Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 11

Chương 11: Ý nghĩa của “Ngọn lửa”.
Ngồi trong quán Ánh Trăng, lúc này Hứa Minh Ưu quan sát kỹ người trước mặt.
Trình Tư đã cởi áo vest, nút ở tay áo sơ mi cũng đã thả ra, cà vạt không còn nghiêm chỉnh như lúc đầu nữa, so với khi bước trên thảm đỏ ban chiều thì cả người mất đi vài phần nghiêm túc, lại nhiều thêm đôi chút ngỗ ngược.
Trình Tư đang chăm chú rót trà cũng cảm thấy ánh nhìn của người đối diện, ngẩng đầu hỏi: “Sao thế?”
Hứa Minh Ưu chột dạ cúi mặt xuống: “Không có gì.”
Tiếp theo lại giống như nhớ ra chuyện gì, cậu hỏi tiếp: “Hôm nay lúc bọn họ bảo anh hát, sao anh không hát thế?”
Trình Tư không đáp, chỉ hỏi ngược lại: “Cậu đã từng nghe tôi hát chưa?”
Hứa Minh Ưu gật đầu.
Trình Tư: “Có thích bài nào không?”
Hứa Minh Ưu buột miệng: “Tôi thích nhất bài ‘Chương cuối’.”
Trình Tư: “Ừ, bài đó tôi cũng rất thích.”
Anh dừng một chút, lại tiếp: “Thật ra nói với cậu cũng không sao. Hứa Minh Ưu, tôi không thể hát được nữa rồi.”
Lúc nói câu này giọng Trình Tư hơi trầm xuống, Hứa Minh Ưu hoài nghi bản thân có phải nghe nhầm rồi không: “Cái gì?”
Trình Tư: “Mấy năm trước phải phẫu thuật, thật ra cũng không đến nỗi không mở miệng được, chỉ là không cách nào hát được như trước đây. Hơi ngắn lại không ổn định, âm giọng khàn khàn, tóm lại có rất nhiều vấn đề, không thể hồi phục lại như cũ. Thời gian lâu rồi, cũng chẳng còn muốn mở miệng hát nữa.”
Nói cho cùng, Trình Tư là người rất kiêu ngạo.
Cũng giống như làm một bài thi, con người tài năng xuất chúng như anh rõ ràng có thể đạt chín mươi điểm, làm đến một nửa phát hiện bút hỏng rồi, chỉ có thể mở to mắt nhìn bản thân nhận sáu mươi điểm mà thôi.
Bản thân anh dường như cũng không dám đối mặt với sự thật này, nói gì đến việc đưa bài làm cho người khác xem chứ.
Hứa Minh Ưu chấn động, cậu thậm chí còn không nhận ra mình đã đứng hẳn lên: “Là vì sự việc năm đó à?”
Trình Tư ngẩn ra: “Sao cậu lại nghĩ thế? Không phải đâu.”
“Vậy tại sao anh còn muốn rời khỏi giới giải trí?” Hứa Minh Ưu cao giọng hỏi.
Mà nếu đã đi rồi, sao còn quay trở lại xuất hiện trước ánh mắt soi mói của thiên hạ nữa? Cậu thậm chí đã tưởng tượng ra đến lúc đám phóng viên biết đến sự thật này sẽ bàn tán về anh với giọng điệu mỉa mai thế nào.
Những hào quang đã qua sẽ giống như mũi dao sắc nhọn khiến người ta không thể chịu nổi.
Đối với người ngoài mà nói, có thể cũng chằng to tát gì, dù sao tài năng của Trình Tư vẫn còn đó, vẫn sáng tác được mà.
Nhưng Hứa Minh Ưu biết. Trình Tư rất để ý. Một người đứng trước ống kính luôn thoải mái chiều lòng người hâm mộ như thế, nếu không phải rất để ý thì sao lại từ chối yêu cầu của ký giả?
Chẳng qua, càng để ý thì lại càng dễ bị tổn thương.
Hứa Minh Ưu không nói thêm nữa.
Đột nhiên cậu phát hiện, bản thân có lẽ trước giờ chưa từng hiểu rõ Trình Tư.
Cũng đúng, mình mới thực sự quen biết với anh ta bao lâu chứ?
Cậu hơi tức giận, lại không biết bản thân đang giận cái gì, chỉ đành ngồi xuống, im lặng ăn cơm.

