Thông báo chuyển nhà~

Lại là chuyển nhà =]]]]]

Mình quyết định rồi, mình sẽ cuốn gói các cục cưng của mình về một blog wordpress khác, loại miễn phí ấy. Mình sẽ private nhà.

Bớt cãi nhau bớt đau đầu, bớt phải suy cmn nghĩ :)))

Mình đang chuyển dần qua đó. Khi nào chuyển thì mình sẽ xoá trang này nhé ^^

Mình vẫn approve cho vài bạn vào nhà. Mình dịch để chia sẻ cho một nhóm người đáng yêu thôi.

Mình sẽ thông báo khi mình hoàn thiện website mới ^^

[Thông báo] Nhà mình đã có trang đăng truyện chính thức trên Wattpad!!!

Hế lô, sau bao ngày suy nghĩ, mình quyết định sẽ đăng truyện lên Wattpad. Mình nghĩ, nếu không đăng thì bị repost, thôi tự mình đăng cho khoẻ. 

Đây là link: Vệ Sĩ Tạm Thời [Wattpad]

Truyện mình đăng chính là bộ “Vệ sĩ tạm thời” đang làm. Lưu ý nhé:

1. Truyện đăng lên Wattpad trễ hơn 10 ngày.

2. Chỉ đăng những chương không đặt pass. Chương đặt pass thì mời về nhà chính để đọc.

3. Nếu mình thấy truyện bị repost hoặc chuyển ver thì mình sẽ xoá truyện.

###Mình đăng lên Wattpad để tiện cho những bạn muốn đọc offline. Xin mọi người hãy là những người có văn minh. Đừng dùng kỹ năng máy tính để repost truyện hay chuyển ver. Nếu muốn chuyển ver, có thể inbox hỏi mình bản raw, mình sẽ gửi cho bạn tự nghịch.###

Khẩu nghiệp cuối tháng (hài + bựa + thô nhưng thật)

Chuyện là như vầy. Hôm qua mình tình cờ lên FB search tên page nhà mình để vào chỉnh chút xíu thì FB bỗng hiện lên cái post của bạn nào đó nói về nhà mình. Stt của bạn ấy (trong hình dưới):

Sau khi chiêm nghiệm stt của bạn ấy mấy vòng cuộc đời thì mình có thể tổng kết lời bạn ấy lại như sau (mình tạm gọi bạn ấy là bạn củ chuối [viết tắt là cc] nhé):

1. Bạn củ chuối thấy mình khoe nhà mới nên bạn ấy vào xem và dùng kiến thức vi tính học của bạn ấy ngâm cứu cái nhà mình thì bạn ấy phát hiện một sự thật đắng lòng là, dù mình đã bỏ tiền ra mua hosting các kiểu thì cái nhà mình cũng chỉ trang bị plugin dỏm của WP. Bạn củ chuối ấy tiếc tiền giùm mình. Tội nghiệp bạn, mất mấy giây cuộc đời tiếc tiền giùm người khác ╯︿╰

2. Đoạn cuối cùng của stt chính là nói, bạn củ chuối nể mấy editor lâu năm vì mấy bạn ấy cứ đăng truyện thôi, bị repost vẫn yêu đời mà đăng truyện. Mình cũng không biết định nghĩa “lâu năm” của bạn là bao nhiêu năm, 5 năm 10 năm hay là hơn? Mình thì edit từ năm 2015, tính đến nay cũng mót được 3 năm rồi, cho nên mình chắc vẫn là editor tuổi đời mơn mởn nhỉ? Bạn nói editor lâu năm cứ bình thường khi người khác repost lại truyện, bạn có chắc không? Mấy bạn ấy chắc là cay cú lắm nhưng vì không có cách nào nên không chống copy được thôi. Chứ thử WP cho chế độ chống copy miễn phí thì mình cam đoan 100 người có đến 120 người chọn đó (mình không giỏi Toán lắm). Cái ý nghĩa sâu xa của bạn chính là loại editor như mình rảnh tiền lắm nên bỏ tiền ra lập cái web chơi thôi đúng không? Đính chính lại một chút, tiền mình bỏ ra duy trì web là tiền túi đi làm cực khổ của mình, mình không hề xin ba mẹ hay gì cả. 

