[Minh Đường] Truy Mệnh

Tên: Truy Mệnh.

Tác giả: Lữ Thiên Dật.

Thể loại: đam mỹ, đồng nhân Kiếm Tam, CP Minh – Đường.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

.

-Nghiêm cấm REPOST và chuyển ver thành các CP vớ vẩn dưới mọi hình thức-

-Truyện chỉ được đăng tại www.ltl197.info-

.

01

Đường Diễm vốn là nhắm vào một con thỏ hoang, nhưng chẳng biết làm sao mà trong bụi rậm lại truyền đến tiếng nam nhân kêu thảm thiết.

Đường Diễm hết hồn, vội vàng chạy đến kiểm tra.

Có một đao khách trẻ tuổi mặc trang phục Tây Vực đang hấp hối nằm trên mặt đất, trên người có cắm một mũi tên.

Đường Diễm: Ngươi có sao không?

Đao khách Tây Vực: Sắp chết rồi.

Đường Diễm không nói hai lời, vươn tay kiểm tra sơ qua, mũi tên cắm trên cánh tay, không hề thương tổn đến chỗ yếu hại.

Đao khách Tây Vực nháy nháy mắt: Trên mũi tên của ngươi có độc.

Đường Diễm cau mày: Không có.

Tròng mắt của đao khách Tây Vực xoay xoay: Nhưng mà đầu ta choáng lắm, tim cũng sắp ngừng đập rồi.

Đường Diễm lườm hắn: …

Đao khách Tây Vực lập tức nhắm mắt lại nằm sõng soài giả chết.

Đường Diễm thở dài: Theo ta quay về Đường Môn chữa thương đi.

Đao khách Tây Vực vẫn duy trì trầm mặc, không biết xấu hổ tí nào: …

Đường Diễm: Người to cao quá, ta cõng không được.

Đao khách Tây Vực xoạt xoạt nhảy dựng lên phủi mông một cái, một đôi mắt xinh đẹp cong cong, y như một con mèo cướp được thịt ngon: Được, đi thôi.

02

Tên của đao khách Tây Vực là Lục Thanh.

Da thịt lành khá nhanh, không bao lâu sau là không ảnh hưởng đến việc hoạt động nữa.

Đường Diễm thấy vết thương của Lục Thanh đã tốt rồi thì nghĩ muốn đuổi người đi.

Lục Thanh tội nghiệp ôm chặt cột giường: Ta không đi.

Đường Diễm cười nhạt: Ngươi còn bị sao nữa?

Lục Thanh: Ta vẫn còn có chút khó chịu.

Đường Diễm giơ giơ nắm tay: Có tin ta làm cho ngươi khó chịu thật không?

Lục Thanh: Ta không có chỗ nào để đi cả, ngươi cho ta lưu lại đi, cái gì ta cũng có thể làm cho ngươi hết.

Đường Diễm thở dài, mềm lòng.

03

Từ đó về sau, sau lưng Đường Diễm liền có thêm một tên tùy tùng cao to.

Tùy tùng này ngày nào cũng bưng trà rót nước lẽo đẽo theo sau Đường Diễm, chăm sóc cậu rất chi là cẩn thận. Y phục của Đường Diễm lúc nào cũng sạch sẽ không hề dính một hạt bụi, ngựa của Đường Diễm cũng được chăm sóc đến độ to tròn ục ịch, còn thiên ky hạp của Đường Diễm thì lúc nào cũng được lau sáng như mới.

Chỉ có mỗi cái này, chính là người này dính người muốn chết, còn có vụ nửa đêm chạy đến bên giường Đường Diễm rồi nhìn chằm chằm.

Đường Diễm: Ngươi không được chạy đến đây lúc nửa đêm nữa, cứ hễ mỗi lần tỉnh lại là ta bị ngươi dọa rớt nửa cái mạng.

Lục Thanh ủy ủy khuất khuất: A…

Đường Diễm: Lúc ta đi mao xí ngươi cũng không được đi theo.

Lục Thanh: Ta cũng muốn đi mao xí mà.

Đường Diễm: Ta đi xong rồi đến lượt ngươi đi.

Lục Thanh: Được…

Đường Diễm: Lúc ta đi tắm ngươi không được ngó đầu vào nhìn.

Lục Thanh: Đều là nam nhân mà sợ cái gì, thiệt nhỏ mọn.

04

Đường Diễm: Còn nữa, lúc ta đi ra ngoài làm nhiệm vụ ngươi cũng không được theo.

Vẻ mặt của Lục Thanh rất vô tội: Ta có đi theo đâu.

Đường Diễm tức giận: Ngươi ẩn thân theo.

Lục Thanh kinh ngạc: Làm sao ngươi biết?

Đường Diễm: Ta nhận ra được mùi trên người ngươi.

Lục Thanh xoa xoa mũi: Ta sợ ngươi gặp nguy hiểm.

Đường Diễm lạnh như băng: Không thể nào, ta sẽ không thất thủ (nghĩa đen: sẩy tay).

Lục Thanh: Ai nói, ngươi không thất thủ thì sao bắn trúng ta được?

Đường Diễm níu vạt áo hắn, lại gần rống giận: Ngươi còn giả bộ! Vết thương ngày đó của ngươi rõ ràng không phải do lão tử gây nên!

Lục Thanh nháy nháy mắt, thuận thế cúi đầu, hôn một cái lên môi Đường Diễm.

Mặt Đường Diễm đỏ lên: Ngươi, ngươi làm gì đó?

Lục Thanh: Làm sao ngươi biết được là ngày đó ta gạt ngươi?

Đường Diễm xoay xoay tròng mắt, nhìn chằm chằm xuống mặt đất: … Cung tên của ta và cung tên trên cánh tay ngươi hôm đó không giống nhau.

05

Lục Thanh thấp giọng cười: Ngươi biết rõ ta giả bộ vậy mà còn mang ta về Đường Môn chữa thương?

Đường Diễm hung hăng liếc hắn: Đó là do lão tử thương hại ngươi!

Lục Thanh cười ha ha một tiếng, sau đó kéo Đường Diễm vào lòng: Ta mặc kệ.

Đường Diễm giãy dụa: Vô lại.

Lục Thanh: Truy mệnh của ngươi bắn trúng ta, ngươi phải chịu trách nhiệm.

Đường Diễm: Ta không có.

Lục Thanh: Ngươi có, không phải là lần đó.

Đường Diễm: Vậy chứ là lúc nào?

Lục Thanh: Ngươi quên rồi, một năm trước, ở trên chiến trường Phù Hương Khâu.

Đường Diễm hừ lạnh: Trí nhớ của lão tử rất tốt, đừng có mơ mà nói dối nữa, không có chính là không có.

Lục Thanh: Thật sự có.

Đường Diễm: Vậy bắn trúng chỗ nào.

Trong mắt Lục Thanh nổi lên ý cười: Tim.

.

Tác giả:

Meo ca mưu đồ đã lâu ~_(:з)∠)_

Ngốc nghếch ngọt một chút ~ (づ ̄ 3 ̄)づ

.

Cực Phẩm: Hôm nay lôi mấy cái raw truyện ra để lọc, thế mà tìm được folder đồng nhân Kiếm Tam của Lữ Thiên Dật. Thế nên mình quyết định sẽ dịch hết…

2 thoughts on “[Minh Đường] Truy Mệnh”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