Trình Tư hơi bất ngờ, anh chẳng dự đoán được phản ứng của Hứa Minh Ưu lại mạnh mẽ đến thế.
Đương nhiên, anh bất ngờ nhất là bản thân có thể đơn giản nhẹ nhàng nói chuyện này ra đến vậy, đặc biệt khi đối phương lại là thợ săn ảnh.
Anh cẩn thận suy nghĩ lại, có lẽ là vì Hứa Minh Ưu toát ra loại khí chất khiến người khác yên tâm, đây cũng là lý do anh cứ tìm gặp cậu nói chuyện hết lần này đến lần khác.
Anh nguyện ý tin tưởng cậu.

Thấy không khí trên bàn ăn càng ngày càng cứng nhắc. Trình Tư nghĩ một chút, rút di động ra:
“Ăn cơm không thì hơi buồn, chúng ta chơi trò chơi đi?”
Hứa Minh Ưu: “Trò chơi? Trò gì?”
Trình Tư ra vẻ bí mật: “Trắc nghiệm tâm lý, chuẩn lắm đấy.”
Anh nhìn màn hình điện thoại, đọc từng chữ một lên: “Trong lòng cậu, tôi là màu gì? Một, màu đỏ. Hai, màu lam. Ba, màu trắng. Bốn, màu đen. Năm, màu cam. Sáu, màu lục. Cậu chọn cái nào?”
Hứa Minh Ưu: “…”
Trắc nghiệm chán muốn chết!
Khổ nỗi Trình Tư lại mang bộ mặt đầy mong đợi nhìn cậu, Hứa Minh Ưu đành trơ mặt chọn một màu: “Màu cam.”
Trình Tư nhìn xuống đáp án: “Chọn màu cam chứng tỏ đối phương trong lòng bạn là…”
Anh nhìn cậu một cái đầy ẩn ý: “… một người rất đáng ghét.”
Hứa Minh Ưu ngẩn ra, sau đó trừng mắt: “Cái này chẳng đúng tý nào!”
Trình Tư nhún vai: “Được rồi, vậy đổi câu khác, mỗi lần nhìn thấy tôi cậu lại nghĩ đến loài động vật nào? Một, mèo. Hai, khỉ. Ba, thỏ. Bốn, cá. Năm, chim. Sáu, chó. Cậu chọn đi.”
Lần này Hứa Minh Ưu không dám qua loa đại khái, cậu nghĩ một hồi cảm thấy “Chó” có vẻ phù hợp nhất, thế là cậu nói rất chắc chắn: “Chọn sáu, chó.”
Trình Tư “ồ” một tiếng thật dài: “Chó, chứng tỏ cậu xem tôi là đồ ngốc.”
Hứa Minh Ưu tí nữa thì nhảy dựng lên: “Tôi không có!”
Trình Tư như cười như không nhìn cậu.
Hứa Minh Ưu lúng túng muốn chết.
Mấy loại trắc nghiệm này không phải bình thường đều là “người dễ thương”, “người có tính khí tốt” gì gì đó ư? Lần này sao lại…
Cậu nghẹn cả nửa ngày, cuối cùng gào lên một câu: “Thử câu khác!”
