Bảng phỉ tiên sinh – Chương 2

2, Bảng phỉ tiên sinh chơi thật đấy

Edit: Cực Phẩm

Cuối cùng, sau khi Lâm Nhiễm dùng mọi cách cầu xin, khẩu trang đen rốt cuộc ngạo kiều đồng ý tạm thời nuôi hắn hai ngày để xem biểu hiện về sau.

Tạm thời cũng không lo lắng bị bán, Lâm Nhiễm lại được voi đòi tiên cầu xin: “Có thể nới lỏng dây ra một chút không? Tay chân tôi đã tê rần rồi, tiếp tục thế nữa chắc không dùng được luôn.”

Lời này là thật, xem ra ngày hôm qua lúc khẩu trang đen trói hắn nhất định là một bụng oán khí.

Khẩu trang đen nguy hiểm híp mắt lại thành hai đường, nhìn chằm chằm Lâm Nhiễm suy nghĩ một hồi, Lâm Nhiễm thở dài, nghĩ thầm phản ứng này nhất định là không thể đồng ý, nhưng không nghĩ tới cư nhiên khẩu trang đen lại cúi người cởi ra ràng buộc trên chân tay Lâm Nhiễm, bất quá họng súng vẫn hướng Lâm Nhiễm.

“Đừng vọng tưởng chạy trốn.” Lạnh lùng cảnh cáo.

“Khẳng định không chạy! Chạy là con chó!” Lâm Nhiễm nháy nháy mắt, cực kỳ cực kỳ thành khẩn giơ bá ngón tay lên thề, sau đó tâm lý của tên này chuyển động như vầy —— Ngu mới không chạy! Uông uông uông!

“Ừ.” Khẩu trang đen thoả mãn gật gật đầu, kiêu ngạo nói: “Muốn chạy cũng chạy không được, cậu đánh không lại tôi.”

Lâm Nhiễm vội vàng nịnh nịnh nọt nọt: “Đúng thế đúng thế! Anh cao lớn uy mãnh như vậy, một đầu ngón tay là có thể vật ngã tôi.”

Ánh mắt của khẩu trang đen cong cong, nhìn có chút tà ác: “Làm sao cậu biết tôi rất uy mãnh?”

… Hình dung như thế dường như có chút nghĩa khác.

Nhưng mà phải nói vóc người của khẩu trang đen tương đối tốt, cao hơn Lâm Nhiễm nửa cái đầu, hẳn là cao 183, 184, chân dài eo nhỏ mông cong ngực… ngực rộng, hơn nữa mắt rất đẹp, thâm thúy sáng ngời, lông mi rất dài. Tuy rằng không thấy rõ mặt, nhưng mà người có đôi mắt đẹp như vậy thì tổng thể nhìn cũng không tệ lắm.

Lúc nào rồi còn quan tâm tướng mạo của bảng phỉ nữa, thật đúng là não tàn. Lâm Nhiễm phục hồi tinh thần lại, trong lòng thầm mắng mình. Việc cấp bách bây giờ là tìm cách khiến cho bảng phỉ rời đi một lúc, để tạo ra cơ hội chạy trốn cho mình.

Suy nghĩ một chút, bây giờ dùng thì cũng chỉ có thể dùng chiêu giả bộ tội nghiệp thôi, vì vậy Lâm Nhiễm đáng thương hề hề sờ sờ bụng mình, nói: “Tôi đói bụng rồi.”

Bảng phỉ trầm mặc một hồi, đột nhiên đi tới vươn tay xoa xoa tóc Lâm Nhiễm, cực kỳ cực kỳ ôn nhu hỏi: “Ngoan~ Muốn ăn gì? Tôi mua cho cậu.”

… Làm, làm sao vậy? Một giây liền biến thành nương pháo, đây là xảy ra chuyện gì!?

