Bảng phỉ tiên sinh – Chương 3

3, Bảng phỉ tiên sinh rất thoát tuyến

Edit: Cực Phẩm

Thấy hình dạng Lâm Nhiễm đi tới cầm bít tết, quả thật một chút cảm giác bị bắt cóc cũng không có, khẩu trang đen lại nhanh chóng thay đổi sắc mặt, rất bất mãn hừ lạnh một tiếng, nói với Lâm Nhiễm: “Không được, tôi nghĩ tôi cần phải trói cậu lại.”

Lâm Nhiễm nhìn súng trong tay hắn, suy nghĩ một chút về quyền khống chết ba cây số xung quanh, bất đắc dĩ đưa tay ra nói: “Vậy thì anh trói đi, đừng chặt quá.”

“Chặt hay không là do tôi quyết định!” Khẩu trang đen rất ngạo kiều, cầm lấy dây nhựa cột chân tay Lâm Nhiễm lại, vừa trói vừa lẩm bẩm một mình: “Trong sách nói, phải để cậu sinh ra cảm giác sợ hãi, nghĩ tôi lúc nào cũng có thể lấy mạng cậu, dưới tình huống như vậy thỉnh thoảng tôi đối tốt với cậu một chút thì cậu sẽ mang ơn, tiến tới… hê hê hê hê hê.”

Lâm Nhiễm nghe vào chẳng hiểu gì, không khỏi quay đầu liếc mắt nhìn khẩu trang đen, cũng không biết tên này ý dâm cái gì, cười hê hê y như tên tâm thần, nếu như không phải hắn lớn lên rất suất thì Lâm Nhiễm thật sự muốn tặng một cước cho hắn.

“Ai? Được rồi, trước khi trói cậu cởi quần áo ra.” Khẩu trang đen tận lực khống chế biểu tình trên mặt mình, vẻ mặt chính trực nhìn Lâm Nhiễm.

“Vì sao? Bây giờ là mùa đông mà.” Lâm Nhiễm quỷ dị quan sát vẻ mặt của khẩu trang đen.

“Lắm chuyện nữa liền một súng bắn nát cậu, cởi!” Khẩu trang đen lãnh khốc nói.

“Cởi tới độ nào? Anh muốn làm gì?” Lâm Nhiễm cau mày hỏi, hắn mặc một chiếc áo khoác dày, cho nên bên trong chỉ có một áo len rất mỏng, không thể chịu lạnh được.

“Đương nhiên là cởi áo khoác.” Khẩu trang đen không nhịn được nói, đột nhiên giống như nghĩ đến cái gì không nên nghĩ, khuôn mặt đẹp trai đỏ lên, quan sát Lâm Nhiễm trên dưới một vòng, miệng muốn toét đến mang tai thế nhưng giọng nói rất lãnh khốc: “Cậu cho là tôi muốn cậu cởi cái gì? Thật là, tuổi không lớn lắm mà suy nghĩ sâu bọ như vậy!”

Chỉ là mẹ nó hỏi chút là cởi tới độ nào thôi mà! Người tự não bổ mới là đầu óc sâu bọ! Còn cái biểu tình kia và giọng nói một chút cũng không ăn nhịp! Trên mặt còn một tầng mặt nạ da người à?!

Trong lòng Lâm Nhiễm rít gào, trên mặt lại bất động thanh sắc.

Đồ cũng cởi, dây cũng trói, khẩu trang đen rất hài lòng, xách đồ ăn qua, Lâm Nhiễm vừa nhìn, thật đúng là mấy món mình muốn, mỗi món đều hai phần. Vẻ mặt khẩu trang đen vui vô cùng dùng chiếc dao duy nhất cắt bít tết thành miếng nhỏ, rắc thêm chút nước sốt tiêu đen rồi xiên lên đưa tới bên miệng Lâm Nhiễm.