Trình Tư có phần bấc đắc dĩ, tìm tìm kiếm kiếm một lúc trên điện thoại: “Được rồi, câu cuối cùng, đây là trắc nghiệm quan hệ về sau của chúng ta như thế nào. Cậu thấy loại sự vật nào thể hiện gần giống nhất với cảm giác khi chúng ta bên nhau? Một, đám mây. Hai, đại dương. Ba, ngọn lửa. Bốn, ánh mặt trời. Năm, cây gỗ. Sáu, núi cao.”
Mấy lựa chọn này nhìn riêng thì cái nào cũng có ý nghĩa tượng trưng rất tốt, nhưng Hứa Minh Ưu lại cảm thấy chúng giống như “cái bẫy chết người” vậy.
Cảm giác khi ở bên nhau?
Hứa Minh Ưu nghĩ cả nửa ngày, phát hiện cậu không thể nói rõ ràng ra được.
Cậu luôn đặt Trình Tư ở vị trí một người bạn đặc biệt, số lần họ ngồi bên nhau nói chuyện phiếm cũng không nhiều, nếu nhất định phải chọn một biểu tượng thì…
Hứa Minh Ưu ngẩng đầu, nghiêm túc đáp: “Ngọn lửa.”
Trình Tư gật đầu: “Được rồi, để tôi xem. Chọn đám mây, là hai người xa lạ. Chọn đại dương, là tri âm tri kỷ. Nếu chọn ngọn lửa, là…”
Trình Tư đọc một nửa, đột nhiên dừng lại.
Hứa Minh Ưu sốt ruột: “Là cái gì?”
Trình Tư nhìn điện thoại, lại nhìn Hứa Minh Ưu, ho khẽ một tiếng.
Hứa Minh Ưu khó hiểu: “Anh nói nhanh lên.”
Trình Tư: “À, di động hết pin, tự động tắt máy rồi.”
Hứa Minh Ưu: “…”
Hứa Minh Ưu chợt nhận ra: “Trình Tư, mấy câu trắc nghiệm vừa rồi có phải là anh trêu tôi không đấy?”
Trình Tư cười hì hì: “Tôi giống loại người đó sao?”
Hứa Minh Ưu câm nín: Người này thật đúng là thích lừa người khác. Tốn công cậu còn nghiêm túc suy nghĩ câu trả lời, có lẽ toàn bộ đều do người này tự bịa ra cả thôi.
Trình Tư như chẳng để ý, vươn vai đỡ mỏi: “Thôi, ăn no rồi, chúng ta về đi.”
Hứa Minh Ưu điềm tĩnh nâng mấy ảnh lên điên cuồng chụp người trước mặt: “Ngày mai đem chỗ ảnh này nộp cho chủ biên.”
Trình Tư ra vẻ cầu xin: “Phóng viên Hứa, tôi sai rồi.”
Hứa Minh Ưu không thèm để ý đến anh ta, đi trước.
Trình Tư cũng chậm rãi theo sau, tay trái vắt áo khoác, tay phải cầm di động.
Chẳng biết có phải nhấn phím nào không, màn hình điện thoại đột nhiên bừng sáng, hiện ra một dòng chữ không to không nhỏ:
Ngọn lửa – Người yêu.
[Hết chương 11]

