Quân gia – Chương 5

☆, Chương 5

Edit: Cực Phẩm

15

Sau khi Đường Ly bị tống về phòng giam, lại đàng hoàng đợi vài ngày, trong thời gian này Lý Hâm Ngô động một chút là đến, ra vẻ thiết diện vô tư quấy rầy hắn, Đường Ly thật sự nghĩ nếu không chạy trốn sớm, chỉ sợ tiểu cúc non của mình không giữ được nữa rồi.

Vì vậy, hôm nay khi ngục tốt đến đưa cơm tối, Đường Ly ôm bụng lăn lộn đầy đất: Vị quân gia này, ta đau bụng quá.

Ngục tốt vỗ đùi: Ai nha má ơi, cuối cùng ngươi cũng có động tĩnh rồi.

Đường Ly như lạc vào sương mù: … Ngươi nói gì?

Ngục tốt diện vô biểu tình mở cửa lao đi vào: Không có gì, để ta xem bụng ngươi một chút.

Đường Ly cắn răng giả bộ đau đến không chịu được, sau đó thừa dịp ngục tốt sát lại thì tung một quyền ra.

Ngục tốt bụm mặt nhảy nhót tưng bừng, lại xoay xoay mấy vòng tại chỗ, kêu thảm vật ngã xuống đất, chân còn giật giật vài cái: A! Đau quá! Đây là truy mệnh tiến… trong truyền thuyết… sao…

Đường Ly mục trừng khẩu ngốc, hoàn toàn bị hành động khoa trương hoa lệ của ngục tốt chấn kinh rồi.

Cũng không có tiến gì đâu! Cho dù ngươi rất ái diễn rất cuồng diễn thì cũng phải kết hợp với tình huống thực tế một chút chứ!

16

Vô luận như thế nào, cơ hội chạy trốn luôn luôn không thể bỏ qua, Đường Ly nhảy qua thân thể vẫn đang không ngừng co giật của ngục tốt, lần thứ ba theo phương hướng tự do, chạy trốn.

Lúc này hắn đã học được thông minh, chạy đến đại môn thì cơ trí ló đầu ra, nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, xác nhận Lý Hâm Ngô không tĩnh toạ ở góc chết nào, mới yên lòng mà đi ra ngoài.

Nhưng mới vừa bước được một bước, đột nhiên Lý Hâm Ngô lại từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước mặt Đường Ly, vẻ mặt “Ngươi làm sao mà ra được”: Ngươi lại chạy trốn, quả thật mục vô pháp kỷ, không hề có tâm hối cải, phải phạt nặng.

Đường Ly hữu khí vô lực: Mới vừa rồi ngươi trốn ở đâu…

Lý Hâm Ngô híp một cái mắt: Bản thống lĩnh cần trốn sao?

Đường Ly đổi giọng: Mới vừa rồi ngươi ở đâu?

Lý Hâm Ngô chỉ chỉ nóc nhà.

Đường Ly say đến tuý vũ cửu thiên: Ngươi ở trên nóc nhà làm gì?

Lý Hâm Ngô trấn định: Ngắm trăng.

Đường Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời trời u ám đen như mực một chút, khóe miệng giật một cái: Nói cứ như có trăng thật vậy…

Lý Hâm Ngô: Làm càn.

Đường Ly: Được được được, ta lại làm càn.

Lý Hâm Ngô: Bản thống lĩnh phải phạt ngươi thật nặng.

Đường Ly liếc mắt: Ngươi lại muốn thế nào?

Lý Hâm Ngô sờ sờ cằm, lạnh lùng nói: Ngươi có biết viết chữ không?

Đường Ly: Biết.

Lý Hâm Ngô: Chỗ ta có mấy thiên công văn cần sao chép, liền phạt ngươi sao công văn.

Đường Ly thở phào nhẹ nhõm, khờ dại nghĩ, sao công văn dù sao cũng không phải ý đồ xấu gì, vì thế lúc này hắn để cho Lý Hâm Ngô khiêng, ngoan ngoãn cùng hắn đi.