“Này, tôi đối với cậu tốt không?” Khẩu trang đen thừa dịp Lâm Nhiễm đang ăn, xé bánh mì thành những miếng nhỏ vừa miệng, lại dùng dao gỡ các đốt xương cứng trong gà nướng Orleans, sau đó lấy nắp bình rượu nho, rất phí của mà rót vào ly giấy duy nhất trong đây, trông giống như một nhân thê hiền huệ!

Muốn nói tốt, vài chuyện này cũng làm tốt đấy, Lâm Nhiễm xoắn xuýt nghĩ, gật đầu nói: “Anh đối tốt với tôi.”

“Vậy cậu có sợ tôi không? Có loại cảm gác cực độ sợ hãi khi mạng nhỏ bị tôi nắm trong tay không?” Khẩu trang đen vô cùng mong đợi mà dùng đầu ngón tay giữ cằm Lâm Nhiễm, ép buộc Lâm Nhiễm đang ngậm một miệng bít tết nhìn thẳng vào mình, biểu tình trên mặt hân hoan vui sướng giống như em bé xin mẹ ăn kẹo.

Lâm Nhiễm cực kỳ cực kỳ thành khẩn chớp chớp mắt, nghiêm túc gật đầu nói: “Hiện tại tôi hết sức sợ, ngàn vạn lần đừng giết tôi.” Sau đó tâm lý của hắn chuyển động thế này: Hiện tại một chút lão tử cũng chẳng còn sợ, bởi vì lão tử biết anh là một nhị hoá.

“Vậy thì tốt.” Khẩu trang đen tuỳ tuỳ tiện tiện đưa tay sờ đầu Lâm Nhiễm, một lát sau lại giống như sờ không đủ, lại sờ thêm hai cái nữa.

Xem rốt cuộc hắn muốn làm gì là được rồi, Lâm Nhiễm nghĩ thầm.

Khi Lâm Nhiễm ăn xong đồ ăn, khẩu trang đen mới bắt đầu ăn, bít tết và canh lạnh, kem ly cũng tan, nhưng mà dường như khẩu trang đen đang say sưa trong ảo tưởng vô cùng quỷ dị nào đó, vẻ mặt khoái trá ăn, thỉnh thoảng còn cúi đầu ‘hắc hắc’ cười dâm đãng hai tiếng.

… Rốt cuộc là muốn làm gì?

Lâm Nhiễm yếu ớt nhìn trần nhà…

Lúc cơm nước xong, Lâm Nhiễm mặc áo len mỏng bị trói lại ngồi co một cục ở góc tường. Thân thể chưa trưởng thành của thiếu niên bỏ đi chiếc áo khoác dày cộm, nhìn qua vô cùng thon dài tinh tế, áo len cổ chữ V lớn, có thể tinh tường thấy được xương quai xanh hơi hiện lên màu mật vàng do được ánh mặt trời chiếu xuống, hơn nữa bởi vì rất lạnh nên khuôn mặt cóng đến trắng bệch, thoạt nhìn cả người có loại mỹ cảm ốm yếu kỳ lạ. Khẩu trang đen khinh miệt liếc mắt từ trên cao, vẻ mặt “Tôi là Liễu Hạ Huệ”, móc một cuốn sổ thật mỏng từ trong túi ra, ngồi xếp bằng ở góc tường đối diện lật xem.

Lâm Nhiễm cóng đến răng trên răng dưới va chạm vào nhau, căm tức nhìn chằm chằm khẩu trang đen, trong lòng tưởng tượng có mười triệu thất nê mã giẫm đạp lên người hắn, cảnh tượng thật hùng tráng.

Nhưng mà khẩu trang đen hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt oán giận của Lâm Nhiễm, hết sức chăm chú mà nhìn chằm chằm cuốn sổ mỏng trong tay, nhìn một chút, đột nhiên tên này dùng một tay duỗi thẳng, một tay nắm lại, sau đó hung hăng dùng tay nắm lại đập một cái trên tay duỗi thẳng, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ ngẩng đầu lên nói: “A! Thì ra là thế!”

… Hình ảnh này con mẹ nó thấy nhiều trong anime rồi, độ “sao chép” rất cao!

