Bảng phỉ tiên sinh – Chương 4

4, Bảng phỉ tiên sinh rất soả khuyết

Edit: Cực Phẩm

Ôm ôm, cuối cùng cũng đến thời gian ăn tối.

Vẻ mặt khẩu trang đen hạnh phúc dào dạt hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”

Lâm Nhiễm đã nhớ thương cuốn sổ mỏng nơi góc tường cả buổi chiều, cũng chẳng có tâm tình ăn uống gì, liền nói tuỳ ý.

“… Được rồi.” Khẩu trang đen rất nhụt chí đứng lên, để Lâm Nhiễm ở chỗ mình, ra ngoài nói đồ muốn ăn với thủ hạ.

Thoát khỏi ôm ấp của khẩu trang đen, lập tức Lâm Nhiễm lại hắt xì một cái. Có điều muốn điều tra cuốn sổ mỏng kia thì bây giờ là một cơ hội tốt.

Vì vậy, Lâm Nhiễm cố sức vịn tường miễn cưỡng đứng dậy, sau đó dùng phương thức cương thi nhảy đến gần cuốn sổ mỏng kia.

Bìa mặt của cuốn sổ nhỏ được người ta dùng giấy trắng dán vào, hiển nhiên là không muốn để cho người khác thấy, Lâm Nhiễm ngồi xổm xuống, dùng hai cái tay buộc chung một chỗ lật cuốn sổ mỏng lên, sau đó hít vào một ngụm khí lạnh.

Phía trên viết như thế này:

“Nếu như phù hợp điều kiện dưới đây, bất luận ai cũng có thể sản sinh ra hội chứng Stockholm.

Thứ nhất, cần con tin phải thật sự cảm giác được tính mạng của hắn đang bị uy hiếp.

Thứ hai, người thi bạo sẽ cho con tin một ân huệ nhỏ, đây là điều kiện mấu chốt nhất. Ví dụ như dưới tình huống con tin khát nước thì đưa nước cho hắn uống.

Thứ ba, làm cho con tin cảm nhận được không còn đường nào có thể trốn, hoàn toàn chịu khống chế của người thi bạo.

Thứ tư, làm cho con tin hiểu được, lý do người thi bạo làm ra hành vi phạm tội thế này là có nỗi khổ tâm, khiến cho con tin sản sinh ra sự đồng tình, tâm tình thương hại.

Dưới bốn điều kiện này, con tin sẽ sinh ra hội chứng Stockholm, cụ thể là có tâm lý ỷ lại với người thi bạo, giúp người thi bạo ở mọi phương diện, thậm chí cũng có người sản sinh ra án lệ tình cảm ái luyến với người thi bạo.”

… Đậu xanh rau má!!!

Lâm Nhiễm cảm thấy dưỡng khí vô cùng thiếu!

Chẳng lẽ cái tên này trói mình lại là vì muốn mình sinh ra hội chứng Stockholm?

Đây cũng quá con mẹ nó phức tạp! Nói hắn là sỏa khuyết thật đúng là coi trọng hắn!

“Này!” Đang lúc Lâm Nhiễm vô cùng xoắn xuýt thì đột nhiên khẩu trang đen trở về, thấy Lâm Nhiễm đang xem cuốn sổ kia, nhất thời sắc mặt biến thành đen thui, xông lại giật cuốn sổ nhét vào túi, sau đó vô cùng ngạo kiều chất vấn: “Làm sao cậu có thể tuỳ ý nhìn nhật ký của người ta được chứ!”

… Cái giọng nói hoa quý thiếu nữ thế này là có chuyện gì vậy!?
“Tôi nói này, đầu óc anh chắc không phải là có mao bệnh chứ?” Biết người này tuyệt đối sẽ không thật sự thương tổn tới mình, giọng nói chuyện của Lâm Nhiễm cũng cường ngạnh thêm. “Cái hội chứng không giải thích được này tôi mới không có đâu, hơn nữa diễn kỹ (kỹ thuật diễn) của anh thật sự cực kỳ lạn [1].”

[1] Lạn: nát, rữa, hiểu trong trường hợp này là cực kỳ tệ nhưng mạnh hơn “tệ”.

Mặt đẹp trai của khẩu trang đen có chút vặn vẹo, sau nửa ngày mới mếu mếu máo máo, vô cùng ủy khuất nói: “Cậu lại ăn hiếp thôi! Tiểu hài tử chết tiệt!”

“Tôi căn bản cũng không nhận ra anh!” Lâm Nhiễm liếc mắt.

“Hơn nữa cậu không nhận ra tôi!” Khẩu trang đen vọt tới, một tay nắm vai Lâm Nhiễm, một tay chỉ mình mặt gào lên: “Mới mười hai năm không gặp mà đã không nhận ra sao! Không đúng! Nửa tháng trước còn gặp qua mà! Cậu là một tiểu bạch nhãn lang [2]! Trước đây là ai ngày nào cũng theo sau mông tôi gọi ‘Lễ ca ca’ dài ‘Lễ ca ca’ ngắn!?”

[2] Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa.