Nghe giọng điệu bạn nói thì có vẻ bạn là một người giỏi coding hay tiếng việt là viết code lắm. Nghe biết viết code là ngầu lắm đúng không, vì sao nó ngầu? Vì nó khó, với dân ngoài ngành, coding là một việc khó. Với dân trong ngành, nó cũng chẳng dễ nhai. Mình là một người mù tịt về coding, kinh nghiệm của mình chỉ là lên google search và làm theo. Mình làm web này không hề có một ai chỉ bước nào cả, tự mò tự làm. Bạn giỏi coding? Vậy xin chân thành chúc mừng ba mẹ bạn củ chuối đã bớt đi được một đứa ăn bám. Vậy sao bạn không lấy cái tài đức của mình làm gì giúp ích cho đời đi, cứ phải buông lời vô duyên thế.

Ví dụ, bạn củ chuối có đóng góp này nọ cho mình thì bạn ấy có quyền nói mình dùng tiền vào mục đích vô dụng. Nhưng đằng này chẳng làm gì lại phán như đúng rồi. Chỗ này là web mình lập, chứ không phải khách sạn hay nhà nghỉ đâu mà bạn phải tỏ ra mình có kinh nghiệm thế. 

Stt chê của bạn méo khác gì kỹ nữ chê gái trinh không biết làm tình đâu bạn (thô nhưng thật).

Không biết bạn có đọc được bài này không nhưng nếu đọc được thì mình xin nhắn lại thế này: 2019 sắp đến mông rồi, sống trẻ khoẻ vui vẻ, bớt vô duyên lại cho đời thêm vui (theo hướng tích cực) nhé. 

Cũng tiện thể nhắn lại cho toàn thể mọi người vào đây. Web của mình không có cửa mở chỉ có nút Back trên trình duyệt của mấy bạn. Nếu không ưa mình cứ nhẹ nhàng quay lại, đừng khẩu nghiệp. Web của mình là chỗ dành cho những người yêu mến mình và mình cũng thích readers của mình lắm.

Có mấy bạn cmt rằng sao lúc trước rep mấy cái cmt đòi đổi pass bộ Dior tiên sinh mình hiền thế. Thật ra không phải mình không biết chửi mà là mình không muốn chửi. Mình hiểu cảm giác đọc truyện dính pass nó như thế nào. Còn bạn củ chuối này á, mình méo hiểu nổi bạn có nỗi khổ tâm gì luôn ấy. 

Thân.

[Pass] Vệ sĩ tạm thời – Lục Dã Thiên Hạc

Vì tránh tình trạnh repost và chuyển ver vớ vẩn này nọ, mình sẽ đặt pass nhiều để tránh bị repost, pass có thể liên quan đến truyện hoặc không. Thấy pass nhiều quá phiền quá thì click back, xin đừng phàn nàn mà làm một bài văn tế dưới cmt, mình khổ tâm lắm, thật đấy.

Tất cả pass của truyện sẽ được để trong post này.

ChươngPassYêu cầu
2Tên của tiểu thụKhông dấu, không cách, không hoa

[Tú Đường] Ngươi nhìn cái gì? – Chương 3

Chương 3

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

18

Ngày từng ngày qua đi, Yến Tú ngày càng ngày lớn thêm.

Lúc trước chỉ cao đến ngực Đường Tiêu nhưng bây giờ có thể thấy là sẽ cao hơn Đường Tiêu.

Lúc trước ăn năm chén cơm, giờ có thể ăn ít nhất bảy chén cơm.

Lúc trước thì thường mặc váy, giờ thì nóng cỡ nào cũng mặc trường y trường khố, còn quấn cả khăn quàng cổ, toàn thân trên dưới bịt kín không hở chút nào.

Đường Tiêu có chút nhìn không được: Đồ đệ, con mặc nhiều như thế không thấy nóng à.

