Hấp huyết quỷ trong ngăn tủ – Chapter 50 (H)

☆, Chapter 50: Việc này thật không thể nói

Edit: Cực Phẩm

Ngoan ngoãn run rẩy biến về hình người, lập tức Mộ Hi trần như nhộng, tiểu miêu thẹn quá thành giận cào rơi luôn chiếc quần lót duy nhất trên người Mộ, không nghĩ qua là lại “được” thấy Tiểu Mộ Mộ phấn chấn, sau đó Mộ Hi hận không thể đâm mù mắt mình.

Những nụ hôn tinh tế rơi vào trên mắt, mặt, môi, cổ của Mộ Hi… Tất cả khớp xương trên người Mộ Hi giống như bị rút hết, đầu ngửa một cái liền ngã xuống giường.

“Ưm, Mộ Mộ!” Trong nháy mắt dục vọng bị nắm giữ khiến cho thanh âm của Mộ Hi đột nhiên cất cao, thậm chí mang theo giọng nghẹn ngào.

Chỉ nam: Để cho thụ quân thân ái thoả mãn trước là nghĩa vụ của mỗi một tiểu công hợp cách.

Tiểu miêu yêu ngây thơ nhanh chóng cân bì lực tẫn (hết sức, kiệt sức) mà phóng thích.

“Hi, hôn anh.” Mộ vòng chân Mộ Hi qua thắt lưng mình, đưa tay vòng qua ôm lưng hắn, hai người dính sát vào nhau, chặt chẽ không rời.

Mộ Hi run rẩy hôn hắn, bất đắc yếu lĩnh (không bắt được trọng điểm) mà lung tung ma sát liếm lộng. Mộ vươn tay đè lại đầu Mộ Hi, hôn hắn thật sâu, đầu lưỡi lại nhân cơ hội khi hắn bị đau kêu lên thì thành công vói vào miệng hắn.

“Mộ Mộ…” Tiếng rên rỉ của tiểu miêu tràn ra ngoài, hắn ôm cổ Mộ để cho mình càng gần đối phương hơn, say sưa hôn môi cùng Mộ.

Cảm giác được phía sau có dị vật hơi lạnh tham nhập, Mộ Hi run rẩy mở mắt. Ngón tay của Mộ cảm nhận được rõ ràng một trận co rút nhanh, hắn dịu dàng hôn Mộ Hi một cái, hỏi: “Đau sao?”

Mộ Hi lắc đầu, vịn vai Mộ, mặt đỏ bừng: “Cảm giác hơi lạ… Nếu như sau này để lại bóng ma lớn thì làm sao đây…”

Mộ hé miệng, một tay nâng hắn lên, kê dưới eo hắn một cái gối đầu, phía sau lại thêm một ngón tay bắt đầu chậm rãi dao động.

“Mộ Mộ! Anh… ưm…” Mộ Mộ anh mua thuốc bôi trơn lúc nào vậy!

San đại nhân mới không nói cho cậu rằng hắn đã đưa rất sớm rồi đâu = =

Ba bước tiến hành H gì đó thật đúng là vật tốt, công tác mở rộng đều hoàn thành đâu và đó, Mộ ôm Mộ Hi, chậm rãi vùi dục vọng vào thân thể hắn. Tiểu miêu đau đến mặt đều nhăn lại, Mộ vịn eo hắn, nhẹ nhàng xoa nắn để cho hắn thả lỏng.

“Mộ Mộ…” Khuôn mặt minh lệ của Mộ Hi nhiễm lên màu đỏ diễm lệ, “Mộ Mộ… có thể rồi…”

Mộ cúi người, kề mặt vào cổ hắn, thân thể chậm rãi động.

Mười ngón tay Mộ Hi nắm chặt vai Mộ, bắt đầu rên rỉ. Đau đớn cực hạn cùng vui thích khiến hắn hoàn toàn không ý thức rằng cổ của mình bị răng Mộ cắn phá, vết thương nhanh chóng được hắn liếm khỏi.

