[Tú Đường] Ngươi nhìn cái gì? – Chương 1

Ngươi nhìn cái gì? – Lữ Thiên Dật

Chương 1

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

01

Đường Tiêu ẩn thân vào tân phòng (phòng tân hôn) của Trương Hữu Tiền, yên lặng không chút tiếng động rút ám khí ra.

Trương Hữu Tiền là một cẩu quan, tên này chuyên khi nam phách nữ, ngư nhục hương lý, nghe nói hôm bữa còn bắt một thiếu nữ học nghệ ở Thất Tú Phường đi, hôm nay lập hỉ sự, muốn thú người ta làm tiểu thiếp.

Đường Tiêu dự định sẽ giết cẩu quan này rồi cứu thiếu nữ ra ngoài, vì thế lập một kế hoạch chạy trốn cho hai người ở trong đầu, nghĩ đến hoàn hảo rồi mới rón rén nhảy từ trên cao xuống.

Nhưng mà Trương Hữu Tiền đã nằm chết thẳng cẳng trên mặt đất, mặt thì sưng phù y như cái đầu heo, bị giết đến tội.

Có một tiểu cô nương khoảng mười ba mười bốn tuổi há miệng run rẩy đứng một bên, mi mục như họa, một thân y phục phấn hồng, đẹp y như một tiểu tiên tử.

Đường Tiêu giật mình, hỏi: Ai làm?

Con ngươi của tiểu cô nương chuyển động, ưm một tiếng rồi nhào vào trong lòng Đường Tiêu: Hu hu hu ta không biết ta sợ quá.

Đường Tiêu đẩy người ra: Nói thật, ngươi ở trong này thì không thể nào không biết.

Tiểu cô nương bỗng thay đổi họa phong, vừa mở miệng ta là toàn mùi của đại tra tử: Thao, không lừa được… ta làm đó, ngươi nhìn thấy rồi đó? Ngươi muốn sao?

02

Đường Tiêu bị thay đổi đột ngột này choáng đến ngây người, từ từ bình tĩnh lại: Ngươi này… sao khác xa với vẻ ngoài thế.

Tiểu cô nương vén tay áo, quả đấm nhỏ kêu răng rắc: Hắn muốn khi dễ ta, ta không được đánh chết hắn à.

Đường Tiêu chết lặng: À, ngươi đánh chết.

Tiểu cô nương câu ngón tay xoay qua nhìn Đường Tiêu: Sao, các người là một phe à? Đến đến hai ta luyện tập chút.

Đường Tiêu cuống quýt xua tay: Không luyện không luyện, ta là thích khách của Đường Môn, đến đây để giết hắn.

Tiểu cô nương nhìn chằm chằm Đường Tiêu một lát, nháy mắt mấy cái, giọng nói lại đột nhiên ngọt ngào: Vậy ngươi dẫn ta đi được không?

Đường Tiêu lại bị thay đổi này làm choáng váng một chút: … Được, vốn ta cũng đã tính sẽ cứu ngươi ra ngoài. Ngươi nghe kỹ đây, ta sẽ đi trước còn ngươi theo sau, đừng lên tiếng, tránh bị người khác nhìn thấy…

Nhưng mà tiểu cô nương đã xông trận lên trước đá cửa phòng xông ra ngoài, một quyền quật ngã một gia đinh, vừa đánh vừa chửi: Mẹ nó tiểu súc sinh, ta đây đập chết ngươi!

03

Đường Tiêu như bị mộng du đi theo tiểu cô nương xông ra khỏi Trương phủ, tam quan cả người đã sụp đổ.

Tiểu cô nương hào hùng vạn trượng vỗ vai Đường Tiêu: Sao? Ta lợi hại lắm đúng không?

Đường Tiêu gật đầu: Lợi hại.

Tiểu cô nương: Vậy sau này ngươi theo ta lăn lộn đi, ta bảo kê cho ngươi.

Đường Tiêu hơi dè dặt: Ừm… ta có thói quen tự mình lăn lộn trong giang hồ.

Tiểu cô nương lại nhìn chằm chằm Đường Tiêu một chút: Ngươi lớn lên đúng là đẹp mắt.

Mặt Đường Tiêu đỏ bừng, nghĩ thầm, nha đầu này thật phóng túng: A… vậy à.

Con ngươi của tiểu cô nương chuyển động: Ngươi làm sư phụ ta được không?

Đường Tiêu lắc đầu liên tục: Công phu của ngươi tốt hơn ta, ta không có gì để dạy ngươi cả.

Miệng của tiểu cô nương bỗng xụ xuống, nháy mắt mấy cái, có nước mắt dính lên hàng lông mi dài: Sư phụ cũng đâu phải nhất định sẽ dạy gì đó đâu, ta vẫn luôn một mình, rất là lẻ loi hiu quạnh, ta chỉ nghĩ đi hành tẩu giang hồ có thể chiếu ứng lẫn nhau thôi mà…

Đường Tiêu sợ nhất là nữ hài tử khóc, bỗng nhiên luống cuống: Đừng khóc đừng khóc, cha mẹ ngươi đâu?

Tiểu cô nương càng khóc càng sướt mướt hơn: Cha ta là Thương Vân Quân, lúc lên chiến trận thì không biết bao giờ mới trở về, mẹ ta thì từ lúc nhỏ đã không cần ta nữa… Hu hu hu, nếu không phải thế thì sao ta có thể bị hạ được mê mê tỉnh tỉnh bị mang vào Trương phủ chứ…

Đường Tiêu bị khóc đến độ hoang mang lo sợ, cắn răng giậm chân một cái: Được, ta làm sư phụ ngươi.

Tiêu cô nương vỗ vai Đường Tiêu kêu bộp một cái, suýt nữa vỗ cậu đến nằm bò: Sớm như thế có phải là xong việc không, í í é é nửa ngày làm gì chứ!

Tâm tình của Đường Tiêu bỗng nhiên phức tạp đến độ không còn từ nào có thể dùng để miêu tả được.

04

Đường Tiêu điều chỉnh tâm tình lại rồi hỏi: Ta tên là Đường Tiêu, con tên gì?

Tiêu cô nương nhanh nhảu trả lời: Con tên là Yến Tú.

Đường Tiêu gật đầu: Vậy sau này con chính là… đồ đệ của ta, khi quay về Đường Gia Bảo ta sẽ dọn cho con một gian phòng, bình thường ngoại trừ lúc nhận nhiệm vụ thì hai người chúng ta sẽ ở Đường Môn, chỉ cần con đừng chạy lung tung là được.

