Ngươi là người của ta [Đồng nhân Kiếm Tam | Sách Tàng] – Lữ Thiên Dật

[Sách Tàng]

Ngươi là người của ta

Tác giả: Lữ Thiên Dật

Thể loại: đam mỹ, cổ đại, đồng nhân Kiếm Tam

Edit: Cực Phẩm

~~~

01

Khi Lý Uyên nhặt được Diệp Thanh Ca ở ven đường thì Diệp Thanh Ca đang cầm kim nguyên bảo chơi điệp la hán [1].

[1] Điệp la hán: chồng người, hiểu đơn giản là lấy kim nguyên bảo xếp thành chồng.

Là một tân binh đản tử [2] nhất cùng nhị bạch (một nghèo hai trắng), Lý Uyên cảm thấy mình bị cái vô lý thủ nháo [3] này thương tổn.

[2] Tân binh đản tử: Là một xưng hô rất thú vị. Người vừa vào bộ đội chưa quen thuộc quy tắc bên trong, hơn nữa thiếu thường thức về lôi kéo quan hệ, chính là “sinh”, cần “phu hoá (ấp trứng)”, cho nên gọi là “đản tử (quả trứng)”.

[3] Vô lý thủ nháo: cố tình gây sự.

Lý Uyên: Vị tiểu huynh đệ này.

Diệp Thanh Ca liếc mắt: Gì vậy?

Lý Uyên: Bộ dáng ngươi thế này, không sợ gặp phải phôi nhân (người xấu) à?

Diệp Thanh Ca vỗ vỗ bội kiếm bên hông: Ai dám phôi ta?

Tâm tình Lý Uyên phức tạp ước lượng cái đầu của Diệp Thanh Ca một chút.

Mới đến thắt lưng mình, nhưng lại buộc tóc đuôi ngựa đến cao thật cao.

02

Sợ tiểu thiếu gia gặp phải phôi nhân, Lý Uyên mang người đi.

Lý Uyên: Ngươi là thiếu gia nhà ai, để ta đưa ngươi về.

Diệp Thanh Ca bĩu môi: Không nói cho ngươi.

Lý Uyên: Vậy ngươi họ gì?

Con ngươi Diệp Thanh Ca xoay xoay: Ta họ Lý.

Lý Uyên suy nghĩ một chút: Ngươi gạt ta.

Diệp Thanh Ca cười hắc hắc, xách trường thương của Lý Uyên đến trong viện tây đâm đâm đông chọt chọt.

03

Vì vậy, từ nay về sau trên con đường này có một đôi tổ hợp một lớn một nhỏ.

Thiếu niên thiên sách tuấn tú cao gầy, sau lưng mang trường thương, trong tay bế một tiểu oa nhi phấn điêu ngọc mài.

Tiểu oa nhi muốn thiếu niên làm gì, thì thiếu niên thiên sách liền làm đó.

Diệp Thanh Ca: Đi, mua hết xe mứt quả kia cho bản thiếu gia.

Lý Uyên: Lão tử không đi.

Diệp Thanh Ca móc ra một thỏi vàng: Mua xong còn dư lại tất cả thuộc về ngươi.

Lý Uyên: …

Chốc lát sau, một tay Lý Uyên đẩy xe mứt quả một tay bế Diệp Thanh Ca, Diệp Thanh Ca ăn đến trên mặt trên tay đều là nước đường, qua loa lau hết lên người Lý Uyên, Lý Uyên đè ép tính tình ôn tồn mà dụ dỗ: Tổ tông, ngươi còn muốn mua gì không?

Diệp Thanh Ca chớp chớp mắt to, tay nhỏ bé dính sền sệt ấn một cái lên mặt Lý Uyên: Ngươi.

Lý Uyên bị dính đến khó chịu: Lão tử một đại hoạt nhân (người sống) đang sống sờ sờ, ngươi mua thế nào được.

Diệp Thanh Ca ngang ngược: Bản thiếu gia cứ muốn mua đấy!

Lý Uyên “xì” một tiếng, không tính toán với hắn.

03

Diệp Thanh Ca ngữ trọng tâm trường: Ngươi phải ăn nhiều thịt, nhiều cơm.

Lý Uyên giơ giơ cái chén không lên: Ăn ba chén rồi.

Diệp Thanh Ca lão khí hoành thu (ông cụ non): Ba chén làm sao mà đủ được, ngươi đang trong thời gian trường thân tử (trường: dài, thân tử: cơ thể).

Lý Uyên vui vẻ: Tiểu bất điểm nhi, hai ta ai đang cần trường thân tử hơn?

Diệp Thanh Ca gắp cho hắn một miếng xương sườn: Ngươi là người của ta, ta không thể để cho ngươi không được ăn ngon.

