Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 17

Chương 17: Nếu cậu muốn, lần sau tôi gọi cậu ta đến đây cho cậu phỏng vấn.
Y như Trình Tư dự liệu, Hứa Minh Ưu sau khi trốn đi thì chẳng liên hệ với anh nữa.
Nụ hôn hôm đó, mặc dù là bất ngờ ngoài ý muốn, nhưng Hứa Minh Ưu vốn luôn dễ căng thẳng và hay xấu hổ, bởi vậy cậu phản ứng như thế cũng không có gì bất thường.
Vấn đề là so với phản ứng của Hứa Minh Ưu, Trình Tư lại càng để ý đến cảm nhận của mình hơn.
Trình Tư vẫn luôn biết mình thích Hứa Minh Ưu, “thích” đơn giản như thích một người bạn. Mà bây giờ, cái loại “thích” này hình như lại mang thêm một ý nghĩa không rõ khác.
Sự thay đổi tinh tế này, rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào vậy?
Trình Tư rít một hơi thuốc, đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp Hứa Minh Ưu.
Khi ấy cậu đội một chiếc mũ, đầu cúi gằm không nhìn thấy mặt, trên tay còn cầm một túi ni lông, nói mình đưa hàng.
Lúc đấy anh chỉ thấy buồn cười: Diễn vụng quá.
Thế giới này vô cùng kỳ diệu, khi đó anh tuyệt đối không thể nghĩ sẽ có một ngày mình vì người trước mắt mà tâm tình rối loạn.
Thậm chí, anh còn giống tên dê xồm, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại khuôn mặt đỏ bừng của cậu sau nụ hôn bất ngờ hôm trước.
Hứa Minh Ưu, Hứa Minh Ưu.
Trình Tư thầm gọi tên cậu hai lần, chậm rãi nhả một vòng khói thuốc.

Trong lúc Trình Tư còn đang suy nghĩ làm sao để tìm lại Hứa Minh Ưu đã trốn mất thì cậu lại tự động dâng đến cửa.
Trình Tư rất bất ngờ, vốn anh cho rằng với tính cách của Hứa Minh Ưu, ít nhất cũng phải một thời gian nữa mới có thể gặp lại. Ấy vậy mà người trước mặt, mặc dù vẫn trốn tránh ánh mắt anh nhưng quả thật là đã đến hẹn anh dùng cơm.
Hứa Minh Ưu bộ dáng mất tự nhiên: “Ừm, sổ ghi chép của tôi không thấy đâu nên qua đây tìm thử.”
Người này đến nói dối cũng không biết cách, rốt cuộc là làm sao mà trở thành phóng viên được vậy?
Trình Tư gật gù: “… Ồ, thế tìm thấy chưa?”
Hứa Minh Ưu: “Chưa… chưa thấy.”
Trình Tư: “Ồ.”
Hứa Minh Ưu khụ khụ hai tiếng: “Thời gian cũng không sớm, anh đã ăn cơm chưa?”
Trình Tư xoa xoa cái bụng vừa bị tô mì ăn liền lấp đầy: “Chưa ăn, nhịn đói cả ngày rồi.”
Trên mặt Hứa Minh Ưu cuối cùng cũng có vẻ nhẹ nhõm: “Vậy chúng ta đi ăn đi.”
Khoé miệng Trình Tư không kìm được, khẽ cong lên.

Nói chung, không khí bữa ăn lần này rất tốt, hai người giống như mọi ngày, tuỳ tiện nói đôi ba câu chuyện phiếm.
Trình Tư nhìn ra được, Hứa Minh Ưu mặc dù không tự nhiên cho lắm nhưng vẫn nỗ lực cố gắng không căng thẳng trước mặt anh.
Bởi vậy, Trình Tư cũng tự khắc chế chính mình, không để mình chêu chọc cậu ấy, khéo lại doạ người ta chạy mất thì khổ.

Ăn xong bữa, hai người trở lại phòng làm việc, Trình Tư đưa cho Hứa Minh Ưu một tấm vé, là vé vào cửa buổi biểu diễn cá nhân của Lâm Sênh.
Hứa Minh Ưu nhìn qua, hình như là ghế VIP.
Trình Tư: “Tôi là khách mời của buổi diễn đó, cậu đến xem đi.”
Hứa Minh Ưu gật đầu: “Cậu ta rất nổi. Nhất định phải đi rồi.”
Ý là, toà soạn nhất định sẽ cử người đến sắp xếp phỏng vấn và chụp ảnh.
Trình Tư nghe vậy lại thở dài một hơi: “Quả đúng là phải nhờ phúc của cậu ấy rồi. Nếu cậu muốn, lần sau tôi gọi cậu ta đến đây cho cậu phỏng vấn.”
Hứa Minh Ưu ngẩn ra, im lặng lắc đầu.
[Hết chương 17]

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 16

Chương 16: Môi chạm môi.
Hứa Minh Ưu vẫn luôn cảm thấy Trình Tư có năng lực khiến cậu không nhịn được mà muốn dựa vào gần, lại không kìm được mà muốn rời xa.
Giống như bây giờ, cả người cậu vì câu nói của anh mà sắp nóng đến bốc khói luôn rồi. Tuỳ tiện vài chữ thôi, lại khiến cậu có cảm giác khổ sở cứ như bị bắt quả tang đang làm chuyện gì xấu vậy.
Hứa Minh Ưu phiền não, hẳn bản thân nên nói gì đó để phản bác lại một chút…
Ví như: Tim tôi tốt, nên mới đập như thế.
Hay có thể là: Anh nghe nhầm rồi, đó là tiếng điện thoại rung đấy chứ.
Thế nhưng cậu còn chưa kịp nghĩ ra cái gì, tiếng đàn lại lần nữa vang lên…
Sau khi Trình Tư ấn phím Mi xong, liền tiếp tục đàn một bài nhạc ngắn.

Ngón tay Trình Tư nhảy múa trên các phím đàn.
Hứa Minh Ưu nhìn những phím đàn lên lên xuống xuống, cảm thấy trái tim mình cũng hoà cùng âm nhạc lên bổng xuống trầm.
Đây là một giai điệu khiến người khác cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, tựa như gió xuân tháng Ba phất qua những nhành đào mơn mởn chồi non, có thể ngay giây tiếp theo những đoá hoa sẽ lặng lẽ bung nở.
Âm nhạc thể hiện cảm xúc.
Cậu nghĩ, lúc này tâm trạng của Trình Tư nhất định rất tốt.
Hứa Minh Ưu bỗng nhiên nghĩ thế.
Cậu không biết vì sao Trình Tư lại tự nhiên vui như thế, có điều nếu chỉ “bắt nạt” cậu một chút mà anh có tâm trạng tốt thì cậu cũng chẳng ngại ngần gì mà không cho anh “bắt nạt” cả.
Nghĩ đến đây, mặt Hứa Minh Ưu càng lúc càng nóng: Sao cứ như tâm trạng của mấy cô bé yêu thích thần tượng thế này?

Đến khi đàn hết bài, Trình Tư mới mở miệng: “Hứa Minh Ưu, lấy giúp tôi cây bút.”
Hứa Minh Ưu ngẩn ra một chút, nhưng vẫn nhanh chóng rút quyển sổ và cây bút trong túi mình ra đưa cho anh.
Trình Tư nhận xong liền nằm bò ra trên bàn viết liên tục.
Hứa Minh Ưu hiếu kỳ nhìn anh viết hết số này đến số khác, mãi mới đợi được Trình Tư viết xong, cậu không nén được, hỏi: “Đây là cái gì?”
Trình Tư còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Linh cảm.”
Hứa Minh Ưu suy nghĩ một chút: “Là nhạc phổ đúng chứ? Đoạn nhạc ban nãy à?”
Trình Tư không đáp lời.
Qua một lúc lâu sau, Hứa Minh Ưu mới nghe thấy hình như anh đang nói thầm câu gì đó.
Hứa Minh Ưu cúi đầu xuống: “Anh nói gì?”
Trình Tư quay đầu lại: “Tôi nói, là…”

Thời gian như ngừng lại.

