Bỉ dực nan phi – Chương 1

☆, Chương 1: Hồng tuyến

Người ta nói nhân duyên do trời định, khởi nguyên từ hồng tuyến của Nguyệt lão.

Trên Cửu Trọng Thiên, trong Nguyệt Hạ tiên cung, Nguyệt lão tóc bạc râu dài đang ngồi trước thuỷ kính, lo lắng trùng trùng nhìn cảnh tượng trong kính. Đôi phu thê đang khắc khẩu hay im lặng, tiểu thương, hoàng thân quốc thích, hầu như không có ai hoà thuận cả.

Nguyệt lão nhặt lên mấy cọng râu buồn rơi, nhìn hồng tuyến khắp phòng một chút. Hồng tuyến diễm lệ quấn quanh vô số tượng đất, lưỡng lưỡng tương hợp, trên hồng tuyến hiện lên tiên quang dịu dàng, đây chính là nhân duyên lực. Nhưng hôm nay, những đôi phu thê được hồng tuyến liên kết lại không được “cầm sắt hoà minh [1]” như trong dự đoán.

[1] Cầm sắt hoà minh: hiểu nôm na là vợ chồng hoà hợp.

“Tơ hồng à, ngươi quấn nhầm người đúng không?” Nguyệt lão cau mày thở dài.

Tơ hồng khắp phòng đồng loạt loé sáng, biến ra một nam tử mặc áo đỏ. Nam tử kia lớn lên vô cùng tuấn mỹ, chỉ là mặt mày lạnh lùng, hoàn toàn không có vẻ vui mừng tương ứng với hồng tuyến, đây cũng là hồng tuyến của Nguyệt lão – Hoằng tiên tiên quân.

Hoằng Tiên mặt không thay đổi liếc mắt nhìn Nguyệt lão, lạnh lùng nói: “Ta là dây, có quấn cũng là ngươi tự mình quấn.”

Nguyệt lão nghẹn một chút, chắp tay sau lưng đi tới đi lui một chỗ, nhất định là đã xảy ra vấn đề gì đó. Trăm ngàn năm qua, hồng tuyến của hắn chưa từng quấn sai, phàm đã được hồng tuyến quấn, tất nhiên sẽ ân ái suốt đời. Đi qua đi lại hơn mười vòng, Nguyệt lão đứng trước mặt Hoàng Tiên. “Không được, nhất định là chỗ nào có vấn đề, trước tạm thời dừng quấn tơ hồng nữa, quấn nhiều thêm thì càng thêm mấy đôi phu thê bất hoà. Ngươi nhanh đi tra rõ chuyện này!”

Ngụ ý chính là, nếu như không tra rõ chuyện này, Hoằng Tiên sẽ không có việc gì làm.

Làm hồng tuyến của Nguyệt lão, công tác của Hoằng Tiên liên quan đến nhân duyên thế gian, dùng để tích lấy công đức. Rõ ràng là Nguyệt lão hồ đồ quấn sai hồng tuyến, lại còn đổ lỗi cho hắn. Rơi vào đường cùng, Hoằng Tiên chỉ có thể đi nhân gian một chuyến.

Vừa đúng mười lăm tháng tám Trung thu, trên đường cái giăng đèn kết hoa, dọc theo hai bờ sông vô cùng náo nhiệt, có người nói tối nơi này sẽ có hội đèn lồng. Nam nam nữ nữ hữu tình, sẽ hẹn nhau gặp mặt ở hội đèn lồng, đây chính là thời gian tốt quan sát nhân duyên.

Hoằng Tiên biến một thân tiên y diễm sắc thay thành một thân vải thô gọn gàng, biến ra một sạp nhỏ, ở trong góc đường bán đường nhân [2]. Đường nhân có cái là vẽ, hoặc có cái là thổi. Là một thượng tiên, đương nhiên Hoằng Tiên sẽ không dùng miệng thổi đường nhân, vì thế liền rót tiên khí vào đường nhân.