Lý Uyên bóp bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của: Ta là người của thiên sách phủ.

Diệp Thanh Ca: Ngươi là của ta.

Lý Uyên: Là thiên sách phủ.

Diệp Thanh Ca: Là ta!

Lý Uyên: Không phải.

Diệp Thanh Ca ô oa khóc lên, tay nhỏ bé béo đô đô đập bàn.

Lý Uyên không phát cáu nổi, ôm người vào dỗ ngọt: Được được được, ta là người của người, người của ngươi.

05

Lý Uyên luyện thương pháp trong viện, Diệp Thanh Ca nâng cằm ngồi ở gốc cây xem: Ngươi phải luyện võ thật giỏi, sau này phải bảo hộ ta.

Lý Uyên buồn cười: Trường thương này của ta, để bảo hộ Đại Đường.

Diệp Thanh Ca tức giận giậm chân, tiểu ngoa tử (ủng) kim xán xán (vàng lấp lánh) giẫm cho một mảnh bụi đất bay lên: Ngươi là của ta, ngươi cứ chần chừ là thế nào! Đại Đường là ai!

Lý Uyên đi tới, xoắn xoắn cái đuôi ngựa nhỏ của hắn: Được rồi, đừng tức giận.

Diệp Thanh Ca bĩu môi: Hừ.

Lý Uyên cười cười: Cũng bảo hộ ngươi mà.

*Thời điểm thiên sách tồn tại là trong thời Đại Đường.

06

Hôm đó, Lý Uyên cũng ôm tiểu thiếu gia tản bộ trên đường như thường ngày.

Đột nhiên Diệp Thanh Ca vùi mặt vào trong ngực Lý Uyên: Ngươi… ngươi nhanh tìm một chỗ trốn đi.

Lý Uyên ngẩng đầu một cái, thấy mấy đệ tử Tàng Kiếm cầm tiếu tượng họa (tranh chân dung) chạy quanh hỏi thăm từng người.

Lý Uyên: Làm sao vậy?

Diệp Thanh Ca: Ngươi trốn nhanh đi!

Lý Uyên: Ngươi là tiểu thiếu gia của Tàng Kiếm sơn trang?

Còn chưa kịp đợi Diệp Thanh Ca trả lời, mấy đệ tử Tàng Kiếm đã để ý đến hai người, chạy tới vây quanh Lý Uyên.

Diệp Thanh Ca khóc kêu lên: Ta không về với các ngươi đâu!

Đệ tử Tàng Kiếm: Tiểu thiếu gia, quả nhiên là ngươi, lão gia phu nhân cũng sắp điên rồi.

Diệp Thanh Ca gắt gao nắm linh mao trên đầu Lý Uyên: Ngươi đừng để cho bọn họ dẫn ta đi.

Lý Uyên thở dài: Vậy sao được.

Diệp Thanh Ca oa oa khóc lớn: Ngươi là người của ta, ngươi phải nghe lời ta!

Lý Uyên vỗ vỗ cái đầu nhỏ của hắn: Ngoan, đừng nháo nữa.

Diệp Thanh Ca: Cứ nháo!

Lý Uyên: Ngoan, trở lại ngoan ngoãn nghe lời cha nương, đừng chạy loạn bên ngoài nữa.

Diệp Thanh Ca: Cứ chạy.

Lý Uyên vụng về dỗ dành: Ngoan, ngoan nào.

Nhưng cuối cùng vẫn cứ giao tiểu thiếu gia cho đệ tử Tàng Kiếm.

07

Chớp mắt một cái, đã trôi qua mười năm.

08

Lý Uyên gặp phải đệ tử Tàng Kiếm kia ở Cửu Cung Kỳ Cốc.

Không biết là đệ tử Tàng Kiếm kia có bệnh gì, cứ đuổi theo đánh Lý Uyên, từ đông đuổi tới tây, từ nam đuổi ra bắc.

Ngựa của Lý Uyên chưa ăn cỏ no, chạy không nhanh, bị Tàng Kiếm đuổi kịp cho ăn mãnh tước.

Lý Uyên: Ngươi uống lộn thuốc à?

Đệ tử Tàng Kiếm cười nhạt: Uống lộn thuốc đấy.

Lý Uyên: Chậc.

Đệ tử Tàng Kiếm: Ngựa này của ngươi không ăn no à?

Lý Uyên: Ngươi để ý làm gì?

Đệ tử Tàng Kiếm ném qua một thỏi kim nguyên bảo: Cầm mua cỏ cho ngựa, cho ngựa ăn no rồi trở về đánh ới ta.

Lý Uyên nhìn kim nguyên bảo rơi trong bụi cỏ, trong lòng thiên nhân giao chiến một hồi, suy nghĩ một chút nghĩ thật sự không có kim tử thì không qua được, vì vậy hừ lạnh một tiếng xuống ngựa xoay người lại nhặt, kết quả vừa thẳng thắt lưng đã bị người kết kết thực thực ôm từ phía sau.

