Địch Áo Tiên Sinh – Chương 62

Chương 62: Vương tử nhân ngư của hải thần (2)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Nhân ngư? Cũng là?

Tiêu Tê theo bản năng đạp một cái vào chân Trương Đại Điểu ở trong nước, nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Anh là nhân ngư?”

“Cứ xem là vậy đi, chúng ta là đồng loại.” Thân phận của mình không thể giải thích chỉ bằng một câu nói, khó tránh sẽ khiến tiểu vương tử nhân ngư sợ hãi, Dior tiên sinh liền thừa nhận không rõ ràng như thế. Mà thực ra, hắn cũng không phải nhân ngư, mà hắn là người thống trị lục địa Atlantis – Đức vua của biển cả.

Ai là đồng loại với anh chứ! Tiêu Tê không yên lòng nắm cổ tay ông xã, đề phòng vị ngư tiên sinh này hưng phấn quá lặn xuống đáy hồ, mất công còn phải tìm nhân viên cứu hộ đi vớt hắn lên.

Nhưng nắm cổ tay cũng chẳng mang lại lợi ích gì, xác nhận tiểu kiều thê chính là tiểu nhân ngư hắn vẫn luôn tìm kiếm, hải thần đại nhân hưng phấn xoay người một cái, ôm tiểu vương tử bơi ngửa y như hải ly.

“Bảo bối, cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi. Không cần sợ nữa, sau này tôi sẽ bảo vệ em. Tên thật của tôi là Dior Atlantis Trương, a, có thể em không nhớ rõ tên này. Nhưng không sao cả, sau này chúng ta còn rất nhiều thời gian để hiểu chuyện này.” Hải thần đại nhân dùng ánh mắt trìu mến nhân ái nhìn tiểu vương tử trong lòng, dùng ma pháp nâng dòng nước lên để cho mình cùng cậu nổi trên mặt nước.

“Đừng có mà đè lên phao phân làn của người ta.” Kéo tên nửa người nằm trên phao phân làn xuống, Tiêu Tê nhìn xung quanh một chút, “Chúng ta về nhà đi.”

Trương Thần Phi yêu thương nhìn tiểu kiều thê cẩn thận dè dặt: “Không sao đâu bảo bối, đã lâu rồi em không bơi rồi, cứ thoải mái chơi đi, đợi đến khi em mệt thì chúng ta về.” Nói xong, buông bàn tay của tiểu vương tử ra.

“Ai, anh…” Tiêu Tê không thấy người đâu nữa, lúc thấy tên kia lặn xuống nước thì cũng đành phải lặn xuống theo.

Việc bơi lội rất tiêu hao thể lực, ở trong nước không thấy mệt nhưng lúc leo lên cạn lại thì tứ chi cứ như ruột bút chì vậy, nặng đến độ không nhấc lên nổi. Tiêu Tê cố sức leo lên, trùm khăn tắm nằm trên ghế cạnh hồ nghỉ ngơi.

Trương Thần Phi quanh năm rèn luyện vẫn khoẻ mạnh như thường, đi lấy hai ly nước chanh, đưa một ly cho tiểu kiều thê uống: “Lúc lên bờ bước đi chắc là khó khăn lắm nhỉ?”

“Ừ.” Tiêu Tê uống một ngụm lớn nước chanh, thở phào một cái, thân thể này đúng là thiếu rèn luyện. Nhớ năm đó du học ở Mỹ cậu còn tranh mấy thứ tự trên bảng xếp hạng bơi lội, mấy năm nay ít vận động, đã thế lại còn ăn nhiều.

“Tại tôi hết.” Hải thần đại nhân sờ mái tóc còn ướt của tiểu kiều thê, khổ sở nói.

“Liên quan gì đến anh?” Tiêu Tê khó hiểu nhìn hắn.

“Là tôi biến em thành hình dạng này.” Trương Thần Phi đau lòng hôn nhẹ cậu, lại chạy đi mua một hộp rong biển đưa đến cho tiểu nhân ngư.