“Mộ Hi, mở mắt.” Mộ nói, nhiệt khí phun bên tai Mộ Hi, toàn thân hắn đã nóng đến suýt tan chảy. Mộ Hi ngoan ngoãn mở mắt ra nhìn phía trên nam nhân đang tàn sát bừa bãi trên người hắn.

Biểu tình đạm mạc bị dục vọng thay thế, mồ hôi chảy trên thái dương khiến hắn trông không cao cao tại thượng giống trước nữa. Không, cả người Mộ đều bất đồng. Con ngươi nguyên bản nhạt màu biến thành màu vàng sẫm, tựa hồ tai có chút nhọn, móng tay bén nhọn đâm vào khiến hắn đau, thú tính của Gangrel đã hiện lên.

Mộ Hi không kịp nghĩ nữa, Mộ đã ôm hắn trở mình, cả người Mộ Hi ngồi trên người hắn. Bởi vì tư thế xâm nhập sâu này khiến toàn thân hắn run rẩu, lập tức Mộ Hi lại trầm luân trong một trận kịch liệt nữa.

“Mộ Mộ, không muốn… không muốn như vậy…” Mộ Hi khó chịu nằm sấp xuống, ghé vào trên người Mộ, không muốn tự mình chủ động. Mộ hôn hắn một cái, lần nữa lại áp hắn dưới thân.

Hai mắt Mộ Hi đã đẫm lệ mông lung, thanh âm mang theo giọng mũi nồng đậm, toàn thân nổi lên màu hồng mỹ lệ. Tuy rằng hắn ít vận động, thế nhưng tính mềm dẻo của thân thể miêu yêu vẫn có thể sánh ngang vận động viên thể thao, Mộ dễ dàng nâng cao chân Mộ Hi, lần thứ hai công thành đoạt đất.

“Mộ Mộ! Được rồi, em không… Meo!” Một luồng nhiệt lưu tràn vào cơ thể Mộ Hi cân bì lực tẫn thét chói tai, móng tay hung hăng bấm vào đầu vai Mộ. Mộ cau mày, kéo tay hắn qua. Mộ Hi mở mắt nhìn hắn, cảm nhận được ngón tay ấm áp của Mộ cọ qua lông mi hắn, lau đi nước mắt và mồ hôi, lập tức đường nhìn rõ ràng hơn rất nhiều.

Mộ chậm rãi rời khỏi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Mộ Hi, không hề bỏ qua bất luận biểu tình nhỏ nhặt gì trên mặt hắn. Ma sát tỉ mỉ làm toàn thân người ta ngứa ngáy, Mộ Hi hừ hừ, đỏ mặt quay đầu đi.

Mộ lại nắm lấy dục vọng của Mộ Hi lần nữa, thân thể nhạy cảm lập tức đáp lại, Mộ Hi hoảng sợ nhìn Mộ cúi đầu ngậm lấy tính khí của mình.

Bắt chước tiết tấu tình ái, Mộ Hi run rẩy ôm đầu Mộ, trong đầu đã thành một đoàn tương hồ. Thế nhưng lúc cao trào hắn vẫn cuống quít đẩy Mộ ra, sau khi phóng thích lại không biết làm gì mà cúi đầu không dám nhìn hắn.

~*~

Đọc xong chương này mình nhớ đến một câu, “Mèo là một loại chất lỏng”

Dẫn chứng

https://video-atl3-1.xx.fbcdn.net/hvideo-xfa1/v/t42.1790-2/10997986_1571847746402128_92827245_n.mp4?efg=eyJybHIiOjM0MCwicmxhIjo1MTIsInZlbmNvZGVfdGFnIjoic2QifQ%3D%3D&rl=340&vabr=189&oh=6d4a10df9ef82e0c9265f8247f312d39&oe=566C6C1D

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