09

Lý Uyên tránh một chút lại không tránh được: Buông ra!

Thanh âm đệ tử Tàng Kiếm có chút nghẹn ngào: Không buông, bản thiếu gia cứ vui vẻ ôm ngươi thế đấy.

Lý Uyên vừa nghe thấy hai chữ thiếu gia sẽ tức giận: Ngươi là là bái môn hạ Tàng Kiếm sơn trang sẽ là thiếu gia sao? Ta đã thấy thiếu gia Tàng Kiếm, dễ nhìn hơn ngươi, thao.

Đệ tử Tàng Kiếm: Dễ nhìn hơn ta?

Lý Uyên: A, thế nào, không phục?

Đệ tử Tàng Kiếm đưa tay xoay mặt hắn lại: Ngươi nhìn kỹ một chút cho ta.

Lý Uyên nháy nháy mắt: … Ngươi không phải là… Ai kia đi?

Đệ tử Tàng Kiếm tức giận đến giơ chân: Ngay cả tên ta ngươi cũng quên!

Lý Uyên không thể tin há to miệng: Diệp Thanh Ca?

Diệp Thanh Ca: Nói thừa!

Lý Uyên ngượng ngùng gãi đầu một cái: Ngươi đã lớn thế này rồi sao?

Diệp Thanh Ca gắt gao nhìn chằm chằm hắn, tức giận đến nghiến răng.

Lý Uyên còn tìm đường chết mà ước lượng ở bên hông: Năm đó ngươi mới đến đây của ta…

Lời còn chưa dứt, đã bị Diệp Thanh Ca dùng miệng ngăn lại.

10

Mặt Lý Uyên đỏ lên: Ngươi làm gì vậy?

Mặt Diệp Thanh Ca cũng đỏ: Hôn ngươi, hỏi cái gì mà hỏi.

Lý Uyên: Hắc, ngươi đúng là tiểu bất điểm nhi.

Diệp Thanh Ca: Tiểu bất điểm nhi thì sao?

Lý Uyên thấp giọng nở nụ cười: Đúng là tiểu quỷ đại.

Diệp Thanh Ca nhỏ giọng: Bản thiếu gia là tảo tuệ (thông minh sớm).

Khóe môi Lý Uyên câu một cái: Là tảo thục (trưởng thành sớm) nhỉ.

Diệp Thanh Ca: Ta đánh ngươi bây giờ.

Lý Uyên nhéo nhéo tay hắn: Đừng, vừa rồi đánh cũng không nhẹ, để ta hoãn hoãn (bình thường) lại đã.

11

Diệp Thanh Ca: Hoàng trúc thảo ở đây của các ngươi, bản thiếu gia bao hết.

Tự liêu (thức ăn gia súc) thương nhân: Được!

Lý Uyên vỗ vỗ Lục Ly Thông bên cạnh: Ta có một con ngựa thôi, ăn không hết nhiều thế đâu.

Diệp Thanh Ca: Ngựa trong sơn trang tuỳ ngươi cưỡi, Thanh Hải Thông, Tây Phong Sấu, Lý Phi Sa…

Vừa nhắc tới ngựa tốt, mắt Lý Uyên liền sáng lên.

Diệp Thanh Ca: Thế nào, suy tính một chút gả đến sơn trang không?

Lý Uyên cười bóp bóp cằm nhỏ của Diệp Thanh Ca: Là ta thú chứ.

Diệp Thanh Ca đánh bay tay hắn: Bản thiếu gia thú!

Lý Uyên hạ giọng: Tối hôm qua cũng không biết là ai khóc gọi tướng công…

Diệp Thanh Ca cứng cổ: Không biết, ai gọi?

Lý Uyên cười xấu xa: Tiểu cẩu nhi gọi, nhật liễu cẩu liễu [4].

[4] Nhật liễu cẩu liễu: giữa bằng hữu dùng với nhau giống như lời trêu đùa. Còn người với người dùng như lời mắng.

Diệp Thanh Ca đấm hắn: Phóng thí! Ngươi mắng một câu nữa xem!

Lý Uyên vừa trốn vừa kêu: Cũng đâu phải mắng ngươi! Là ngươi tự nhận mà!

Diệp Thanh Ca luân trứ trọng kiếm truy phía sau.

12

Diệp Thanh Ca bị Lý Uyên theo sau mông cứ gọi tức phụ ơi tức phụ à, trong lòng cũng rất khó hiểu.

Năm đó Lý Uyên mới mười mấy tuổi, mắt ngọc mày ngài mặt như quan ngọc, tuấn tú vô cùng.

Rõ là trong lòng mình len lén nghĩ mua hắn về sơn trang làm tức phụ nhi.

Mua mua làm sao, lại không cẩn thận tự bán mình luôn?

Thiếu gia, vẫn không hiểu.

~Hoàn~

Chơi điệp la hán bằng kim nguyên bảo

diep la han

~*~

Lúc đầu cứ nghĩ Lý Uyên là thụ cơ ai ngờ…