Giọng nói của Yến Tú trầm thấp: Không nóng.

Khóe miệng Đường Tiêu giật một cái: …

Yến Tú hắng giọng một cái, nhỏ giọng dịu dàng: Sư phụ phụ con không nóng.

Đường Tiêu đau khổ đỡ trán: …

19

Đường Tiêu loáng thoáng có cảm giác sự thay đổi của Yến Tú không đúng lắm, đối với một thiếu nữ mười sáu tuổi mà nói thì Yến Tú rất cao lớn, ngực cũng phẳng lì, có một ngày còn có một tiểu sư muội mặt trắng bệch như thấy quỷ chạy đến chỗ Đường Tiêu cáo trạng…

Tiểu sư muội: Sư huynh, không xong!

Đường Tiêu: Sao vậy?

Tiểu sư muội: Mới nãy muội không cẩn thận thấy Tú Tú đang nhổ lông chân.

Sắc mặt Đường Tiêu phức tạp: Nàng muốn nhổ thì nhổ thôi.

Tiểu sư muội khoa tay múa chân: Dài cả tấc lận đó! Vừa đen vừa dày!

Lại nghĩ đến lời nói mà Đường Lâm nói với mình trước đây rất lâu, cả người Đường Tiêu cảm thấy thực không ổn.

20

Vì thế, hôm nay Đường Tiêu quyết định muốn chính diện thảo luận với Yến Tú về vấn đề này một chút.

Yến Tú đi vào phòng ngủ của Đường Tiêu: Sư phụ phụ có chuyện tìm con à?

Đường Tiêu không được tự nhiên gật đầu: Con qua đây.

Yến Tú đi đến, nhìn xuống Đường Tiêu: À.

Đường Tiêu: …

Mẹ nó! Lại cao hơn rồi!

Thấy Đường Tiêu cứ chậm chạp suy tư mà không mở miệng, Yến Tú nghi hoặc giục: Sư phụ, sao người không nói chuyện?

Đường Tiêu cúi đầu suy nghĩ.

Chắc chắn là không thể nào trực tiếp hỏi Yến Tú con rốt cuộc là nam hay nữ, dù sao trong lòng Đường Tiêu thì Yến Tú vẫn luôn là một nữ hài tử có khí khái nam tử quá thừa, lần này chỉ vì loại bỏ nghi ngờ mà lại đi hỏi nữ hài tử nhà người ta là nam hay nữ thì trong lòng sẽ rất đau khổ.

Đường Tiêu cơ trí uyển chuyển không gì sánh được: Vi sư nhìn tuổi con cũng vừa vặn, con nói xem con thích nam tử như thế nào, vi sư để ý giúp con.

Yến Tú híp mắt, trong đôi mắt đào hoa lấp lánh kia hiện lên một tia đùa giỡn: Con sao, con thích người giống như sư phụ vậy đó.

Đường Tiêu giật mình, không nghĩ tới rằng Yến Tú sẽ nói như thế.

Yến Tú: Cực kỳ cực kỳ thích.

Mặt Đường Tiêu đỏ bừng,

Yến Tú: Sư phụ, người nói con thô kệch thế này nếu tương lai không ai thèm lấy con thì sao?

Đường Tiêu nhức đầu, trong lòng có loại cảm giác không rõ: Nói bậy, đồ đệ của ta tốt như thế thì làm sao không có ai lấy được.

Yến Tú ý vị thâm trường cười: Dạ.

Cuối cùng Đường Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.

—— Rõ ràng là Yến Tú thích nam nhân, người thích nam nhân thì nhất định sẽ là nữ nhân rồi.

Thích hợp.

21

Hôm đó, Yến Tú nhận được một phong thư dùng bồ câu gửi đến.

Yến Tú đọc thư xong thì mặt trầm xuống như có điều suy nghĩ.

Đường Tiêu: Đồ đệ, con sao thế?

Yến Tú dương dương tự đắc đưa phong thư trong tay cho Đường Tiêu xem: Cha con viết.