Tròng mắt Yến Tú gian xảo nhìn chằm chằm vào ngực Đường Tiêu: Sư phụ, trong Đường Môn toàn là thích khách đúng không?

Đường Tiêu: Cũng không phải, còn có những ty kỳ chức khác nữa.

Yến Tú: Vậy có phải ai cũng đẹp mắt giống người thế đúng không?

Đường Tiêu nhức đầu, bình thường cậu chẳng hề quan tâm đến vấn đề này, không thể làm gì khác hơn là đáp lại cho có: Ừ, người đẹp mắt, chắc là nhiều lắm.

Hai mắt Yến Tú sáng lên: Vậy bao giờ chúng ta quay về?

Đường Tiêu kỳ quái nhìn nàng một cái: Hôm nay sẽ khởi hành, nếu ngựa đi nhanh thì tầm nửa tháng là đến.

05

Hôm đó, thầy trò hai người dắt ngựa đi đến một khách điếm bình dân nghỉ trọ.

Yến Tú ngọt ngào làm nũng: Sư phụ phụ, người ta muốn uống rượu lắm nha.

Đường Tiêu đau đầu: Không được uống rượu.

Yến Tú: Muốn mà muốn mà.

Đường Tiêu: Không được, ta không thích mùi rượu.

Yến Tú biến trở về đại tra tử trong một giây: Không phải chứ, sao sư phụ cứ như mấy bà thím vậy? Người có phải là đàn ông không?

Đường Tiêu đã thành thói quen với loại thay đổi kịch liệt không hề báo trước thế này rồi, cậu giải thích cho lần này là từ nhỏ Yến Tú không có mẹ nên tự nhiên là muốn giống như cha nàng, nhưng mà dù sao cũng là tiểu cô nương, có lúc còn có thể kìm lòng không đậu toát ra bản tính khả ái ngọt ngào.

Chính là như thế, không có chỗ nào sai cả.

Vì thế Đường Tiêu bình tĩnh nói: Chỉ cho phép uống một hũ nhỏ thôi, là rượu hoa quế.

Yến Tú cười đến chói lọi như đào hoa: Sư phụ phụ đối xử với con tốt nhất.

Đường Tiêu lãnh khốc gật đầu.

06

Yến Tú hài lòng uống một chén rượu hoa quế nhỏ: Oa, ngon quá.

Đường Tiêu: Ngươi ngàn vạn lần đừng uống say đó.

Yến Tú: Yên tâm đi, chỉ có thế này thì con có thể uống được cả hai chục hũ.

Đường Tiêu sâu kín thở dài.

Yến Tú: Người ta thích nhất loại rượu ngọt ngào này nha.

Đường Tiêu: …

Mệt tim, thật sự

07

Nhưng mà, một hũ rượu nhỏ mới cạn thì người nói có thể uống được hai mươi hũ đã say đến độ ngã trái ngã phải.

Đường Tiêu phát sầu: Tửu lượng của con như thế mà còn dám cậy mạnh.

Yến Tú lung lay đứng dậy, vỗ bàn một cái: Ai cậy mạnh chứ!

Tiếng nói của Yến Tú vừa dứt thì thực khách đang ăn trong khách điếm bỗng dừng lại. Dung mạo của nàng tú lệ, do say rượu mà gò má còn ửng hồng hơn, lại tăng thêm vài phần kiều diễm, có một công tử Tàng Kiếm cao lớn anh tuấn liền nhìn nàng không chớp mắt.

Yến Tú say khướt đi đến, hỏi Tàng Kiếm: Ngươi nhìn gì đó?

Công tử Tàng Kiếm tiêu sái mở chiết phiến, lộ ra một nụ cười mê người: Bản thiếu gia nhìn dung mạo xinh đẹp của nàng đó.

Yến Tú ha hả cười nhạt hai tiếng, xắn tay áo lên.

Một quyền quật ngã người.

Cảnh giới Độc Cô Cầu Bại, không cần giải thích.

Đường Tiêu sửng sốt chốc lát, lập tức vác Yến Tú khiêng lên vai chạy gấp.

Yến Tú: Người… chạy cái gì? Ách.

Đường Tiêu bỗng dưng muốn khóc: Thiếu gia Tàng Kiếm mà con cũng dám đánh! Con rước xui xẻo vào người rồi!

08

Tuy là Đường Tiêu vác Yến Tú chạy nhanh nhưng vẫn bị một đám đệ tử Tàng Kiếm khí thế hung hăng cản lại ở cửa thành.

Thiếu gia Tàng Kiếm mới bị Yến Tú một quyền quật ngã đang tức giận ôm bên mặt sưng lên, cực kỳ thảm.

Đường Tiêu thấy không chạy được nữa, thả Yến Tú xuống ôm quyền hành lễ, dự định xem có thể cứu vãn tình hình hay không: Chư vị, mới vừa nãy đồ nhi của tại hạ bất kính với công tử, thật là do tại hạ quản giáo không nghiêm…

Yến Tú tội nghiệp nhìn thiếu gia Tàng Kiếm, giọng nói ngọt ngào chen vào một cái: Mới vừa nãy người ta uống nhiều mà, ngươi muốn phạt người ta làm sao cũng được nhưng đừng làm khó dễ sư phụ ta được không?

Thiếu gia Tàng Kiếm sửng sốt một chút, thái độ hòa hoãn không ít, thậm chí mặt còn có chút đỏ.

Yến Tú say khướt cười ha hả: Ai nha má ơi ta chọc ngươi chơi thôi! Nhìn cái dạng vui vẻ như gấu của ngươi kìa! Ha ha ha há há!

Mặt của thiếu gia Tàng Kiếm bỗng đổi màu trong tích tắc: …

Đường Tiêu thống khổ ngồi một bên ôm mặt.

Yến Tú vẫn cười hắc hắc: Nãy mặt ngươi đỏ thế là tính diễn gì thế! Còn giờ à, nhìn gớm quá!

Thiếu gia Tàng Kiếm tan nát cõi lòng vung tay lên: Bắt hai người đó lại cho bản thiếu gia!

09

Đường Tiêu khẽ cắn môi, ngăn Yến Tú ở phía sau, nhỏ giọng nói: Ta sẽ ngăn trước, con chọn đúng thời cơ rồi dùng khinh công chạy đi, ta sẽ ẩn thân, bọn họ không bắt được ta.