Nghe xong nửa ngày, Tiêu Tê cũng không hiểu đây là loại kịch bản gì của Trương Đại Điểu, hình như rất phức tạp. Về truyện cổ tích nhân ngư thì cậu chỉ biết mỗi truyện “Nàng tiên cá” do Andersen viết thôi. Biến tiểu nhân ngư thành con người, chẳng lẽ là phù thuỷ biển?

Anne: Có cần tìm tiểu thuyết liên quan đến nhân ngư không?

Tiêu Tê chọn đồng ý, trên trí não lập tức hiện ra một danh sách tiểu thuyết dài, có đủ thể loại giúp Tiêu tổng mở mang tầm mắt:

[Câu chuyện tình yêu đi tìm công chúa nhân ngư]

[Cưỡng đoạt vương tử nhân ngư yêu dấu]

[Kế hoạch dựng phu của nhân ngư]

[Tinh tế nhân ngư: Tôi không muốn đẻ trứng]

“Sao lại có cả chuyện nhân ngư sinh con thế này?”

“Trí não không thể sánh bằng trí tưởng tưởng của con người được, còn có cả tiểu thuyết trí não sinh con nữa.” Trong âm thanh máy móc của Anne còn có vài phần hoảng hốt và run rẩy.

“…”

“Rộp rộp” ăn hết một hộp rong biển, thể lực cũng phục hồi lại, Tiêu Tê đứng dậy chuẩn bị đi tắm, lại bị Trương Thần Phi ôm lên.

“A.” Tiêu Tê hoảng sợ, nhịn không được hô thành tiếng khiến người xung quanh nhìn sang, nhanh chóng hạ giọng xuống, “Anh lại muốn làm gì?”

“Lúc trước không biết, bây giờ tôi đã biết em là nhân ngư, làm sao tôi có thể để cho em đi bộ được chứ!” Tiểu nhân ngư mạnh mẽ hy sinh đuôi đổi thành hai chân, mỗi bước đi thì y như khiêu vũ trên mũi dao, Trương Thần Phi không chịu được để cho tiểu kiều thê chịu đau khổ như thế, ôm cậu một đường thẳng đến phòng tắm.

“Hai người đàn ông mà cũng lãng mạn thế.” Có cô gái ngồi bên cạnh hâm mộ nhìn hai người, đá ông xã đang tập bơi, “Lát nữa anh cũng ôm em đi tắm đi.”

“Thôi không được đâu, làm sao anh có thể vào nhà tắm nữ được chứ?”

“Ở bên anh có lợi ích gì chứ!”

“…”

Tiêu Tê bị Trương Đại Điểu ôm đi tắm không thấy lãng mạn chút nào, chỉ thấy mất mặt. Đây là một phòng tập gym cao cấp, có vài nhân viên cao tầng trong công ty cũng đến đây tập, rất dễ gặp người quen.

Cao Thạch Khánh tập xong kéo thân tàn đi vào phòng tắm, trước mặt liền nhìn thấy hai chồng chồng như thế, thân thiết hỏi: “Sao vậy, bị trẹo chân à?”

Có ai bơi mà bị trẹo chân? Tiêu Tê co rút khoé miệng: “Không sao.” Vỗ vỗ Trương Thần Phi ý bảo hắn thả mình xuống, nhưng người lại rất cố chấp, ôm chặt cậu bước vào phòng tắm đơn.

Ra khỏi phòng tập, luôn mãi cường điệu hết lần này đến lần khác rằng ôm như thế sẽ khiến người khác nghi ngờ mới mới miễn cưỡng nhận được quyền lợi tự mình đi từ cửa chính ra đến xe.

Trên đường về nhà theo thông lệ hỏi tiếp nhưng kịch bản này phức tạp quá, Tiêu Tê khó lắm mới hiểu được bối cảnh của câu chuyện này.

Đại khái là thế này, cậu là một nhân ngư sống trong biển, là tiểu vương tử của tộc nhân ngư. Chẳng biết thế nào khi lên bờ lại đổi thành hai chân, bị loài người bắt đi, nhốt vào phòng thí nghiệm của nhà khoa học biến thái. Trương Thần Phi ngẫu nhiên gặp được tiểu vương tử đã chịu đủ dằn vặt trong phòng thí nghiệm, vô cùng giống tiểu nhân ngư hắn gặp năm đó. Lúc này tiểu nhân ngư đã mất trí nhớ, còn không chịu nhận mình là nhân ngư nữa.