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 10 [Text]

Chương 10: Chúng ta lại gặp nhau rồi.
Sau khi tiệc trao giải bắt đầu, đám ký giả cũng dần dần yên tĩnh lại, người nào người nấy ngoan ngoãn ngồi ở hậu đài đợi nghe tên các nghệ sĩ đoạt giải thưởng.
Hứa Minh Ưu và đồng nghiệp cùng đến tập trung hai trăm phần trăm tinh thần, chuẩn bị sẵn sàng câu hỏi cần hỏi, ảnh chụp cần chụp.
Cậu chỉnh lại máy ảnh trên tay, lại cảm thấy hình như di động đang rung.
Hứa Minh Ưu nhìn một cái, không ngờ lại là tin nhắn của Trình Tư:
Trình Tư: Hôm nay Lâm Sênh có hai ca khúc lọt vào top 10 Ca khúc được yêu thích nhất, cậu đoán xem ca khúc nào sẽ đoạt giải.
Lâm Sênh có hai ca khúc lọt vào danh sách, một là “Cỗ máy thời gian”, hiện đang có tên trong các bảng xếp hạng danh tiếng, thuộc vào loại từ đường lớn đến hang cùng ngõ hẻm, ở đâu cũng có thể nghe thấy.
Một bài khác tên là “Người trong mộng”, cả phối khí và cách hát đều vô cùng đặc biệt, khiến người khác vừa nghe đã bị thu hút.
Hai tác phẩm này đều rất xuất sắc, Hứa Minh Ưu nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, lại cẩn thận ngẩng đầu quan sát xung quanh một vòng, mới nhanh chóng nhắn tin đáp: Chắc là “Người trong mộng”.
Trình Tư lập tức nhắn lại: Tôi đoán là “Cỗ máy thời gian”. Ai thua phải bao bữa khuya nhé.
Danh sách nghệ sĩ đoạt giải Ca khúc được yêu thích nhất rất nhanh đã được công bố, quả nhiên “Cỗ máy thời gian” đoạt giải. Người trao giải là Trình Tư và một nghệ sĩ lão làng đức cao vọng trọng.
Sau khi nghe công bố giải thưởng về lại hậu đài, đám ký giả lần lượt vây quanh các ca sĩ đoạt giải để phỏng vấn, bên cạnh Trình Tư và Lâm Sênh lại càng nhiều người hơn.
Nhất thời ánh đèn flash loé lên liên tục, các ký giả lần lượt lên tiếng: “Ngày vui như hôm nay, anh Trình Tư cũng hát mấy câu cho chúng tôi nghe đi.”
Trình Tư ra vẻ khoa trương đáp: “Lâm Sênh ở ngay bên cạnh mà mọi người lại bắt tôi hát, chẳng phải là cố ý muốn tôi thất nghiệp sao?”
Câu này nói ra, tất cả đều bật cười.
Cuối cùng vẫn là nhờ Lâm Sênh hát chay một đoạn trong bài hát đoạt giải thì cả hai mới được đám đông bỏ qua.
Có điều Hứa Minh Ưu hơi bất ngờ, trong ấn tượng của cậu, chỉ cần yêu cầu của ký giả không quá đáng thì trước nay Trình Tư chưa bao giờ từ chối.
Đây cũng là nguyên do vì sao danh tiếng của Trình Tư trong giới luôn rất tốt.

Đợi đến gần hết buổi tiệc, Hứa Minh Ưu lại nhận được tin nhắn của Trình Tư: Đến lối ra của bãi đậu xe phía đông.
Cậu nói mấy câu với đồng nghiệp rồi đến chỗ Trình Tư hẹn, tìm một vòng vẫn chẳng thấy người đâu.
Lúc này điện thoại lại kêu: Nếu đến rồi thì đi về hướng cái cột có treo biển quảng cáo, tới chỗ rẽ đầu tiên thì rẽ trái.
Hứa Minh Ưu: …
Hứa Minh Ưu theo hướng dẫn của Trình Tư đi đến đích, quả nhiên nhìn thấy một chiếc xe đỗ ở chỗ đó. Cậu còn chưa kịp bước đến thì xe đã chạy qua.
Cữa xe bật mở, khuôn mặt tươi cười của Trình Tư hiện ra:
“Hứa Minh Ưu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
[Hết chương 10]


P/s: chương này rất ngắn nhưng chương sau lại dài gấp 3 lần chương này =.=”

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 9 [Text]

Chương 9: Anh ta không phải loại người đó.
Chớp mắt một cái đã đến tháng Bảy, thời điểm diễn ra Liên hoan âm nhạc mùa hè mỗi năm một lần của thành phố A. Điểm nhấn của liên hoan âm nhạc lần này chính là buổi trao giải được tổ chức vào lễ bế mạc.
Nói ra thì giải thưởng âm nhạc quy mô nhỏ này mặc dù không so sánh được với các loại giải thưởng danh tiếng toàn quốc hay quốc tế, nhưng vì quyền lực của ban giám khảo nên vẫn được các nghệ sĩ coi trọng.
Hứa Minh Ưu mấy ngày gần đây cũng vì giải thưởng đó mà bận tới đầu tắt mặt tối.

Từ sau buổi tối hôm ấy, Hứa Minh Ưu cũng không còn đơn độc gặp mặt Trình Tư nữa.
Mà hai người, mặc dù đã có số điện thoại của nhau nhưng cũng chẳng ai nhắn tin liên lạc với đối phương cả.
Có lúc Hứa Minh Ưu cũng đọc được mấy tin về Trình Tư trên báo: Đi ăn tối cùng ngôi sao nữ nào đó, hoặc là “Tin độc quyền: Xâm nhập vào phòng làm việc của Trình Tư” gì gì đấy… Tin tức không thiếu nhưng cậu cũng chẳng bao giờ đọc kỹ.