Lâm Nhiễm lại yếu ớt nhìn trần nhà…

Lúc này, khẩu trang đen ném cuốn sổ mỏng xuống dưới đất, sau đó nhanh chóng đi về phía Lâm Nhiễm. Lâm Nhiễm sợ hãi nhìn hắn, không biết nhị hóa này lại muốn làm ra hành động kỳ ba gì nữa, không nghĩ tới đột nhiên khẩu trang đen xoạt xoạt quỳ trước mặt Lâm Nhiễm, trên khuôn mặt đẹp trai tràn ngập vẻ mặt thống khổ oán trách.

… Lại, lại là tình huống gì nữa vậy? Lâm Nhiễm cảm thấy hít thở cực kỳ cực kỳ khó khăn.

“Thật ra, cậu không hiểu tôi.” Khẩu trang đen vô cùng xoắn xuýt nói.

“Vậy sao?” Lâm Nhiễm cười gượng, nghĩ thầm đích xác là hoàn toàn không hiểu, hoặc là nói, may mà không hiểu.

“Thật ra tôi bắt cóc cậu không phải vì tiền, cậu hiểu không?” Khẩu trang đen trầm thống nói.

“Hiểu.”

“Chỉ là tôi quá cô độc, quá tịch mịch mà thôi, muốn có người có thể bên tôi, cùng tôi trò chuyện…” Khẩu trang đen mang biểu tình bi thương giống vai nam chính trong phim truyền hình cẩu huyết nhìn Lâm Nhiễm, Lâm Nhiễm cho rằng một giây sau hắn sẽ biến thành bào hao mã! Một giây sau!

“Vì sao!!! Vì sao trên thế giới này không ai hiểu tôi cả!!! Vì sao lúc nhỏ tôi bi thảm như vậy!!! Thân là cậu chủ chẳng qua nhìn rất phong cảnh mà thôi!!! Thật ra gánh vác tiền đồ vận mạng của một gia tộc tôi yếu đuối cỡ nào!!! Cậu hiểu không!!! Bắt cóc cậu cũng vì tôi bất đắc dĩ!!! Tôi không phải là người xấu!!!”

… Thật đúng là biến con mẹ nó thân.

Lâm Nhiễm lại yếu ớt nhìn trần nhà…

“Ừ, tôi hiểu, anh là bất đắc dĩ.” Lâm Nhiễm co rút khoé miệng cùng hắn diễn.

“A, vậy thì tốt rồi.” Khẩu trang đen gật đầu, một giây sau lại khôi phục biểu tình bình tĩnh, sau đó đứng dậy phủi mông một cái phải trở về chỗ ngồi. Nhưng lúc này đột nhiên Lâm Nhiễm hắt xì mặt cái thật lớn.

Vai khẩu trang đen run lên, vô cùng vui sướng quay đầu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Lâm Nhiễm, hỏi một câu: “Cậu lạnh?”

Lâm Nhiễm dùng ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh nhìn hắn, im miệng không nói gì.

Một là căn bản vấn đề này cũng không cần con mẹ nó trả lời! Hai là bây giờ mà mở miệng nói nước mũi sẽ chảy vào miệng!

Vẻ mặt khẩu trang đen vừa bất đắc dĩ vừa cưng chìu tình ôn nhu cười cười, sau đó lấy ra khăn tay đã sớm chuẩn bị sẵn từ trong túi, đi tới rón rén lui nước mũi cho Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm yếu ớt trợn trắng mắt nhìn trần nhà…

“Vậy để tôi ôm cậu, như vậy cậu không lạnh nữa.” Lau xong nước mũi, khẩu trang đen vui sướng đưa ra kiến nghị.

“Không cần, anh trả đồ cho tôi khoác thêm là được.” Lâm Nhiễm nói.

“Không được, quần áo của cậu rất khó nhìn.” Khẩu trang đen nghiêm túc nói: “Màu kia cùng màu da cậu không hợp, không mặc được.”

