Tựu Khiếu Miêu – Phần 4 (Hoàn)

Phần 4

Edit: Cực Phẩm

20

Tuy rằng Đường Nhĩ đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn chấn kinh vô cùng, hắn như nằm mơ sờ sờ mái tóc mềm mại màu vàng: Ngươi là… Mèo yêu?

Lục Mậu nhỏ giọng nói lầm bầm, dùng sức chui đầu vào lòng Đường Nhĩ: Ngươi không nhớ ta, ngươi từng nuôi ta rồi, bởi vì ngươi ta mới tu thành yêu.

Đường Nhĩ mở to hai mắt: Ta từng nhặt một con hổ bì miêu, nhưng ta chưa đặt tên cho nó, hơn nữa ngày hôm sau nó liền chạy… Đó là ngươi?

Lục Mậu để trần thân thể chui vào chăn, ở trên người Đường Nhĩ cọ tới cọ lui giở trò: Là ta, ngươi đặt tên cho ta.

Lúc này Đường Nhĩ mới chợt phát hiện lúc này hai người đang trong trạng thái xấu hổ, cái vật kia của Lục Mậu cứng rắn phồng lên, trên người Đường Nhĩ chỉ mặc trung y, Lục Mậu loạn cọ cọ, sắc mặt ửng hồng, ngây thơ lại bao hàm □□ nhìn chăm chú vào Đường Nhĩ, uỷ khuất nói: Ngươi không nhớ, ta sinh khí rồi, ngươi phải bồi thương cho ta.

Đường Nhĩ vừa đẩy Lục Mậu ra vừa vắt hết óc nhớ lại chi tiết quá trình nhặt mèo kia.

21

Ngày đó, ban đêm có mưa dông.

Đường Nhĩ nhận một nhiệm vụ đơn lẻ, tuy rằng thành công, nhưng ngực bị lưỡi dao sắc bén của đối phương cắt qua một lỗ hổng.

Lỗ hổng không sâu, nhưng mà y phục bị mưa làm ướt nhẹp, dính vào phía trên, xót đến đau nhói.

Tiếng sấm nơi chân trời một tiếng lại một tiếng, đinh tai nhức óc, tia chớp xé rách bầu trời đen, chói sáng tầng mây hồng, làm người ta chỉ thấy kinh khủng.

Đường Nhĩ đi đi, chợt thấy cách đó không xa có một cây đại thụ bị sét đánh vào, ở trong ánh sáng đó bị quật ngã. Cùng lúc đó, một vật gì đó bị mưa thấm ướt, một con mèo nhỏ sợ đến hoang mang từ hướng đại thụ chạy đến Đường Nhĩ. Đường Nhĩ thấy nó đáng thương, liền động lòng trắc ẩn, ôm nó trước ngực, dùng y phục bao lấy.

Mèo nhỏ ướt đẫm lạnh run trong lòng Đường Nhĩ, dường như lấy lòng liếm liếm chỗ bị thương trước ngực Đường Nhĩ, cái lưỡi mềm mại ôn nhuận dán vào phía trên, lại vô cùng dễ chịu, vì vậy Đường Nhĩ liền để cho nó liếm. Lôi bạo (sấm chớp mưa bão) nơi xa hung hãn điên cuồng, Đường Nhĩ nghĩ sấm chớp như cứ sát vào tai mình kêu, ngẫm lại cái cây vừa bị bổ trúng cơ nãy, trong lòng Đường Nhĩ sợ hãi, ôm vật nhỏ bé trong lòng mình càng chặt hơn, nhanh bước, may mà cuối cùng cũng bình yên vô sợ về đến Đường môn.

Tiểu sư đệ sát vách thích mèo, thấy Đường Nhĩ lượm một con về, vừa băng bó vết thương cho Đường Nhĩ vừa hăng hái bừng bừng hỏi: Sư huynh đặt tên cho nó chưa?

Vết thương Đường Nhĩ đau đến cáu kỉnh, tức giận nói câu: Gọi là mèo (Tựu Khiếu Miêu).