[2] Đường nhân: đồ chơi làm bằng đường (dùng đường loãng thổi thành hình nhân, chim thú, có thể chơi và cũng có thể ăn).

Đôi tay thon dài trắng nõn, cầm một chiếc muỗng gỗ, kéo nước đường được nấu sền sệt lên, trên không trung nhanh chóng ngưng kết thành hình. Không bao lâu, cả một hàng đường nhân thành hình. Tiểu thỏ tử mập mập tròn tròn, gà trống duỗi cổ, chim nhỏ giương cánh muốn bay, một hàng sống động vô cùng thú vị.

Nguyệt thượng liễu sao đầu, nhân ước hoàng hôn hậu. (Trăng lên đầu ngọn liễu, người hẹn sau chạng vạng.) – http://lainguyenan.free.fr/

Sắc trời dần dần tối lại, đèn hoa mới lên, người trên đường phố dần dần nhiều hơn. Sạp đường nhân của hồng tuyến quân, sinh ý rất là tốt, là do đường nhân hắn làm trông rất giống thật.

Thông thường đường nhân được thổi chỉ có một tầng rất mỏng, bên trong trống không, còn đường nhân do Hoằng Tiên làm do không thổi nên thật thật tại tại đều là đường.

“Tướng công, mau đến xem đường nhân chỗ này.” Một vị phu nhân trẻ tuổi mặc la quần thuý sắc thấy đường nhân xinh đẹp làm bằng đường, liền lại gần muốn mua một cái, giơ tay gọi trượng phu đứng không xa đến xem.

Không bao lâu, một người nam tử mặc trường sam thanh sắc đi tới, cài quan trên đầu, khí chất nho nhã, chính là một người đọc sách. Nam tử dứng cách sạp đường nhân năm bước, nhíu mày một cái, dường như ngại mặt mũi không muốn bước lại.

“Nhanh tới đây.” Thê tử cười hướng hắn gọi, chờ một lúc còn chưa thấy trượng phu lại gần, liền có chút tức giận, “Chàng có ý gì vậy?”

“Ta là người đọc sách.” Nam tử kia bĩu môi, xoay người rời đi.

“Ngươi đứng lại đó cho ta.” Thê tử nhất thời tức giận, bước đến kéo trượng phu. “Ta sẽ mua một cái đường nhân ném vào người ngươi! Phu tử nào của ngươi nói qua, người đọc sách không thể ăn đường nhân?”

Nam tử nghĩ khắc khẩu giữa đường có chút khó xử, liền kéo thê tử rời đi, dùng nhĩ lực của hồng tuyến tiên nhân, tự nhiên có thể nghe rõ ràng, tiếng khắc khẩu giữa hai người vẫn còn tiếp tục.

Hoằng Tiên hơi nhíu mày, nhìn về phía nam nam nữ nữ trên đường. Rất nhiều thanh niên nam nữ đang thả đèn, chỉ là không ai nhường ai, về kiểu dáng hà đăng hay màu sắc của chúng hoặc là thả chậm một chút cũng có thể gây ra tranh chấp. Phàm là có hảo nhân duyên, hắn có thể thấy hồng tuyến tương liên giữa hai người, chỉ là hôm nay những hồng tuyến này quấn quá chặt.

Hồng tuyến tương liên, cũng không có nghĩa là hai người có thể hạnh phúc mỹ mãn. Cuộc sống giữa phu thê chính là ma hợp tương hỗ (đại khái là va chạm với nhau), nhường nhịn đôi chút. Hôm nay giữa những người hữu duyên, đều thiếu một phần ma hợp lực, cứ thế mãi, hồng tuyến sẽ đứt, đoạn nhân duyên này cũng đi đến kết thúc.

Hoằng Tiên không yên lòng nắm trong tay đường nhân, suy tư về lý do thiếu sót ma hợp lực.

“Ai, tiểu tử này chen cái gì mà chen?” Phía trước sạp có một hán tử thoạt nhìn tính tình không tốt thét lên.

