Đoạn trích vui vẻ trong “Chào em, Như Hoa!”

[1]
Văn Sơ đành phải xấu hổ tột cùng mà tóm chặt chiếc khăn bông quấn quanh người che vị trí chủ chốt, ngại ngùng đứng bối rối nhìn cái kẻ chính hiệu phái nữ nhưng ăn mặc chẳng khác gì đàn ông đó, dùng ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ và không chút che đậy đó mà lột trần hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, Văn Sơ dường như hoàn toàn tuyệt vọng với toàn bộ những gì thuộc Đại học S rồi, chỉ biết làm một điều duy nhất là rít lên một câu qua kẽ răng: “Đây – Hình – Như – Là – Ký – Túc – Nam – Sinh!”.
“A… tôi biết, cho nên tôi chỉ bán đồ chuyên dành cho nam thôi mà.”
“Cô không thấy ở trong tình huống này thì nên đi ra à?”
“Thế anh có mua đồ lặt vặt không?” Lỗ Như Hoa đã phần nào hồi phục tinh thần, ngầm cảnh cáo bản thân: Nhớ kỹ mục đích chuyến đi, chú ý hàng hóa giá cả!
“Tôi không mua!” Văn Sơ nghiến chặt răng, cũng ngầm cảnh cáo bản thân: Có tức giận thì cũng không được tức giận với con gái, không được cư xử thô bạo với con gái, chú ý phong độ, chú ý phong độ!
“Xin đừng vội nói không mua, anh vẫn chưa biết rõ mà. Thật ra tôi cái gì cũng có, ồ, cậu cần máy sấy tóc không? Kiểu dáng nhỏ gọn, cậu xem tóc ướt thế kia không sấy khô dễ sinh bệnh lắm. Hay là dầu dưỡng tóc? Hoặc nước hoa sau cạo râu?”.
“Này cô, tôi đếm ngược từ năm trở xuống, nếu cô vẫn không chịu đi thì đừng có trách.”
….
“Thật ra tôi muốn hỏi cậu có cần mua quần lót không, hàng hiệu CK, rất hợp với cậu. Cậu mặc cỡ nào?”.
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[2]
Văn Sơ còn đang ngây người, trong phòng khách bỗng nhiên vang lên tiếng dương cầm nhẹ nhàng.
Sặc!
Văn Phỉ bật dàn âm thanh.
Anh ta phát bệnh rồi chắc? Bật nhạc làm cái quái gì? Chắc định giúp mình tạo không khí lãng mạn? Chả hiểu cái gì ra cái gì nữa. Lãng mạn với Lỗ Như Hoa ấy hả? Có mà còn khướt! Văn Sơ tức tới ngứa răng. Nha đầu này có thể biết thế nào là lãng mạn ư?
Văn Sơ phì một tiếng. Thế nhưng nhìn biểu cảm của Lỗ Như Hoa, hình như là rất… mê mẩn, chắc ít nhất cũng biết thế nào là thưởng thức cái đẹp chứ nhỉ? Chắc làm gì đến nỗi cả đầu lúc nào cũng tiền với tiền, cuối cùng cũng phải có chút gì khác chứ? Văn Sơ do dự một chút, thì thầm hỏi: “Cô… thích? Đẹp chứ hả?”.
Lỗ Như Hoa tầm mắt không rời bên ngoài cửa sổ, chỉ từ từ thở dài, buồn bã nói: “Tôi đang nghĩ…”.
Văn Sơ dỏng tai nghe. Phía sau bình phong, Văn Phỉ đang nấp cũng dỏng tai lắng nghe.
“Tôi đang nghĩ, đã nửa đêm rồi, bên ngoài còn bật đèn nhiều như vậy, không biết chính phủ phải tốn bao nhiêu tiền điện!”
Tiếng nhạc ngừng lại.
Văn Phỉ tái xuất hiện từ sau bức bình phong, vẻ mặt vô cảm, “Văn Sơ, không có việc gì nữa thì đi tắm rồi đi ngủ đi”.
Văn Sơ hàm cứng lại, khẽ gật đầu, đi đúng kiểu “thây ma sống” dông thẳng về phòng.
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[3]
Văn Sơ thấy Lỗ Như Hoa đang cầm một cái ô, cúi lom khom dưới vòi hoa sen, quờ quạng lên tường tìm vô vọng cái cần gạt đóng vòi sen không hề tồn tại.