Yến Tú rút một cây quạt từ bên hông: Chạy gì mà chạy, đánh thì lên thôi!

Đường Tiêu cau mày: Quạt?

Yến Tú cười hắc hắc: Đan tu vân thường.

Dứt lời, giơ quạt lên vừa đánh Tàng Kiếm, khí thế như hổ, vừa đánh vừa chửi: Cho ngươi chạy, cho ngươi chạy này! Ta cho ngươi dám chạy!

10

Đường Tiêu lại mộng du lần hai chạy ra khỏi thành với Yến Tú.

… Lại còn đặc biệt cướp được hai con ngựa Thất Lý Phi Sa và một túi bạc.

Yến Tú huýt sao một cái: Mẹ nó, Tàng Kiếm Sơn Trang có tiền thật.

Đường Tiêu thống khổ ôm mặt ngồi xổm ven đường.

Thật sự không nghĩ được là từ thích khách bỗng biến thành cường đạo.

Yến Tú: Sư phụ sao vậy?

Đường Tiêu: Con đan tu vân thường? Con xác định?

Yến Tú: Đúng thế, cha con nói muốn sau này con có thể bồi hắn đánh nhau nên không để cho con tu vân thường.

Đường Tiêu: Vậy sao con có thể đánh như vậy?

[Mình nghĩ đan tu vân thường chính là môn võ cho con trai học còn tu vân thường là cho nữ nên Đường Tiêu mới thắc mắc sao “nữ đồ đệ” của mình lại học cái này, mà bạn Yến Tú này còn biết đánh cả kiểu nam và nữ, mình nghĩ vậy thôi chứ mình không chơi nên không biết]

Yến Tú: Tại luôn có Cái Bang đuổi theo con đánh nhau, ngay từ đầu là do bọn hắn đánh con, sau đó đánh nhiều lần quá lại thành ra con đánh bọn họ. Người mà, luôn muốn tiến bộ, người nói đúng không?

Đường Tiêu: … Đúng.

Yến Tú vỗ ngực nghe bộp bộp: Con đánh sư muội Cái Bang dám khi dễ sư tỷ con mấy lần, mụ nội nói, thấy liền đánh, không nhân nhượng!

Đường Tiêu: À, không nhân nhượng.

Yến Tú tiếp tục vỗ ngực phạch phạch: Một mình con có thể đánh mười người, mệt quá thì con lấy tay áo bao cả người lại, đợi có đủ sức rồi lại tiếp tục đánh!

Đường Tiêu: À, tiếp tục đánh.

Yến Tú õng ẹo vươn tay nhỏ: Sư phụ, tay người ta vừa nãy đánh đau quá, người xoa xoa đi.

Đường Tiêu ngơ ngác cầm tay Yến Tú: … À, xoa.

11

Trên đường mang Yến Tú về Đường Môn, thiếu gia Tàng Kiếm lại dẫn người đến chặn đường bọn họ nhưng cũng chẳng dùng được.

Lần nào cũng bị một quyền quật ngã.

Căn bản là không thắng được.

Đường Tiêu cảm thấy từ nay về sau thiếu gia này sẽ quy ẩn giang hồ mất.

Ngoại trừ Tàng Kiếm Sơn Trang thì thầy trò hai người còn bị Cái Bang truy, bị quan binh Thiên Sách Phủ truy, bị đạo sĩ Thần Dương truy, bị đao khách Tây Vực của Minh Giáo truy, lại còn bị đại phu Vạn Hoa Cốc truy…

Đường Tiêu thống khổ nắm tóc mình: Đồ đệ, sao con tìm được nhiều cừu gia thế?

Yến Tú chớp chớp mắt: Nói ra thì rất dài dòng, nói chung đều là do bọn hắn nhìn con trước.

Đường Tiêu im lặng một lát: Ta có nghe mấy người đó ai cũng nói… con lừa dối tình cảm của bọn họ gì gì đó, cái này nghĩa là sao?

Yến Tú lã chã chực khóc: Bọn họ đánh không lại con liền nói lung tung, muốn hủy danh tiết của con.

Đường Tiêu luống cuống: Đồ đệ đừng khóc đừng khóc, ta chỉ hỏi chút thôi, cũng không phải là nghi ngờ gì con.

Yến Tú vỗ vai hắn bộp bộp: Đúng thế! Nói bậy không!

Đường Tiêu cảm thấy mình sắp trở thành người tinh thần thác loạn.

Dọc theo đường đi, tinh phong huyết vũ.

Vì tránh né cừu gia và còn đánh nhau lãng phí thời gian nên đường đi có nửa tháng mà hai người đi thành hai tháng.

Đi bước lên con đường quen thuộc thì Đường Tiêu gần như muốn khóc luôn.

Mẹ nó, cuối cùng cũng về tới nhà.

Thật không dễ dàng.

12

Nhóm tiểu hỏa bạn Đường Môn đều cực kỳ thích Yến Tú, lớn lên xinh đẹp, lại còn biết trị liệu, đúng là càng nhìn càng thích.

Tuy rằng thỉnh thoảng có thay đổi đột ngột chút, hơn nữa còn có thể ăn một lần năm chén cơm, lại còn lúc nào cũng hỏi người ta “Ngươi nhìn gì đó”, không có việc gì thì có thể xoay xoay nhảy đại ương ca ở trên quảng trường…

Nhưng Yến Tú lớn lên cực kỳ đẹp, trước khuôn mặt xinh đẹp này thì mọi chuyện đều có thể bỏ đi.

Dù sao đây cũng là một thế giới nhìn mặt mà.

Thậm chí có một sư đệ của Đường Tiêu bắt đầu liên tục lấy lòng Yến Tú, động một chút là chạy lên núi hái hoa, Yến Tú đi đâu hắn theo đến đó, vì kéo ngắn khoảng cách mà còn học khẩu âm đại tra tử của Thục Trung, mỗi khi Yến Tú hỏi “Ngươi nhìn cái gì?” thì sư đệ sẽ nhanh chóng đáp lại một câu “Tìm ai đánh đây? Dưa ỏa tử (ngốc tử)!”

Vô cùng cảm động.

Nhưng mà Đường Tiêu có chút mất hứng.

/Hết chương 1/

.

Cực Phẩm: Bộ này hài chết mà bựa chết đi được =]]

[Tú Đường] Ngươi nhìn cái gì? – Lữ Thiên Dật (Văn án)

NGƯƠI NHÌN CÁI GÌ?

