghi tâm.