Lâm Nhiễm nơm nớp lo sợ nghĩ, không biết tên này là tinh thần phân liệt hay là đa nhân cách nữa. Nhưng mà để thực hiện đại kế chạy trốn, hắn vẫn rất kiên quyết cố ý làm khó dễ nói: “Tôi, tôi muốn ăn cơm tây bít tết đẳng cấp hoàng gia, thêm một ly rượu nho Chardonnay, sau đó thêm một phần súp bí đỏ cùng bánh mì bò nướng bơ tỏi, rồi thêm cánh gà nướng Orleans, sau khi ăn xong thêm một phần kem ly của Ý.”

Khẩu trang đen híp mắt nhìn Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm vô hạn đau thương mà thở dài: “Tôi biết chắc chắn anh sẽ không đi mua cho tôi, thật ra nơi rừng núi hoang vắng này tôi không biết đường, cho dù là chạy cũng không biết chạy đường nào. Nhưng mà anh còn không tin tôi thì coi như xong, tuỳ tiện vặt rễ cây cọng cỏ nấu cho tôi ăn cũng được…”

“Ai nói tôi không đi mua?” Khẩu trang đen dùng ngón trỏ sờ sờ chóp mũi Lâm Nhiễm, giọng nói cưng chiều.

Lâm Nhiễm sợ run cả người, nhất thời cảm thấy ác hàn tập thân.

Tên này chính xác là đa nhân cách.

“Thật sự không được chạy nha.” Khẩu trang đen ngạo kiều véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Nhiễm, sau đó xoay người rời đi! Xoay người rời đi!

Một phút đồng hồ sau, Lâm Nhiễm ghé vào trước cửa sổ thấy thân ảnh khẩu trang đen càng chạy càng xa càng chạy càng xa.

“Mẹ nó, hại lão tử sợ chết khiếp! Căn bản chính là cặn bã sức chiến đấu 0.5!” Lâm Nhiễm còn không thể tin được cư nhiên mình lại lấy được tự do nhanh như thế, không dám chậm trễ chạy nhanh đi.

Dường như đây là một nhà xưởng lớn nằm ở vùng ngoại thành, từ lúc bỏ đi không hề tiến hành trùng kiến, ký túc xá cho công nhân cùng ống khói đồ sộ rất hoang vu, có phòng bị dỡ đến phân nữa thì ngừng, thoạt nhìn rất vắng lạnh. Lâm Nhiễm chỉ biết được một phương thức nên chạy như điên, điện thoại của hắn cũng bị khẩu trang đen tịch thu, tốt nhất là có thể đón được xe trên đường, hoặc xin người đi đường giúp đỡ. Đúng lúc này, Lâm Nhiễm nhìn thấy phía trước cách đó không xa có hai người đang đứng, vì thế Lâm Nhiễm nước mũi nước mắt tèm nhem tiến đến, hoàn toàn không có hình tượng nắm tay một người trong đó, kích động nói: “Tiên sinh! Tôi bị người ta bắt cóc đến đây! Cho tôi mượn điện thoại báo cảnh sát được không!?

“A!” Nam nhân kia lại càng hoảng sợ, vội vàng lấy điện thoại từ trong túi ra, nhấn nhấn mấy số.

Lâm Nhiễm vươn một tay run rẩy lấy điện thoại, kết quả nam nhân kia không nói gì tóm tay Lâm Nhiễm lại, dứt khoát ngoặt ra phía sau.

“Cậu chủ! Quả nhiên tiểu tử kia chạy ra ngoài!” Nam nhân gọi điện thoại nói như vậy. “Vâng! Chúng tôi lập tức đưa hắn trở về!”

“Ai? Các người cùng một phe sao?!” Lâm Nhiễm hận không thể bạt tai mình mấy cái, thế nào mà thiếu kiên nhẫn như vật! Chạy xa chút rồi xin giúp đỡ không tốt sao!

Nhưng mà hối hận cũng vô ích, Lâm Nhiễm bị hai nam nhân đưa về nhà xưởng, vừa vào đã thấy khẩu trang đen đang ôm ngực dựa vào tường cong cong mắt nhìn mình cười.