Tác giả: Lữ Thiên Dật

Thể loại: đồng nhân JX3, đam mỹ, HE, CP Tú x Đường.

Một người có khi há miệng là toàn mùi đại tra tử (đàn ông + nói bậy) lại có thể bỗng nhiên biến thành “mỹ nhân” và một thích khách của Đường Môn…

Nhảy hố cẩn thận.

Đây thật là đam…

Tiểu cô nương nói ngọt ngào: Ngươi dẫn ta chạy được không?

Đường Tiêu: Được, vậy ta đi trước, ngươi theo phía sau, đừng lên tiếng, tránh bị người khác nhìn thấy…

Nhưng mà tiểu cô nương đã xung trận lên trước đá cửa phòng xông ra ngoài, một quyền quật ngã một gia đinh, vừa đánh vừa chửi: Mẹ nó tiểu súc sinh, ta đập chết ngươi!

#tú đường#

Diễn viên: Yến Tú, Đường Tiêu.

Tin tức xuất bản “Dior tiên sinh”

Hôm nay lội Weibo chị Hạc thì mới thấy bả share bài post về ngày bán “Dior tiên sinh”.

Đây là tổng thể mặt trước mặt sau mặt dưới mặt trên lại còn có sticker nữa #_#

Em ấy có giá khoảng 143 tệ. Bắt đầu bán vào ngày 28 tháng 7 lúc 7:30 tối (chắc đi xem giờ) =)))))))))

Còn cái đặc biệt nữa đó là… trong sách xuất bản có phiên ngoại riêng 9 ngàn chữ.

Thôi chúng ta hãy cứ ngồi liếm màn hình đi T^T

[Minh Đường] Truy Mệnh

Tên: Truy Mệnh.

Tác giả: Lữ Thiên Dật.

Thể loại: đam mỹ, đồng nhân Kiếm Tam, CP Minh – Đường.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

.

-Nghiêm cấm REPOST và chuyển ver thành các CP vớ vẩn dưới mọi hình thức-

-Truyện chỉ được đăng tại www.ltl197.info-

.

01

Đường Diễm vốn là nhắm vào một con thỏ hoang, nhưng chẳng biết làm sao mà trong bụi rậm lại truyền đến tiếng nam nhân kêu thảm thiết.

Đường Diễm hết hồn, vội vàng chạy đến kiểm tra.

Có một đao khách trẻ tuổi mặc trang phục Tây Vực đang hấp hối nằm trên mặt đất, trên người có cắm một mũi tên.

Đường Diễm: Ngươi có sao không?

Đao khách Tây Vực: Sắp chết rồi.

Đường Diễm không nói hai lời, vươn tay kiểm tra sơ qua, mũi tên cắm trên cánh tay, không hề thương tổn đến chỗ yếu hại.

Đao khách Tây Vực nháy nháy mắt: Trên mũi tên của ngươi có độc.

Đường Diễm cau mày: Không có.

Tròng mắt của đao khách Tây Vực xoay xoay: Nhưng mà đầu ta choáng lắm, tim cũng sắp ngừng đập rồi.

Đường Diễm lườm hắn: …

Đao khách Tây Vực lập tức nhắm mắt lại nằm sõng soài giả chết.

Đường Diễm thở dài: Theo ta quay về Đường Môn chữa thương đi.

Đao khách Tây Vực vẫn duy trì trầm mặc, không biết xấu hổ tí nào: …

Đường Diễm: Người to cao quá, ta cõng không được.

Đao khách Tây Vực xoạt xoạt nhảy dựng lên phủi mông một cái, một đôi mắt xinh đẹp cong cong, y như một con mèo cướp được thịt ngon: Được, đi thôi.

02

Tên của đao khách Tây Vực là Lục Thanh.

Da thịt lành khá nhanh, không bao lâu sau là không ảnh hưởng đến việc hoạt động nữa.

Đường Diễm thấy vết thương của Lục Thanh đã tốt rồi thì nghĩ muốn đuổi người đi.

Lục Thanh tội nghiệp ôm chặt cột giường: Ta không đi.

Đường Diễm cười nhạt: Ngươi còn bị sao nữa?

Lục Thanh: Ta vẫn còn có chút khó chịu.

Đường Diễm giơ giơ nắm tay: Có tin ta làm cho ngươi khó chịu thật không?

Lục Thanh: Ta không có chỗ nào để đi cả, ngươi cho ta lưu lại đi, cái gì ta cũng có thể làm cho ngươi hết.

Đường Diễm thở dài, mềm lòng.

03

Từ đó về sau, sau lưng Đường Diễm liền có thêm một tên tùy tùng cao to.

Tùy tùng này ngày nào cũng bưng trà rót nước lẽo đẽo theo sau Đường Diễm, chăm sóc cậu rất chi là cẩn thận. Y phục của Đường Diễm lúc nào cũng sạch sẽ không hề dính một hạt bụi, ngựa của Đường Diễm cũng được chăm sóc đến độ to tròn ục ịch, còn thiên ky hạp của Đường Diễm thì lúc nào cũng được lau sáng như mới.

Chỉ có mỗi cái này, chính là người này dính người muốn chết, còn có vụ nửa đêm chạy đến bên giường Đường Diễm rồi nhìn chằm chằm.

Đường Diễm: Ngươi không được chạy đến đây lúc nửa đêm nữa, cứ hễ mỗi lần tỉnh lại là ta bị ngươi dọa rớt nửa cái mạng.

Lục Thanh ủy ủy khuất khuất: A…

Đường Diễm: Lúc ta đi mao xí ngươi cũng không được đi theo.

Lục Thanh: Ta cũng muốn đi mao xí mà.

Đường Diễm: Ta đi xong rồi đến lượt ngươi đi.

Lục Thanh: Được…

Đường Diễm: Lúc ta đi tắm ngươi không được ngó đầu vào nhìn.

Lục Thanh: Đều là nam nhân mà sợ cái gì, thiệt nhỏ mọn.

04

Đường Diễm: Còn nữa, lúc ta đi ra ngoài làm nhiệm vụ ngươi cũng không được theo.

Vẻ mặt của Lục Thanh rất vô tội: Ta có đi theo đâu.

Đường Diễm tức giận: Ngươi ẩn thân theo.

Lục Thanh kinh ngạc: Làm sao ngươi biết?

Đường Diễm: Ta nhận ra được mùi trên người ngươi.

Lục Thanh xoa xoa mũi: Ta sợ ngươi gặp nguy hiểm.