Đường Tiêu nhận lấy đọc thì mùi đại tra tử bỗng đập vào mặt: Tiểu súc sinh Yến Tu kia! Lão tử đưa con đến Thất Tú học Vân Thường mà con chạy đến Đường Môn làm cái trò gì ở đó! Tìm được ai đánh nhau rồi hả! Hả hả hả! Mau về đây đánh nhau với ta!

Khó có được khi IQ của Đường Tiêu login: Yến Tu? Không phải con tên là Yến Tú sao?

Yến Tú đoạt thư lại vo vún: Cha con không biết chữ này, viết sai đó.

IQ của Đường Tiêu log out: À, vậy à.

Một trận im lặng ngắn ngủi.

Đường Tiêu ho nhẹ một tiếng: Vậy con phải đi à?

Yến Tú rầu rĩ nói: Dạ, con không về chắc cha con sẽ đến đánh chết con mất.

Đường Tiêu nhìn mặt đất đờ ra: Vậy con đi đi.

Yến Tú liếc mắt nhìn hắn: Nếu không sư phụ cùng đi với con đi.

Đường Tiêu cười cười: Không được, ta là người của Đường Môn.

Yến Tú: Sư phụ sẽ nhớ con sao?

Đường Tiêu nghiêm túc gật đầu: Sẽ.

Yến Tú cười rực rỡ: Một năm, con nhất định sẽ trở về.

Đường Tiêu: Được.

Yến Tú: Sư phụ, con cực kỳ thích người, người biết chứ?

Đường Tiêu dở khóc dở cười: Ừ, biết.

22

Thời gian một năm nhanh chóng trôi đi. Một năm nay, Yến Tú vẫn thường gửi thư cho Đường Tiêu, ngoại trừ ân cần hỏi han sư phụ như thế nào thì toàn là nói mình đã lợi hại ra sao, hôm nay giết chết mấy người Cái Bang, hay hôm nay số người nàng đánh còn nhiều hơn so với cha mình, các loại như thế.

Một người mà biết cả vân thường và thương vân.

Đường Tiêu mỉm cười, trong ngực có chút kiêu ngạo.

Đồ đệ của cậu, rất lợi hại đó.

23

Yến Tú nói là sẽ trở về Đường Gia Bảo trong vòng mấy ngày, vì thế mỗi ngày Đường Tiêu đều xoay quanh cửa Đường Gia Bảo, muốn khi đồ đệ quay về thì mình chính là người đón nàng đầu tiên.

Xa xa có một thân ảnh hồng sắc đi đến.

Đường Tiêu lập tức kích động chạy lại gần đó, nhưng mà đến gần lại thấy không phải, người đến là một thiếu niên có khuôn mặt tuấn mỹ, ngũ quan dù có tinh xảo xinh đẹp nhưng lại anh khí mười phần, không thể nào là nữ tử được. Mặc dù Đường Tiêu biết không phải nhưng cũng không nhịn được cứ nhìn qua đó, thân hình của thiếu niên này rất cao lớn nhưng cũng không tráng kiện, cơ thể cân xứng đẹp đẽ, bên hông có một vũ cơ huyết ảnh thiên vũ, một thân phấn hồng của Thất Tú mặc ở trên người thiếu niên không hề không hài hòa mà ngược lại, còn rất câu nhân.

Thất Tú thiếu niên dịu dàng cười nhìn Đường Tiêu, chợt nhíu mày.

Đường Tiêu xua tay quay đầu vòng ngược lại: Nhận lầm người.

Thiếu niên Thất Tú đè vai Đường Tiêu lại, suýt nữa đè Đường Tiêu nằm dài, vừa mở miệng là mùi đại tra tử quen thuộc: Sao mới động thấy con là bỏ chạy? Thiếu thu thập à?

Thân thể Đường Tiêu cứng đờ.

Thiếu niên Thất Tú cười hắc hắc: Ha, không biết con sao sư phụ?

Đường Tiêu như bị sét đánh, máy móc cạch cạch cạch chuyển động cổ quay đầu nhìn thiếu niên, vẻ mặt ngọa tào: Ngươi gọi ta là… sư phụ?