Hứa Minh Ưu chỉ cảm thấy trên môi đột nhiên ấm nóng, tiếp theo liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Trình Tư.
Khoảng cách giữa hai người họ hình như hơi gần quá, bởi vì Hứa Minh Ưu có thể nhìn thấy rất rõ ràng khuôn mặt người đối diện đang đờ ra.
Ý, hoá ra Trình Tư cũng có biểu cảm này.

Ừm?
Đợi đã…

Rầm! Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một đám nhân viên đang học nhiếp ảnh vui mừng sung sướng chạy cả vào…
“Thầy Hứa, thầy giỏi thật đấy!”
“Đúng thế đúng thế, cảnh vừa rồi nhìn cứ như hai người hôn nhau thật rồi ấy!”
“Hoá ra mấy tấm ảnh nghi vấn của các ngôi sao được tạo ra như thế này!”
“Không phải là sếp và thầy Hứa thông đồng với nhau để bọn này chụp đấy chứ?”
“Thầy Hứa, vừa rồi giống thật lắm ấy, thầy xem này!”

Hứa Minh Ưu dường như cuối cùng cũng nhận ra được điều gì, cậu vừa căng thẳng, lại vừa có chút mơ hồ.
Mãi đến khi xem mấy bức ảnh trong máy đám “học viên”.
Đó không phải cảnh đối mắt cậu dự định mà là một tấm ảnh hôn nhau…
Đúng thế, hôn nhau.
Cậu và Trình Tư, môi chạm môi.
Hứa Minh Ưu trợn tròn mắt.
Xung quanh rất ồn ào, mấy nhân viên kia còn đang vui mừng vì chụp được những bức ảnh lợi hại hệt như thợ săn ảnh thứ thiệt, mồm năm miệng mười bàn luận không dứt.
Trong đầu Hứa Minh Ưu lại chỉ có một ý nghĩ: Tim đập quá nhanh rồi, xung quanh ồn ào thế này mà vẫn nghe thấy được.
Cậu cứ đứng ngẩn ra đó, nghe thấy tiếng Trình Tư vang lên: “Hứa Minh Ưu, tôi…”
Hứa Minh Ưu như bị cái gì đó đâm vào, lập tức hoàn hồn, “soạt” một tiếng lấy lại quyển sổ trong tay anh, nói nhanh: “Ờ, đột nhiên nhớ ra còn buổi phỏng vấn phải làm, tôi đi trước đã”, nói rồi cũng chẳng ngoái đầu lại, cứ thế đi thẳng.

Lâm trận bỏ trốn.
Hứa Minh Ưu cũng không rõ vì sao mình lại hốt hoảng, mà thực tế là cậu căng thẳng đến độ sắp khóc luôn rồi.
Rõ ràng đây chỉ là một bất ngờ ngoài ý muốn.
Rõ ràng chẳng có gì cả, không phải sao?
[Hết chương 16]

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 15

Chương 15: Biểu diễn vấn đề góc lệch.
Tựa như tuyết tan khi xuân về, mặc dù Trình Tư không hiểu lắm nhưng anh vẫn cảm nhận được rất rõ ràng mối quan hệ giữa mình và Hứa Minh Ưu đã “ấm” lại rồi.
Việc này khiến anh thở phào một hơi, tiếp đó liền tận lực mời cậu đến phòng làm việc chơi, giống như muốn bù đắp lại toàn bộ những lần bị từ chối trước đây vậy.
Hứa Minh Ưu thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Trình Tư làm việc tự do, thời gian rảnh rỗi rất nhiều, nhưng cậu thì đâu được như vậy, còn phải đi làm, có lúc một ngày chạy mấy nơi, đến thời gian uống ngụm nước còn chẳng có.
Nhưng mặc dù vậy, cậu vẫn luôn nhận lời, cơ bản là chỉ cần có thời gian là sẽ qua.
Qua chơi nhiều lần rồi, đến mấy nhân viên của Trình Tư cũng dần dần thân với cậu.
Tính khí Hứa Minh Ưu hoà nhã, chẳng qua tính cách hướng nội, không mấy khi nói chuyện, mà những nhân viên ở đây thì đều biết về độ lợi hại của vị “Đế vương săn ảnh” này rồi, người nào người nấy đều ngoan ngoãn gọi cậu là “thầy Hứa”, làm cậu ngại vô cùng.
Lần đầu tiên Trình Tư nghe nhân viên của cậu gọi như thế, cười suýt nghẹn thở, cũng học theo gọi một tiếng “thầy Hứa”, lập tức bị Hứa Minh Ưu tặng nguyên cây củ cải trắng vào mặt.
Vừa hay vài nhân viên cũng có hứng thú với việc chụp ảnh, nên đôi lúc Hứa Minh Ưu thuận tiện chỉ dạy cho bọn họ vài kỹ xảo chụp, xem như không phụ tôn xưng “thầy” kia.
Có điều mặc dù thầy giáo hơi nghiệp dư nhưng lên lớp thì tuyệt đối không qua loa đại khái chút nào.
Một khi Hứa Minh Ưu đã cầm máy ảnh lên thì giống như quân lính khoác chiến giáp, tay nâng thương, khí khái cả người trở nên sắc bén chói mắt, hoàn toàn không giống bộ dạng bình thường, ngay cả Trình Tư cũng bất ngờ.
Nói ra thì bạn bè bên cạnh anh trước giờ luôn thuộc dạng ồn ào, chỉ duy nhất có Hứa Minh Ưu thì hơi khác.
Ngoại trừ khí chất khiến người khác an tâm, còn có…
Còn có cái gì, Trình Tư cũng không nói rõ được.
Có lẽ cũng như sự xuất hiện của đom đóm bất chợt loé sáng trong màn đêm tăm tối.
Thứ ánh sáng yếu ớt nhưng rõ ràng đó khiến anh không nhịn được mà muốn đưa tay ra bắt lấy.

Hứa Minh Ưu: “… Làm như thế này, lúc ấn mấy phím này thì nhất định phải chú ý đến khoảng cách giữa người và cảnh vật.”
Mấy nhân viên chỉnh chỉnh máy ảnh trong tay, gật gù.
Nhân viên Giáp: “Thầy Hứa, thật ra tôi vẫn luôn rất tò mò, làm sao mà mỗi lần các thầy chụp người nổi tiếng đều vừa hay bắt được nội dung mình muốn thế?”
Hứa Minh Ưu hơi lúng túng: “… Khụ, thật ra mấy thứ trên báo chí cũng không đáng tin lắm đâu, đừng nói là ảnh chụp, đến cả tin tức về giới giải trí cũng chỉ nên xem cho biết thôi, đừng tin làm gì.”
Nhân viên Ất: “Nói ra thì lần trước có báo nào đăng ảnh một diễn viên gạo cội nhìn trộm ngực của một nữ minh tinh ấy, tôi thấy giả lắm.”
Hứa Minh Ưu ngừng một chút: “Cái đó chắc là lệch góc rồi. Có những người khi chụp lén sẽ lợi dụng góc nhìn dễ gây hiểu lầm để đánh lừa người xem, từ vị trí đó chụp một loạt ảnh, rồi lại chọn ra những tấm thể hiện nhiều thông tin nhất đăng lên báo, thu hút tầm mắt của người đọc.”
Nghe cậu nói vậy, đám nhân viên lập tức hứng thú dạt dào: “Thế rốt cuộc góc nào mới có thể tạo ra được góc lệch như thế? Thầy Hứa, thầy biểu diễn cho bọn này xem chút đi.”
Hứa Minh Ưu xua tay lia lịa: “Thật ra chỉ cần làm đúng tư thế, mọi người sẽ nhìn ra ngay thôi.”
Nhân viên Giáp: “Thầy Hứa, thầy đi tìm sếp làm thử đi, vừa hay sếp cũng không biết gì, chúng tôi sẽ đứng ngoài nhìn, mỗi người tự chọn một góc chụp ảnh, xem xem ai có tiềm năng thở thành thợ săn ảnh nhất, ha ha ha.”
Lời vừa nói ra, toàn bộ đám nhân viên đều nhao nhao phụ hoạ.
Hứa Minh Ưu bị ép đến chẳng còn cách nào khác, đành do dự bước vào phòng làm việc của Trình Tư.