Tiểu sư đệ: Gọi là mèo?

Đường Nhĩ gật đầu: Gọi là mèo.

Hổ bì miêu ngoan ngoãn kêu một tiếng, dùng tiểu nhục trảo (phần màu hồng dưới tay mèo) sờ sờ mặt Đường Nhĩ, mắt mèo xanh biếc giống như có nhân tính mà lộ vẻ vui sướng.

Đường Nhĩ vừa buồn ngủ vừa mệt, xử lý qua vết thương, đơn giản rửa một chút liền ôm hổ bì miêu ngủ.

Kết quả sáng sớm hôm sau đã không thấy tăm hơi con mèo này, lúc đó Đường Nhĩ còn khó chịu một chút, thầm nghĩ vật này thì ra chỉ mượn mình trú mưa, trú xong bỏ chạy, ngược lại cũng thật thông minh.

Sau đó, Đường Nhĩ liền đem chuyện này quên mất không còn chút nào.

22

Đường Nhĩ nhớ lại chi tiết một màn chuyện cũ, giờ mới hiểu được cái tên kỳ quặc của Lục Mậu làm sao mà có, không khỏi cười khổ một tiếng.

Lục Mậu lắp bắp hỏi: Ngươi nhớ ra?

Đường Nhĩ chỉ cảm thấy vô cùng thần kỳ: Nhớ ra rồi.

Thanh âm Lục Mậu còn mềm mại: Vậy ngươi còn cần ta không?

Da mặt trắng nõn của Đường Nhĩ hồng một mảnh, đầu tiên hỏi một câu: Ngươi nói cho ta biết trước, lúc đó vì sao ngày hôm sau ngươi liền đi?

Lục Mậu ôm thật chặt Đường Nhĩ vào lòng, cứ như sợ đánh mất, vội vàng giải thích: Đêm đó ta tu luyện đắc đạo phải độ lôi kiếp, vốn cứ nghĩ không tránh thoát, không ngờ tới sẽ gặp ngươi… Sáng hôm sau, ta hoá thành hình người, sợ doạ sợ ngươi, mà lúc đó ta cũng không biết biến trở về làm sao, không thể làm gì khác hơn là chạy đi trước.

Đường Nhĩ nhớ tới đêm đó tiếng sấm giống như đuổi theo gót chân mình, trong lòng hiểu rõ.

Trước đây hắn cũng nghe qua truyền thuyết tương tự, yêu thú tu thành hình người chính là nghịch thiên, lúc đắc đạo sẽ là lúc dẫn lôi đến người, nhưng mà lôi kiếp này nếu yêu thú có ngươi vô tội không hay biết che chở, khiến lôi bạo không tìm được sơ hở nào là tránh được một kiếp… Đường Nhĩ vẫn xem những truyền thuyết này như chuyện xưa thôi, chưa từng nghĩ tới một ngày lại phát sinh trên người mình, bỗng chốc ngây dại.

Lục Mậu hít mũi một cái: Ta vẫn len lén theo ngươi, muốn nói cho ngươi biết nhưng lại sợ doạ ngươi sợ, sau đó ngươi bị người đuổi giết, lúc ta phát hiện thì đã không kịp, ta nhặt được thi thể của ngươi ở dưới vách núi…

Đường Nhĩ như bị sét đánh: Thi thể?

Lục Mậu nháy nháy mắt: Ngươi đừng sợ, ta tu luyện thành yêu, hiện tại có chín mạng, tự ta dùng một cái, cho ngươi một cái, còn lại bảy cái đó.

Đường Nhĩ lẩm bẩm nói: Quả nhiên ngày đó ta đã chết.

Lục Mậu ‘vèo’ một cái biến ra hai cái đuôi mèo xù xù, trấn an cọ cọ mặt Đường Nhĩ: Còn lại bảy cái đều cho ngươi, ngươi tuỳ tiện chết.