Hai nam nhân đẩy Lâm Nhiễm lên trước, sau đó đồng loạt khom người chào khẩu trang đen, thanh âm vô cùng to: “Cậu chủ! Đã bắt về!”

“Ừ, đi đi đi, nói Tiểu Mã nhanh đem đồ tới.” Khẩu trang đen không nhịn được phất tay một cái để hai người kia đi xuống.

Lâm Nhiễm sững sờ tại chỗ, cảm thấy tế bào đang hoại tử một mảng lớn.

“Cậu chủ? Anh là cậu chủ gì…” Tuy rằng không biết lai lịch khẩu trang đen là gì, nhưng nhìn tuyệt không phải người thiếu tiền, thái độ Lâm Nhiễm mềm hoá xuống, nếu không phải đòi tiền, vậy chắc là báo thù. Mỗi ngày Lâm Nhiễm càn quấy vui đùa bên ngoài, tuy rằng chọc vào du côn loạn thất bát tao không ít, nhưng mà đều thuộc phạm vi đánh một trận là có thể giải quyết, làm lớn như này, nói không chừng là đối thủ trên thương trường của Lâm Mạc.

“Cậu nói gì?” Khẩu trang đen cố làm ra vẻ gảy lỗ tai một cái.

“Anh… anh có nhiều thủ hạ như vậy, sao không gọi ai đến trông tôi? Còn cố ý thả tôi đi…” Lâm Nhiễm nắm chặt nắm tay, có loại cảm giác bị đùa giỡn.

“Như vậy mới thú vị, cậu không cảm thấy sao?” Thanh âm của khẩu trang đen dần dần lạnh xuống, thậm chí mang theo một tia ý vị âm trầm: “Lấy đây làm trung tâm, ba cây số quanh đây đừng vọng tưởng cầu ai giúp đỡ, thủ hạ của tôi hoá trang thành các dạng người, có tài xế xe hàng, đại thúc mua thức ăn, người lang thang đi đường… Đáng tiếc cậu không đụng đến người giả cảnh sát kia, bằng không nhất định càng thú vị hơn nữa.”

“Tại sao phải làm như vậy?!” Lâm Nhiễm nghe đến không thể tin vào tai mình, này con mẹ nó đã không thể dùng ba chữ ‘ác thú vị’ để hình dung, căn bản là phát rồ!

“Chơi [1] ngươi.” Khẩu trang đen hung tợn nói.

[1] Nguyên văn là ‘ngoạn’, nhiều nghĩa như là chơi đùa, giở trò.

… Hùng hài tử quá sành chơi!!!

Quả thật Lâm Nhiễm cũng sắp khóc rồi, hiện tại hắn xác định nhất định cùng khẳng định, trước đây hắn chắc chắn đã đắc tội khẩu trang đen! Bởi vì hiện tại toàn thân khẩu trang đen đều tản ra khí tức ai oán mãnh liệt, rõ ràng là hướng về phía mình.

“Ừm, tôi có thể nhìn mặt anh không? Chắc là trước đây chúng ta có gặp qua đúng không? Tôi đắc tội anh à?” Lâm Nhiễm hít một hơi thật sâu, dự định bất kể là đắc tội thế nào, đều phải nói lời xin lỗi với khẩu trang đen, oan gia nên giải không nên kết.

“Hừ!” Khẩu trang đen vô cùng ngạo kiều mà hừ một tiếng, sau đó lấy khẩu trang xuống, căm tức nhìn chằm chằm Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm sửng sốt một chút.

Bởi vì khẩu trang đen lớn lên đích xác cực kỳ cực kỳ đẹp mắt, khác Lâm Nhiễm sạch sẽ thanh tú, hắn có thể hoàn toàn xưng là loại hình tuấn mỹ gì đó, bất kể là đồng tính hay dị tính, đều rất khó dời ánh mắt từ trên người hắn.