Trong phòng, Trình Tư đang ngồi trước piano đánh thử, trông có vẻ không được thuận lợi lắm vì anh cứ nhíu mày mãi.
Hứa Minh Ưu bước mấy bước thì dừng lại: Dựa vào vị trí hiện tại của Trình Tư, bây giờ chỉ cần cậu cúi người xuống hỏi anh ta thì sẽ xuất hiện ngay một góc lệch, nếu chọn đúng vị trí thì có thể chụp được một bức ảnh nhìn rất “mờ ám”.
Tính toán xong xuôi đâu vào đấy, Hứa Minh Ưu chậm chạp bước qua chỗ Trình Tư.
Trình Tư nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng lên, nhìn thấy cậu thì cười, hỏi: “Mấy người chụp xong rồi?”
Hứa Minh Ưu ngập ngừng gật đầu.
Trình Tư thấy bộ dạng cậu muốn nói lại thôi, hiếu kỳ hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”
Hứa Minh Ưu chỉ vào chiếc piano: “Có thể để tôi chơi thử không?”
Trình Tư hơi bất ngờ: “Cậu biết đánh đàn sao?” Nói rồi liền đứng dậy định nhường chỗ cho cậu.
Hứa Minh Ưu vội vàng ngăn anh lại: “Anh cứ ngồi đi, đừng di chuyển.”
Thật ra Hứa Minh Ưu hoàn toàn không biết đánh đàn, kiến thức duy nhất cậu biết về piano là phím trắng, bên trái hai phím đen đều là Đô, tiếp sau cứ theo thứ tự mà sắp xếp.
Cậu đã nghĩ kỹ rồi.
Đồ, Rê, Mi.
Cậu sẽ dùng thời gian ba nốt nhạc này để biểu diễn vấn đề góc lệch.
Tay Hứa Minh Ưu vươn qua vai Trình Tư, muốn để trên phím đàn, nhưng bởi vì bị chắn ngang nên cậu không thể không cúi người xuống.
Người Trình Tư cao, lại ngồi rất thẳng, Hứa Minh Ưu hơi nghiêng người, bóng lưng hai người dường như trùng hẳn lên nhau, nhìn cực kỳ thân mật.
Xét theo một khía cạnh nào đó thì đây chính là hình ảnh Hứa Minh Ưu muốn diễn, chỉ là…
Như thế này giống hệt tên lưu manh đang sàm sỡ con gái nhà lành.
Vốn Hứa Minh Ưu đối diện với Trình Tư luôn rất căng thẳng, mà bây giờ cả người lại càng cứng đờ hệt như bù nhìn giữ dưa.
Khó khăn lắm cậu mới bình ổn được tâm trạng, ấn phím đầu tiên:
Đồ…
Âm thanh tiếng đàn piano vang lên đột ngột, nghe hơi khác với tiếng piano bình thường vẫn nghe trên máy tính, không du dương, cũng chẳng trầm lắng như thế này.
Tiếng đàn giống như lời nói thoát ra từ đáy con tim.
Ấm áp mà vấn vít.
Rê…
Trong phòng dường như hơi quá yên lặng.
Hứa Minh Ưu còn có thể nghe rất rõ ràng tiếng hít thở của hai người.
Không biết có phải vì má cậu chạm vào tóc Trình Tư không, mà Hứa Minh Ưu cảm thấy toàn thân tê dại.
Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, chuẩn bị ấn phím cuối cùng:
Mi…
“Hứa Minh Ưu.”
Trình Tư đột ngột lên tiếng.
Tay Hứa Minh Ưu bất giác run lên.
Giọng Trình Tư rất nhẹ, nhưng cậu nghe lại như tiếng mưa rào rơi trên lá, từng tiếng từng tiếng xông thẳng vào màng nhĩ, chấn động đến độ lòng cậu thấy hơi đau.
Cậu không nhấn phím, cũng chẳng đáp lời, chỉ sống chết nhìn trừng trừng vào chiếc đàn, tựa như trên đó đột nhiên nở ra một đoá hoa vậy.
Trình Tư hình như cười một chút, sau đó đặt tay lên phím Mi, kiên quyết ấn xuống:
“Hứa Minh Ưu, tim cậu đập nhanh thật đấy.”

Thời khắc này, Hứa Minh Ưu còn chưa nhận ra, mặc dù cậu chỉ đơn thuần là làm mẫu cho việc học nhiếp ảnh, nhưng đối với Trình Tư mà nói…
Cậu đã dùng thời gian ba nốt nhạc, hát lên một bài ca.
[Hết chương 15]

Quán cơm nhỏ – Chương 1 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 1 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Lồm cồm bò dậy, quan sát cảnh vật xung quanh, ngó ngó vào gương, lại nhìn nhìn lên lịch, Tần Ly rốt cuộc xác định, anh vừa chạy theo mốt – sống lại rồi.

Gian phòng rất đơn sơ, tầm khoảng ba mươi mét vuông. Một giường đôi, một tủ quần áo, một cái bàn dạng gấp, một cái ghế. Chẳng còn gì nữa, thế nhưng ngần ấy thứ cũng đã xếp đầy không gian nho nhỏ này.

Nhặt mấy viên thuốc trợ tim rơi lả tả trên sàn, đây là nguyên nhân cố chủ ngủm ha! Sờ sờ ngực, nhịp tim rất ổn định, thật tốt.

Ký ức của thân thể này vẫn còn, Trình Lâm, hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp cấp ba, làm công cho một quán cơm nhỏ, có một con trai bốn tuổi. Hai cha con đều ở tình trạng độc thân, sống bữa nay lo bữa mai.

Tần Ly 囧.

Tần Ly, nam, ba mươi hai tuổi, giáo sư trẻ nhất học viện, chuyên ngành văn học cổ điển, có nhà có xe, cha mẹ mất trong một tai nạn máy bay hai năm trước, hôm nay trên đường tảo mộ gặp tai nạn ô tô liên hoàn, sau đó, đến đây.

Thân là phần tử trí thức cao cấp, Tần Ly luôn tin thuyết vô thần duy vật, thế nhưng hiện tại đến lượt bản thân va phải chuyện này cho nên khẩn cấp củng cố chính sách ký lai chi tắc an chi (1). Ừm, thật ra thì duy tâm cũng có cái hay.

(1) Việc gì đến sẽ phải đến, cũng có thể hiểu là tuỳ cơ ứng biến.