Đường Diễm lạnh như băng: Không thể nào, ta sẽ không thất thủ (nghĩa đen: sẩy tay).

Lục Thanh: Ai nói, ngươi không thất thủ thì sao bắn trúng ta được?

Đường Diễm níu vạt áo hắn, lại gần rống giận: Ngươi còn giả bộ! Vết thương ngày đó của ngươi rõ ràng không phải do lão tử gây nên!

Lục Thanh nháy nháy mắt, thuận thế cúi đầu, hôn một cái lên môi Đường Diễm.

Mặt Đường Diễm đỏ lên: Ngươi, ngươi làm gì đó?

Lục Thanh: Làm sao ngươi biết được là ngày đó ta gạt ngươi?

Đường Diễm xoay xoay tròng mắt, nhìn chằm chằm xuống mặt đất: … Cung tên của ta và cung tên trên cánh tay ngươi hôm đó không giống nhau.

05

Lục Thanh thấp giọng cười: Ngươi biết rõ ta giả bộ vậy mà còn mang ta về Đường Môn chữa thương?

Đường Diễm hung hăng liếc hắn: Đó là do lão tử thương hại ngươi!

Lục Thanh cười ha ha một tiếng, sau đó kéo Đường Diễm vào lòng: Ta mặc kệ.

Đường Diễm giãy dụa: Vô lại.

Lục Thanh: Truy mệnh của ngươi bắn trúng ta, ngươi phải chịu trách nhiệm.

Đường Diễm: Ta không có.

Lục Thanh: Ngươi có, không phải là lần đó.

Đường Diễm: Vậy chứ là lúc nào?

Lục Thanh: Ngươi quên rồi, một năm trước, ở trên chiến trường Phù Hương Khâu.

Đường Diễm hừ lạnh: Trí nhớ của lão tử rất tốt, đừng có mơ mà nói dối nữa, không có chính là không có.

Lục Thanh: Thật sự có.

Đường Diễm: Vậy bắn trúng chỗ nào.

Trong mắt Lục Thanh nổi lên ý cười: Tim.

.

Tác giả:

Meo ca mưu đồ đã lâu ~_(:з)∠)_

Ngốc nghếch ngọt một chút ~ (づ ̄ 3 ̄)づ

.

Cực Phẩm: Hôm nay lôi mấy cái raw truyện ra để lọc, thế mà tìm được folder đồng nhân Kiếm Tam của Lữ Thiên Dật. Thế nên mình quyết định sẽ dịch hết…

Phùng Lang Thì Khắc – Lữ Thiên Dật (Văn án)

Phùng Lang Thì Khắc

Tác giả: Lữ Thiên Dật

#đam mỹ #niên hạ #ngọt văn #vườn trường #chủ thụ

Hệ liệt: Vạn vật đều có thể thành tinh.

Văn án

Cường công nhược thụ vườn trường văn.

[Trọng điểm: Nhược thụ.]

Có một bạch thỏ tinh (yêu tinh thỏ trắng) tu luyện thành hình người vào trường trung học làm thầy giáo.

Do tu luyện rất chi là nghiêm túc cho nên bạch thỏ tinh có thể che dấu đi yêu khí của mình một cách hoàn mỹ.

Học sinh chuyển trường đến là sói tinh, sinh ra là có được sở trường đặc biệt về môn thể dục, cao lớn đẹp trai, gia cảnh ưu việt, nhưng mà sói tính vẫn không mất, kiêu ngạo bất hảo, suốt ngày đi gây chuyện thị phi, học tập không tốt, cũng không đi tu luyện cho tốt, ba mẹ của sói sầu đến độ đầu toàn lông trắng.

Do lười biếng tu luyện nên tiểu hôi lang không giấu được yêu khí của mình, cho nên lần đầu tiên gặp mặt là đã bị thầy giáo thỏ biết được thân phận.

Thỏ trắng gặp gỡ sói xám, theo bản năng mà sợ hãi không đường nào chữa được, cho nên thầy giáo thỏ cực kỳ sợ, vừa nhìn thấy sói xám là chân mềm nhũn…

[Tiểu kịch trường]

Sói con rất chi là phản nghịch, đánh nhau trốn học không làm bài tập. Vì có trách nhiệm với học sinh mà thầy giáo thỏ gọi sói con đến phòng làm việc để nói chuyện, nói một hồi lại làm mình sợ quá phát khóc, vừa sợ lại còn vừa ủy khuất.

Thanh niên sói: “%(#*(#@$… Thầy đừng khóc nữa mà, em sai rồi, sau này em sẽ làm bài tập không cúp tiết nữa được chưa đừng khóc đừng khóc…”

1. Ngốc bạch ngọt + niên hạ + cường công nhược thụ + cưng chiều công cưng chiều thụ + cái nhìn của thụ cái nhìn của công + không hiện thực hướng nói chuyện nhi đồng

Trọng điểm: nhuyễn manh nhược thụ, nhược thụ, nhược ~~~~ thụ ~~~~~~~!

Đọc theo tui nào, nhược ~~~~

Tui thích nhược thụ, lọt hố cẩn thận.

2. Công lớn dần, lúc đầu thì lớp 11, 18 tuổi, sau đó trưởng thành.

3. Công là học sinh, thụ là thầy giáo, niên hạ.

4. Muốn biết thêm thì xin đọc phần “Tác giả muốn nói” ở chương 1.

Diễn viên: Lang Tịnh Phong, Bạch Nguyễn.

.

Cực Phẩm: Mình thấy Lữ Thiên Dật là mình tự động lọt hố rồi nhưng có dịch hay không thì mình không biết. Mình ném đây cái đã vì mình đang có dự định ưu tiên dịch bộ “Vệ sĩ tạm thời” trước. Nếu đến khi mình rảnh mà chưa ai hốt thì mình sẽ hốt. Ai muốn dịch bộ này thì nói mình, mình sẽ giúp lấy raw những chương VIP.

Truyện vẫn còn đang viết nên mình không biết chính xác số chương nhưng cũng tầm trăm chương đó. Mình mới đọc chương 1 thì đổ vì độ moe của em thụ. Truyện của Lữ Thiên Dật thì hài khỏi nói rồi, lướt sơ qua mấy bình luận trên Tấn Giang thì toàn là “Ha ha ha há há há” nên mình nghĩ truyện này cũng lắm muối lắm =))))

Báo cáo quân địch tôi có rồi – Văn án 2

Theo yêu cầu của nhiều bạn về sự khó hiểu của văn án của tác giả thì mình xin mạn phép chém một tí về nội dung cho nó dễ thông :v

Công: Thư Úy Ngạn. Thụ: Kỳ Thụy.