~

Nhật ký của quân gia:

Lúc nãy chờ thật lâu.

Để trốn hắn, còn phải dính mưa cả đêm trên nóc nhà.

Phải phạt nặng!

17

Theo Lý Hâm Ngô vào phòng ngủ của hắn, đường nhìn của Đường Ly không cẩn thận quét qua giường Lý Hâm Ngô, vừa đảo qua, Đường Ly lập tức liền phát hiện không đúng.

—— Lần trước y phục mình thay ra, cư nhiên bị Lý Hâm Ngô đặt ở bên gối đầu.

Mặt nhăn lại, hơn nữa hình như… càng ô uế.

Lý Hâm Ngô theo ánh mắt của hắn nhìn sang, mặt không thay đổi đi tới đầu giường, bỏ y phục để dưới gối đầu, lập tức điềm nhiên như không nói: Ngươi nhìn cái gì?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Ly lúc đỏ lúc trắng: Ngươi… ngươi để y phục ta dưới gối đầu làm gì vậy? Phía trên dính gì vậy?

Lý Hâm Ngô trầm mặc một lát, cưỡng ép đổi chủ đề: Ngươi phải sao thật tốt công văn, không sao tốt ta phạt nặng hơn.

Đường Ly vừa xấu hổ vừa tức giận: Ngươi vừa dơ vừa hạ lưu, ta không giúp ngươi sao.

Lý Hâm Ngô nhẹ nhàng ‘A’ một tiếng, biểu tình có chút bị thương.

Lòng Đường Ly mềm xuống, nhìn bộ dáng này của hắn, cảm thấy mình vừa nói hình như có chút quá phận, giọng nói liền mềm lại: Ngươi trả lại y phục cho ta, ta không cùng ngươi so đo nữa.

Ánh mắt Lý Hâm Ngô lóe lên: Thật ra đây không tính là dơ.

Đường Ly: Hả?

Lý Hâm Ngô vò đã mẻ lại cho sứt luôn, dán sát kìm chặt cổ tay Đường Ly: Còn có cái dơ hơn, ngươi muốn biết chút không?

Đường Ly: Không muốn!

Lý Hâm Ngô: Chậm rồi.

Vì vậy sau nửa canh giờ, Đường Ly mặt đỏ tía tai ngồi ở trước án giúp Lý Hâm Ngô sao công văn, tay run đến cơ hồ không cầm được bút.

Tay mỏi, cánh tay cũng mỏi, cũng muốn rút gân rồi.

18

Lý Hâm Ngô dùng que tăm thổi lửa lên: Tối à? Thấy rõ chưa?

Đường Ly đỏ mặt: Ta không muốn nói chuyện với ngươi, ta muốn đi rửa tay.

Lý Hâm Ngô lựa chọn không nhìn: Đói không?

Đường Ly: Không đói bụng, ta muốn đi rửa tay.

Lý Hâm Ngô sát lại thêm chút nữa: Lạnh không?

Thân thể Đường Ly run lên: Không lạnh! Ta muốn đi rửa tay!

Lý Hâm Ngô ôm lấy hắn từ phía sau: Ta lạnh.

Đường Ly tan vỡ uốn tới ẹo lui trong lòng Lý Hâm Ngô: Ngươi ôm xong chưa? Buông ra!

Lý Hâm Ngô lạnh lùng: Sưởi ấm.

Giằng co một hồi, Đường Ly phát hiện, bàn về khí lực của mình là thích khách sở trường chuyên về tốc độ thân pháp kém nhiều với Lý Hâm Ngô quanh năm kỵ mã sử thương, vì vậy buộc lòng phải biệt khuất thỏa hiệp, ở trong lòng Lý Hâm Ngô run rẩy sao công văn, thỉnh thoảng Lý Hâm Ngô còn lấy tay chạm chạm cánh tay Đường Ly, Đường Ly bị đụng một cái liền viết sai chữ.

