Hấp huyết quỷ trong ngăn tủ – Chapter 39

☆, Chapter 39: Âm mưu tiến hành

Edit: Cực Phẩm

Mọi chuyện tiến triển quả như trong sở liệu của Bách Lý Sương, Vi An bị thương nên không thể tự mình trở về làng, phương tiện liên lạc đã bị đoàn thợ săn lục soát hết, lại không tiện để Mộ cõng mình ngàn dặm xa xôi về nhà, không thể làm gì khác hơn là để cho Mộ thay cô truyền tin tức.

Thế nhưng sau năm phút đồng hồ xuất phát thì Mộ lại quay trở về —— Lộ trình quá phức tạp, Mộ lộ si (mù đường) bày ra gương mặt lạnh lùng biểu thị chính mình không cách nào đảm nhiệm được.

Vì vậy buộc lòng phải đổi vai với Moke.

Khi mới đến gần chân núi dưới ngôi làng nhỏ, ngay cả Moke là một hấp huyết quỷ trẻ tuổi cũng cảm nhận được mùi máu tươi mạnh mẽ khi huyết tộc tụ tập. Làng này chỉ có một cổng vào, Moke đưa tộc huy của Vi An cho đại thúc độc nhãn giữ cổng nhìn, đại thúc vẫn nửa tin nửa ngờ hoài nghi người đến này có đúng là đã giựt tiền cướp sắc mưu tài sát hại tính mệnh Lý Vi An hay không.

“Tôi tới báo bình an, mấy ngày nữa tiểu thư Vi An sẽ tự mình quay về.” Tuy rằng Moke rất 囧, nhưng ghi nhớ căn dặn của Mộ nên cũng không tính dây dưa nhiều.

“Chờ một chút, cậu thuộc tộc nào?” Đại thúc liếc mắt nhìn hắn.

Moke vội vàng lấy nhẫn ra cho đại thúc nhìn, nghĩ đến Nosferatu cùng Tremere cũng không có thâm cừu đại hận gì, đại thúc xem qua liền thả hắn đi.

Trên đường trở về Moke thuận tay chụp lại cặn kẽ mấy tấm hình chỗ này gửi cho Mộ, Mộ chuyển lại cho Bách Lý Sương, Bách Lý Sương suy tư một hồi, nói:

“Trên bản đồ không thể tìm thấy khối địa phương này, bây giờ tôi nghĩ chắc chắn là họ có gì đó mờ ám. Tôi thật hoài nghi huyết tộc hoa lệ lệ làm sao có thể nguyện ý ở một nơi thâm sơn cùng cốc thế này, không biết mỹ nữ Vi An sắm vai gì ở chỗ này, ha ha.”

“…”

Giống như là cảm giác được đầu bên kia điện thoại, hấp huyết quỷ đối với chuyện mình bị trù tính thế này tản ra oán niệm cường đại, Bách Lý Sương ho khan một tiếng, đứng đắn nói: “Tôi sẽ nhanh chóng dẫn người của mình đến gần đó, chút nữa tôi sẽ nói lại với tổng bộ. Ai, nhưng mà công tác tiên phong vẫn muốn giao cho Mộ tiên sinh thân ái!”

Mộ không để ý tới cô, nhanh chóng cúp điện thoại. Còn chưa bỏ điện thoại vào túi, nó liền rung. May mà Mộ không có thói quen để nhạc chuông, nếu không ở nơi trống không tối tăm mù mịt thế này lại có tiếng chuông lớn vang lên, quỷ cũng bị hù chết.

Mở điện thoại di động mới phát hiện có vài cuộc gọi nhỡ, Mộ cong cong khóe miệng, nhận điện thoại.

“Mộ Hi.”

“Ừ ừ, Mộ Mộ, vừa rồi có việc sao? Bận máy một lúc lâu luôn đó.”

“Ừ, nói chuyện với Bách Lý Sương.”

“Hả, sao Bách Lý cũng ở đó!” Mộ Hi kinh ngạc không thôi.

Chuyện xảy ra đột nhiên, Mộ còn chưa kịp kể lại chuyện về đoàn thợ săn, liền tiện thể giải thích, để cho Mộ Hi chuyển lại chỉ huy phía sau màn —— Jarvis.

“Xem ra chuyện lần này thật không nhỏ. Mặc kệ, Mộ Mộ, gần một tháng rồi, chừng nào thì anh trở về?”

“Nhớ anh?” Mộ nhẫn nhẫn, vẫn là không nhịn xuống được khoé miệng càng giương càng cao.

“Đúng thế, nhớ anh.” Dù sao Mộ không nhìn thấy mặt đỏ của mình, Mộ Hi trả lời không có áp lực chút nào.

“Nhanh.”

“Ừ, bây giờ cảm thấy, Mộ Mộ không có anh, tuy rằng cũng không phải là sống không nổi nhưng thật có chút không quen.” Còn có chút trứng trứng thất lạc… Mộ Tiểu Hi cậu quá thành thật rồi!

Nhưng mà lời âu yếm trực bạch thế này đối với Mộ đang xa ngàn dặm thế này là vô cùng hưởng thụ, Mộ lại an ủi vài câu, mới đành lòng cúp điện thoại.

Hiện giờ Mộ cảm thấy mình tràn đầy sức mạnh tình yêu, Tremere gì gì đó nhanh chóng chạy trốn đi, nam nhân trong nhà có người chờ ăn cơm chính là có thể mở ra plug-in [1] nghịch thiên.

[1] Nguyên văn là “ngoại quải”, hay plugin, trình cắm, hay phần bổ trợ là một bộ phần mềm hỗ trợ mà thêm những tính năng cụ thể cho một phần mềm ứng dụng lớn hơn. Ở đây hiểu là bổ trợ sức mạnh thêm cho Mộ.

Hai ngày sau, cuối tuần Mộ Hi về nhà cùng Jarvis xem vệ tinh định vị. Jarvis có để một trang bị định vị mini trên người Mộ, xem như là bảo hiểm kép. “Cho dù Mộ tiên sinh ở ngóc ngách nào trên thế giới chúng ta đều có thể biết” —— Jarvis vỗ ngực nói như thế.

Bản đồ đã được phóng đại vô số lần, mắt thường có thể thấy rõ điểm đỏ trên bản đồ chậm rãi di động. Lúc đó Mộ Hi nhìn một hồi lâu, còn cố ý vừa nhìn vừa gọi điện cho Mộ.

“Jarvis!” Đột nhiên Mộ Hi sợ hãi kêu, “Ông nói là cho dù chỗ nào cũng thấy đúng không?!”

“…” Jarvis cũng rất kinh ngạc nhưng mà vẫn duy trì trấn định như trước.

“Con mẹ nó, tự nhiên biến mất là sao!” Mộ Hi xách cổ áo Jarvis lắc hắn đến thất linh bát lạc, “Mộ Mộ làm sao vậy làm sao vậy!!!”

.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thông tri and báo trước: Tui cảm thấy ngày mai không thể nộp ra hai chương được… Cho nên ngày mai dự tính sẽ dâng lên tiểu phiên ngoại ngọt ngào tui cất lâu rồi, hơn 2000 chữ không thiếu chút nào! Ai, mắc tại #ngàn dặm cứu chồng#, tác giả thật là quá thiếu điều giáo rồi! Tới cắn tui đi~

~*~

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