“A, xin lỗi, ta mới vừa bị người đẩy một cái.” Một giọng nói dễ nghe của thiếu niên truyền đến, Hoằng Tiên nhịn không được quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy một thiếu niên tuấn tú có đôi mắt to tròn, vừa cùng hán tử xin lỗi, vừa nhìn đường nhân trong tay Hoằng Tiên. Câu xin lỗi này nói đến một chút thành ý cũng không có, nhưng hán tử kia chỉ là nhíu mày một cái, không nói gì nữa.

Hoằng Tiên có chút kinh ngạc, hán tử kia mới vừa cãi nhau với thê tử hắn một trận, cuối cùng hầm hừ đi mua đường nhân, thế nhưng đối mặt với thiếu niên lỗ mãng này lại tính tình tốt ra?

Thoạt nhìn thiếu niên trông khoảng bằng người phàm cỡ mười lăm mười sáu tuổi, hơi há miệng, không nháy mắt nhìn chằm chằm đường nhân, chắc chắn một lúc nữa nước miếng sẽ chảy ra ngoài. Nhưng biểu tình kia cũng không khiến người khác chán ghét, nhìn qua giống như tiểu thú thấy thức ăn ngon, còn thiếu lắc đuôi nữa thôi.

Hoằng Tiên đưa đường nhân hình gà trong tay cho thiếu niên, bỗng nhiên đầu ngón tay chạy qua một trận tê dại, không khỏi cả kinh. Bản thân là chính là hồng tuyến nhân duyên, cho nên vô cùng mẫn cảm với ma hợp lực, có thể khiến cho đầu ngón tay hắn mềm nhũn, tất nhiên là ma hợp lực vô cùng nồng nặc.

Thiếu niên nhận lấy đường nhân, mím mím môi, ngẩng đầu nhìn Hoằng Tiên một chút, lại nhìn gà mập trong tay, thò tay vào túi sờ soạng một cái, lấy ra một đồng tiền đồng, đưa tới đôi tay thon dài trắng nõn của Hoằng Tiên.

Hoàng Tiên nắm miếng tiền đồng, trong mắt có chút nghiền ngẫm.

Thiếu niên đưa tiền, liền nhịn không được liếm đường nhân hình gà một cái, đường mạch nha ngọt ngào khiến cho hai mắt to tròn cong thành hình bán nguyệt, lại ‘um’ một cái cắn đứt mào gà. Gà mập này ruột đặc, cắn một cái có thể thấy thiết diện chỉnh tề, thiếu niên vô cùng hài lòng, xoay người muốn chạy, lại bị Hoằng Tiên kéo cổ tay lại.

“Đưa một tảng đá là nghĩ có thể đổi đường nhân của ta?” Thanh âm trầm thấp dễ nghe từ bên tai truyền đến, thiếu niên cứng đờ quay đầu nhìn về phía người bán đường nhân.

Nam nhân mặc một thân xiêm y vải thô, nhưng lại có một khuôn mặt tuấn mỹ của tiên nhân, đôi tay thon dài trắng nõn xoè ra, vốn là tiền đồng lại biến thành một viên đá nhỏ.

Tức khắc thiếu niên bị doạ cho trắng mặt, đây là thủ thuật che mắt duy nhất của hắn, rất ít khi dùng, chỉ là hôm nay muốn đường nhân hình gà quá cho nên mới mò tảng đá biến thành tiền, ai ngờ chỉ là một người bán đường nhân mà cũng có thể nhìn ra.

“Hồ ly ngốc, lộ tai ra rồi kìa.” Hoằng Tiên bất đắc dĩ nhìn tiểu gia hoả kia, bởi vì khẩn trương, ngay cả ẩn dấu yêu khí cũng quên, một đôi tai hồ ly mao nhung nhung lộ ra từ đỉnh đầu, ngốc hồ hồ rung rung.