Thiếu niên Thất Tú chớp chớp đôi mắt to: Sư phụ phụ ~ Con về rồi ~

Đường Tiêu như mộng du nhìn thoáng qua cơ ngực thiếu niên, suýt nữa là chết lịm.

/Hết chương 3/

.

Cực Phẩm:

Đường Tiêu: Sao nữ đồ đệ của ta lại có chim có múi thế này (°△°|||)

[Tú Đường] Ngươi nhìn cái gì? – Chương 2

*Sửa xưng hô hai người nhé, chương 1 sẽ sửa sau

Chương 2

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

13

Cho nên hôm nay Đường Tiêu không kiềm chế được nữa.

Lúc Yến Tú xoay xoay hết khúc đại ương ca về phòng mình thì thấy Đường Tiêu đang ngồi nghiêm chỉnh trong phòng ngủ mình.

Yến Tú hoảng sợ: Ai nha má ơi sư phụ đang làm gì thế? Chui vào phòng con ngồi như quỷ vậy! Ôi cha làm con sợ muốn chết.

Đường Tiêu lại hoàn toàn chẳng biết phải trả lời làm sao: …

Vẻ mặt Yến Tú e thẹn: Sư phụ phụ, sao người lại tùy tiện vào khuê phòng của người ta vậy?

Đường Tiêu từ từ hồi thần, ngượng ngùng gãi đầu một cái: Ta có việc hỏi con.

Yến Tú: Gì vậy?

Đường Tiêu: Dạo này con và Đường Lâm rất thân thiết.

Yến Tú: Đúng thế, vậy thì sao?

Vẻ mặt Đường Tiêu chính trực: Sư phụ nghĩ là chuyện quan trọng ở tuổi con giờ là chăm chỉ luyện võ công cho thật giỏi, đọc nhiều sách…

Yến Tú cắt đứt, hỏi trắng ra: Ý sư phụ là muốn con không cùng hắn nữa đúng không?

Đường Tiêu không được tự nhiên nhẹ giọng ừ một tiếng.

Yến Tú lập tức nghiêng đầu: Vì sao?

Đường Tiêu giật mình, đột nhiên phát hiện mình cũng không biết vì sao, chỉ biết nhất định là phải nói, thật ra là mỗi ngày nhìn hai người bọn họ cùng một chỗ thì mình không vui lắm, vì thế nói úp úp mở mở: Ta không… không thích vậy.

Yến Tú mỉm cười, nụ cười kia không biết thế nào, dường như có chút ý vị cưng chiều: Con sẽ chờ người không thích.

Đường Tiêu ngẩn người: Hả?

Yến Tú ngây thơ: Không có gì đâu, con nghe sư phụ phụ.

14

Đường Tiêu không được tự nhiên gật đầu, tính đứng dậy muốn chạy thì tay lại bỗng nhiên mò được vật gì cứng cứng trên giường, Đường Tiêu không để ý lắm, trực tiếp cầm vật đó lên.

Yến Tú hít một hơi khí lạnh: Mẹ nó!

Đường Tiêu nhìn kỹ.

Một quyển xuân cung đồ.

Mặt Đường Tiêu bỗng nhiên biến thành 囧: Đồ đồ đồ đệ con con con này này này…

Mặt Yến Tú đỏ bừng đoạt xuân cung đồ lại: Người ta tò mò thôi, xem một chút thôi cũng không được à?

Mồm miệng của Đường Tiêu không lanh lẹ lắm: Nhưng mà, con con con một nữ hài tử…

Yến Tú cười nhạt: Cái này có gì đâu mà không dám xem! Sư phụ có phải là đàn ông không?

Đường Tiêu như bị mộng du cùng tay cùng chân bước ra khỏi phòng Yến Tú, trong lòng có một cảm giác không hài hòa cứ quấn quanh.

Mãi đến nửa đêm thì Đường Tiêu mới phản ứng ra được cảm giác không hài hòa ấy đến từ chỗ nào.