Lúc này cơ bản Lâm Nhiễm đã biết mục đích của khẩu trang đen, hiện tại chỉ là hắn rất muốn hỏi một câu: Vậy xin hỏi quần lót của tôi cùng mặt tôi có hợp không?

Khẩu trang đen thấy Lâm Nhiễm không nói, liền thoải mái đi vòng qua bên người Lâm Nhiễm, đẩy hắn dịch lên phía trước một chút, sau đó ngồi vào chỗ Lâm Nhiễm, mở rộng áo khoác “gói” hai người lại cùng một chỗ, hai cái chân dài kẹp Lâm Nhiễm ở giữa, một áo khoác bọc hai người, vừa chắn gió vừa giữ ấm.

Bị một nam nhân ôm như thế, mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, không được tự nhiên chính là không được tự nhiên, vì vậy Lâm Nhiễm rất không thoải mái giãy giụa tránh ra bên ngoài.

Khẩu trang đen vươn cánh tay thon dài nhẹ nhàng kéo lại, ấn Lâm Nhiễm vào trong ngực mình, giọng nói sạch sẽ, vô cùng chính trực mà nói: “Đều là nam nhân, cậu sợ cái gì? Cảm mạo nóng sốt thì cậu mới thoải mái à?”

“Xuỳ.” Lâm Nhiễm bật cười một tiếng.

Thoạt nhìn khẩu trang đen thon gầy, nhưng khung xương không nhỏ, lại có cơ bắp, dựa vào ấm áp kiên định. Tuy rằng từ lần trước Lâm Nhiễm bị đùa giỡn ở gay bar nên đối với việc tiếp xúc thân mật với nam tính vẫn mang thái độ mâu thuẫn mạnh mẽ, chẳng qua lúc này được hắn ôm vững vàng trong ngực, chỉ cảm thấy thật thoải mái, vì vậy liền thoáng buông lỏng thân thể, vì vậy dồn trọng tâm ra sau cho khẩu trang đen gánh một phần, ngồi như thế sẽ không mệt.

“Rốt cuộc anh có mục đích gì?” Hai người trầm mặc một hồi, Lâm Nhiễm nhẹ giọng hỏi.

“Tôi nói rồi, tôi muốn trả thù cậu, dằn vặt cậu.” Khẩu trang đen chần chờ một chút, lời nói ra vẫn không được tự nhiên.

“Sau đó thì sao?” Lâm Nhiễm thở dài.

“Dựa vào cái gì tôi phải nói cho cậu biết? Ngay cả biết cậu cũng không biết tôi.” Khẩu trang đen nổi giận nói.

“Vậy thì chịu.” Ánh mắt của Lâm Nhiễm nhìn chằm chằm cuốn sổ mỏng góc tường, nghĩ thầm nhất định có thể tìm được đáp án từ nơi đó.

Khẩu trang đen một hồi, đột nhiên cúi đầu nhẹ nhàng đặt cằm trên vai Lâm Nhiễm, chóp mũi hít hít cổ Lâm Nhiễm, thử thăm dò cọ cọ.

Lâm Nhiễm không được tự nhiên né ra, trên mặt có chút hồng, tim đập có chút nhanh.

Không biết vì sao, luôn cảm thấy trên người hắn có một loại mùi vị vô cùng quen thuộc, hình như là từ cực kỳ lâu trước đây đã biết.

“Này, anh bao nhiêu tuổi?” Đột nhiên Lâm Nhiễm hỏi một câu.

“Tôi hơn cậu tám tuổi.” Khẩu trang đen buồn buồn nói.

“A.”

Hình như có một chút chút ấn tượng từ sâu trong ký ức chậm rãi ló ra.

~*~

Bào hao mã chính là Mã Cảnh Đào, hình ảnh gào thét

163016.57251617_500

~*~

Chương sau sẽ giải thích nguyên do làm sao mà bạn thụ bị bạn công bắt cóc và lịch sử đen tối đập nát hình tượng bạn công =]]