Đường Nhĩ vừa bực mình vừa buồn cười kéo đuôi hắn ra: Chết cái rắm, ngươi có thể nói tiếng người được không?

Vẻ mặt Lục Mậu thành thật: Được nha, rốt cuộc ngươi có cần ta nữa không?

Thấy hắn một bộ ngây thơ thuần lương, Đường Nhĩ không còn cách nào khác, nghĩ Lục Mậu vì cứu mình bỏ đi một cái mạng, viền mắt bỗng chốc có chút cay cay, ôm đầu Lục Mậu vào ngực, ôn nhu nói: Ta cần ngươi, ta làm sao mà không cần ngươi được chứ.

Lục Mậu thở phào nhẹ nhõm, đuôi mèo lại không an phận bắt đầu cọ cọ trên người Đường Nhĩ, thân thể Đường Nhĩ bị hắn cọ đến ngứa, đỏ mặt nói: Đang ban ngày, ngươi mau mặc y phục vào đi.

Lục Mậu lắc đầu, chợt dán qua hôn lên môi Đường Nhĩ…

23

Trước khi Lục Mậu tu thành hình người thì đã có linh tính, khinh thường cùng mèo tầm thường tư hỗn, bởi vậy đây là lần đầu hai người nếm được tư vị □□, hơn nữa Lục Mậu do bị động dục ảnh hưởng, hai người “nhốn nháo” cho đến khi bầu trời tối đen, cuối cùng Lục Mậu thậm chí không nhịn được biến thành yêu thú, khiến cho Đường Nhĩ cầu xin liên tục mới bất đắc dĩ dừng tay.

Đường Nhĩ vừa được tự do liền lập tức kéo chăn che mình đứng lên, rất sợ Lục Mậu lại nhào đến nữa.

Lục Mậu liếm liếm môi, chưa “làm” đủ nhìn chằm chằm Đường Nhĩ: Thích không?

Đường Nhĩ vùi mặt vào trong chăn, chà chà nước mắt trên gò má, liếc mắt trừng Lục Mậu: Không được hoá thành yêu thú nữa.

Hình thái yêu thú của Lục Mậu lớn gấp hai lần Đường Nhĩ, dáng dấp uy phong xinh đẹp, giống con cọp hơn giống mèo, hỗn hợp với báo, trước đây Đường Nhĩ không biết, còn tưởng rằng Lục Mậu nói “Có muốn biến hình không” ý chỉ biến thành con hổ bì miêu kia, còn muốn có thể khi dễ hắn, miệng liền đáp ứng, không nghĩ tới chính mình mới là người bị khi dễ.

Lục Mậu không vui vẫy vẫy đuôi: Hình dáng yêu thú mới khiến ta thoải mái nhất.

Đường Nhĩ buộc lòng phải thoả hiệp: Một tháng biến một lần.

Lục Mậu đáng thương nhìn Đường Nhĩ, mềm nhũn kêu một tiếng.

Đường Nhĩ phiền não mà nhức đầu: Tùy ngươi tùy ngươi.

Lục Mậu mừng khấp khởi lại dán tới, hai người cảm thấy chán, Lục Mậu sờ sờ bụng Đường Nhĩ: Đói không?

Đường Nhĩ gật đầu: Ừ, lúc nãy chưa ăn, sáng mai cùng nhau ăn là được.

Con ngươi Lục Mậu đảo một vòng, xuống đất đứng trước bàn đưa lưng về phía Đường Nhĩ, không biết mân mê cái gì, chỉ chốc lát sau vẫy tay hướng Đường Nhĩ: Đến ăn.

Đường Nhĩ xoa xoa mắt nhìn, một bàn sơn trân hải vị, nhất thời sợ ngây người: Mấy món này từ ở đâu ra?

Lục Mậu gãi đầu một cái: Biến ra.

Thiếu chút nữa Đường Nhĩ thổ huyết.

Lục Mậu lén nhìn hắn: Ta còn biến ra được bạc nữa, ngươi có muốn không?