“Ô ở đâu ra?” Văn Sơ bình tĩnh hỏi.
“Lấy ngoài cửa.” Lỗ Như Hoa đứng thẳng lên, thành thật trả lời.
“Lần đầu tiên tôi thấy có người tắm rửa mà phải dùng ô.” Văn Sơ tiếp tục bình tĩnh.
“Tôi… tôi không tìm thấy van nước, không khóa nước được… sợ lãng phí…” Lỗ Như Hoa đỏ mặt.
Chuyện này không thể trách cô, tất nhiên là thế. Vừa rồi Lỗ Như Hoa vào phòng vệ sinh, thấy rõ ràng vòi hoa sen gắn trên tường thế nhưng cần gạt nước ở đâu? Đang mò mẫm tìm thì… Ào… Dòng nước ầm ầm trút xuống, muốn trốn cũng không trốn kịp, cả người ướt đẫm nước.
Cô luống cuống lao khỏi phòng vệ sinh quay về phòng khách, tới cửa chính nhặt vội chiếc ô quay lại, thế nên mới có cái “kỳ quan” như Văn Sơ vừa được chứng kiến: “Hiện tượng che ô tắm rửa”.
“Cô rời chỗ đó, nước tự nhiên sẽ ngừng chảy.” Văn Sơ đi vào, lười biếng dựa vào bồn rửa tay bên cạnh, chán chường nói: “Lỗ Như Hoa, cô thật quê mùa quá thể, đó là van cảm ứng”.
“Tôi đi rồi mà nước cũng có ngừng đâu.” Lỗ Như Hoa vẻ mặt đau khổ.
Văn Sơ thở dài, chả buồn mở miệng, chỉ đưa ngón tay ngoắc ngoắc về phía Lỗ Như Hoa.
Lỗ Như Hoa đành thu ô, ra khỏi chỗ vòi sen, vặn vẹo đến bên cạnh Văn Sơ.
Văn Sơ nặn ra một nụ cười, từng chữ từng chữ nói: “Mười giây sau, nước tự ngừng”.
Lỗ Như Hoa mặt không chút thay đổi bắt đầu tính giờ: “Mười, chín, tám… một”.
Đếm xong, nước chưa ngừng chảy.
“A… Có đôi khi lâu hơn một chút, thêm mười giây, nhất định sẽ ngừng.” Văn Sơ trấn tĩnh mỉm cười, “Cô chưa dùng qua loại vòi sen này nên không biết, dạng cảm ứng là vậy”.
“Mười, chín, tám… một”, Lỗ Như Hoa vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm đếm lại.
Đếm xong tình hình vẫn y nguyên, nước vẫn tuôn ào ào.
“Á… Có lẽ hơi lâu chút, đây chỉ là hệ thống máy móc ngẫu nhiên trục trặc, chờ thêm chút nữa.” Nụ cười của Văn Sơ bắt đầu cứng ngắc.
Lỗ Như Hoa bắt đầu thầm tính toán tiền nước.
“Mười, chín, tám…” Lần này người đếm ngược đổi thành Văn Sơ.
“Ba, hai… một phẩy sáu… một phẩy năm…”, tiết tấu đếm của anh chàng càng lúc càng chậm, “A!”.
Cuối cùng cũng bật lên tiếng “A!”. Nhưng sao cái tiếng này có vẻ nhanh hơn mấy nhịp. Nguyên nhân không phải vì nước đã ngừng, mà là… nước bỗng to dần lên, xối xả khắp phòng.
Chỗ Văn Sơ và Lỗ Như Hoa đứng ngay cạnh bồn rửa tay nên bị nước phun tới đầu tiên, không kịp tránh, ô trong tay Lỗ Như Hoa cũng không kịp mở, thành ra cả căn phòng… đổ mưa, từ mưa phùn thành mưa rào, mưa rào dần đổi thành bão tố.
“Quả là…” Lỗ Như Hoa chậm rãi ngẩng đầu nhìn Văn Sơ, “Ở nhà anh tắm rửa, đôi khi thật sự cần mang theo ô”.