Lật sổ tiết kiệm, thấy bốn con số trên đó, Tần Ly lắc đầu, tính xem liệu có khả năng về thành phố S lấy được di sản là bao nhiêu phần trăm. Họ Tần ba đời đơn truyền, thân thích rất ít. Bên họ ngoại cũng chỉ có một cậu, lại đã di dân mấy năm. Tần Ly vẫn độc thân, không hút thuốc, không rượu chè, không chơi bời, thu nhập cũng khá nhưng tiền gửi ngân hàng không có bao nhiêu, nhìn phòng sách thì biết nguyên nhân. Mình cứ thế mà treo, sách lưu trữ trong nhà khẳng định bị lão Mã nhét vào thư viện khoa hết rồi. Về phần sáu con số tiền lương trong thẻ, chắc không thể chờ mong gì. Khả năng duy nhất có thể trông đợi là cái thẻ mua sắm trên mạng hồi trước lấy chứng minh thư của mẹ làm. Tài khoản trên mạng của thẻ này còn năm, sáu vạn, có cơ hội phải lấy về mới được.

“Tinh tinh tang…”

Đang chìm trong suy tính, một hồi chuông lanh lảnh vang lên, doạ Tần Ly giật nảy mình. Đào trong túi ra một cái điện thoại di động, Nokia đen trắng, thuộc hàng đồ cổ khó tìm. Nhấn nghe.

“Ba ba, mấy giờ mới tới đón con?” Âm thanh mềm mềm non nớt, thoáng cái đã trói được trái tim anh già ba mươi hai tuổi Tần Ly.

“Ba ba”, đây là xưng hô tốt đẹp biết bao! Tần Ly cảm thấy mình đang bay lên. Ha, chả trách lần đầu nghe con gọi ba, lão Mã nhất định lôi mình ra đê bắn pháo hoa chúc mừng cho bằng được. Cảm giác này, thật không phải tuyệt vời ở mức bình thường!

“Ba đến ngay, ngoan, vào phòng cô giáo chờ ba ba!” Tần Ly mềm giọng, cấp tốc tiếp nhận nghề nghiệp mới tinh này!

Nhà trẻ cách đó không xa lắm, vừa bước qua cổng đã thấy đứa con trên danh nghĩa nọ, bạn nhỏ đáng yêu tên thật Trình Thiên Tường, nhũ danh Tiểu Mãn. Đứa bé ngoan ngoãn ngồi xổm trên bồn hoa, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, cái miệng be bé hơi chu ra, nhìn thấy Tần Ly liền thoắt cái nhảy dựng lên.

Tạm biệt cô giáo, một tay nhấc con trai lên vai, một tay xách túi sách của con, Tần Ly xoải chân bước từng bước hăng hái.

“Ba ba, hôm nay ba ba đến thật là muộn!” Nhóc con làm nũng hờn dỗi.

“Xin lỗi con, sau này sẽ không thế nữa. Cục cưng, nhớ ba ba không nào?” Tần Ly ôm con yêu mềm nhũn vào lòng, nháy mắt hạnh phúc tột cùng, ngay cả tình cảnh thê thảm hiện tại cũng không thèm lo tới, bắt đầu thích ứng triệt để với thân phận “ba ba” hoàn toàn mới này.

“Nhớ ạ.” Nhóc con chớp chớp mắt, hôn thật kêu lên má Tần Ly, “Nếu ba ba đưa con đi ăn KFC sẽ càng nhớ!”

“Được, ăn KFC!” Tần Ly vung tay, kẹp con vào nách chạy thẳng về phía nh hàng KFC cạnh đó. Nhóc con hưng phấn không ngớt, banh cổ họng thét vang sung sướng, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo Tần Ly.
Cho đến lúc ngồi vào chỗ, gương mặt nhỏ nhắn của bé vẫn còn đỏ bừng, đôi mắt long lanh nhìm chằm chằm cái đùi gà vàng rực trong tranh.

“Cục cưng, muốn ăn cái gì thì đi gọi nào!” Tần Ly ngắm đứa con tặng kèm mới nhận, đúng là càng nhìn càng yêu, càng xem càng thích.

“Ba ba, con không phải là trẻ con nữa, không được gọi cục cưng, con có tên đó.” Nhóc con đứng thẳng tắp, ngước khuôn mặt nho nhỏ, nghiêm túc tranh luận về quyền sử dụng cho cái tên của mình.

“Phì!” Tần Ly nhịn không nổi liền bại trận, vươn tay nắn bóp má con một trận, “Được được được, bạn Trình Tiểu Mãn, bây giờ đi gọi đồ ăn được chưa?”

Trình Tiểu Mãn gật đầu, lon ton chạy đi xếp hàng gọi đồ.

Tần Ly chọn chỗ ngồi ngay đối diện quầy, những người bên cạnh đang dùng bữa đều dừng lại nhìn bạn nhỏ nghiêm trang xếp hàng như người lớn, mấy người đứng phía trước liền tự động tách ra nhường chỗ.

“Chú ơi, cháu muốn một hamburger gà ạ!” Trình Tiểu Mãn kiễng chân, nỗ lực khiến mình cao thêm một chút.

Mọi người đều biết cái quầy phục vụ của KFC rồi đấy, không cao lắm, nhưng đối với một nhóc bốn tuổi mà nói, đó là mức độ cao không thể vượt qua, phục vụ bên trong chỉ thấy hai bàn tay béo múp bám ở trên mép quầy thôi.

“Một hamburger, bạn nhỏ, còn lấy gì nữa nào?” Người phục vụ hơi vươn người, thấy tình cảnh thượng đế nhỏ gần như treo trên quầy cũng không nhịn được, cười ra tiếng.

Trình Tiểu Mãn lắc đầu, “Thôi ạ, một hamburger là đủ rồi ạ.”

Tần Ly nghe thấy vậy, lập tức không thể đè nén chua xót trong lòng. Trình Lâm trước đây vốn không có nhiều tiền để đưa con ra ngoài ăn, cho dù thỉnh thoảng có đưa đi KFC cũng chỉ gọi một cái đùi gà hay một cái hamburger gì đó. Con nhà nghèo sớm biết lo việc nhà, hiển nhiên đứa nhỏ bốn tuổi này so với bạn đồng lứa thì hiểu chuyện hơn nhiều lắm.

Tần Ly bước lên, ôm ngang người con trai, gọi thêm hai cái cánh gà cay, một phần gà rán truyền thống, một phần gà quay tiêu, một phần khoai tay chiên lớn, một phần khoai tay nghiền, một cây kem cone.

“Ba ba, mua nhiều thế, ăn không hết thì làm sao?” Trình Tiểu Mãn mút khoai tây nghiền, ghé sát tai Tần Ly thì thào.

“Không sao, ăn không hết thì ném đi.” Tần Ly bóp mũi nhỏ của con, gói mấy thứ còn lại trên bàn về.
Trình Tiểu Mãn vừa mút kem vừa nhẩn nha bước, thỉnh thoảng dừng lại quay đầu nhìn xem ba có đuổi kịp mình không. Tần Ly một tay xách cặp cho con, một tay ôm đống đồ KFC mang về, chầm chập đi đằng sau, chăm chú nhìn vật thể bé bỏng phía trước, thở dài, bắt đầu dự tính cho ngày sau.

Lúc đi ngang qua quán net, Tần Ly tranh thủ vào xem một chút, thấy trên trang chủ của trường học đã báo tang, trên diễn đàn của trường có rất nhiều bài hồi tưởng của sinh viên. Chỉ là, tất cả những thứ này đều thuộc về Tần Ly đã chết kia, cùng với một “Trình Lâm” còn sống này, không có một chút quan hệ.

Tần Ly tuy là giáo sư trẻ nhất học viện song với công việc này anh cũng không quá nhiệt tình hay yêu thích đặc biệt. Nhưng anh không thể không nói, giáo sư đại học là một công việc tương đối nhẹ nhàng, thu nhập lại không thấp. Hiện tại, Tần Ly chân chân chính chính gặp khó khăn rồi đây. Thân thể này chỉ có bằng tốt nghiệp trung học, lại đèo bòng một đứa con rơi, muốn đổi việc cũng không dễ dàng, xem ra đời này phải chia tay với công việc dạy học quen thuộc.

