Địch Áo Tiên Sinh – Chương 66

Chương 66: Vương tử nhân ngư của hải thần (6)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Hai người ở biệt thự trải qua một cuối tuần nhàn nhã, mặc kệ Trương Đại Điểu nói gì thì Tiêu Tê vẫn không bị mắc lừa nữa, phải để cho thận nghỉ ngơi.

Hải thần đại nhân không ăn được tiểu nhân ngư chỉ có thể lôi cún con ra dạy nó về cách sinh tồn ở Atlantis.

Tiêu Tê giữ chặt ông xã đang cố gắng ném cục lông vàng vào hồ tắm: “Không được, Quang Tông còn nhỏ chưa bơi được!”

“Không sao, kỹ năng bơi là kỹ năng trời sinh của nó.” Quang Tông là con hắn, chính là thái tử Atlantis, người thừa kế lãnh vực của hắn, làm sao có thể không biết bơi được? Nhưng hắn không có cách nào nói với tiểu vương tử về chuyện này, bỗng nhiên nói ra sẽ khiến cho tiểu nhân ngư yếu ớt hiểu lầm, tuy đây là đứa con do trinh sản mà ra…

Trước khi quay về biển thì vẫn cứ giấu là tốt nhất, miễn cho tiểu vương tử đau lòng biến thành bọt biển.

Trương Thần Phi tránh tay của tiểu kiều thê, nhấc nách cún con lên, từ từ bỏ vào trong nước ấm.

“Gâu ử…” Lúc đầu Quang Tông còn có chút sợ, lúc toàn bộ người chìm vào nước thì hốt hoảng đạp nước vài cái, phát hiện mình biết bơi thì giống như phát hiện đại lục mới.

Hải thần đại nhân vui mừng nhìn cún con, không hổ là con trai của Dior Trương hắn.

“Gâu gâu!” Chó săn vàng trời sinh thích nước, ôm con vịt màu vàng mà quản gia đưa cho chơi vui đến độ quên mất mình họ gì.

Tiêu Tê vô cùng bất đắc dĩ, để hai cha con tự chơi, mình thì đi xuống lầu phơi nắng. Mới vừa ngồi xuống thì nhận được điện thoại từ Khuyết Đức.

Đã xác định được lịch trình của người thầy hướng dẫn kia, thứ hai là đến Trung Quốc.

“Lần này thầy đến chủ yếu là để giao lưu cùng với mấy học giả trong sở nghiên cứu cho nên lịch trình rất kín, chỉ dừng ở thành phố chúng ta một ngày thôi.”

“Sở nghiên cứu nào vậy?”

“Sở nghiên cứu khoa học về sinh mệnh tri thức chính là mạng sống.” Tên dài quá, Khuyết Đức vào nhìn vào điện thoại mới đọc ra được.

Tiêu Tê hơi nhíu mày, liếc mắt nhìn Trương Đại Điểu đang chơi với cún con ở phòng toàn cảnh trên lầu. Sao lại trùng hợp như thế chứ, sở nghiên cứu này chính là nơi làm việc của ba Trương Thần Phi. Giáo sư Mỹ mà cũng hứng thú với hạng mục nghiên cứu về vô sinh à?

Thầy của Khuyết Đức tên Carles, là người có địa vị nhất về hạng mục nghiên cứu hội chứng rối loạn trí não, vốn định nhờ ông ấy xem Trương Thần Phi thế nào, nhưng giờ thì không được rồi. Cái khác thì Trương Tri Thức không có chứ IQ rất cao, thấy con trai mình khác thường thì chắc chắn có thể đoán ra là Trương Thần Phi có vấn đề.

Trưa thứ hai, Tiêu Tê xử lý hết chuyện công ty rồi lái xe đến sở nghiên cứu.

Xe dừng bên đường, đi thêm một đoạn bậc thang nữa là đến cửa chính của sở nghiên cứu. Tiêu Tê ngồi trong xe không đi vào, ngây người nhìn mấy chữ “Tri thức chính là mạng sống”.

