Bảng phỉ tiên sinh – Chương 1

1, Bảng phỉ tiên sinh rất phúc hắc

Edit: Cực Phẩm

Khi Lâm Nhiễm tỉnh lại, phát hiện hai tay hai chân của mình đều bị dây nhựa trói lại, trên miệng còn dán một miếng băng dính lớn.

Bốn vách tường trong căn phòng trống không, trên tường đóng đầy rêu xanh và mảng nước, lớp sơn tường đã bong tróc, vừa nhìn liền biết đây là một căn phòng lâu năm chưa sửa sang gì, chính là đã nát lắm rồi.

Nam nhân mặc một thân quần áo đen đang nhìn mình từ trên cao xuống, hé ra một cái khẩu trang màu đen vô cùng lớn, gần như đã che hết khuôn mặt hắn, chỉ lộ ra một đôi mắt. Đôi mắt cong cong, sáng sáng, giống như đang cười.

Lâm Nhiễm nhớ tới, ngày hôm qua hắn cùng mấy bạn học đến quán bar vui đùa đến thất điên bát đảo, ba giờ sáng mới bước chân ra khỏi cửa, Lâm Nhiễm say đến muốn bay lên trời, tuy rằng tay chân nhũn ra nhưng vẫn còn thanh tỉnh đôi chút, vì thế liền sừng sững đứng trong gió giơ tay vẫy vẫy đảm nhận trọng trách đón xe, đám hùng hài tử phía sau nếu không phải đang say rượu đùa giỡn thì cũng là đang nôn mửa, quần ma loạn vũ.

Xa xa, một chiếc xe taxi chạy tới, lờ mờ thấy được chỗ đằng sau xe có người ngồi, nhưng mà Lâm Nhiễm vẫn ôm một tia rằng tài xế vẫn muốn đón khách, vẫy mạnh tay hơn, dù sao giờ này đón xe cũng rất khó khăn.

Xe taxi chạy đến gần sau đó dừng lại, Lâm Nhiễm mở cửa trước tiến tới hỏi tài xế: “Có thuận đường đến Hương Châu Hoa Viên không?”

Tài xế đeo khẩu trang màu đen khá lớn, cười híp mắt nhìn Lâm Nhiễm, không lên tiếng.

Lâm Nhiễm xoắn xuýt, đang muốn lặp lại câu hỏi một lần nữa, đột nhiên sau lưng bị người dồn sức đẩy một cái, nửa người đều tiến vào chỗ ngồi kế tài xế, trong lòng Lâm Nhiễm thịch một tiếng kêu không ổn, vội vã dồn hơi cầu cứu đám người say rượu đang đùa giỡn kia: “Cứu mạng với! Bắt cóc!”

Xui xẻo là đám nhị hoá đang chơi hăng hái, Hàn Húc dẫn đầu xụ mặt “tặng” Lâm Nhiễm ngón giữa, hô lớn: “Cậu hay thật! Lại đón xe tự mình đi trước!”

… Con mẹ nó?

Bảng phỉ phía sau cũng ngây ra một lúc, lập tức càng thêm dùng sức đẩy Lâm Nhiễm vào trong xe.

“Con mẹ nó, cậu mù à! Đây là bắt cóc! Nhanh cứu tớ!” Lâm Nhiễm hét lớn.

“Tớ —— không —— mù ——! Ha ha ha!” Hàn Húc cao hứng bừng bừng hô.

Lúc này, cả người Lâm Nhiễm đã bị nhét vào ghế phụ, mông vừa mới dán lên ghế thì phía sau đưa đến một con dao hung tợn đặt trên cổ Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm cứng đờ, không dám động cũng không dám kêu.

Tên bảng phỉ đẩy hắn lên xe cũng ngồi vào, tài xế đạp chân ga, xe taxi nhanh chóng chạy đi.

“Dáng dấp cô nàng lái xe kia cũng không tệ nhể! Làm một phát đi!” Hàn Húc vừa vẫy tay vừa hét lớn.

Dưới sự nhiệt tình lôi kéo của Hàn Húc, nhóm nhị hoá sôi trào.

“Trăm năm hảo hợp!”

“Phụng tử thành hôn!”

“Không rời giường nổi!”

“Nhớ mang bao nhá!”

… Tiếng hét như thế, quanh quẩn trong trời đêm, nhưng mà rất nhanh liền không nghe thấy được.

