Địch Áo Tiên Sinh – Chương 42

Chương 42: Tiểu thê tử bỏ trốn của đế vương xã hội đen (15)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Rửa tay chậu vàng, chấm dứt tất cả tinh phong huyết vũ. Một đêm này, Dior tiên sinh ngủ một giấc không cần hỏi đến chuyện giang hồ, đúng là cực kỳ ngon.

Hôm sau, Trương Thần Phi bị tin nhắn trí não đánh thức.

[Lão Cao: Mẹ cái tên này, sao hôm qua cậu không đến đây, khiến tôi mất mặt trước người đẹp huấn luyện viên!]

Trương Thần Phi xoa cái đầu đau nhức, trả lời:

[Tôi nhổ vào, người đẹp đó chướng mắt cậu lắm đấy.]

[Lão Cao: Biến mẹ nó đi!]

Đóng trí não, Trương Thần Phi ngáp một cái, nhìn xung quanh một chút. Tiểu kiều thê vẫn còn đang ngủ say trong lòng hắn, cục lông ngủ thì chổng bốn móng lên trời ngủ, ánh nắng sáng sớm xuyên qua rèm cửa len vào, khung cảnh thật yên bình hạnh phúc… nếu như không có súng mini xuyên giáp ở đầu giường.

Ông trùm xã hội đen khu vực Châu Á – Thái Bình Dương…

Thanh Hồng Bang, chỗ nào cũng có anh em của tôi…

Đập nát lò nướng than của anh…

Khi tôi còn nhỏ là một con Husky…

Tiêu Tê mở mắt ra thì thấy ông xã nhà mình đang giơ súng xuyên giáp màu bạc lên, vẻ mặt bi phẫn.

“Anh làm gì đấy?”

“Nuốt súng tự sát.” Không còn mặt mũi nào nhìn phụ lão giang đông, Trương Thần Phi nói, bóp cò.

“Phụt ——” Một dòng nước phun vào trong miệng.

“Ha ha ha ha…”

Bị tiểu kiều thê cười nhạo cả một buổi sáng sớm, đầu tiên người đỡ đầu xã hội đen buồn bực cất tạp dề in hình rồng đi, đổi một cái tạp dề khác đơn giản hơn chuẩn bị đồ ăn sáng cho Viêm Viêm.

“Ai, Quang Tông của chúng ta tội nghiệp quá, đế quốc tinh tế không có, mà xã hội đen khu vực Châu Á – Thái Bình Dương cũng không còn.” Tiêu Tê bỏ thức ăn cho chó vào chén của Quang Tông, sờ tiểu tử đang cúi đầu ăn cơm kia, than ngắn thở dài.

Thiếu chút nữa thì dĩa đồ ăn trên tay Trương Thần Phi đã tiếp xúc thân mật với sàn nhà, bỏ dĩa lên bàn bước đến, tai đỏ bừng ngồi xổm bên cạnh Tiêu Tê, nghiêng đầu nhìn đôi mắt đầy ý cười của tiểu kiều thê: “Viêm Viêm, em có thấy là…” Em nói nhiều hơn so với lúc trước.

Ngây thơ nhìn cún con ăn cơm, nói chuyện với cún, còn quanh co lòng vòng cười nhạo ông xã mình. Trương Thần Phi nghĩ, hình như Viêm Viêm của hắn đã thân thiết với hắn hơn.

“Thấy gì?” Tiêu Tê quay đầu nhìn hắn.

“Quang Tông chẳng thèm để ý đến vị trí thái tử gia kia đâu, dù sao…” Chậm rãi sát lại gần, hôn lên đôi môi mang theo hương bạc hà thoang thoảng, “Nó cũng còn một đống thức ăn chó để thừa kế mà.”

Cục lông nhỏ nghe thấy tên mình được nhắc đến, ngẩng đầu lên từ chén cơm, khó hiểu nhìn về phía hai người đang cắn miệng nhau. Con người đúng là sinh vật khiến chó khó hiểu.

Lái xe chở tiểu kiều thê đến Ba Tiêu, Trương Thần Phi tiện tay gỡ dây an toàn cho cậu, mong đợi một cái hôn tạm biệt. Nhưng mà Tiêu tổng sấm rền gió cuốn vội đi làm chính là bật mode người lạ chớ gần, hiển nhiên là không rảnh suy nghĩ đến tâm tình của ông xã, trực tiếp bước xuống xe.