Buổi tối tổ chức lễ trao giải của Liên hoan âm nhạc, Hứa Minh Ưu từ sớm đã đứng ngoài hội trường.
Bữa tiệc mặc dù không lớn, nhưng những gì cần có đều đầy đủ, trong đó bao gồm cả thảm đỏ.
Hứa Minh Ưu đọc danh sách những người tham gia.
Trình Tư và Lâm Sênh đồng thời xuất hiện trên thảm đỏ.
Nhắc đến Lâm Sênh, đây cũng là nhân vật khiến người khác cảm thán không thôi.
Mấy năm trước, cậu ta chẳng qua chỉ là một ca sĩ nhỏ chẳng mấy tên tuổi.
Có giọng hát tốt, lại toàn hát mấy bài chẳng ra sao.
Có ngoại hình anh tuấn, nhưng vứt vào giữa đám nam thanh nữ tú của giới giải trí thì cũng chẳng nhìn ra có gì đặc biệt.
Mà ngay cả bản thân Lâm Sênh hình như cũng chẳng mấy để tâm mình có nổi hay không, tính tình cổ quái, thích gì làm nấy, ngay đến công ty quản lí cũng đau đầu với cậu ta.
Nhưng không biết tại sao, hai năm đổ lại đây Lâm Sênh lại thay đổi phong cách, trở nên rất tích cực, rất nỗ lực, đẳng cấp hơn nhiều.
Chưa nói đến những mặt khác, cứ lấy việc phỏng vấn ra làm ví dụ, cậu ta không còn cứng nhắc và khó chịu với giới truyền thông nữa, thay vào đó là khuôn mặt tươi cười, nói năng cũng thân mật lễ độ hơn nhiều, giống như…
Một Trình Tư khác.
Nghĩ đến đây, Hứa Minh Ưu khẽ nhíu mày.

Thảm đỏ đã bắt đầu có người xuất hiện, các ngôi sao lộng lẫy xinh đẹp lần lượt đi qua.
Trong đó có ngôi sao nữ đã cùng Trình Tư ăn tối.
Hứa Minh Ưu cảm thấy hôm nay cô ta trang điểm quá thô tục, hoàn toàn không phù hợp với không khí của liên hoan âm nhạc, thế là chỉ tuỳ tiện chụp vài tấm.
Không bao lâu sau, Trình Tư và Lâm Sênh cũng xuất hiện.
Hai người đi phía trước, cách đó không xa là một người đàn ông mím chặt môi, bộ dạng có phần nghiêm khắc.
Đó là người quản lý của Lâm Sênh.
Nhắc mới nhớ, Lâm Sênh bắt đầu nổi lên từ khi đổi sang người quản lý này, chẳng biết có phải là lý do đó không nữa.
Hai ngôi sao vẫy tay chào hỏi liên tục, người hâm mộ bên dưới gào thét inh tai.
Hứa Minh Ưu cầm máy ảnh chen chúc giữa đám phóng viên, nhìn có phần nhếch nhác.
Đến khi cậu ngắm chuẩn Trình Tư thì anh cũng như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về phía cậu.
Ánh mắt hai người gặp nhau, Hứa Minh Ưu thấy hơi mất tự nhiên.
Trình Tư trên thảm đỏ khiến cậu cảm thấy xa lạ.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên nhìn thấy anh ta bước trên thảm đỏ, sao trước đây cậu không cảm thấy nhỉ?