Lý Hâm Ngô dùng mặt cọ cọ cổ của Đường Ly: Trên công văn không được có chữ sai, xé đi.

Đường Ly đành phải cắn răng nghiến lợi sao lại.

Nhưng mà trong lòng đã trói gô Lý Hâm Ngô lại ném đến biển làm mồi cho cá tám trăm lần.

Đột nhiên, tay của Lý Hâm Ngô, từ thắt lưng Đường Ly một đường trượt xuống, trượt đến khố bộ, sau đó nắm chặt gì đó… của Đường Ly.

Cả người Đường Ly trong nháy mắt liền bùng nổ: Ngươi làm gì vậy! Buông ra!

Lý Hâm Ngô vẫn cứ lạnh lùng: Sưởi ấm tay.

Đường Ly: …

Sưởi ấm muội ngươi! Ai sưởi ấm tay mà lại để trên gì đó của người khác sưởi ấm!

Một tay Lý Hâm Ngô ở bên ngoài cách quần nhu lộng, một tay dò vào trong y phục Đường Ly, vuốt ve eo hắn cùng điểm nhỏ nhắn hơi nhô ra trên ngực, trầm giọng nói: Đây cũng là sưởi ấm tay.

Đường Ly chưa từng cùng người thân cận như vậy, Lý Hâm Ngô sờ mấy cái liền khiến toàn thân hắn run rẩy, hô hấp lộn xộn, bút đã thấm no mực vẽ loạn vài đường trên giấy.

Lý Hâm Ngô mỉm cười: Cho ngươi cơ hội cuối cùng, sao không tốt nữa, hai mươi đại bản.

Đường Ly thở hổn hển, khó chịu vặn vẹo: Ngươi, ngươi cẩu quan này!

Lý Hâm Ngô khẽ ‘Ừ’ một tiếng, cắn lỗ tai Đường Ly kêu: Uông.

Đường Ly bị nhiệt khí bên tai cùng thanh âm từ tính của Lý Hâm Ngô cho một kích, lập tức liền tước vũ khí đầu hàng, bút lông ở trên công văn vẽ một đường mực thật dài.

Lý Hâm Ngô không chút lưu tình: Hai mươi đại bản.

Đường Ly kéo quần, dưới thân một mảng ẩm ướt dính dáp, vô cùng khó chịu: Đều như thế rồi, ngươi còn khi dễ ta…

Lý Hâm Ngô nín cười, ba ba đánh hai cái trên mông Đường Ly: Đây là hai đại bản.

Vì vậy, Đường Ly đã bị Lý Hâm Ngô vươn tay đánh hai mươi đại bản, mông đau, ngực tức, vô cùng thương cảm.

Đánh xong, Lý Hâm Ngô lại lấy ra một kiện y vật (quần áo và đồ dùng hàng ngày): Quần dơ, thay đi.

Đường Ly thay xong y phục sau tấm bình phong, mất hết can đảm ném quần dơ lên đầu gối của Lý Hâm Ngô: Cẩu quan, cầm vứt đi.

Lý Hâm Ngô chính nhân quân tử: Nhìn ngươi ngày thường sạch sạch sẽ sẽ, làm sao mà hạ lưu như vậy?

Mắt Đường Ly rưng rưng nước, nghiến răng nghiến lợi tiếp tục sao công văn.

Lúc này Lý Hâm Ngô không quấy rầy hắn, thỉnh thoảng Đường Ly sao sai hai chữ Lý Hâm Ngô cũng không bắt hắn sao lại.

Đường Ly sao xong liền thiếp đi, Lý Hâm Ngô bế hắn đến trên giường, ôm ngủ.

~

Nhật ký của quân gia:

Ô ngao ngao ngao ngao ngao ngao ngao!

Uông uông uông!

~*~

Một câu thôi: Chương này chưa phải chương anh công vô sỉ biến thái nhất đâu…

6 thoughts on “Quân gia – Chương 5”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