Cho nên, vấn đề khó khăn tới rồi đây.

Hiện tại Trình Lâm làm chân chạy việc vặt trong một quán cơm nhỏ, là cái loại công việc chỗ nào cần chỗ ấy kêu tới. Mà Tần Ly, lại là một người từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc nặng.

“Ba ba, tới tắm cho con.” Trình Tiểu Mãn cởi sạch trơn, trên cổ quàng chiếc khăn lông, đứng ở cửa phòng tắm vung tay béo vẫy vẫy.

Tần Ly ngẩn người, mày đang nhíu cũng giãn ra. Đúng, vấn đề lớn nhất, chính là “cục nợ” đáng yêu muốn chết này.


Đôi lời về Quán cơm nhỏ – Tu Thất

  Mình thì mình tính đợi khi hoàn Đại minh tinh & Thợ săn ảnh thì sẽ đăng truyện này nhưng suy nghĩ lại thôi thì chắc mình đăng song song luôn. 

  Như phần trình bày trong sách thì độ dài gồm 22 chương + 5 ngoại truyện nhưng do vấn đề mỗi chương quá dài nên mình sẽ không chia chương như trong sách mà mình chia theo bản edit của nhà Ái biệt li khổ hoặc sẽ chia theo cách của mình.

  Đây là bản type chứ không phải bản edit nhưng điều đó không có nghĩa là các bạn có quyền repost nó ở nơi khác hay chuyển ver gì cả. Mình không đồng ý nhé! Nếu phát hiện có chuyện repost mình sẽ set pass ngay lập tức.

  Ebook mình vẫn sẽ làm nhưng sẽ không share public, vẫn chỉ là đưa pass cho người quen của nhà thôi.

  Nếu có thể mong các bạn hãy bình luận cho mình nhé, để nhặt sạn hoặc tâm sự gì đó cho chủ nhà có động lực ^^!

  Có vài điều cần nói vậy, cám ơn các bạn đã đọc!

Thông tin xuất bản Quán cơm nhỏ – Tu Thất

Tên sách: Quán cơm nhỏ
Tác giả: Tu Thất
Bìa: Mềm
Người dịch: Moguka Nguyễn 
Ngày phát hành: 18/07/2014
Nhà phát hành: Owlbook
Giá bìa: 120k
Đặt mua: Mình thì thường đặt sách ở Tiki, có giảm giá với giá ship cũng vừa tiền, nếu mọi người muốn biết cách đặt mua thì vào Tiki.vn hay cmt ở dưới mình sẽ giải đáp!

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 14

Chương 14: Nice to meet you.
Dạo gần đây Trình Tư có phần buồn bực, anh cảm thấy Hứa Minh Ưu đang trốn mình.
Ví dụ lúc trước anh gửi tin nhắn, Hứa Minh Ưu đều trả lời rất nhanh, mà bây giờ, đến cả nửa ngày mới trả lời một tin: vừa rồi bận; sạc pin điện thoại; không nhìn thấy; sóng điện thoại không tốt…
Hay lại giống như lần anh mời Hứa Minh Ưu đến phòng làm việc của mình ăn cơm, Hứa Minh Ưu lại trả lời: gần đây đang bận; sức khoả không tốt; đồ ăn trong nhà còn nhiều quá, không ăn thật lãng phí; phải dạy phụ đạo cho con gái nhà hàng xóm…
Tóm lại, các loại lý do.
Trình Tư nghĩ đi nghĩ lại, nguyên nhân chỉ có thể là việc cậu ấy rơi nước mắt ngày hôm đó. Có lẽ cậu ấy cảm thấy ngượng, nhưng Trình Tư lại cảm thấy rất cảm động.
Người này khiến anh thấy vừa ấm áp vừa vui vẻ, anh không muốn chỉ vì chuyện này mà mất đi người bạn như cậu.

Mặt khác, Hứa Minh Ưu cũng rất phiền não.
Không biết dạo gần đây Trình Tư bị làm sao, cứ liên tục rủ cậu đi chơi hay đi ăn cơm, mấy lý do có thể dùng cậu đều dùng gần hết sạch rồi.
Hiện tại Hứa Minh Ưu còn chưa muốn gặp mặt anh ta.
Ngày hôm đó khóc đến mức như thế, lại bị anh ta ôm lấy, mãi cho đến giờ nhớ lại cậu vẫn còn ngượng chết đi được.
Nói trắng ra thì cũng chỉ tại da mặt cậu mỏng, hơn nữa bản thân cậu ngay từ đầu cũng không cách nào dùng tâm trạng bình thản để đối xử với anh ta.
Chính điều này khiến Hứa Minh Ưu thấy phiền não.
Bởi vậy, trốn được thì trốn thôi.
Nghĩ đến đây, Hứa Minh Ưu lại thở dài một hơi.
Di động đột nhiên kêu.
Cậu rút ra xem, quả nhiên là Trình Tư.
Hứa Minh Ưu mím môi nhấn từ chối, cùng lắm thì lát nữa bảo mình bận họp vậy.
Kết quả chẳng bao lâu, di động lại tiếp tục kêu.
Hứa Minh Ưu tiếp tục từ chối, Trình Tư bên kia lại gọi tiếp, rất có khí thế “cậu không nghe tôi không dừng”.
Mặc dù đã là buổi tối nhưng Hứa Minh Ưu vẫn đang ở toà soạn, một loạt hành động này đã thu hút sự chú ý của nhóm đồng nghiệp: “Tiểu Hứa, điện thoại gọi đến sao không nghe đi?”
Hứa Minh Ưu lúng túng cười, cuối cùng đành phải nhận điện thoại: “Alô…”
Điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp của Trình Tư: “Phóng viên Hứa, vừa rồi có phải đang bận không?”
Hứa Minh Ưu: “… À, ừ, vừa, vừa rồi bận họp.”
Trình Tư “ồ” một tiếng dài đầy ẩn ý, lại tiếp luôn: “Phóng viên danh tiếng, tôi có tin muốn báo.”
Hứa Minh Ưu nhất thời còn chưa kịp hiểu: “Hả?”
Trình Tư lại cười: “Ở chỗ tôi đang có tin về một ngôi sao, cậu có muốn nghe không?”
Hứa Minh Ưu: “… Tôi…”
Trình Tư ngắt lời cậu: “Nếu cậu muốn nghe thì lát nữa tới phòng làm việc của tôi đi. Tiện tay mang ít đồ ăn qua nhé, tôi nấu cơm rồi.”
Hứa Minh Ưu: “…”
Cậu không nhịn được, hỏi: “Đừng nói anh ở mãi trong phòng làm việc đến tận giờ vẫn chưa ăn cơm đấy nhé?”
Trình Tư: “Đúng thế. Bởi vậy tốt nhất là cậu đến nhanh đi, nếu đến muộn e là tôi đã đói đến độ chẳng còn sức mà kể gì nữa đâu.”
Nói xong ngắt điện thoại luôn.
Hứa Minh Ưu nhìn trừng trừng di động, sau đó ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường: Tám giờ bốn mươi phút.