Sau khi kết thúc sự kiện thảm đỏ, một loạt phóng viên nhà báo đều lùi vào khu vực nghỉ ngơi trong hậu đài tiếp tục đợi.
Còn một lúc nữa mới tới tiệc tối, mọi người liền ngồi nói chuyện phiếm giết thời gian. Từ âm nhạc tới điện ảnh, từ quần áo trang phục đến đầu tóc trang điểm, cuối cùng không hiểu tại sao lại nhắc đến Trình Tư:
“Thật không ngờ được, đã năm năm rồi mà Trình Tư vẫn nổi như thế.”
“Người ta dù sao cũng danh chính ngôn thuận nổi tiếng, tôi hình như còn trông thấy có người hâm mộ cảm động đến khóc luôn đấy.”
“Khụ khụ, bây giờ người ta mau quên thật đấy, bỏ qua sự việc năm năm trước của Trình Tư cũng đã đành, bây giờ lại sùng bái, thần tượng anh ta, thật khó hiểu.”
“Sự việc năm đó cũng không phải anh ta làm đâu, nói ra thì số anh ta cũng đen quá…”
“Giới giải trí thật thật giả giả, ai biết được thế nào.”
“Đúng thế, ngày đó cũng đâu ai có thể chứng minh anh ta không có mặt ở hiện trường, cuối cùng lại là người nhà kia rút đơn kiện, nói không chừng Trình Tư đã giở trò sau lưng…”
“Anh ta không phải loại người đó.”
Người nãy giờ không nói tiếng nào, Hứa Minh Ưu, đột nhiên cất giọng.
Mọi người đều nhìn cậu đầy kinh ngạc. Bọn họ quen biết Hứa Minh Ưu đã lâu, nhưng trước nay người này chưa bao giờ thích thú buôn chuyện ngồi lê đôi mách với họ.
Ký giả của mạng Ngôi Sao, A Hán, cười nói: “Tiểu Hứa, nhìn không ra cậu cũng hâm mộ Trình Tư đấy nhé.”
Hứa Minh Ưu lắc đầu: “Tôi không phải người hâm mộ anh ta.”
A Hán thở dài một tiếng: “Aizzz, Tiểu Hứa này, cậu vẫn còn non lắm, cái hồ của giới giải trí này sâu hơn cậu nghĩ nhiều. Theo lý mà nói, chắc trong lòng cậu cũng rõ, đừng nhìn đám người kia trước ống kính thì phong lưu tao nhã, thực ra sau lưng không biết đang giấu giếm cái gì đâu. Cứ ví dụ ngay Trình Tư đấy thôi, lâu như thế mới lại xuất hiện, mở phòng làm việc gì chứ, mới nhìn đã biết là đang tranh thủ lúc tên tuổi còn nóng sốt, có thể kiếm chác được gì thì kiếm chác nốt. Con người ấy mà, đều thực dụng cả thôi.”
Mấy người ngồi xung quanh lần lượt gật đầu phụ hoạ.
Hứa Minh Ưu định mở miệng phản đối, kết quả nghĩ một hồi, lại không biết phải nói thế nào mới được.
Lần đầu tiên cậu hận mình ăn nói chẳng ra sao.
Giới giải trí quả thật vô cùng hỗn loạn, cậu cũng không cho rằng Trình Tư là một đoá sen trắng muốt “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Nhưng mà, cậu không thích người ta nói xấu anh.
Sự việc năm năm trước không phải anh ta làm, anh ta không phải loại người đó.
Trình Tư, không phải loại người đó.
[Hết chương 9]

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 8 [Text]