Trương Thần Phi cứu cậu ra rồi kết hôn với cậu, cẩn thận tỉ mỉ săn sóc cậu, mãi đến hôm nay mới khiến cho cậu có khát vọng với nước.

“Đều tại tôi không tốt.” Hải thần đại nhân khẽ vuốt ve gương mặt tiểu vương tử, vừa nhìn đã thấy xót. Là hắn cho tiểu nhân ngư hai chân, khiến cho cậu có khả năng lên bờ. Vốn chỉ tính đùa cậu thôi nhưng lại không nghĩ đến lại mang tới tai hoạ cho tiểu vương tử.

Về đến nhà, Trương Thần Phi lại ôm người một đường thẳng tiến vào nhà. Tiêu Tê bị tiêu hao thể lực do bơi không phản kháng nổi, chỉ có thể để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Nhìn ông xã đang nấu ăn trong phòng bếp, Tiêu Tê gọi điện thoại cho Khuyết Đức. Hai lần kịch bản này hình như có liên quan đến đồ vật tiếp xúc trong thực tế. Lần trước do cậu chơi [Hoàng Tử Ma Cà Rồng], còn lần này là do Trương Đại Điểu làm game [Người Cá Đại Dương Xanh].

“Những kịch bản này có quy luật đúng không?” Tiêu Tê cẩn thận nghĩ lại kịch bản những lần trước, hình như cũng không có gì gợi ý cả.

“Có thể là do bộ nhớ tồn quá lớn nên trí não tự động xuất hiện chức năng tự tìm kiếm.” Khuyết Đức suy nghĩ một chút rồi nói, “Gần đây tôi có nhận khám bệnh cho một người bị nhập tấu nói, cứ mỗi lúc ăn cơm cô ấy sẽ lại tấu “Đọc tên món ăn (1)”.”

(1) Một bài tấu nói rất nổi tiếng. Link xem: https://www.youtube.com/watch?v=b5SOZiEb90k

Người bệnh kia chắc là Giang Nhu Nhu rồi, trong lòng Tiêu Tê hiểu rõ: “Khi nào thầy của anh đến Trung Quốc.”

“Chắc mấy ngày nữa thôi, tôi cũng không rõ lắm, đợi đến khi biết rõ ngày thì tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Cúp điện thoại, cơm đã làm xong. Cơm cuộn rong biển, canh rong biển, thịt xào rong biển, sứa trộn rau, tôm nướng tỏi. Một bữa cơm tràn đầy mùi vị biển cả.

“Thật ra em bước đi cũng không đau chân lắm, anh không cần ôm em mỗi ngày như thế.” Tiêu Tê bưng chén cơm lên, cố gắng tranh thủ quyền tự do cho đoạn thời gian sinh hoạt tiếp theo.

“Tôi biết lo lắng của em.” Trương Thần Phi không tin lời nói của tiểu kiều thê nhưng hắn không trực tiếp vạch trần, dù sao hắn cũng là hải thần ôn nhu nhân ái, “Tôi có thể cho em bước đi ở bên ngoài nhưng nếu như thấy đau thì nhất định phải nói liền cho tôi biết.”

Về phần chỗ nào được gọi là bên ngoài thì là do hắn định đoạt.

Ăn cơm xong, Tiêu Tê nằm ở trên giường xem những cuốn tiểu thuyết nhân ngư, cố gắng tìm ra đâu là cuốn mà Louis XIII tìm được.

Trương Thần Phi đang trong phòng tắm ló đầu ra, vẻ mặt nghiêm túc hỏi một câu, “Bảo bối, em là cá nước ngọt (cá sông) hay cá nước mặn (cá biển)?” Nếu như là cá nước mặn thì phải bỏ thêm muối vào bồn tắm.

Tiêu Tê đâu biết mình là loại cá gì, không xác định lắm trả lời: “Chắc là… nước ngọt.”

“A, tiếc thật, tôi là cá nước mặn.” Hải thần đại nhân buồn rầu nói, “Lúc chúng ta giao phối sẽ khiến cho em bị mất nước.”