Trương Thần Phi mở cửa đi xuống, muốn nhìn tiểu kiều thê đi vào công ty, lại phát hiện cậu đang đứng ngoài cửa xe: “Quên gì à?”

“Buổi trưa em sẽ đến ăn cơm với anh.” Tiêu Tê cúi người xuống, dường như muốn hôn hắn.

Tổng tài đại nhân chợt cứng lưng, nhưng mà tiểu kiều thê chỉ sát vào mặt hắn thôi, vươn tay lấy một tờ khăn giấy. Nghiến răng nghiến lợi muốn bắt người lại nhưng Tiêu tổng đã ưu nhã đứng thẳng người, tiêu sái rời đi.

Đúng là học hư rồi… Một tay Trương Đại Điểu khoác lên bệ cửa sổ xe, nhìn bóng lưng thon dài, nhếch môi nở nụ cười. Tâm tình vui vẻ ấy vẫn kéo dài đến một phút trước khi hắn bước vào Thạch Phi Khoa Kỹ.

“Buổi sáng tốt lành!” Hai hàng bảo vệ mặc đồ đen đeo kính đen chào buổi sáng, tổng tài đại nhân hoảng sợ suýt nữa đã đập đầu vào cửa xoay.

Đầu đầy hắc tuyến nhìn một lúc, chuyện đầu tiên là gọi điện cho phòng nhân sự, “Khụ, chủ đề sự kiện đã kết thúc, nói với các nhân viên an ninh không cần xếp hàng hoan nghênh như thế nữa, cứ trở lại vị trí của mình đi.”

“Được, tổng tài.” Phòng nhân sự cũng thở phào nhẹ nhõm, cách thức chào khách kỳ quái như thế thật sự không phù hợp với phong cách của Thạch Phi, tính từ đầu tuần đến giờ, số người khiếu nại cũng lên đến con số hai mươi mấy rồi.

“Tổng tài, đây là kiếm laser mới ra, anh có muốn treo một thanh trong phòng làm việc không?” Thư ký Tô Tô cầm một cái hộp nhỏ tinh xảo đến, biểu diễn cho tổng tài xem sản phẩm mới của công ty.

Đây là vũ khí mới được đưa ra của [Ngân Hà Vinh Quang], món đồ này vẫn chưa được sản xuất theo số lượng nhiều, thanh kiếm laser này là sản phẩm của đợt thiết kế đầu tiên. Chỉ có một thanh này, có nút ấn vào có thể bắn ra một chùm ánh sáng.

“… Không cần.” Trương Thần Phi xoa xoa mi tâm, “Kiếm này nhìn sát khí quá, không thích hợp để treo trong phòng làm việc.”

“Dạ.” Tô Tô không hiểu món đồ chơi bằng nhựa này có thể có sát khí như thế nào, nhưng vẫn nghe lời mang đi, đặt mô hình này vào tủ trưng bày trong phòng thư ký.

Đợi thư ký bước ra ngoài, tổng tài đại nhân vùi mặt vào hai tay một lúc, mới chỉnh tốt tâm lý để đối mặt với thực tế tàn khốc.

Chuyện xử lý công việc thì không có vấn đề gì xảy ra, chỉ là có một vài email trả lời mà câu cú trong đó có chút sai sai. Cũng may nhân viên không để ý lắm, dù sao mấy câu kỳ cục quá thì Viêm Viêm đã sửa giùm hắn rồi. 

Mở trang xã hội lên. Cũng may ông trùm xã hội đen còn có lớp vỏ bọc của tổng tài, không hề post cái gì khoe khoang vũ khí cả, miễn cho hắn phải gặp phiền phức đi lấy lại danh dự. Nhưng mà, bình luận phía dưới sao kì kì vậy?

[Ba ba, con sai rồi, con không cần tiền của ba nữa, ba cho con thiếu gia là được rồi.]

[Ngày nào cũng muốn cướp thiếu gia, phải like một cái.]

[Cầu trả lời làm sao có thể gả cho thiếu gia cao phú soái chính hiệu?]

Hình như có chút sai sai, Trương Thần Phi tìm hiểu một chút, nhất thời đen mặt. Tiểu kiều thê hắn giấu nhiều năm thế bây giờ bị lôi ra ngoài ánh sáng rồi. Không nói đến chuyện hình chụp, chỉ nói đến mấy câu bình luận phía dưới, sao mà khó đọc thế hả!