Một đầu Lâm Nhiễm đầy mồ hôi lạnh, không chỉ có cảm giác run sợ lại còn vô cùng mất mặt, trên mặt lúc trắng lúc hồng.

Lúc này, tài xế lái xe bật cười một tiếng, thanh tuyến trầm thấp từ tính mang theo thái độ trào phúng không chút nào che giấu nói: “Bọn họ nói cậu và tiểu ca nhi lái xe đến một phát, cậu nghĩ thế nào?”

“Là tiểu nữu nhi (cô gái)! Tiểu nữu nhi!” Lâm Nhiễm cảm thấy máu nóng đang từ từ xông lên đầu, từ lần trước cùng mấy người đến gay bar góp vui bị các loại tiểu công đùa giỡn đủ loại rồi sỗ sàng các kiểu, Lâm Nhiễm liền vô cùng mẫn cảm với chuyện dính dáng đến đồng tính luyến ái, vừa nghe thấy sẽ tạc mao, vì vậy trong nháy mắt đã quên trạng thái bị kèm hai bên, thói xấu của đại thiếu gia không đổi, há miệng liền mắng: “Con mẹ nó, anh điếc đấy à?”

Tài xế trầm mặc một lát, tay cầm có chút run, sau mười giây, hắn lạnh như băng nhìn kính chiếu hậu nói: “Đánh hắn ngất xỉu đi.”

“Anh dám ——” Chữ dám còn chưa nói hết, gáy Lâm Nhiễm đã bị người hung hăng đập một cái, ngẹo đầu, ngất xỉu.

Vì vậy, bây giờ liền xuất hiện ở đây.

Nơi bị đánh lúc rạng sáng còn mơ hồ âm ỉ đau.

Lâm Nhiễm tức giận trừng mắt nhìn tài xế đeo khẩu trang đen đứng trước mặt mình.

Thoạt nhìn khẩu trang đen hoàn toàn không có ý muốn mở trói cho Lâm Nhiễm, còn vừa “Chậc chậc chậc”, vừa chậm rãi đi hai vòng quanh Lâm Nhiễm, chân còn không thành thật, đầu ngón chân đá đá trên đùi hắn, lại còn quệt quệt qua mông, giống như đang chọn gia súc. Lâm Nhiễm cực kỳ tức giận, giãy dụa thân thể tránh né chân hắn.

“Ôi, Lâm tiểu thiếu gia, ngay cả mạng nhỏ còn ở trong tay người ta mà còn bày đặt thanh cao thế à?” Khẩu trang đen âm dương quái khí nói. “Bây giờ tôi sẽ kéo băng dính trên miệng cậu ra, nếu như cậu dám gọi to hoặc nói những câu thô tục, tôi liền lấy súng bắn cậu.”

Từ trong ngực, khẩu trang đen móc ra một cây súng, dùng nòng súng vỗ vỗ trên má Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm khinh miệt hừ một tiếng, nghĩ thầm còn không phải là súng đồ chơi hù người sao, vì thế liền gật đầu.

Khẩu trang đen nhấc tay, nhanh chóng tháo miếng băng ra, trên phần da miệng của Lâm Nhiễm đau rát, như là bị người lột một lớp da, tiểu thiếu gia luôn sống an nhàn sung sướng đã bao giờ bị đối đãi vậy đâu, không chút nghĩ ngợi liền chửi ầm lên: “Tên bệnh tâm thần kéo đến ác như thế! Trong đầu anh chứa phân chó à? Cứu mạng cứu mạng cứu mạng cứu mạng ——!”

“Cậu câm miệng cho tôi!” Khẩu trang đen tức giận đến nói cũng run, giơ tay hướng trần nhà nổ súng một phát.

Sau đó thế giới liền an tĩnh.

“… Oá oá, là thật? Không phải đồ chơi à?” Lâm Nhiễm chớp chớp mắt, khó khăn nuốt nước miếng. Tuy rằng linh hồn nhỏ bé thiếu chút nữa bị doạ sợ đến mức bay đi, nhưng mà vẫn còn cái gọi là thâu nhân bất thâu trận [1]! “Còn có, tôi nói này, anh cứ thế mà nổ súng cũng được à? Dễ khiến người đến lắm đấy.”

[1] Thâu nhân bất thâu trận: đại ý là cho dù thua cũng không thua khí thế.