“Hả?” Tiểu hồ ly cả kinh, vươn tay sờ đầu, hoảng sợ nhìn trái phải, lại phát hiện người xung quanh giống như không hề thấy hắn, nên làm cái gì thì làm cái đó. Xong rồi, nhất định người trước mắt là đại yêu pháp thuật rất lợi hại, có thể vừa ẩn dấu được thân hình của hai người, tự mình cầm tảng đá lừa gạt đường nhân của hắn, có thể bị hắn ăn tươi không đây?

Càng nghĩ càng sợ, tiểu hồ ly nhịn không được lạnh run, giơ lên đường nhân trong tay, lại cắn một cái.

Hoằng Tiên: “…” Tiểu hồ ly này chính là cật hoá đúng không? Rõ ràng đã sợ muốn chết, còn không quên ăn đường nhân.

“Giờ, giờ ta không có tiền, chờ ta về nhà lấy tiền trả lại ngươi.” Tiểu hồ ly đảo tròng mắt, cố gắng chạy trốn, lại làm thế nào cũng tránh không được kìm chế của Hoằng Tiên, chỉ có thể đáng thương nhìn hắn.

Hoằng Tiên nhịn xuống tiếu ý, nghiêm mặt nói: “Muốn nhân cơ hội chạy trốn sao? Ngươi chạy chỗ nào ta cũng có thể tìm được ngươi.” Nói xong, chậm rãi buông lỏng tay của tiểu hồ ly, nơi vừa bị hắn nắm qua, bỗng nhiên nhiều ra một cái hồng thằng, chặt chẽ quấn trên cổ tay thiếu niên.

“Đây, đây là cái gì?” Tiểu hồ ly ngoẹo đầu nhìn hồng thằng trên tay.

Hoằng Tiên nói với hắn, đây là tầm tung (tìm tung tích) thằng do pháp lực ngưng kết: “Dựa vào cái này ngươi có thể tìm được ta, nhớ kỹ trả tiền cho ta.”

Tiểu hồ ly nghe không phải là toả (khoá) yêu thằng hay khổn (trói) tiên thằng, mà là để hắn chủ động tìm đến người bán đường nhân, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu, sau đó quay đầu bỏ chạy, nhanh chóng biến mất trong đám người.

Hoằng Tiên giơ tay lên, một hồng tuyến ẩn hình buộc vào ngón giữa của hắn, một đầu khác của hồng tuyến, vẫn kéo dài đến xa xa, là trên người tiểu hồ ly liều mạng chạy trốn. Đứng dậy, dẹp sạp hàng.

“Ai, làm sao lại không bán nữa?” Mấy tiểu hài tử cầm tiền đồng chạy tới vô cùng thất vọng.

“Ta phải đi tìm người giữ đầu kia của nhân duyên tuyến.” Hoằng Tiên ăn ngay nói thật, đưa những đường nhân còn dư lại cho những hài tử kia, nhấc chân liền đi.

“Hắn nói có ý gì?” Tiểu mập mạp hít mũi liếm đường nhân tiểu trư.

“Ngô, hắn muốn đi tìm tức phụ.” Đứa bé đứng đầu là một tiểu hài tử làm như có thật nói, cắn một cái đường nhân hình cọp trong tay.

Nhân duyên tuyến hồng sắc, mang Hoằng Tiên đi thẳng đến núi lớn ở ngoài thành ba mươi dặm.

Tiểu hồ ly tên là Đường Khê, là tinh quái trong núi này.

Đường Khê quay lại chỗ của mình, là một nhà gỗ nhỏ, ngoài nhà gỗ có một chuồng gà lớn. Gà bên trong thấy hắn liền kêu “cục cục cục”.

Tiểu hồ ly rất thích ăn gà, từ lúc thấy người phàm trong thôn nuôi gà, hắn cũng học theo xây một cái chuồng gà, bắt mấy con gà rừng trong núi nuôi.

Đường Khê ghé người lên hàng gỗ nhìn một lát, yên lặng liếm liếm nước miếng. Do phải tu luyện, không thể ăn nhiều thức ăn mặn, lâu lâu thèm quá mới có thể ăn một miếng.

[Hết chương 1]

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