… Mới mười hai năm thật sự là quá ngắn đó ha!

Lâm Nhiễm không nói gì trừng mắt lên: “Mười hai năm trước tôi mới năm tuổi! Không nhớ rõ là điều rất bình thường, anh là một tên soả khuyết, trong đầu anh lớn lên toàn là cơ bắp à?” Mắt thấy khẩu trang đen tức giận đến mặt mũi trắng bệch, bất quá vừa nhắc tới ba chữ “Lễ ca ca” thì cuối cùng Lâm Nhiễm cũng nhớ ra người này là ai, vì vậy tiếp tục trêu đùa nói: “Tôi biết anh là ai rồi, Kiều Lễ đúng không? Anh tôi từng nói về anh với tôi, nói khi còn bé anh ấy và anh vô cùng tốt, trúc mã trúc mã, chính là vô cùng thích khóc hơn nữa đầu còn có chút khuyết huyền (thiếu dây nào đó), còn là thiếu chủ hắc bang nữa, một chút chuyện nhỏ mà không hài lòng sẽ khóc đến như cái bánh bao, sau đó ba anh không có cách nào, đành để một mình anh ra nước ngoài cho anh học hỏi kinh nghiệm… Anh bắt cóc tôi làm gì vậy? Hẳn là hai ngày này quên uống thuốc nhể?”

Miệng Lâm Nhiễm vô cùng tiện, nhưng trước giờ vẫn không thăm dò lai lịch của khẩu trang đen, sợ hắn thật là có cừu oán cùng mình, không dám kích thích hắn, nhưng giờ đã biết là bạn cũ nên không sợ nữa, tuy rằng không biết mình làm gì đã chọc tới hắn, nhưng rốt cuộc cũng không cần nín nhịn châm chọc nữa.

Đích thật Kiều Lễ là kiểu người có tính cách vô cùng dễ bị kích thích, bị Lâm Nhiễm mỉa mai một trận đến giận run tay, tức giận quát: “Cậu câm miệng cho tôi!”

“Còn có nha.” Lâm Nhiễm tiếp tục không nhanh không chậm mà điều giáo nhục nhã: “Anh thầm mến tôi hả? Nhưng mà dùng phương thức này bày tỏ cũng quá ngu mà, người bình thường có ai làm được chuyện này đâu…”

“Cậu!” Mắt Kiều Lễ lộ ra hung quanh, đột nhiên cúi đầu một cái ngậm môi Lâm Nhiễm.

Tuy rằng Lâm Nhiễm rất muốn phản kháng nhưng bấc đắc dĩ là giờ hắn bị trói lại như một cái xác ướp nên không có chút sức chiến đấu, không thể làm gì khác hơn là mặc cho Kiều Lễ muốn làm gì thì làm, chuyện hắn vô cùng chán ghét đồng tính luyến ái là không giả, lần trước bị một tiểu suất ca sờ tay một cái ở gay bar khiến hắn thiếu chút muốn lật bàn đánh người, nhưng cư nhiên bây giờ trong lòng không có quá nhiều cảm giác phản cảm, bị hôn một lúc còn xoắn xuýt nghĩ thì ra là hôn thế này có cảm giác như nam hôn nữ. Sai, môi Kiều Lễ hình như còn mềm hơn chút, xúc cảm như cánh hoa hồng.

… Chờ chút, hình như có cái gì kỳ quái thì phải.

Khi cảm thấy có một cái gì đó không hài hoà chống trên bụng mình thì rốt cục Lâm Nhiễm tạc mao!

“Anh… anh cút đi!” Lâm Nhiễm gắng sức nghiêng đầu, thoát khỏi bàn tay Kiều Lễ, mặt đỏ tía tai nhìn chằm chằm khoá kéo quần hắn. “Đột nhiên anh hôn tôi làm gì hả?”

“Vì để cho cậu ngậm miệng đó.” Kiều Lễ hôn rất đã, nên tâm tình rất tốt, cười híp mắt. “Từ nhỏ miệng cậu đã tiện rồi, xem sau này còn dám nói lung tung chọc giận tôi hay không.”

Lâm Nhiễm không biết nói cái gì cho phải, trong lòng loạn tao tao, có chút không dám nhìn vào mắt Kiều Lễ.

Lúc này, điện thoại của Kiều Lễ vang lên.

“Alô?”

“Tiểu Lễ Tử, cậu chơi đã chưa?” Bây giờ hai người cách vô cùng gần, cho nên Lâm Nhiễm có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nói chuyện không kiên nhẫn của anh mình ở đầu bên kia.

“Chưa đã!” Kiều Lễ nghiêm túc nói. “Em trai cậu còn chưa có sinh ra hội chứng Stockholm.”

“Tớ mặc kệ, cho cậu mượn ‘làm nhục’ một ngày rồi, cậu cũng nên nguôi giận rồi chứ? Trong vòng mười phát phải chở về để ở trước cửa nhà tớ.” Giọng nói của Lâm Mạc cực kỳ cực kỳ uy nghiêm, cực kỳ cực kỳ không cho chống cự.