“Hừ? Có cần tôi bắn nát cái miệng như tép nhảy của cậu không?” Trang đen lạnh như băng hỏi, họng súng thẳng tắp chạm vào miệng Lâm Nhiễm.

“OK, tôi hiểu.” Lâm Nhiễm nghiêng mặt một góc lớn, không cho họng súng chỉ vào miệng, sau đó giả vờ buông lỏng nói: “Không phải là đòi tiền sao? Chúng ta từ từ nói.”

“A… Đây mới giống tiếng người chứ.” Khẩu trang đen cười nhạt ba tiếng, lấy điện thoại thuần thục bấm một dãy số, bên kia nhanh chóng bấm nghe, khẩu trang đen thấp giọng nói: “Ông chủ Lâm, bây giờ em trai anh đang ở trong tay tôi…”

Lâm Nhiễm hết sức phối hợp kéo cổ họng kêu: “Lão ca! Nhanh cứu em! Em trai anh đang bị tên bảng phỉ phát rồ này hết XX rồi lại OO…”

Không đợi hắn diễn xuất khuynh tình xong, khẩu trang đen đã ngắt điện thoại, cau mày trừng Lâm Nhiễm.

“Ai? Sao anh không nói chuyện tiền chuộc?” Lâm Nhiễm ngây ngốc nhìn khẩu trang đen.

“Bởi vì anh cậu nói: ‘Tiểu tử thúi kia quá đáng ghét, anh giúp tôi nuôi đi, không thích nuôi thì làm thịt cũng được’, cứ như thế.” Đôi mắt xinh đẹp của khẩu trang đen cong cong, giễu cợt nói: “Thì ra cậu là một người vạn phiền.”

“… Không phải đâu! Chắc chắn nhầm lẫn chỗ nào đó!” Lâm Nhiễm chột dạ xoay mắt, tiếng nói cũng bắt đầu hơi run.

Năm nay hắn chỉ mới mười bảy ruổi, đang học lớp hai ở trường cao trung cho quý tộc, bình thường hắn không thèm để ý đến bài vở hay bài tập gì, cả ngày cùng một đám hồ bằng cẩu hữu chơi chung, xài tiền như nước, tính tình cũng bởi vì từ nhỏ kiêu căng cho nên đến lớn hoàn toàn trở nên vô cùng tùy hứng kiêu ngạo, nhưng tất cả đều cho có gia tộc chống lưng cho, một ngày mất đi chỗ dựa vững chắc, lập tức vị tiểu thiếu gia này giống như ốc mượn vỏ ngoài cứng rắn… Không cứng nổi.

Hắn có một anh trai lớn hơn mình mười tuổi, số mệnh anh em bọn họ không tốt lắm, cha mẹ mất sớm, tuy rằng để lại tài sản khổng lồ dùng cả đời cũng không hết, nhưng bởi vì anh trai Lâm Mạc quá bận rộn với việc kinh doanh của gia tộc nên hắn áp dụng phương pháp nuôi thả với Lâm Nhiễm, bình thường cũng không trao đổi tình cảm, chỉ cần mỗi tháng nhận tiền là xong, cho nên Lâm Nhiễm không nghĩ ra được anh trai đã phiền chán mình đến độ này. Chuyện thình lình xảy ra cùng với đả kích bị bắt cóc khiến cho thiếu niên mười bảy tuổi bỗng chốc có loại cảm giác bị thế giới vứt bỏ, Lâm Nhiễm mếu mếu máo máo, cực kỳ cực kỳ muốn khóc, thế nhưng ý thức được khẩu trang đen đang nhìn mình chằm chằm, liền cắn chặt hàm răng dùng sức trừng hai mắt, không cho nước mắt rơi xuống.

Tựa hồ khẩu trang đen đối với dáng dấp lã chã chực khóc của Lâm Nhiễm hết sức hài lòng, họng súng đảo quanh khuôn mặt trắng noãn của thiếu niên vài vòng, thấy chỉ trong chốc lát, từ một bé mèo tạc mao kiêu ngạo đã biến thành bé cún so với cún còn ngoan hơn, liền âm dương quái khí thở dài nói: “Ai… Làm vụ mua bán lỗ vốn rồi.”