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[4]
Học huấn luyện quân sự phải chạy đường dài nên cả phòng 205 đều mua miếng lót giày của Như Hoa và…
Lúc đầu Văn Sơ thấy miếng lót rất thoải mái rồi một vòng… một vòng rưỡi… chỉ cảm thấy giầy bắt đầu không thoải mái, bắt đầu từ cặp lót đế của Lỗ Như Hoa, đang dần dần trơn trợt…
Đứa con gái này, lót giày không lấy hàng tốt, nếu không thì chắc nhỏ quá không vừa. Lỗ Như Hoa, cô bán hàng kiểu gì vậy! Trong lòng Văn Sơ oán hận.
Càng chạy càng khó chịu, Văn Sơ báo cáo với huấn luyện viên, xin ra khỏi hàng sửa sang lại giày. Văn Sơ tách nhóm, tìm một chỗ mát mẻ ngồi xuống, cởi giày, nhìn vào phía trong. Có điều không nhìn thì thôi, nhìn vào thấy sợ.
Không phải lót giày, chắc chắn là vậy , hình dáng mềm mại này rõ ràng là…… Băng vệ sinh!
……
Chuyện dán băng vệ sinh vào giày, Văn Sơ đương nhiên không thể làm tiếp. Có điều cá voi và Phó Tâm Thành không cho chuyện này là kỳ quái. Vì thế, mỗi ngày sáng sớm đúng thời điểm, phòng 205 ký túc xá lại xuất hiện một màn: Hai soái ca, mỗi người đang cầm một miếng băng vệ sinh trắng nõn, thành kính xé bao ngoài, gỡ miếng giấy dán đằng sau, mò mò bên trong giày một chút, cuối cùng, đem “miếng lót giày” trắng nõn mềm mại tỉ mỉ bài trí vào trong. Sắp xếp xong hết thảy, là lúc ánh bình minh rạng ngời chiếu tới, càng làm nổi bật hai gương mặt hoàn toàn thỏa mãn và “tinh khiết”.
Tương phản với hình ảnh “tinh khiết” bên này, là gương mặt “thối thối” bên kia của Văn Sơ.
Sau đó bao nhiêu khóa, đại học S vẫn lưu giữ một truyền thống: Đặt hàng băng vệ sinh, không nhất thiết là nữ sinh, có lúc nam sinh cũng dự phần…
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[5]
Lỗ Như Hoa “đúng hẹn” phái mấy “cu li” chuyển đến cây thông Noel… Không biết cao bao nhiêu, chỉ biết đặt trong phòng 205 cơ bản là không dựng thẳng lên được, đành phải vật nằm ngang rồi nhét vào không gian phòng 205 đáng thương.
“Là ý anh mà, anh nói không thích cây nhỏ, muốn lấy cây to.” Lỗ Như Hoa đầy vẻ vô tội.
“Lỗ Như Hoa, cô quá cẩn thận rồi, tôi chỉ là… Thuận miệng mà nói, cô thật sự đã đặt được cây thông lớn như vậy!” Văn Sơ đứng cách cô một chạc cây, rất muốn nhéo lỗ tai Lỗ Như Hoa một cái, nhưng nhìn qua chạc cây bên kia, Cá voi và Phó Tâm Thành phẫn nộ đứng nhìn sang, trong lòng hắn ai oán, hình như người khởi xướng mọi chuyện là hắn…
Cuối cùng, cây thông “che trời” cũng được Lỗ Như Hoa tốt bụng ra giá siêu thấp thu về, thành công phân thành N cây thông nhỏ, lấy giá phải chăng bán hết ở ký túc xá khác.
Đương nhiên, nể tình Văn Sơ ban đầu “coi tiền như rác”, Lỗ Như Hoa cũng “phá lệ bao dung” để lại cho hắn một gốc cây nhỏ, sau đó đem những món không bán được thành tặng phẩm cho hắn, bao gồm một cây gậy của ông già Noel đã gẫy một nửa, một chiếc tất Noel thủng một lỗ, một đống bóng đèn vĩnh viễn không bao giờ sáng, và một hộp phấn đã mòn…
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[6]
Câu tỏ tình kinh điển của Văn Sơ:
“Chúng ta trao đổi quà tặng, tôi biết em chưa chuẩn bị. Như vầy đi, khăn quàng này tôi sẽ giữ. Đêm nay cứ thế, em về ký túc xá, ngủ một giấc thật say, nhớ mở di động, ngày mai tôi đến gặp em. Còn … Lời thổ lộ tôi vừa nói, em về suy nghĩ, ngày mai cho tôi câu trả lời. Em yên tâm, tôi sẽ không bắt buộc em. Nếu em cũng thích tôi thì quá tốt. Nếu em không thích tôi… Không, tuyệt đối không thể có chuyện đó.”