“Được rồi, cho cậu mặt mũi.” Kiều Lễ ngạo kiều hừ lạnh một tiếng, cúp điện thoại.

“Anh tôi ảnh…” Lâm Nhiễm ngây người, cố gắng cứu sống tế bào não đang chết dần.

… Đều là một băng với nhau hả?

“Bởi vì cậu gây ra chuyện có lỗi với tôi, cho nên anh cậu cho tôi mượn cậu để nguôi giận.” Kiều Lễ tự hào nói.

Lâm Nhiễm triệt để hết chỗ nói rồi.

Nói đến chuyện xin lỗi Kiều Lễ, đúng thật là có một chuyện, lúc Lâm Nhiễm năm tuổi, nhưng thật ra chuyện này ai cũng không thể oán, chỉ có thể oán là do Kiều Lễ khuyết huyền (thiếu dây) thôi.

Bởi vì mẹ Lâm Nhiễm rất thích bé gái, nhưng sinh ra hai đứa đều là con trai, cho nên oán niệm cực kỳ cực kỳ sâu, hơn nữa khi còn bé Lâm Nhiễm lớn lên vừa thanh tú vừa đáng yêu, hoàn toàn có thể dĩ giả loạn chân [3], cho nên mẹ hắn rất thích lấy đồ bé gái mặc cho hắn.

[3] Dĩ giả loạn chân: dùng giả làm thật, vàng thau lẫn lộn.

Mà khi Kiều Lễ mười ba tuổi đến nhà bạn tốt của mình là Lâm Mạc chơi, vừa lúc thấy Lâm Nhiễm mặc một bộ váy công chúa nhỏ, đang ngồi trên chiếc xích đu cuốn dây mây trong khu vườn nở đầy hoa hồng. Tuy rằng chỉ có năm tuổi, nhưng mà khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc mài cực kỳ cực kỳ đẹp!

Kiều Lễ biết nhà họ Lâm có hai người con, nhưng hắn chưa từng hỏi em của Lâm Mạc là bé trai hay bé gái, nhưng thấy một màn thế này, ai cũng sẽ không lắm miệng hỏi một câu “Đó là bé trai, hay là bé gái”, đây không phải là tìm đánh sao? Vì vậy, tiểu xuân tâm của Kiều Lễ liền nhộn nhạo, vẻ mặt cười dâm đi tới giúp Lâm Nhiễm đẩy xích đu.

Thanh mai trúc mã gì gì đó không có mỹ hảo đâu!

Anh trai cao lớn suất khí nhà bên cùng em gái loli xinh đẹp động lòng người không có mỹ hảo nha!

Thiếu nữ xinh đẹp DreamWorks [4] gì gì đó, mới đúng là tuyệt vời nhất!

[4] DreamWorks: DreamWorks Pictures, hay DreamWorks SKG là một xưởng phim của Mỹ chuyên sản xuất và phân phối phim điện ảnh, trò chơi điện tử và chương trình truyền hình.

Gả cho huynh gì gì đó, mình mới không có rất chờ mong đâu nha!

Lâm Nhiễm thấy Kiều Lễ chủ động chơi cùng mình, cũng vô cùng thích thú, tiểu hài tử không nghĩ nhiều như vậy, chỉ biết bán manh, cho nên vươn tay nhỏ bé để cho Kiều Lễ ôm mình.

Kiều Lễ rơi lệ đầy mặt ôm Tiểu Lâm Nhiễm ngồi trên xích đu, trong lòng không ngừng gào thét.

Thân thể của bé gái thật là mềm mại ngao ngao ngao! Giống như đụng một cái sẽ vỡ ngao ngao ngao! Mảnh mai quá ngao ngao ngao! Thật hạnh phúc ngao ngao ngao!

Xa xa Lâm Mạc thấy một màn như vậy, cũng không để tâm lắm, chỉ giới thiệu một chút: “Nó tên là Lâm Nhiễm.”

Nhưng mà chuyện mẹ mình thích mặc đồ bé gái cho em trai, nói ra không tốt lắm…

Âm đọc của “hắn” và “cô” trong tiếng Trung nghe như nhau [5] nên chuyện này thật sự là hại chết người!

[5] Nguyên văn câu của Lâm Mạc là “Hắn gọi Lâm Nhiễm”, “hắn” là ngôi ám chỉ thứ ba cho con trai, còn “cô” hay “nàng” là cho con gái. Trong tiếng Trung, “hắn” và “nàng” đều đọc là “tha” cho nên nghe hay lẫn lộn. Mình cũng tính để là “hắn” nhưng nghe kì kì cho nên edit thành như thế.

Kiều Lễ còn vô cùng buồn bực nghĩ: Làm sao mà lại đặt cái tên giống con trai vậy? Chắc là do bác gái thích bé trai?

~*~

Bỏ bê truyện này muốn mốc luôn, xin lỗi reader nhá~~~

8 thoughts on “Bảng phỉ tiên sinh – Chương 4”

      1. Hi! không có gì bạn vất vả dịch cho những người yêu truyện như mình là vui lắm rồi. Chúc bạn luôn thành công trong cuộc sống và gia đình.

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