Chương 8: Số điện thoại.
Tối hôm đó kết thúc bằng việc Trình Tư bắt ép Hứa Minh Ưu mời uống trà sữa để bồi thường cho trái tim mong manh dễ vỡ của anh.
Sau đó, Hứa Minh Ưu đóng vai người tốt đến cùng, còn cho Trình Tư vay tiền đi taxi về nhà… Trước nhà Trình Tư e sẽ có đồng nghiệp của cậu, Hứa Minh Ưu không dám tự mình đưa anh về.
Trước khi đi Trình Tư muốn trao đổi số điện thoại với Hứa Minh Ưu nhưng bị cậu từ chối.
Trình Tư: “… Tôi chỉ đang nghĩ nếu ngày nào bị đám thợ săn ảnh bao vây thì sẽ gọi cậu đến cứu.”
Hứa Minh Ưu lắc đầu: “Tôi sẽ là một trong đám thợ săn ảnh đang bao vây anh lúc đó.”
Nói thật thì, Trình Tư rất bất ngờ.
Không phải anh tự kỷ, nhưng quả thật trong ngoài giới người muốn xin số điện thoại của anh nhiều không kể xiết, lại chỉ có Hứa Minh Ưu là từ chối.
Trình Tư cũng không tức giận, hỏi đơn giản: “Tôi có thể hỏi tại sao không?”
Hứa Minh Ưu có phần ngập ngừng: “Quá gần rồi.”
Quá gần gũi, không tốt.
Hứa Minh Ưu vẫn luôn cảm thấy đối với giới giải trí mà nói, câu nói “xa thương gần thường*” là chân lý của chân lý.
*Đây là thành ngữ, giống với thành ngữ “xa thơm gần thối” có thể hiểu là: lúc ở xa tỏ ra quý hoá, khi ở gần lại coi rẻ, không coi nhau ra gì.
Mấy năm gần đây Hứa Minh Ưu đã gặp qua không ít những ngôi sao lớn nhỏ trong giới giải trí: Trước ống kính là một người, sau lưng lại là một người khác.
Mặc dù con người phần lớn đều ít nhiều mang hai mặt tính cách, nhưng có những ngôi sao sở hữu hai mặt tính cách chênh nhau quá lớn, nếu nói thật ra không biết sẽ làm tan vỡ bao nhiêu trái tim người hâm mộ.
Kể thì cũng có phần mỉa mai, đối với mấy tin đồn xung quanh các ngôi sao, Hứa Minh Ưu hoàn toàn chẳng có tí hứng thú nào cả. Nhưng thân là một thợ săn ảnh luôn tận tâm hết sức với công việc, cậu không thể không đi tìm hiểu ngọn nguồn của đám tin đồn thất thiệt, ngồi lê đôi mách đó.
Có điều trong lòng, không cần biết Trình Tư nghĩ cậu thế nào, cậu vẫn luôn cho rằng Trình Tư rất đặc biệt.
Bởi vậy, cứ giữ khoảng cách là tốt nhất.
Khoảng cách quá gần, chỉ e bản thân sẽ có ngày đột nhiên phát hiện ra: Ồ, hoá ra anh ta cũng chỉ đến thế thôi.
Có lẽ, cậu hy vọng Trình Tư mãi mãi ở vị trí đặc biệt như vậy trong tim mình.

Trình Tư nghe được câu trả lời của Hứa Minh Ưu cũng hơi bất ngờ.
Anh nhíu mày, hỏi: “Cậu không cho tôi số điện thoại, tôi làm sao trả tiền cho cậu được?”
Hứa Minh Ưu: “Không cần trả đâu.”
Lúc nói câu này, mặt Hứa Minh Ưu vẫn chẳng có biểu cảm gì cả.
Trình Tư nghĩ, có lẽ cậu ta quả thật chẳng để ý đến chuyện này.
Anh đột nhiên cảm thấy trong xe có phần bức bối, nhất thời cả hai đều chẳng ai nói gì.
Trình Tư đành cầm lấy quyển sổ Hứa Minh Ưu thường dùng, lật đến trang cuối cùng:
Tờ thứ nhất từ cuối lên là câu anh viết khi nhận ra thân phận của chàng thợ săn ảnh lén lút tặng quà sinh nhật cho mình.
Tờ thứ hai từ cuối lên là giấy ghi nợ anh thiếu cậu năm tệ tám.
Trình Tư nghĩ một chút, cầm bút nguệch ngoạc vài nét, sau đó đưa cho Hứa Minh Ưu: “Nếu đã vậy, một trăm linh năm tệ tám, dùng cái này trả vậy.”
Tờ thứ ba từ cuối lên, vẽ một toà nhà.
Nói thật, vẽ rất ra dáng.
Trình Tư rất đắc ý: “Vẽ không tồi đúng không? Tôi rất hiếm khi vẽ tranh cho người khác đấy. Lần sau tôi sẽ vẽ cho cậu…”
Hứa Minh Ưu ngắt lời anh: “Không có lần sau đâu. Chúng ta… có lẽ sẽ không còn gặp mặt giống như hôm nay nữa đâu.”
Trình Tư trầm mặc một lúc, sau đó cười cười: “Vậy à, nói cũng đúng…”
Anh gấp sổ lại để vào chỗ cũ, sau đó nghiêng người qua ôm Hứa Minh Ưu một cái, nói: “Vậy thì, cứ thế vậy. Tạm biệt, Hứa Minh Ưu.” Xong rồi liền xuống xe, đi về hướng cổng ra vào.
Hứa Minh Ưu nhìn theo bóng lưng Trình Tư, cả người có phần ngẩn ngơ.
Cái ôm vừa rồi, có lẽ là thời khắc gần gũi với Trình Tư nhất trong cả cuộc đời cậu rồi.
Cậu nghĩ…
Nghĩ gì?
Hứa Minh Ưu cũng không biết.
Bởi vì cậu còn chưa kịp nghĩ thông suốt, Trình Tư đã quay trở lại.