—— Mặt ngoài xuân cung đồ có hai người, là hai nam nhân!

Đường Tiêu: …

Không không không, nhất định là kỹ thuật của họa sư quá tệ thôi, xuân cung đồ đương nhiên là một nam một nữ rồi, hai người nam thì xuân cung thế nào được.

Đường Tiêu an ủi mình vài câu rồi ngủ.

15

Sáng sớm hôm sau, Đường Tiêu đang ngủ say thì chăn trên người bỗng bị một người nhấc lên.

Hai mắt Đường Lâm đỏ bừng, đứng ở đầu giường Đường Tiêu, một tay thì ôm mền của hắn: Sư huynh!

Đường Tiêu còn buồn ngủ: Sao vậy?

Đường Lâm nghiến răng nghiến lợi: Huynh biết hết đúng không?

Đường Tiêu có chút ngây ngẩn: Biết cái gì?

Đường Lâm tức giận giậm chân: Huynh còn giả ngốc! Đồ đệ kia của huynh! Hắn, hắn*

Đường Tiêu: Nàng* làm sao?

*Hắn và nàng đồng âm, đều đọc là “tha”.

Đường Lâm tan vỡ nắm tóc mình: Huynh thật không biết? Hắn là nam!

Đường Tiêu từ từ liếc mắt: … Đệ có bệnh à?

16

Vẻ mặt Đường Lâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: Sao huynh không tin thế! Sáng sớm nay hắn đột nhiên chạy vào phòng ngủ nói không muốn đi chung với ta nữa, ta luyến tiếc nói đừng mà, kết quả là hắn kéo ta từ trên giường xuống! Sau đó tụt quần xuống…

Đường Tiêu nhanh chóng quyết định kéo Đường Lâm xuống đánh, đánh xong xoa xoa tay: Không được nói bậy về đồ đệ ta.

Đường Lâm kiên trinh bất khuất: Của hắn to gấp hai lần huynh lận!

Đường Tiêu không phản ứng kịp: Hả?

Đường Lâm lấy tay ra so so: Cái ngoạn ý kia đó! Ai nha má ơi sợ đến độ linh hồn nhỏ bé của đệ sắp bốc hơi luôn, lớn lên còn đẹp hơn cô nương vậy mà ngoạn ý kia còn to hơn…

Đường Tiêu nghe không nổi nữa, không nói hai lời lại đè Đường Lâm xuống đánh cho một trận: Đệ lại dám nói xấu đồ đệ ta nữa xem?

Đường Lâm: Là thật mà! Không tin huynh cởi quần hắn nhìn xem!

Đường Tiêu lãnh khốc: Nói thêm câu nữa thì huynh tụt quần đệ trước đó.

Đường Lâm nắm chặt đai lưng, không dám lên tiếng.

Đường Tiêu sâu xa nói: Sư đệ, tình duyên không được thì đi nói xấu cô nương nhà người ta, đây không phải là việc mà nam tử hán làm ra.

Đường Lâm ủy khuất bĩu môi: Huynh không tin ta, huynh sẽ hối hận.

Đường Tiêu cau mày: Đệ còn nói? Không cho phép ra ngoài hồ ngôn loạn ngữ, bằng không thì cứ chờ coi.

Đường Lâm ôm mặt khóc hu hu chạy ra ngoài.

Mới vừa bị lừa gạt tình cảm, chạy tới cáo trạng lại bị đánh cho một trận, đánh xong lại bị uy hiếp.

Sư huynh thật xấu thật xấu! Cuộc sống này không sống nổi nữa rồi! Không vui! Muốn đi nhảy vực!

17

Cứ như thế, Đường Tiêu vui sướng giải quyết tra nam cho đồ đệ.

Từ đó về sau, Yến Tú không cùng các nam tử khác thân cận nữa, lấy lý do cự tuyệt là, sư phụ không thích.

Vì thế, tất cả mọi người đều hiểu, thì ra Đường Tiêu mang đồ đệ về chính là xem như tức phụ tương lai mà nuôi.

/Hết chương 2/