Khẩu trang đen thấy Lâm Nhiễm ngây ngẩn cả người, liền nhếch môi dẫn ra một nụ cười cực kỳ cực kỳ tà mị, thấp giọng hỏi: “Nghĩ ra rồi?”

… Con mẹ nó?

Trong lòng Lâm Nhiễm xoắn xuýt nửa ngày, dường như tên này hận mình đến mức răng cũng ngứa, nhưng vấn đề là mình không có một chút ấn tượng với hắn. Đổi lại tự hỏi một chút, túc địch (kẻ địch lâu năm) mà mỗi ngày trước khi ngủ bạn nguyền rủa hắn một trăm lần cư nhiên biểu thị đã quên bạn… Vậy đơn giản là so với túc định đâm bạn một đao đau chết lúc xưa còn khó chịu hơn. Nhưng mà loại chuyện này bịa cũng không bịa được, Lâm Nhiễm không thể làm gì khác hơn là cắn răng thừa nhận: “Không có ấn tượng lắm.”

“Tôi biết mà!” Khẩu trang đen tức giận ném khẩu trang đen xuống đất! Vừa dùng hai chân điên cuồng đạp vừa kêu rên nói: “Tôi còn mang khẩu trang sợ cậu nhận ra! Cậu có thể nhận ra cái rắm! Ngu ngốc!”

Lâm Nhiễm nhược nhược vươn tay túm cánh tay khẩu trang đen, bởi vì đột nhiên hắn cảm thấy bộ dáng bây giờ của khẩu trang đen vô cùng đáng thương…

“Anh đừng tức giận, mặc kệ là chuyện gì, tôi xin lỗi anh, xin lỗi.”

Khẩu trang đen trừng mắt như thấy quỷ nhìn Lâm Nhiễm nghiên cứu một hồi, lại nhìn bàn tay Lâm Nhiễm đang cầm cánh tay mình, nửa ngày không nói gì.

Lâm Nhiễm để cho khẩu trang đen thấy mặt mình có chút hồng, hắn biết bình thường mình được nuông chiều nên sinh ra tính tình không tốt, lúc đó chỉ sợ cũng là vì việc lông gà vỏ tỏi gì chọc đến người ta, mà bây giờ lại đi xin lỗi đúng thật là không giống phong cách nhất quán của mình.

“… Xin lỗi hữu dụng không! Đây không phải là chuyện có thể xin lỗi là xong!” Đột nhiên khẩu trang đen gạt tay Lâm Nhiễm ra, lạnh mặt nói.

“Vậy anh muốn thế nào đây?” Lâm Nhiễm đau đầu vô cùng, xin lỗi còn không giải quyết được? Chuyện lớn gì vậy?

“Muốn tiền chuộc! Hành hạ cậu! Cho cậu sống không bằng chết! Quỳ xuống lắc đuôi xin tôi cho cậu một con đường sống!” Ánh mắt khẩu trang đen lạnh lùng như băng dạo qua người Lâm Nhiễm.

“Cậu chủ! Cơm của ngài mua xong rồi!” Một tiểu suất ca đi đến từ bên ngoài, vào cửa cúi người chào khẩu trang đen trước, sau đó nhẹ nhàng hai túi nhựa đặt xuống đất.

“Được rồi, cậu ra ngoài ra ngoài đi!” Khẩu trang đen phất tay một cái, sau đó ‘vèo’ một cái quay đầu lại, nhếch miệng cười với Lâm Nhiễm, lộ ra một loạt răng trắng sáng long lanh, ôn! nhu! nói: “Ngoan~ Tới ăn gì đi~”

… Nhân cách thay đổi không lưu lại dấu tích nào! Kẻ bắt cóc cuồng bạo sau một giây liền biến thành bà xã ôn nhu!

~*~

Từ ‘nương pháo’ mình nghĩ không cần giải thích nhỉ, nếu ai không hiểu thì nói mình sẽ giải thích ^^

One thought on “Bảng phỉ tiên sinh – Chương 2”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