Kỳ Thụy là tướng của bên trùng tộc. Thư Úy Ngạn cũng giữ chức vụ cao trong hệ thống quản lý của con người. Hai bên tẩn nhau bao nhiêu năm thì đến lúc này bên con người bỗng thắng và bắt được bao nhiêu tù binh của trùng tộc, trong đó có bạn tiểu thụ tạc mao Kỳ Thụy của chúng ta… à nhầm là của bạn công. 

Lúc này công phải chọn ra một tù binh trùng tộc thì vì xxx (đọc truyện sẽ biết) mà thụ được chọn. Từ đó công vác thụ về nhà điều giáo… à nhầm là dạy dỗ cách sống của con người. Sau đó nữa thì chúng ta sẽ biết được lý do công chọn thụ vì hai người đã có dây mơ rễ má lúc nhỏ với nhau. Còn phải cái chùm dây rễ này như nào thì đọc truyện sẽ biết :v

Tính cách công: Ngoài mặt thì rất chi là quân tử đứng đắn, trong lòng thì lúc nào cũng tự hỏi phải làm sao mới đè được thụ =)) Công còn là một người rất dịu dàng nữa.

Tích cách thụ: Tạc mao, lại còn nói chuyện kiểu rất chi là trùng tộc, dạy cho bạn cận vệ của công đủ mọi chuyện xấu. Bạn thụ còn mạnh mẽ nữa chứ không phải kiều mè nheo đâu.

À, truyện có tí thịt nữa =))) Thịt thịt thịt, điều quan trọng phải nói ba lần x3

Trong truyện còn có một CP phụ là Vệ Binh và Lôi Khế. Vệ Binh là cận vệ của công, có đặc tính là lúc nào cũng ăn được, lúc nào cũng sẵn sàng móc bịch hạt dưa ra cắn khi xem kịch cãi nhau của Thư Úy Ngạn và Kỳ Thụy. Còn Lôi Khế cũng là thuộc bên phe trùng tộc như Kỳ Thụy, tiêu chuẩn chọn bạn đời + bạn tình + bạn giường của ổng là chọn người nào thích ăn, tốt nhất là ăn khỏe như heo :v Đó là lý do sao hai đứa cặp được với nhau, một đứa thích ăn X một đứa thích một đứa khác thích ăn.

Mình đang bận nên chắc lặn một thời gian rồi sẽ ngoi lên dịch truyện này sau :3

Báo cáo quân địch tôi có rồi – Chương 1

Chương 1: Tiểu sâu lùn

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Trên trời không hề có một áng mây trôi nào, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống thẳng mặt đất, trong không khí tràn đầy mùi đất và mùi mồ hôi khó ngửi.

Nơi này là trại tập trung dành cho tù binh bị bắt, trên mảnh đất trống to lớn thế này ngoại trừ ngục giam có song sắt thì chỉ có đất vàng dưới chân và những cây súng lạnh lẽo nguy hiểm.

Tiếng bước chân nặng nề kéo dài trên mặt đất.

Kỳ Thuỵ cúi đầu, trên đôi giày quân đội hỏng nát dính đầy đất vàng, đất vàng bẩn thỉu leo từ chân cho đến người của cậu, nhìn cứ như cậu vừa lăn lộn trong đống đất vàng rồi bò dậy vậy.

Đúng là được bọc bởi một lớp đất như bánh gạo nếp bọc bột, vô cùng giống.

Cách đó không xa có mấy binh sĩ đang nói chuyện với nhau, cười giễu cợt, dùng súng đang vác đi qua đập một cái lên vai của tù binh đứng gần cậu.

Kịch, tù binh bị đập lảo đảo quỳ xuống, trong cổ họng phát ra tiếng rên rồi lại đè nén tự mình chật vật bò dậy.

Là một trong những tù binh bị bắt, Kỳ Thuỵ ngẩng đầu liếc mắt nhìn binh sĩ cách mình, thấy mỗi một tù binh đi qua ai cũng nhịn không được rụt vào trong đội ngũ.

Vì thế, cậu đi hướng ra ngoài một chút, khiến cho mình đột ngột rời khỏi đội ngũ, bại lộ ở trong mắt binh sĩ kia.

“Đi vào, nhanh lên!” Đồ của cậu bị kéo, lại khiến cậu lần nữa nhập vào đội ngũ.

Kỳ Thuỵ im lặng, đầu ngón tay gảy gảy xiềng xích đang khoá tay cậu.

Tay cậu và tay của tên binh sĩ dùng báng súng đánh người kia không giống nhau lắm, dài nhỏ, gầy gầy, khớp xương rõ ràng, chỗ không giống nhau nhất chính là giữa những ngón tay của cậu có một lớp màng thật mỏng.

Nếu như Kỳ Thuỵ có gặp được vịt và ngỗng thì chắc chắn cậu sẽ bừng tỉnh đại ngộ, nghĩ thầm, gia súc này thật giống với cậu.

Nhưng may mắn là bàn tay có màng của cậu trông đẹp hơn rất nhiều.

Tiếng mắng chửi của binh sĩ vác súng nghe càng lúc càng giận.

“Coi chừng lão tử lấy súng làm chết cái đầu của mày giờ! Quay về chỗ của mày đi, nhìn cái gì mà nhìn, có tin cái thứ này đâm vào cúc hoa của mày không, nhưng mà lũ sâu ác độc chúng mày có cúc hoa hả, muốn thải ra chắc cũng phải dùng đầu mất ha ha ha ha!”

Sau tiếng mắng là càng có tiếng cười nhiều hơn.

Đoàn tù binh bị bắt này không phải là người mà là trùng tộc xâm lược trái đất vào 210 năm trước, bọn họ đến đây với ý đồ chiếm lĩnh tài nguyên của trái đất và biến đổi trái đất để cho mình sử dụng.

Nhưng đám sâu này không hề thừa nhận mình là kẻ xâm lược.

Kỳ Thuỵ nghĩ, lúc tổ tiên bọn họ vừa mới đến đây là địa cầu đang ở trong tình trạng hạt nhân bùng nổ, chỉ trong một nháy mắt mà tài nguyên văn minh bị huỷ hoại biến thành cuộc sống trong mạt thế, cho nên, nếu nghiêm túc mà nói thì mạt thế của trái đất cũng không phải do bọn họ tạo thành, cùng lắm thì cũng chỉ được xem là “hoạ vô đơn chí (1)” mà con người nói thôi.