Cuối cùng, cậu vẫn đến phòng làm việc của Trình Tư.
Lúc đến nơi đã là hơn chín giờ tối, đèn trong phòng đều được bật sáng, nhìn rất rực rỡ. Trình Tư đang đứng dựa vào cửa cười hì hì đợi cậu.
Hứa Minh Ưu hơi mất tự nhiên, chỉ có thể cúi đầu cầm túi đồ ăn bước thẳng vào trong.
Dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Trình Tư, Hứa Minh Ưu cũng ngồi xuống ăn cùng với anh.
Không khí trên bàn ăn rõ ràng tốt hơn nhiều, hai người nói chuyện câu được câu mất…
Hứa Minh Ưu: “Sau này anh mua mấy món để sẵn đi, cứ thế này mãi không tốt đâu.”
Trình Tư: “Bình thường cũng có chuẩn bị đồ ăn, nhưng hôm nay vì Lâm Sênh cần gấp demo (thử nghiệm) một bài hát, nhất định phải hoàn thành trong hai ngày, bận bù đầu nên quên hết cả. Ăn xong tôi còn phải tiếp tục làm, không thể trì hoãn được.”
Hứa Minh Ưu: “Hai người hình như… trước nay đều hợp tác rất tốt.”
Trình Tư gật đầu: “Ừ, đúng thế, về mặt cá nhân chúng tôi còn là bạn bè. Nói ra thì phòng làm việc này thành lập, một nửa lý do là vì cậu ta mà.”
Hứa Minh Ưu hơi sững ra.
Trình Tư tiếp tục nói: “Đúng rồi, tin tức nhắc đến với cậu trong điện thoại chính là tên đó ngày kia sẽ có hẹn ăn cơm với một đạo diễn nổi tiếng ở Trạch Viên, cậu có thể đến đó canh sẵn. Bọn họ hình như định hợp tác.”
Nói rồi dường như anh sực nhớ ra điều gì, lại bổ sung: “Có điều cậu ta không phải tôi, nội dung viết đừng tiêu cực quá.”
Nghe thấy lời này của anh, Hứa Minh Ưu đột nhiên tức giận, buồn bực nói:
“Tôi chỉ phụ trách chụp ảnh, nội dung bài báo không phải tôi viết. Nếu anh không tin tôi, vậy tôi không đi là được.”
Lời vừa nói xong, Trình Tư cũng cảm thấy không ổn, vội vàng giải thích: “Ý tôi không phải thế…”
Có điều không khí đã lạnh đi rồi.
Hai người cứ thế trầm mặc ăn nốt bữa cơm, Hứa Minh Ưu thu dọn bát đũa đem đi rửa.
Trình Tư cũng đứng ngay cửa phòng bếp, chẳng nói một lời cứ im lặng nhìn cậu, không biết đang nghĩ gì.

Hứa Minh Ưu dường như không mấy tập trung, rõ ràng chỉ là rửa mấy cái bát mà cũng làm nước văng tung toé. Đợi được đến khi cậu rửa xong thì trên người đã dính ướt không ít.
Đang lúc cậu ngó nghiêng tìm xem trong bếp có gì lau tay được hay không thì Trình Tư lại bước đến nắm lấy tay cậu.
Hứa Minh Ưu giật mình nhìn anh.
Trình Tư cầm khăn tay, từng chút từng chút một nhẹ nhàng giúp cậu lau những giọt nước trên tay lẫn trên người.
Mặt Hứa Minh Ưu thoáng cái đỏ rực, cố giằng tay ra, hốt hoảng nói: “Không cần đâu, tôi tự làm được rồi.”
Trình Tư không lên tiếng, chẳng qua lực tay lại tăng thêm một phần.
Anh ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn người trước mặt: “Hứa Minh Ưu, không biết tại sao nhưng tôi cứ có cảm giác cậu sợ tôi.”
Hứa Minh Ưu cứng đờ, không dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng đáp: “Không có, anh nghĩ nhiều quá rồi.”
Trình Tư vẫn không chịu buông tay: “Hứa Minh Ưu, tôi xin lỗi về câu nói vừa rồi. Cậu đừng sợ tôi, cũng đừng trốn tôi.”
Giọng điệu của Trình Tư vô cùng nghiêm túc, nhưng Hứa Minh Ưu nghe vào lại hơi thất thần.
Cậu đột nhiên nhớ lại khi còn nhỏ, có lần người nhà mua một chậu cá về, bên trong là mấy con cá đuôi quạt đỏ rất đẹp, cậu cứ say mê mà ngắm nhìn mãi. Mẹ Hứa thấy con thích liền để cậu mang vào phòng đặt trên giá sách nuôi.
Nhưng Hứa Minh Ưu lại lắc đầu.
Cậu không dám.
Cậu sợ có ngày cậu vô tình làm đổ chậu cá, hoặc có thể nuôi không tốt mà khiến chúng chết cả. Những con vật đẹp đẽ như thế, cậu chỉ cần đứng xa ngắm nhìn là đã đủ rồi.
Từ trước đến nay cậu vẫn là một người nhát gan.
Cả cuộc đời này việc dũng cảm nhất cậu từng làm, có lẽ chính là lần kích động đem bánh ga tô tặng cho Trình Tư.
Nghĩ đến đây, Hứa Minh Ưu không nhịn được mà ngẩng đầu.
Người trước mắt này, cậu đã từng theo đuôi anh, đã từng phỏng vấn anh, họ từng cùng ăn cơm, cùng dạo công viên nói chuyện phiếm.
Anh từng hát cho cậu nghe, nhìn cậu rơi lệ.
Hoá ra không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa họ đã trở nên gần gũi đến vậy.
Nghĩ kỹ lại, vẫn thấy khó mà tưởng tượng nổi, thế nhưng đó là sự thật.
Trình Tư cũng giống như con cá đuôi quạt đỏ ấy.
Đến lúc cậu không nhịn nổi, lấy hết dũng khí muốn tiến đến sờ một cái thì lại bị chú cá phát hiện. Ấy thế nhưng chú cá đó chẳng những không trốn mất, ngược lại còn thân mật bơi tới gần…
Bất ngờ đến độ cậu cũng không đề phòng trước.
Tựa như một trận mưa rào bất chợt, xoá tan hàng rào phòng ngự vốn chưa bắt đầu xây của Hứa Minh Ưu.
Điều này khiến cậu bất an, không biết phải làm sao mới tốt.
Dù vậy, có câu nói thế nào ấy nhỉ…
Điều gì đến sẽ phải đến mà thôi.
Hứa Minh Ưu thầm thở dài một hơi, trong lòng không hiểu sao lại nhẹ nhõm đi nhiều.
Trình Tư chẳng biết gì, thấy người đối diện cứ mãi im lặng thì trở nên căng thẳng: “Hứa Minh Ưu, cậu…”
Hứa Minh Ưu lắc đầu: “Thật ra từ rất lâu về trước, tôi đã muốn nói một câu.”
Trình Tư: “Câu gì?”
“Trình Tư, được quen anh, thật vui.”
Khoé miệng Hứa Minh Ưu khẽ cong lên, cười đẹp đến độ khiến Trình Tư hoa mắt.
[Hết chương 14]

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 13

Chương 13: “Dying in the sun”.
Hứa Minh Ưu đứng chần chừ mãi trước cửa phòng làm việc của Trình Tư.
Cậu phát hiện mỗi lần có việc liên quan đến Trình Tư thì mình đều trở nên dễ kích động, sau đó lập tức hối hận.
Lần trước hối hận đã chạy đến tặng anh ta bánh ga tô.
Lần này thì hối hận tại sao lại chạy đến đây.
Tại sao lại chạy đến đây?
Bản thân cậu cũng không biết.
Rõ ràng mới không lâu trước còn muốn giữ khoảng cách, bây giờ lại chủ động xuất hiện trước cửa nhà người ta.
Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến thái độ bình tĩnh của Trình Tư lúc nói với cậu: “Tôi không thể hát được nữa rồi”, lại lật lại đám tin tức liên quan đến anh mấy ngày gần đây, trong lòng cậu giống như bị một tảng đá đè nặng, đến cả hít thở cũng không thông.