“Tôi… tự tôi cũng có tiền! Anh cần bao nhiêu?” Lâm Nhiễm ôm tia hy vọng cuối cùng hỏi, bởi vì hắn để ý, mặc dù đêm qua là ba người cùng gây án, nhưng bây giờ trong căn phòng cũng chỉ có một mình khẩu trang đen, nếu như chỉ mình hắn muốn tiền thì Lâm Nhiễm cũng có khả năng đưa được, bởi vì tiền sinh hoạt mỗi tháng Lâm Mạc cho hắn cũng không ít.

“Một trăm triệu [2].” Khẩu trang đen lãnh đạm nói, cái giọng nói kia cứ như đang nói: “Một trăm tệ.”

[2] Nguyên văn là 1 ức, nghĩa là bằng 100,000,000 tệ.

“… Anh cho khái niệm một ức là gì?!” Lâm Nhiễm sụp đổ, cũng không đoái hoài tới chuyện súng lục, cuồng châm chọc nói: “Anh đọc trong tiểu thuyết trên mạng đấy à!? Anh cho ai cũng là Tom Sue [3] xem tiền là rác à? Anh cho rằng một cái đèn treo trong nhà tôi liền đủ cho một nhà sống theo giai cấp trung lưu à? Anh nghĩ rằng nhà tôi là cái máy bay trực thăng làm từ vàng 24K à? Anh nghĩ rằng tôi tuỳ tiện lấy một số tiền trong tài khoản là có thể thu mua Microsoft à?”

[3] Tom Sue: giống Mary Sue, là một nhân vật trong tiểu thuyết, fanfic… ý chỉ nhân vật quá mức hoàn hảo, hoàn hảo đến không có thật. Dân mạng Trung Quốc có khi dùng Mary Sue để chỉ nữ diễn viên, còn Tom Sue chỉ nam diễn viên.

“A? Quả nhiên không trả nổi, tôi cũng biết mà.” Khẩu trang đen hài lòng gật đầu, cách khẩu trang vừa cằm vừa lầm bầm lầu bầu: “Nuôi thì phải dùng tiền, hơn nữa tính tình lại thối thế này, không bằng trực tiếp bán đi… Bán đến Châu Phi làm thợ mỏ hay khuôn vác cũng được, không thì bán đến Đông Nam Á làm nam kỹ bán mông, cậu tự chọn một đi.”

… Gì?

“Tôi… tôi? Anh nghiêm túc đấy à?” Chỉ qua mấy giây thì Lâm Nhiễm hoàn toàn trống rỗng, một lát sau mới phản ứng được, hai lựa chọn này hắn đều không muốn, hơn nữa chỉ là nghe mà thôi mà đã cảm thấy máu toàn thân rét run.

“Chậc.” Khẩu trang đen lại cầm điện thoại lên, nhanh chóng gọi một dãy số rồi nói: “Lôi Hầu à~ Tôi có mặt hàng mới này, anh cần không? Muốn làm thợ mỏ hay làm nam kỹ đều không có vấn đề, là một nhóc đáng yêu nha, véo một cái cũng véo ra nước luôn…”

“Chờ một chút! Bảng phỉ tiên sinh! Bảng phỉ đại nhân! Tôi không muốn bị bán!” Lâm Nhiễm càng nghe càng kinh hãi, vội vàng nhận sai, đôi mắt rưng rưng nước chớp chớp, nhìn chằm chằm khẩu trang đen sử dụng thế tiến công cầu xin.

“Thật con mẹ nó phiền phức, tôi bàn cũng sắp xong rồi.” Khẩu trang đen phiền não ngắt điện thoại, hưởng thụ vui sướng nhìn vẻ mặt thảm thương của Lâm Nhiễm đang nhìn mình.

Nếu như Lâm Nhiễm có đuôi thì hiện tại có thể khẳng định đuôi lắc còn mạnh hơn quạt gió.

“Cậu không cho tôi bán cậu, vậy cậu muốn tôi làm sao đây? Anh trai cậu lại không muốn đưa tiền chuộc.” Khẩu trang đen nhún vai, khoanh tay.

“Ừm, có thể hạ tiền chuộc thấp một chút nữa được không…” Lâm Nhiễm lẩm nhẩm nói. “Nhất định anh trai tôi đang nói lẫy thôi… Nhất định đó, anh chờ một chút rồi gọi lại nói thử lần nữa.”

“Lão tử mới không gọi đâu, dựa vào cái gì mà phải chịu tức giận của hắn?” Khẩu trang đen cực kỳ cực kỳ ngạo kiều xoay đầu một cái.

~*~

Thằng công nó biến thái lắm nó bựa lắm =]]