Báo cáo quân địch tôi có rồi – Chương 1

Chương 1: Tiểu sâu lùn

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Trên trời không hề có một áng mây trôi nào, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống thẳng mặt đất, trong không khí tràn đầy mùi đất và mùi mồ hôi khó ngửi.

Nơi này là trại tập trung dành cho tù binh bị bắt, trên mảnh đất trống to lớn thế này ngoại trừ ngục giam có song sắt thì chỉ có đất vàng dưới chân và những cây súng lạnh lẽo nguy hiểm.

Tiếng bước chân nặng nề kéo dài trên mặt đất.

Kỳ Thuỵ cúi đầu, trên đôi giày quân đội hỏng nát dính đầy đất vàng, đất vàng bẩn thỉu leo từ chân cho đến người của cậu, nhìn cứ như cậu vừa lăn lộn trong đống đất vàng rồi bò dậy vậy.

Đúng là được bọc bởi một lớp đất như bánh gạo nếp bọc bột, vô cùng giống.

Cách đó không xa có mấy binh sĩ đang nói chuyện với nhau, cười giễu cợt, dùng súng đang vác đi qua đập một cái lên vai của tù binh đứng gần cậu.

Kịch, tù binh bị đập lảo đảo quỳ xuống, trong cổ họng phát ra tiếng rên rồi lại đè nén tự mình chật vật bò dậy.

Là một trong những tù binh bị bắt, Kỳ Thuỵ ngẩng đầu liếc mắt nhìn binh sĩ cách mình, thấy mỗi một tù binh đi qua ai cũng nhịn không được rụt vào trong đội ngũ.

Vì thế, cậu đi hướng ra ngoài một chút, khiến cho mình đột ngột rời khỏi đội ngũ, bại lộ ở trong mắt binh sĩ kia.

“Đi vào, nhanh lên!” Đồ của cậu bị kéo, lại khiến cậu lần nữa nhập vào đội ngũ.

Kỳ Thuỵ im lặng, đầu ngón tay gảy gảy xiềng xích đang khoá tay cậu.

Tay cậu và tay của tên binh sĩ dùng báng súng đánh người kia không giống nhau lắm, dài nhỏ, gầy gầy, khớp xương rõ ràng, chỗ không giống nhau nhất chính là giữa những ngón tay của cậu có một lớp màng thật mỏng.

Nếu như Kỳ Thuỵ có gặp được vịt và ngỗng thì chắc chắn cậu sẽ bừng tỉnh đại ngộ, nghĩ thầm, gia súc này thật giống với cậu.

Nhưng may mắn là bàn tay có màng của cậu trông đẹp hơn rất nhiều.

Tiếng mắng chửi của binh sĩ vác súng nghe càng lúc càng giận.

“Coi chừng lão tử lấy súng làm chết cái đầu của mày giờ! Quay về chỗ của mày đi, nhìn cái gì mà nhìn, có tin cái thứ này đâm vào cúc hoa của mày không, nhưng mà lũ sâu ác độc chúng mày có cúc hoa hả, muốn thải ra chắc cũng phải dùng đầu mất ha ha ha ha!”

Sau tiếng mắng là càng có tiếng cười nhiều hơn.

Đoàn tù binh bị bắt này không phải là người mà là trùng tộc xâm lược trái đất vào 210 năm trước, bọn họ đến đây với ý đồ chiếm lĩnh tài nguyên của trái đất và biến đổi trái đất để cho mình sử dụng.

Nhưng đám sâu này không hề thừa nhận mình là kẻ xâm lược.

Kỳ Thuỵ nghĩ, lúc tổ tiên bọn họ vừa mới đến đây là địa cầu đang ở trong tình trạng hạt nhân bùng nổ, chỉ trong một nháy mắt mà tài nguyên văn minh bị huỷ hoại biến thành cuộc sống trong mạt thế, cho nên, nếu nghiêm túc mà nói thì mạt thế của trái đất cũng không phải do bọn họ tạo thành, cùng lắm thì cũng chỉ được xem là “hoạ vô đơn chí (1)” mà con người nói thôi.

(1) Hoạ vô đơn chí: liên tục gặp nạn.

Hoạ vô đơn chí nghe vào đúng là có chút không được hay cho lắm.

Nhưng nếu không phải là bọn họ đến xuyên thủng tầng điện lý có cường độ phóng xạ cao bao trùm trái đất đã bước vào thời kỳ mạt thế thì có thể hôm nay trái đất đã biến thành một tinh cầu chết tràn ngập phóng xạ không có vật sống rồi, càng chưa nói là con người nhờ mạt thế đả kích mà lật mình, tạo ra được lồng năng lượng bảo vệ con người không bị ảnh hưởng bởi phóng xạ, giúp cho con người có thể kéo dài được hơi tàn gần như đã đứt của mình.

Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi và họa vô đơn chí đôi khi cũng là những từ có nghĩa giống nhau đấy.

Kỳ Thuỵ mới nghĩ đến đây thì vai chợt tê rần, dường như có thể nghe được tiếng da thịt rách ra và tiếng xương gãy.

Cậu ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn con người dùng báng súng đánh cậu.

“Mày dám trừng tao hả? Có tin tao nhét họng súng này vào miệng của mày không, cho mày nếm thử là nó có mùi vị gì!” Binh sĩ cười ha hả, tiếng cười dừng lại, lại bỗng nhiên trợn to mắt.

Kỳ Thuỵ giơ xiềng xích lên đánh vào đầu của tên binh sĩ, vài giọt máu toé ra, cậu phi người nhảy lên, dùng khuỷa tay kéo tên đó vào phạm vi của mình, trong nháy mắt thì cậu đã kéo tên binh sĩ còn đang giãy giụa tiếng vào đại quân tù binh.

Kỳ Thuỵ cười lạnh đè mặt tên đó xuống mặt đất vàng, dùng đầu gối đè đầu hắn ra, móng vuốt linh hoạt kéo rơi súng của hắn, lại dùng sức bẻ gãy làm đôi cây súng bằng đồng kia trong sự hoảng loạn giãy giụa của tên binh sĩ, sau đó thì phù một tiếng, nhét đầu súng nhỏ hẹp vào trong đũng quần của người kia.

“Mùi vị gì?” Giọng nói của Kỳ Thuỵ như mang theo băng, “Bây giờ mày có thể nói cho tao biết rồi đấy.”

Trả lời cậu là tiếng súng liên tiếp nổ lên lúc mười hai giờ trưa nắng rát bỏng người và cả máu tươi xen lẫn với lại đất vàng.

Nghe thấy tiếng súng, Thư Uý Ngạn ngẩng đầu liếc nhìn về phía bên đó, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Vệ Binh bình bịch chạy ra ngoài rồi lại bình bịch chạy vào, nói, “Có một tên lính bị sâu bạo cúc, thủ trưởng, trưởng quan của trại tập trung đang bận không chế cục diện, sợ là không thể đến gặp anh đâu.”

Lúc Vệ Binh báo cáo lại thì ngửa đầu, cậu đã rất cao rồi, vậy mà thủ trưởng của cậu còn cao hơn cậu hơn cả cái đầu.

Thư Úy Ngạn nhíu mày, “Dù sao cũng là chọn một tù binh thôi, không cần gặp mặt vậy, để tôi đi qua xem xem, nhìn trúng ai thì chọn người đó, bọn họ giam trùng tộc lâu thế rồi mà còn chưa huấn luyện ra nô lệ có thể dùng được à?”

Vệ Binh do dự nói, “Thủ trưởng, anh thật sự muốn đi à, không thì hôm nào quay lại cũng được.”

“Không có hôm nào cả, là phải hôm nay, không phải là bị bạo cúc thôi à, động tĩnh lớn thế mà một con sâu cũng đánh không lại thì cho bị bạo cúc đi cho nó nhớ dai.”

Vệ Binh ồ một tiếng, lại ngẩng đầu nói, “Trưởng quan của trại tập trung đang tìm bắt con sâu kia, thủ trưởng nên cách xa thì tốt hơn.”

Lúc Thư Úy Ngạn đi đến thì súng máy và đại bác đã bị đưa lên, dưới khói lửa là hơn một ngàn con sâu bị bắt làm tù binh.

Đây là lần thắng lợi lớn nhất mà con người đạt được sau bao năm giao chiến với trùng tộc.

Trùng tộc bị bắt cũng bị bắt làm tù binh, bị loài người có ý định thuần hoá để trở thành nô lệ có thể dùng được, giúp cho con người có thể đi ra khỏi lồng năng lượng, tìm kiếm tài nguyên có thể sử dụng được trên trái đất tràn ngập phóng xạ này, nhưng mà cho đến tận bây giờ thì đây cũng chỉ là suy nghĩ của thống lĩnh loài người thôi.

“Không được nhúc nhích, toàn bộ ôm đầu nằm xuống, bằng không tôi sẽ mệnh lệnh nổ súng bắn hết, nói lại lần nữa, ôm đầu nằm xuống, bằng không bắt đầu bắn phá!!!” Trưởng quan của trại tập trung cầm loa hét to.

Hơn một ngàn trùng tộc bị bắt làm tù binh ở trại tập trung này bị chia làm hai nhóm, một nhóm thì trùng trùng điệp điệp ôm đầu, một nhóm khác thì có khoảng hơn mười trùng tộc đang giằng co với binh sĩ.