Anh đứng trước xe, vỗ vỗ túi áo, trông dáng vẻ phiền não: “Hứa Minh Ưu, điện thoại tôi không thấy đâu. Cậu mau xem giúp tôi có ở trong xe không?”
Hứa Minh Ưu không động đậy.
Trình Tư làm bộ làm tịch ngó ngó vào trong xe: “Ôi chao, hình như không nhìn thấy đâu cả.”
Hứa Minh Ưu không lên tiếng.
Trình Tư rên rỉ: “Làm sao đây? Hình như tôi cũng đâu đi qua chỗ nào khác…”
Hứa Minh Ưu rũ mắt xuống, sau đó từ tốn chậm rút di động ra: “Số điện thoại của anh là bao nhiêu?”
Trình Tư lưu loát đọc ngay một hàng số: “137XXXXXXXX.”
Hứa Minh Ưu gọi cho số điện thoại kia, nhạc chuông quả nhiên vang lên từ một góc trong xe.
Cậu tìm thấy điện thoại, im lặng đưa cho Trình Tư.
Trình Tư cũng chưa nhận ngay, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Hứa Minh Ưu, có phải cậu ghét tôi không?”
Hứa Minh Ưu còn chưa mở miệng, Trình Tư đã tiếp: “Cậu xoá số điện thoại của cậu trong danh sách gọi đến đi.”
Hứa Minh Ưu ngẩn ra nhìn anh.
Khuôn mặt Trình Tư rất nghiêm túc, hoàn toàn không phải đang đùa.
Hứa Minh Ưu đột nhiên thấy hoảng hốt.
Trình Tư dường như không nhận thấy gì, nói xin lỗi: “Tôi thật không nên ép người quá đáng, cậu xoá nó đi.”
Giọng anh ta nghe buồn buồn, ánh mắt lại không hề di chuyển, nhìn chăm chăm vào Hứa Minh Ưu.
Hứa Minh Ưu mặt đỏ bừng, lớn tiếng nói: “Tôi không biết mật mã mở khoá!”
Trình Tư: “…”
Trình Tư: “… Ừm, mã là biển số xe, 9849.”
Hứa Minh Ưu nhanh chóng mở khoá, gõ gõ mấy cái trên điện thoại rồi trả lại cho Trình Tư.
Trình Tư cũng chẳng nhìn, cứ thế đút vào túi áo, sau đó vẫy tay với Hứa Minh Ưu: “Lần này thì tạm biệt thật rồi.”
Đợi đến khi vào hẳn xe, Trình Tư mở danh sách cuộc gọi trong điện thoại ra, tìm đến phần các cuộc gọi nhỡ, cái tên Hứa Minh Ưu đột nhiên hiện ra.
Khoé miệng Trình Tư khẽ nhếch lên, ngón tay ấn ấn vài cái:
Rất vui được quan biết cậu, Hứa Minh Ưu.
Soạn tin, gửi đi.
*Chú thích cho mấy bạn không hiểu nhưng mình nghĩ chắc là hiểu hết rồi: lúc Trình Tư mở danh sách cuộc gọi nhỡ ra hiện tên Hứa Minh Ưu có nghĩa là cậu ấy đã lưu số mình lại trong máy Trình Tư rồi >.< dễ thương quá đi mất ~
[Hết chương 8]


P/s: mình đã thi xong, rảnh rồi, có lẽ tiến độ sẽ là 1 ngày 1 chương với lại mình sẽ không set pass mấy chương Text nữa nhưng nếu có ai repost bản type của mình thì mình sẽ set pass hoặc drop nhé ~