[A a a, mẹ ơi con muốn gả cho anh ấy, không sai, chính là anh ấy!]

[Liếm liếm liếm, chân này tui có thể chơi một năm (1).]

(1) Câu này ở đây dùng để chỉ người nào đó có dáng đẹp, nhất là đôi chân, nhìn cả năm không chán.

[Tướng mạo này, khí chất này, còn hơn là cả mấy tiểu thịt tươi đang hot nữa, cầu hỏi thiếu gia có nạp thiếp không?]

Quá đáng lắm rồi đấy! Trương Thần Phi tức giận đến mức đi vòng vòng trong phòng làm việc, hừ hừ bảo Louis XIV tìm ảnh chụp để phản kích lại.

Louis XIV: Vô cùng hân hạnh tìm ảnh chụp trong bộ sưu tập ngài cung cấp cho Louis XIII, nhưng trí năng nhân tạo có thể hỏi “phản kích” mà ngài muốn có ý gì không? Là thế này, thế này, hay thế này?

Trí não đưa ra ba tấm hình để làm ví dụ, một tấm là hình chụp vận động viên bóng chày đang đánh bóng, một tấm là hai con gà trống đang đá nhau, còn tấm cuối cùng là tấm Trương Thần Phi chụp tiểu kiều thê ở trên giường.

Do tính năng của Louis XIV là hình thức hạn chế cho con nít nên không thể tìm được hình không phù hợp cho con nít gì gì đó. Đây là tấm chụp lúc ngủ trưa trong biệt thực, ánh sáng vừa đủ, lúc đó Trương Thần Phi đang lặng lẽ nhét tay mình vào chăn Tiêu Tê đang đắp rồi chụp một tấm.

“Đúng rồi, cậu còn thông minh hơn Louis XIII.” Trương Thần Phi lập tức đăng hình này lên trang xã hội của mình.

“Kết luận này của ngài không chính xác, tôi là hình thức trẻ em, cấp thấp hơn so với Louis XIII, chỉ phù hợp với tâm lý trẻ em vị thành niên thôi.”

“Đợi khi Louis XIII sửa xong thì tôi sẽ ném cậu vào bồn cầu.” Trương Thần Phi xì một tiếng khinh miệt, bắt đầu viết caption.

[Trương Thần Phi: Hết hy vọng đi, em ấy là của tôi. Mấy cái người nói “chơi chân cả năm” hay “không khép chân được (2)” gì đó, đấy là quấy rối tình dục.]

(2) Không thể khép chân được: ý nói thấy người đẹp trai thì không khép chân được, tự động mở rộng hai chân.

Nhưng uy hiếp này không dùng được, dân cư mạng chỉ cười ha ha ha phía dưới.

“…”

Tiến độ phát triển của “Ứng dụng xoá bộ nhớ trong” rất tốt, khung sườn thì dễ làm, nhưng số liệu liên quan thì là một quá trình dài. Bây giờ bên quan hệ xã hội đã liên lạc được với hai người bị chứng rối loạn trí não, vẫn đang câu thông cùng họ.

Trọng trách thì nặng nhưng đường đi vẫn còn xa, nhưng Trương Thần Phi không thể ngồi chờ chết được, trước khi kịch bản mới bắt đầu thì phải xử lý hết phần quan trọng trước.

Não vận động hết công suất mãi đến thời gian ăn cơm trưa, Trương Thần Phi buông văn kiện trong tay xuống, mắt trông ngóng nhìn cửa phòng tổng tài, chờ mong giây phút mà tiểu kiều thê đẩy cửa vào.

“Tiêu tổng!”

“Tiêu tổng đến rồi!”

Bên ngoài là mấy tiếng chào hỏi, Trương Thần Phi nhanh chóng cầm bút lên, nghiêm túc ký tên lên văn kiện.

/Hết chương 42/

.

Cực Phẩm: Sáng nay mình mới biết được một từ chuyên ngành mới, streamer, ý chỉ game thủ live stream cho người xem nhìn mình chơi game thế nào. Ở trong truyện này chỉ Ma Vương, Lương Tâm Chó Ăn đấy. Mình sẽ tranh thủ sửa lại cho phù hợp với nội dung truyện. Nếu mấy bạn gặp từ này thì đừng thấy lạ nhé.

Chương 43 sẽ được đặt pass. Gợi ý: Trương Quang Tông thuộc giống chó gì? Pass gồm 6 chữ cái, không dấu, không hoa, không cách.