Và câu cầu hôn cũng kinh điển không kém:
Do bạn Văn Sơ đã “đụng tay đụng chân” vào hộp thuốc ngừa thai của Như Hoa nên Văn Sơ đã nói:
“Đúng vậy, là anh làm, em xem rồi làm đi. Nếu em không muốn có đứa con này thì xử lý luôn cả cha nó đi. Nếu không thì phải kết hôn với anh. Lỗ Như Hoa, anh làm thế cũng vì muốn tốt cho em, không muốn em biến thành bà mẹ lớn tuổi. Anh nghĩ rồi, con ra đời cứ để anh chăm sóc còn không được sao? Em muốn sao trên trời, anh bắc thang cho em hái xuống, em muốn trăng, anh lấy súng cho em bắn! Em thích kiếm tiền, anh đem tất cả tiền gửi trong ngân hàng để trên giường cho em nằm. Cho nên em có đồng ý lấy một người như anh không? Á, không cho em nói không muốn, bởi vì con cũng có rồi…”
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[7]
Có thời gian nghĩ xem vì sao thích một người, không bằng nghĩ xem cần phải làm sao để đối tốt với người ấy.
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[8]
“Lỗ Như Hoa, đừng bỏ qua anh nhé, bỏ qua một người yêu em chân thật cũng đáng sợ chẳng kém gì bỏ qua chuyến xe cuối cùng về nhà!”
“Văn Sơ, có gì buồn nôn hơn thế nữa không?”
“A… Buồn nôn sao? Sách hay viết vậy mà.”
”Lấy từ cuốn sách nào vậy? Ném đi!”
“…”
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[9]
Văn Sơ mỗi tối đan khăn quàng cổ, càng đan càng dài, càng “quang minh chính đại” (lúc trước phải tắt đèn, cuốn chăn mền rồi anh mới đan). Đoạn đầu cái khăn còn lổn nhổn, đoạn giữa mịn màng hơn, đến đoạn cuối còn them được cả mấy bông hoa xiên xiên xẹo xẹo.
“Văn Sơ, anh thật sự không cần phải đan nữa đâu.” Tự Ngọc (em trai Như Hoa) nói: “Mấy cậu kia đang cười anh kìa.”
“Chẳng lẽ tỏ vẻ mình thích một người là buồn cười lắm sao?”
“Hơ… không phải chuyện đáng buồn cười… mà vì đây là Trung Quốc…”
“Vậy thì anh đến từ không gian”
“…”
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[10]
Đây là cảm giác khi Văn Sơ được Như Hoa “mi” nhẹ vào má: Trời đất sa sụp, trái tim Văn Sơ nứt ra một khe vực Mariana, rồi khe vực ấy lại bị cả một biển Thái Bình Dương lấp đầy, tiếp theo, chín tầng mặt trời quay cuồng trong nước biển, nước biển sôi trào…
——⊙﹏⊙——⊙﹏⊙——
[11]
Dạo này, Văn Sơ nổi hứng hát hò thế là lúc nào Như Hoa cũng được nghe hát với một hệ thống nốt nhạc lộn xộn:
“Em hỏi anh yêu em bao nhiêu ~ Anh yêu em rất nhiều…”
“Em hỏi anh có yêu em không ~ Anh yêu em rất nhiều…”
…và rồi một hôm Như Hoa chiên khoai tây (món yêu thích của Văn Sơ), vậy là anh đã cao giọng:
“Em hỏi anh yêu em bao nhiêu ~ Anh yêu em rất nhiều ~ Khoai tây chứng giám cho lòng anh ~”
Link đọc online: http://gacsach.com/doc-sach-truc-tuyen/12075/nhu-hoa-ky-that-khong-nhu-hoa-full-tu-ngu-nhi.html
Link ebook: http://ebookdtv.blogspot.com/2013/11/chao-em-nhu-hoa-tu-ngu-nhi.html


Có gì muốn nói không nào?