Hứa Minh Ưu còn đang suy nghĩ nhập tâm, cổng lớn bỗng bật mở.
Một nhân viên nhìn cậu đầy thắc mắc: “Xin hỏi, anh có việc gì sao?”
Hứa Minh Ưu vội vàng đứng thẳng lại, cẩn thận đáp: “Chào anh, tôi là Hứa Minh Ưu, tôi đến tìm Trình Tư.”
Người mở cửa do dự một chút, sau đó rút di động bước vào một góc gọi điện thoại.
Hứa Minh Ưu thì căng thẳng đứng trước cửa.
Qua một lúc, người kia quay trở lại: “Mời anh vào, sếp chúng tôi chút nữa sẽ trở về, ngài ấy bảo anh đợi một chút.”

Hứa Minh Ưu được đưa vào căn phòng thuỷ tinh của Trình Tư.
Không phải lần đầu tiên đến nơi này nhưng đây là lần đầu tiên cậu có thể quan sát nó một cách tỉ mỉ:
Căn phòng rất rộng, bên trong để rất nhiều nhạc cụ, từ piano, ghita cho đến cả một bộ trống.
Một bên phòng đặt một chiếc bàn rất dài, bên trên bày bừa một ít sách vở và ghi chép, còn có hai chiếc máy tính.
Trước bàn là một cửa sổ bằng thuỷ tinh kéo từ sàn nhà đến tận trần, nhìn ra ngoài chính là khu rừng lúc trước Hứa Minh Ưu thường ngồi.
Hứa Minh Ưu không nhịn được, bước về phía đó.
Cậu nhớ tới dáng vẻ của Trình Tư khi làm việc trước bàn:
Anh thường bất tri bất giác cắn cắn bút, tay thì thường xuyên búng tay thành nhịp.
Anh còn thích vừa làm việc vừa uống chút gì đó ngọt ngọt, kết quả là có lần làm đổ cả một cốc nước hoa quả ra bàn.
Lúc đó cậu đứng trong khu rừng phía đối diện nhìn anh ta luống ca luống cuống lau giấy tờ và quần áo.

Ánh mặt trời bốn giờ chiều đã không còn quá chói chang.
Nắng lười biếng nhảy múa trên thân thể Hứa Minh Ưu, khiến cả người cậu như được bao phủ trong một quầng sáng màu vàng kim, nhìn qua giống như một cục bông xù xù.
Lúc Trình Tư vào phòng vừa vặn trong thấy một cảnh như thế:
Yên bình mà đẹp đẽ.
Anh đứng im lặng trước cửa phòng nhìn một lúc, sau đó bước lại sau lưng cậu, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Hứa Minh Ưu.”
Giọng anh đã rất nhẹ rồi, nhưng Hứa Minh Ưu vẫn bị giật mình, vật đang nắm trong tay liền rơi xuống đất.
Trình Tư vội nhặt lên giúp cậu, phát hiện đó là mấy tờ tạp chí anh để trên bàn trà, toàn bộ đều đang mở ở trang có tin về anh.
Hứa Minh Ưu hoảng hốt cướp lại: “Tôi chỉ tiện tay đọc chút thôi, rất vô vị, lãng phí tế bào não, về sau đừng có mua nữa.” Vừa nói cậu vừa vứt đám tạp chí đó vào thùng rác.
Trình Tư cười: “Thật ra nội dung mỗi bài báo tôi đều đã nghiên cứu rồi, chỉ có toà soạn của cậu là nhẹ nhàng nhất. Có phải cậu đã nói giúp tôi không?”
Hứa Minh Ưu nhíu mày, vừa định đáp thì Trình Tư đã khoát tay không chút lưu tâm: “Cậu tuyệt đối đừng nói mấy lời an ủi, tôi sẽ buồn cười chết mất. Thật ra việc hát được hay không tôi cũng chẳng để ý đâu, thật đấy.”
Hứa Minh Ưu nhìn anh: “Thật?”
Ánh mắt cậu rất sáng.
Trình Tư nhìn con người đen láy trong mắt người đối diện đang phản chiếu rõ ràng khuôn mặt tươi cười của mình.
Thật xấu.
Anh hơi sững ra, từ từ thu lại nụ cười, quay người dựa vào cạnh bàn, rút một điếu thuốc, chậm rãi hút.
Qua một lúc lâu, Trình Tư rốt cuộc mở miệng: “Thực ra trong đống tin kia có một cái viết rất đúng, có một khoảng thời gian tôi hút thuốc uống rượu rất nhiều. Hẳn cậu cũng biết là khoảng thời gian nào rồi đấy.”
Anh dừng một chút, rít một hơi thuốc: “Lúc đó, mỗi ngày tôi đều bị làm phiền bởi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại và tin nhắn, có đe doạ, có mắng chửi, có uy hiếp, thậm chí cả tận tình khuyên tôi ra đầu thú… Sau đó bên nguyên rút đơn kiện, nhưng cuộc chiến của tôi vẫn chẳng dừng lại. Tôi không làm chuyện đó, Hứa Minh Ưu, cậu có tin không? Tôi chưa từng làm thế.”
Hứa Minh Ưu hơi hé miệng.
Trình Tư lại tiếp tục nói: “Nếu bảo lúc đó không tuyệt vọng thì là nói dối. Rõ ràng mấy ngày trước tôi còn đang chuẩn bị phát hành album, thế mà vừa chớp mắt một cái đã biến thành một con chó hoang, chỉ có thể trốn ra nước ngoài, trên lưng lại còn mang tội danh. Tôi không thể khống chế cảm xúc của mình, tôi sợ mình sẽ phát điên, chỉ có thể tận lực uống rượu, hút thuốc…Về sau, cổ họng có vấn đề… Bài hát ngày hôm đó, chưa bao giờ tôi nghĩ một bài đơn giản như thế mà lại có ngày mình hát khó khăn tới vậy, tôi thật sự…”
Anh khó khăn nói nốt: “Tôi thật sự, đã cố gắng hết sức rồi.”