Hầu như súng máy của trại tập trung chỉ nhắm vào hơn mười trùng tộc này, tiếng nói của trưởng quan lại vang lên, “Nằm xuống, bằng không tiến hành bắn phá, nằm xuống!!! Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm…”

Thư Úy Ngạn nâng nâng cằm, “Nói anh ta dừng lại.”

Vệ Binh tiến lên hạ lệnh, sau một lát thì cả người của trưởng quan toàn mồ hôi chạy đến chỗ hắn báo cáo, trong hơn mười trùng tộc này có một con đeo xiềng xích tập kích một tên binh lính, động tác nhanh quá nên không thể thấy rõ là trùng tộc nào được.

Trưởng quan có đem theo một cái súng gãy, trên súng còn dính máu, thân súng và họng súng còn chưa rời nhau, là bị trực tiếp bẻ gãy rồi nhét vào mông của tên binh sĩ kia.

“Thủ trưởng, con sâu có thể bẻ gãy súng là không giữ lại được, bằng không sau này sẽ còn bạo động như thế này xảy ra nữa!”

Thấy vẻ mặt giận dữ của hắn, Thư Úy Ngạn dùng chân đá đá cây súng đã nứt, “Là trùng tộc nào?”

Trưởng quan sửng sốt, lắp bắp nói, “Không thấy rõ, chỉ biết là ở trong mười trùng tộc đó.”

“À?” Chân mày Thư Úy Ngạn cau lại, bước hai chân dài đi đến chỗ đó.

Người đi đến thuộc loại rất dễ thấy, Kỳ Thuỵ đang được bảy tám trùng tộc bao quanh mới liếc mắt là có thể thấy được hắn.

Người đàn ông này rất cao, lưng rộng, rắn chắn, khuôn mặt lạnh lùng, đường cong cương nghị.

Trong nháy mắt khi Kỳ Thuỵ thấy rõ người đàn ông kia thì trong đầu nhảy ra một câu nói không hề phù hợp chút nào.

—— Mẹ nó, lão tử cũng muốn cao như vậy!

Nhưng mà đây không thể nào là chuyện có thể xảy ra được.

Là một con trùng cái, cậu đã cao gần 1m69 rồi.

Mỗi khi nói đến chuyện này thì thư phụ (mẹ) của Kỳ Thuỵ sẽ nắm tay cậu khóc hu hu hu, nói cậu ăn ít thôi, không thể nào cao hơn được nữa, có cao nữa thì sợ là không ai thèm lấy.

Mà mỗi lần đến lúc như thế thì Kỳ Thuỵ đều sẽ giữ im lặng múc cho mình thêm hai tô mì to nữa, ngồi chồm hổm ở khúc gỗ trước cửa nhà xì xà xì xụp ăn nhanh hơn.

Thư phụ không khuyên cậu được, liền đứng trước di ảnh của hùng phụ (ba) đã chết của cậu đau lòng nắm tay cầu nguyện hùng phụ phù hộ cho sâu con của ông là ngàn vạn lần đừng cao thêm nữa.

Vì thế, dưới bao đêm ngày mong mỏi của thư phụ, sau khi Kỳ Thuỵ qua mười bốn tuổi thì không hề cao thêm dù chỉ là một phân.

Kỳ Thuỵ, “…”

Không cao được hơn 1m7 chính là tiếc nuối lớn nhất của Kỳ Thuỵ.

Cho nên, ở trong thế giới quân doanh toàn là trùng đực, chiều cao mãi mãi là nỗi đau nhức nhối như kim châm của Kỳ Thuỵ.

Người đàn ông rõ ràng cao hơn những người khác bước đến cách chỗ bạo động hơn hai mươi mét thì dừng bước, đỉnh đầu của hắn có ánh nắng mặt trời phủ xuống, một cái bóng thon dài được kéo ra trên mặt đất.

Kỳ Thuỵ nheo mắt lại, nghe người đàn ông đó nhìn qua bên này nhướng nhướng cằm, “Trùng tộc bẻ gãy súng là nằm trong số đó sao? Mang đám sâu kia đến đây, ai, còn có con sâu lùn kia nữa.”

Con sâu lùn???

Kỳ Thuỵ bị chọc đến ngay chỗ đau cúi đầu, yên lặng nắm chặt móng vuốt, nhớ thật dai cái thù này.

/Hết chương 1/

.

Cực Phẩm: Tiến độ dịch… chập chờn hơn cả cáp quang VN…

9 thoughts on “Báo cáo quân địch tôi có rồi – Chương 1”

Có gì muốn nói không nào?