Anne nghe không được nữa, chen vào nói: Xin cho phép tôi nói một câu, thường thì cá nước mặn ý chỉ cá ướp lạnh, hoặc cá đông lạnh, nó không phải là cá sống.

“…”

“… Trí não của loài người thật không thân thiện chút nào.”

Trương Thần Phi đặt tiểu kiều thê vào trong bồn tắm, nhìn đầu ngón tay của cậu vì nay ngâm nước nhiều mà có chút trắng bệch, hơi nhướng mày, “Vật nhỏ, còn gạt tôi. Em là nhân ngư trong biển thì sao có thể là cá nước ngọt được? Là muốn trốn không muốn giao phối với tôi sao?”

Vốc một nắm muối tắm bỏ vào bồn, còn tiện tay sờ hai cái chân dài trơn tuột mấy cái. Tiểu nhân ngư đã bị phòng thí nghiệm cải tạo đã không thể tự mình biến ra đuôi cá, nếu như không có hải thần giúp thì có thể cả đời này cũng không thể quay lại biển rộng nữa.

“Đợi tôi xử lý xong mọi chuyện thì sẽ mang em về biển.”

“Không, không cần, em thấy đất liền rất tốt.” Tiêu Tê nhanh chóng ngăn lại ý nghĩ nguy hiểm này của hắn. Nói đùa sao, nếu như ngày nào người này vui quá ném cậu vào biển thì đợi đến khi Trương Đại Điểu tỉnh lại liền biến thành Đại Điểu goá vợ.

Nhìn tiểu nhân ngư kiên trì phải ở lại chỗ này, hải thần đại nhân rất phiền não, mặc dù mất đi ký ức, tiểu vương tử vẫn không có cách nào bỏ được chấp niệm muốn ở lại đất liền. Điều này khiến hắn vừa hổ thẹn vừa đau đầu.

Ôm tiểu nhân ngư nóng hầm hập về trên giường, Trương Thần Phi ôm hắn kể chuyện cổ tích, cố gắng kêu gọi ký ức đã mất.

“Ngày xửa ngày xưa có một tiểu nhân ngư đáng yêu. Có một ngày cậu đang chơi đùa trên bờ thì gặp được một người đàn ông vô cùng tuấn mỹ. Tiểu nhân ngư chưa từng thấy qua người đẹp như thế, đột nhiên sa vào lưới tình. Nhưng cậu là nhân ngư, không thể cùng nhân loại ở cùng một chỗ nên đã cầu xin hải thần biến đuôi cậu thành hai chân. Thật ra cậu không biết, người đàn ông cậu gặp kia chính là hải thần biến thành. Hải thần nhàm chán nghĩ muốn trêu cậu chút thôi nên liền đồng ý thỉnh cầu của cậu. Mà lúc hải thần quay lại trên bờ tìm cậu thì tiểu tử đáng thương kia đã bị nhà khoa học tà ác bắt đi…”

Tiêu Tê nghe người họ Trương nào đó kể chuyện theo kiểu mèo khen mèo dài đuôi, cái gì mà tuấn mỹ như thiên thần, lại gì mà vương tử nhân ngư khóc đòi gả cho hắn, nhịn không được đưa tay nhéo mặt ông xã một cái, “Em nghĩ, mặt anh dày hơn trước không ít đâu.”

“Bảo bối, hình dạng của hải thần vĩnh viễn sẽ không thay đổi.” Trương Thần Phi bắt được cái tay kia, hôn đầu ngón tay một cái.

“Vậy tại sao anh lại ở trên đất liền?”

Đôi mắt của hải thần đại nhân hơi tối đi: “Bởi vì mẹ của tôi. Bà ấy bị một người đàn ông lừa, lên bờ kết hôn với ông ta, kết quả ông ta lại muốn lấy bà ra làm thí nghiệm.”

“… Không phải ba anh nghiên cứu về vô sinh sao?”

“Em không hiểu đâu. Nói chung là thế giới này rất nguy hiểm, không được rời khỏi tôi quá xa.”

“À.”

/Hết chương 62/

.

Cực Phẩm: Chắc hồi xưa học Sinh ngu quá nên không biết cá nước mặn và cá nước ngọt có thể í í nhau đấy, mà còn mất nước =]]]