(1) Hoạ vô đơn chí: liên tục gặp nạn.

Hoạ vô đơn chí nghe vào đúng là có chút không được hay cho lắm.

Nhưng nếu không phải là bọn họ đến xuyên thủng tầng điện lý có cường độ phóng xạ cao bao trùm trái đất đã bước vào thời kỳ mạt thế thì có thể hôm nay trái đất đã biến thành một tinh cầu chết tràn ngập phóng xạ không có vật sống rồi, càng chưa nói là con người nhờ mạt thế đả kích mà lật mình, tạo ra được lồng năng lượng bảo vệ con người không bị ảnh hưởng bởi phóng xạ, giúp cho con người có thể kéo dài được hơi tàn gần như đã đứt của mình.

Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi và họa vô đơn chí đôi khi cũng là những từ có nghĩa giống nhau đấy.

Kỳ Thuỵ mới nghĩ đến đây thì vai chợt tê rần, dường như có thể nghe được tiếng da thịt rách ra và tiếng xương gãy.

Cậu ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn con người dùng báng súng đánh cậu.

“Mày dám trừng tao hả? Có tin tao nhét họng súng này vào miệng của mày không, cho mày nếm thử là nó có mùi vị gì!” Binh sĩ cười ha hả, tiếng cười dừng lại, lại bỗng nhiên trợn to mắt.

Kỳ Thuỵ giơ xiềng xích lên đánh vào đầu của tên binh sĩ, vài giọt máu toé ra, cậu phi người nhảy lên, dùng khuỷa tay kéo tên đó vào phạm vi của mình, trong nháy mắt thì cậu đã kéo tên binh sĩ còn đang giãy giụa tiếng vào đại quân tù binh.

Kỳ Thuỵ cười lạnh đè mặt tên đó xuống mặt đất vàng, dùng đầu gối đè đầu hắn ra, móng vuốt linh hoạt kéo rơi súng của hắn, lại dùng sức bẻ gãy làm đôi cây súng bằng đồng kia trong sự hoảng loạn giãy giụa của tên binh sĩ, sau đó thì phù một tiếng, nhét đầu súng nhỏ hẹp vào trong đũng quần của người kia.

“Mùi vị gì?” Giọng nói của Kỳ Thuỵ như mang theo băng, “Bây giờ mày có thể nói cho tao biết rồi đấy.”

Trả lời cậu là tiếng súng liên tiếp nổ lên lúc mười hai giờ trưa nắng rát bỏng người và cả máu tươi xen lẫn với lại đất vàng.

Nghe thấy tiếng súng, Thư Uý Ngạn ngẩng đầu liếc nhìn về phía bên đó, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Vệ Binh bình bịch chạy ra ngoài rồi lại bình bịch chạy vào, nói, “Có một tên lính bị sâu bạo cúc, thủ trưởng, trưởng quan của trại tập trung đang bận không chế cục diện, sợ là không thể đến gặp anh đâu.”

Lúc Vệ Binh báo cáo lại thì ngửa đầu, cậu đã rất cao rồi, vậy mà thủ trưởng của cậu còn cao hơn cậu hơn cả cái đầu.

Thư Úy Ngạn nhíu mày, “Dù sao cũng là chọn một tù binh thôi, không cần gặp mặt vậy, để tôi đi qua xem xem, nhìn trúng ai thì chọn người đó, bọn họ giam trùng tộc lâu thế rồi mà còn chưa huấn luyện ra nô lệ có thể dùng được à?”

Vệ Binh do dự nói, “Thủ trưởng, anh thật sự muốn đi à, không thì hôm nào quay lại cũng được.”

“Không có hôm nào cả, là phải hôm nay, không phải là bị bạo cúc thôi à, động tĩnh lớn thế mà một con sâu cũng đánh không lại thì cho bị bạo cúc đi cho nó nhớ dai.”

Vệ Binh ồ một tiếng, lại ngẩng đầu nói, “Trưởng quan của trại tập trung đang tìm bắt con sâu kia, thủ trưởng nên cách xa thì tốt hơn.”

Lúc Thư Úy Ngạn đi đến thì súng máy và đại bác đã bị đưa lên, dưới khói lửa là hơn một ngàn con sâu bị bắt làm tù binh.

Đây là lần thắng lợi lớn nhất mà con người đạt được sau bao năm giao chiến với trùng tộc.

Trùng tộc bị bắt cũng bị bắt làm tù binh, bị loài người có ý định thuần hoá để trở thành nô lệ có thể dùng được, giúp cho con người có thể đi ra khỏi lồng năng lượng, tìm kiếm tài nguyên có thể sử dụng được trên trái đất tràn ngập phóng xạ này, nhưng mà cho đến tận bây giờ thì đây cũng chỉ là suy nghĩ của thống lĩnh loài người thôi.

“Không được nhúc nhích, toàn bộ ôm đầu nằm xuống, bằng không tôi sẽ mệnh lệnh nổ súng bắn hết, nói lại lần nữa, ôm đầu nằm xuống, bằng không bắt đầu bắn phá!!!” Trưởng quan của trại tập trung cầm loa hét to.

Hơn một ngàn trùng tộc bị bắt làm tù binh ở trại tập trung này bị chia làm hai nhóm, một nhóm thì trùng trùng điệp điệp ôm đầu, một nhóm khác thì có khoảng hơn mười trùng tộc đang giằng co với binh sĩ.

Hầu như súng máy của trại tập trung chỉ nhắm vào hơn mười trùng tộc này, tiếng nói của trưởng quan lại vang lên, “Nằm xuống, bằng không tiến hành bắn phá, nằm xuống!!! Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm…”

Thư Úy Ngạn nâng nâng cằm, “Nói anh ta dừng lại.”

Vệ Binh tiến lên hạ lệnh, sau một lát thì cả người của trưởng quan toàn mồ hôi chạy đến chỗ hắn báo cáo, trong hơn mười trùng tộc này có một con đeo xiềng xích tập kích một tên binh lính, động tác nhanh quá nên không thể thấy rõ là trùng tộc nào được.

Trưởng quan có đem theo một cái súng gãy, trên súng còn dính máu, thân súng và họng súng còn chưa rời nhau, là bị trực tiếp bẻ gãy rồi nhét vào mông của tên binh sĩ kia.

“Thủ trưởng, con sâu có thể bẻ gãy súng là không giữ lại được, bằng không sau này sẽ còn bạo động như thế này xảy ra nữa!”