Cậu không biết rõ lắm sở nghiên cứu này nghiên cứu về cái gì. Do Trương Thần Phi nói ba hắn nghiên cứu về vô sinh nên Tiêu Tê vẫn cảm thấy sở nghiên cứu này không chính quy lắm, giống bệnh viện trị vô sinh XX.

Mãi đến một ngày Tiêu Tê thấy được mấy chữ nhỏ nhỏ phía dưới — Phòng thí nghiệm trọng điểm cấp quốc gia.

Đang nhớ lại lần cuối cùng thấy ba Trương là lúc nào thì cửa của sở nghiên cứu bỗng nhiên mở ra. Khuyết Đức đi đến với một vị tóc bạc, phía sau có hai nghiên cứu viên trẻ tuổi người Hoa.

“Giáo sư Carles, tính tình giáo sư Trương của chúng tôi là như vậy đấy, mong ngài đừng để ý.” Nghiên cứu viên trẻ tuổi nói xin lỗi bằng tiếng Anh với giáo sư.

“A, đừng nói thế. Cậu ấy là một nhà khoa học vĩ đại, nói chuyện phiếm với cậu ấy cho tôi rất nhiều dẫn dắt.” Carles xua tay, có thể nhận ra là tâm tình rất vui, không quen với thói quen lễ tiết này của người Hoa lắm, “Cái này rất bình thường, tôi cũng không thích người khác bước vào phòng thí nghiệm của mình.”

“Tích tích tích —” Anne kêu vang, có video gọi đến, Tiêu Tê xuống xe đứng ở bên đường nhận cuộc gọi.

“Bảo bối, em đang ở đâu vậy?” Trương Thần Phi thấy cảnh vật chung quanh không phải là phòng làm việc, tức khắc nhíu mày.

“Em đang ở ngoài, sao vậy?”

“A, tôi nhớ hôm nay chưa nói tôi yêu em với em.”

Đang nói thì cửa sở nghiên cứu lại mở ra lần nữa, một người đàn ông trung niên đầu ổ gà đi đến, gọi Carles lại: “Lý luận ông mới nói đã luận chứng rồi à?”

“À, đương nhiên, đây là thành quả nghiên cứu mới nhất của tôi. Nhưng dù sao nó cũng là một phát hiện nhỏ nên không xin quyền độc quyền được, nhưng nó sẽ có chút trợ giúp cho nghiên cứu loại khoa học về sinh mạng, cho nên tôi đi giao lưu lần này tính sẽ chia sẻ với mọi người.” Carles vừa nói vừa bước xuống cầu thang.

“Tôi sẽ tự mình chứng minh một cái…” Đầu ổ gà bước xuống theo, quay đầu thì thấy được một người trẻ tuổi mặc tây trang cao cấp đứng kế bên cây bách, nheo mắt nhìn một chút, “Tiểu Tê?”

Tiêu Tê đột nhiên bị người gọi, kinh ngạc một chút, mới phát hiện Trương Tri Thức đang đứng sau lưng mình.

Trương Thần Phi ở bên kia video không nghi ngờ chút nào đã thấy được ba hắn. Xoạt một phát đứng bật dậy, thiếu chút nữa đã ném luôn trí não. Sở nghiên cứu, tiểu tiểu nhân ngư đang ở sở nghiên cứu!

Tiêu Tê nhanh chóng tắt video, lúng túng gọi một tiếng: “Ba.”

“Ai.” Trương Tri Thức đẩy kính mắt, ngơ ngác lên tiếng, khác hẳn hình tượng gay gắt lúc tham khảo lý luận khoa học.

“Con đến tìm giáo sư Carles, có chút chuyện muốn bàn.” Tiêu Tê thản nhiên giải thích một câu.

“Ồ, hai người nói chuyện đi.” Ba Trương gật đầu, không hỏi thêm gì, lại liếc mắt nhìn Tiêu Tê, xoay người theo hai nghiên cứu sinh bước về sở nghiên cứu.