Hứa Minh Ưu không lên tiếng.
Trong phòng yên lặng, chỉ có tiếng hơi thở quanh quẩn.
Không biết qua bao lâu, Trình Tư thở dài một hơi: “Cũng may mọi việc đều đã qua rồi. Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là không thể hát được như trước đây nữa thôi, còn chưa đến nỗi mất tiếng, rồi sẽ quen thôi, đúng không?”
Hứa Minh Ưu vẫn không lên tiếng.
Cậu đi đến bên góc tường, kéo tấm rèm cửa nặng trịch xuống, căn phòng vốn sáng sủa thoáng cái tối lại.
“Trình Tư, anh hát đi.”
Hứa Minh Ưu nói.
Chẳng biết có phải vì đã lâu chưa cất tiếng không mà giọng cậu hơi khàn khàn.
Trình Tư sững ra: “Cậu muốn nghe cái gì?”
Hứa Minh Ưu: “Tuỳ anh.”
Trình Tư nhìn cậu cười: “Vậy tôi hát một bài tiếng Anh vậy.”
“Do you remember the things we used to say
I feel so nervous when I think of yesterday
How could I let things get to me so bad
How did I let things get to me
Like dying in the sun
Like dying in the sun
…”[1]
Một ca khúc rất thích hợp để hát chay.
Tiếng hát của Trình Tư vang lên giữa phòng, chậm rãi, dịu dàng.
Nhưng anh hát được một nửa, anh đột nhiên dừng lại.
Anh nhìn thấy nước mắt Hứa Minh Ưu không khống chết được mà rơi xuống, làm ướt cả khuôn mặt.
Trình Tư sững sờ.
Vì anh sao?
Trái tim Trình Tư vừa chua xót vừa xúc động, một loại cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.
Trước giờ anh vẫn không biết rằng nước mắt một người đàn ông lại có thể khiến bản thân chẳng biết làm gì như thế này.
Nói thật thì, anh cũng chưa bao giờ nghĩ Hứa Minh Ưu lại thích khóc đến thế.
Trình Tư không nhịn được mà khẽ cười, sau đó đứng thẳng người dậy, đến trước mặt Hứa Minh Ưu, nắm lấy tay phải của cậu, đặt nó lên cổ mình…
“Will you hold on to me
I am feeling frail
Will you hold on to me
We will never fail
I wanted to be so perfect you see
I wanted to be so perfect
Like dying in the sun
Like dying in the sun
…”[2]
Hứa Minh Ưu ngây người nhìn Trình Tư:
Lòng bàn tay cậu dán sát vào cổ họng anh, mỗi một chuyển động của âm thanh cậu đều có thể cảm nhận rõ ràng.
Loại cảm giác rung động khẽ khàng này giống như hô hấp, khiến cả người cậu tràn đầy năng lượng.
Đợi đến khi kết thúc bài hát, Trình Tư cẩn thận lau nước mắt trên mặt Hứa Minh Ưu, ôm chặt lấy cậu.
“Cậu tặng tôi nước mắt, tôi dâng cậu tiếng hát.”
“Hứa Minh Ưu, cảm ơn cậu.”
———-
Chú thích: Bài hát Trình Tư hát là bài Dying in the sun do The Cranberries trình bày. Link nhạc: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Dying-In-The-Sun-The-Cranberries/ZWZC6DCO.html
[1] Dịch:
Em còn nhớ những điều ta thường nói?
Anh bùi ngùi khi nghĩ về ngày hôm qua,
Sao anh để mọi chuyện vuột tầm tay
Sao anh để mọi chuyện thành như thế,
Lụi tàn dưới ánh mặt trời…
[2] Dịch:
Em sẽ giữ anh lại,
Khi lòng anh yếu đuối
Em sẽ giữ anh lại
Đôi ta chẳng rời xa
Anh muốn mình hoàn hảo,
Vẹn toàn trong mắt em.
Anh muốn mình hoàn hảo,
Rồi tàn dưới ánh mặt trời…
[Hết chương 13]


P/s: một chương càng ngày càng dài, tách ra lại mất mạch cảm xúc thôi thì mình sẽ gắng 2 ngày 1 chương vậy =.= buồn quá, sao cmt vẫn ít thế chứ??? Wi sờ ma???

Giới thiệu Quán cơm nhỏ – Tu Thất

[Giới thiệu sau sách]
   Giáo sư đã chạy theo mốt, sống lại rồi! Chỉ có điều lại trở thành anh thất học… Anh thất học này tha theo một “cục nợ” đáng yêu muốn chết! Vì vậy, giáo sư vô cùng hạnh phúc, trái tim đau yếu cũng được phục hồi.
   Nhưng có kẻ lại dám tìm tới tận cửa gây chuyện! Dẫu là cha ruột của cục cưng đi chăng nữa, dám cướp con ta, ta giết! Giết không được, thì phải làm sao nhỉ? À, bẻ cong hắn! Hành trình bẻ cong một nam thẳng của một thẳng nam khác, quả là rực rỡ sắc màu và hương thơm hấp dẫn của… ẩm thực!

[Giới thiệu của Typer]
   Đây là cuốn sách mình không tiếc tiền khi mua, truyện rất đáng yêu. Hai nhân vật sẽ khiến cho bạn cười không ngớt luôn… Còn có nhiều chiêu trò “quyến rũ” của bạn thụ, nào là áo đỏ rựa lửa, nào là xoa bụng mềm mềm… Còn nhiều nhân vật đáng yêu khác nữa!


P/s: sẽ bắt đầu type khi type xong Đại minh tinh và thợ săn ảnh!

Đại minh tinh và thợ săn ảnh – Chương 12

Chương 12: Giọng hát của anh ấy.
Hứa Minh Ưu vẫn luôn cho rằng, bất kể họng của Trình Tư có vấn đề gì, bất kể anh có muốn hay không, chỉ cần anh vẫn ở trong giới giải trí thì sớm muộn gì cũng sẽ có lúc phải mở miệng hát.
Đến lúc đó, Trình Tư phải làm sao?

Hứa Minh Ưu không ngờ, ngày đó lại đến sớm như vậy.
Trình Tư cùng hai nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng khác cùng tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng âm nhạc.
Bản thân tiết mục thì cũng chẳng có gì, chỉ đơn giản là cho điểm hoặc đưa ra ý kiến hướng dẫn cho thí sinh. Vốn dựa theo kịch bản thì cũng không có yêu cầu giám khảo phải ca hát gì cả, nhưng có lẽ do không khí tiết mục quá vui vẻ, người dẫn chương trình liền nhiệt tình mời ban giám khảo lên sân khấu hát vài câu, qua đó cổ vũ tinh thần cho các thí sinh.
Trình Tư là người nhỏ tuổi nhất, cũng là người có thâm niên trong nghề ngắn nhất trong ban giám khảo, mắt thấy hai vị tiền bối đều đã cất giọng anh làm sao có thể từ chối được.
Đây là lần đầu tiên từ khi quay trở lại, Trình Tư cất giọng hát trước ống kính.
Trình Tư hát một bài tình ca ngọt ngào, khi anh hát, khuôn mặt vẫn mang nét cười nhàn nhạt, sóng mắt lưu chuyển, nhìn giống như một người đàn ông bị trói chặt trong lưới tình nóng bỏng, tản ra một sức hấp dẫn khiến người khác khó có thể chống cự.
Nếu một bài hát tính một trăm điểm, bao gồm năm mươi điểm kỹ thuật, năm mươi điểm tình cảm, thì Trình Tư rõ ràng đã lấy được trọn vẹn năm mươi điểm sau.
Chí ít trông bộ dáng anh ta cũng rất nhập tâm.
Thế nhưng năm mươi điểm đầu tiên…
Hơi không đủ, giọng không ổn định, thậm chí còn có chỗ sai nhịp.
Liệu được mấy điểm đây?
Có lẽ so với người bình thường thì anh hát cũng rất tốt.
Thế nhưng, anh là Trình Tư.
Một Trình Tư đã dùng giọng hát của mình chinh phục biết bao người.
Đây là trường quay của tiết mục tuyển chọn tài năng âm nhạc, chất lượng các loại nhạc cụ, loa đài đều thuộc hạng nhất, bây giờ hát thành như vậy, chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: Thất bại thảm hại.

Không ngoài dự đoán, sau ngày hôm đó, Trình Tư lại trở thành cái tên nóng hổi trên các tờ báo giải trí.
Mặc dù tin tức này cũng chẳng to tát đến độ được lên trang nhất, nhưng tiêu đề thì vẫn chói mắt:
“Thiên vương năm nao nay phải dùng ngoại hình kiếm cơm?”
“Nguồn tin từ người biết rõ nội tình trong giới: Hút thuốc, uống rượu đã phá huỷ giọng hát của Trình Tư.”
“Trình Tư lần đầu cất giọng hát sau khi quay lại, người nghe thất vọng.”

Người bình thường đối với các nhân vật nổi tiếng đều có sự tò mò lẫn hà khắc, cũng chưa bao giờ keo kiệt mà không thêm vài lời bình luận, đặc biệt là với những tin tức tiêu cực.
Điều này, thân là người nổi tiếng, Trình Tư lại càng hiểu rõ hơn.

Toà soạn nơi Hứa Minh Ưu làm việc cũng có bài về chuyện này, tiêu đề xem như bình thường:
“Trình Tư trạng thái không tốt, giọng hát bị phê bình.”
Hứa Minh Ưu tiện tay lật xem một chút, sau đó ném tờ báo ra rõ xa, nhanh chân rời khỏi toà soạn.
[Hết chương 12]