Thấy vẻ mặt giận dữ của hắn, Thư Úy Ngạn dùng chân đá đá cây súng đã nứt, “Là trùng tộc nào?”

Trưởng quan sửng sốt, lắp bắp nói, “Không thấy rõ, chỉ biết là ở trong mười trùng tộc đó.”

“À?” Chân mày Thư Úy Ngạn cau lại, bước hai chân dài đi đến chỗ đó.

Người đi đến thuộc loại rất dễ thấy, Kỳ Thuỵ đang được bảy tám trùng tộc bao quanh mới liếc mắt là có thể thấy được hắn.

Người đàn ông này rất cao, lưng rộng, rắn chắn, khuôn mặt lạnh lùng, đường cong cương nghị.

Trong nháy mắt khi Kỳ Thuỵ thấy rõ người đàn ông kia thì trong đầu nhảy ra một câu nói không hề phù hợp chút nào.

—— Mẹ nó, lão tử cũng muốn cao như vậy!

Nhưng mà đây không thể nào là chuyện có thể xảy ra được.

Là một con trùng cái, cậu đã cao gần 1m69 rồi.

Mỗi khi nói đến chuyện này thì thư phụ (mẹ) của Kỳ Thuỵ sẽ nắm tay cậu khóc hu hu hu, nói cậu ăn ít thôi, không thể nào cao hơn được nữa, có cao nữa thì sợ là không ai thèm lấy.

Mà mỗi lần đến lúc như thế thì Kỳ Thuỵ đều sẽ giữ im lặng múc cho mình thêm hai tô mì to nữa, ngồi chồm hổm ở khúc gỗ trước cửa nhà xì xà xì xụp ăn nhanh hơn.

Thư phụ không khuyên cậu được, liền đứng trước di ảnh của hùng phụ (ba) đã chết của cậu đau lòng nắm tay cầu nguyện hùng phụ phù hộ cho sâu con của ông là ngàn vạn lần đừng cao thêm nữa.

Vì thế, dưới bao đêm ngày mong mỏi của thư phụ, sau khi Kỳ Thuỵ qua mười bốn tuổi thì không hề cao thêm dù chỉ là một phân.

Kỳ Thuỵ, “…”

Không cao được hơn 1m7 chính là tiếc nuối lớn nhất của Kỳ Thuỵ.

Cho nên, ở trong thế giới quân doanh toàn là trùng đực, chiều cao mãi mãi là nỗi đau nhức nhối như kim châm của Kỳ Thuỵ.

Người đàn ông rõ ràng cao hơn những người khác bước đến cách chỗ bạo động hơn hai mươi mét thì dừng bước, đỉnh đầu của hắn có ánh nắng mặt trời phủ xuống, một cái bóng thon dài được kéo ra trên mặt đất.

Kỳ Thuỵ nheo mắt lại, nghe người đàn ông đó nhìn qua bên này nhướng nhướng cằm, “Trùng tộc bẻ gãy súng là nằm trong số đó sao? Mang đám sâu kia đến đây, ai, còn có con sâu lùn kia nữa.”

Con sâu lùn???

Kỳ Thuỵ bị chọc đến ngay chỗ đau cúi đầu, yên lặng nắm chặt móng vuốt, nhớ thật dai cái thù này.

/Hết chương 1/

.

Cực Phẩm: Tiến độ dịch… chập chờn hơn cả cáp quang VN…

Báo cáo quân địch tôi có rồi – Lạc Anh Triêm Mặc | Văn án

Văn án

—— Báo cáo quân địch, bản sâu có, anh muốn đánh cả sâu con trong bụng tôi thì cứ đánh đi!

—— Toàn bộ, lùi lại!!!

.

Mấy triệu trùng tộc tắm máu chiến đấu. Một ngày chiến đấu đầu hàng nào đó, Kỳ Thuỵ nhận được một lá thư đầu hàng đến từ mỗ sĩ quan cao cấp của con người:

Khấu Khấu yêu dấu:

Ta ở đầu Trường Giang, sâu ở cuối Trường Giang. Ngày ngày nhớ sâu chẳng thấy sâu, cùng uống nước Trường Giang. Sông này bao giờ ngừng, hận này bao giờ xong. Chỉ mong lòng sâu như lòng ta, sẽ không phụ ý nhớ mong (1).

Kỳ Thuỵ: …

Kỳ Thuỵ: Ai dám gọi nhũ danh của bản sâu thì bản sâu liền cùng tên đó đồng quy vu tận!!!

Thư Uý Ngạn: Bà xã, có thể chết chung với em thật sự là quá hạnh phúc rồi!

Kỳ Thuỵ: …

(1) Tác giả chế từ bài thơ Bốc toán tử của Lý Chi Nghi. Nguồn: http://www.thivien.net/L%C3%BD-Chi-Nghi/B%E1%BB%91c-to%C3%A1n-t%E1%BB%AD/poem-6Fl1CJXNHm-NMj9JU9BqDg.

.

CP: Trung khuyển cường đại tướng lĩnh công × sâu mắc bệnh thần kinh mặt ngoài băng lãnh nội tâm thô lỗ tạc mao tiểu sâu lùn thụ

Gỡ mìn:

1. Điềm văn, sủng sủng sủng, đủ loại cẩu huyết.

2. Song khiết! HE, sinh tử, mạt thế chủng điền văn.

3. Sâu chia ra làm giống cái và giống đực nhưng bề ngoài tất cả đều là đàn ông, giống cái có thể sinh con.

4. Đại danh của tiểu thụ: Kỳ Thuỵ, nhũ danh: Khấu Khấu.

Tìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Kỳ Thuỵ, Thư Uý Ngạn | Phối diễn: Sâu và người | Khác: Trứng sâu, mạt thế.

.

Cực Phẩm: Bộ này không phải là dự án mà là đào hố luôn nha. Bộ này moe lắm luôn á :3333

Cảnh báo CHÓ DỮ!!!

  • Cấm repost, chuyển ver hoặc sử dụng bản dịch của mình dưới mọi hình thức.
  • Mình lấy raw từ Tấn Giang và có mua chương VIP đàng hoàng.
  • Pass truyện này sẽ cực kỳ khó vì mình không muốn bị repost nữa. Nếu bị repost mình sẽ private truyện. Pass có liên quan đến nội dung truyện hay không là do mình. Truyện sẽ đặt pass cực nhiều nên nếu nản thì xin mời come back.