“Ông ấy là ba của cậu à? Hai người nhìn giống nhau quá!” Carles có thể nghe hiểu được mấy từ tiếng Hoa đơn giản, mở miệng ra là bắt đầu bùng nổ thói quen khen người của Mỹ, “Ba cậu là nhà khoa học vĩ đại đấy.”

“Thầy, đó là ba chồng của cậu ấy.” Khuyết Đức nhanh chóng dùng tiếng Anh giải thích một câu.

“À, vậy à.” Carles nói sai nhưng cũng chẳng để ý, tiếp tục cười ha hả nói chuyện với Tiêu Tê, “Thật sự là xin lỗi, con trai của tôi, thời gian của tôi gấp quá chỉ có thể nói chuyện một lúc với cậu được rồi.”

Carles từ chối ăn trưa với Tiêu Tê, đợi trước sở nghiên cứu đợi đoàn của ông đến đón.

Trước đó Trương Thần Phi đã liên lạc với Carles nói ông giúp hắn liên hệ bên hiệp hội phản trí não của Mỹ. Cho nên ông cũng khá hiểu tình trạng của Trương Thần Phi.

“Nghe nói gần đây còn có tính năng tự tìm kiếm, nếu có thể thì có thể quay lại lúc chồng cậu phát bệnh rồi gửi cho tôi được không?” Carles vô cùng tò mò với ca bệnh nhập vào tiểu thuyết không ngừng thế này.

“Không được, cái này liên quan đến tình hình cổ phiếu của mấy công ty, tuyệt đối không đưa ra ngoài được.” Tiêu Tê không chút nghĩ ngợi từ chối, bắt đầu có chút mất hứng. Nói chuyện nửa ngày với Carles và Khuyết Đức, Carles vẫn còn muốn có được video, thảo nào vừa nãy Trương Tri Thức có thái độ không tốt với ông giáo sư này.

“Cậu phải tin vào đạo đức của nhà khoa học chứ…”

“Mấy cái nghiên cứu đòi mạng của mấy người thì có giá trị gì để tin tưởng chứ!” Chiếc Maybach màu đen dừng bên đường, Trương Thần Phi nhảy xuống xe, một tay ôm tiểu kiều thê vào lòng.

Nhà khoa học ác độc, thế mà dám gạt tiểu nhân ngư đến chỗ này, nếu như hắn chậm chút thì vật nhỏ đáng thương có thể đã bị mổ ra rồi!

“Khuyết Đức, tôi đúng là đã nhìn lầm anh rồi!”

Trương Thần Phi ôm tiểu vương tử chặt cứng, trừng mắt nhìn hai thầy trò không hiểu gì hết. Chậm rãi giơ tay lên, làm động tác phất tay lên trời.

Dám có can đảm đánh chủ ý lên tiểu nhân ngư thì phải có chuẩn bị tốt để nhận lửa giận của hải thần!

“Ào —” Nước phun cho hai thầy trò một thân, hải thần nhân cơ hội này ôm tiểu vương tử nhét vào xe chạy mất, mới một cái đã không thấy đâu.

“Đừng sợ, đó là ma pháp của hải thần.” Trương Thần Phi nhìn dáng vẻ chật vật của nhà khoa học ác độc từ kính rìa, hơi nhếch môi.

Tiêu Tê quay đầu lại nhìn chiếc xe lớn đang phun nước trước sở nghiên cứu: “Ma pháp là… xe phun nước hả?”

/Hết chương 66/

.

Hải thần’s ma pháp = Xe phun nước

.

Cực Phẩm: Chương sau có nói về cách Trương Thần Phi gợi nhớ lại cách mà nhân ngư đẻ trứng cho tiểu vương tử =]]] Mấy bạn cứ để trí tưởng tượng tung bay nha =]]]

9 thoughts on “Địch Áo Tiên Sinh – Chương 66”

  1. Anh công đáng iu quá. Dù anh nhập vai gì đi chăng nữa, anh vẫn yêu thương vợ vô cùng ❤️

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