Đột nhiên Đường Nhĩ nhớ tới con cá ngoài sáy trong sống hôm đó Lục Mậu nướng, bi phẫn nói: Thế nào mà ngươi không nói sớm?

Lục Mậu chột dạ: Ta sợ hù ngươi…

Đường Nhĩ khoác y phục ngồi trước bàn ăn, Lục Mậu ân cần đứng ở một bên hầu hạ, giúp gỡ xương đầu, gỡ xương cá, múc canh.

Đường Nhĩ: Ngươi cũng ngồi xuống ăn đi.

Lục Mậu lắc đầu: Không ngồi.

Đường Nhĩ khom lưng muốn lấy chiếc ghế dưới bàn, kết quả cầm vào khoảng không, nhìn xung quanh một vòng, một chiếc ghế chẳng biết tung tích đâu nữa.

Lục Mậu không được tự nhiên vẫy vẫy đuôi: Khụ.

Đường Nhĩ xanh mặt: Bàn đồ ăn này ngươi lấy cái gì biến ra?

Lục Mậu gãi gãi mũi, nhìn trần nhà ngâm nga điệu hát dân gian, giả bộ không nghe thấy.

Đường Nhĩ nghiến răng nghiến lợi: … Lục Mậu! Ngươi ăn hết bàn này cho ta!

24

Đã nhiều ngày Đường Nhĩ luôn ngủ thẳng đến mặt trời lên cao mới dậy.

Sau khi thức dậy sẽ nhàn nhã đi vào rừng trúc uy hùng miêu (gấu trúc), hoặc sẽ xách thùng nước và khăn đi lau ky giáp thủ vệ, hoặc sẽ thoả mãn đến sân rộng bôi dược thuỷ cho ky quan tiểu trư, không giống trước đây đánh cọc gỗ đánh cả ngày đêm, không có chuyện gì liền đi xem có nhiệm vụ hay không rồi nhận, thiên ky hạp ở trong góc áo vài ngày, cũng bám bụi rồi.

Đối với việc Đường Nhĩ biến hoá đột như kỳ lai (xảy ra bất ngờ) như vậy, Lục Mậu cũng có chút lo lắng, lau thiên ky hạp đến sáng loáng rồi như hiến dâng vật quý đưa cho Đường Nhĩ xem.

Đường Nhĩ ky quan tiểu trư nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái: Làm gì vậy?

Lục Mậu lúng ta lúng túng: Sao ngươi không đánh cọc gỗ?

Vẻ mặt Đường Nhĩ không hề gì: Sau này không nhận nhiệm vụ nữa, làm một ít chuyện vặt, đánh cọc gỗ làm gì.

Lục Mậu mở to hai mắt: Vì sao?

Đường Nhĩ xoa mặt hắn: Đi làm nhiệm vụ rất nguy hiểm, ta không thể lãng phí mạng của ngươi.

Lục Mậu kích động đến nhào vào trên người Đường Nhĩ cọ qua cọ lại: Mạng của ta đều là của ngươi, thế nhưng ngươi nghĩ cho ta, ta vui lắm.

Đường Nhĩ cười cười, nói: Tuy rằng không nhận nhiệm vụ không kiếm được bạc, nhưng không phải ngươi có thể biến ra bạc sao?

Lục Mậu điên cuồng gật đầu, ngón tay khẽ đảo liền biến ra một nén bạc: Ngươi xem.

Đường Nhĩ nhận lấy, áng chừng trong tay, chợt nhớ tới lần trước ghế biến ra cơm, liền hỏi thêm: Cái này là lấy gì biến ra?

Ánh mắt Lục Mậu loé lên, hết nhìn đông tới nhìn tây: Ừm, cũng chỉ là vật nhỏ thôi.

Nhất thời Đường Nhĩ có loại dự cảm xấu: Vật gì vậy? Ngươi nói thật cho ta.

Lục Mậu cúi đầu vân vê ngón tay: Ngân tỏa đầu (giống khoá trường thọ) phía dưới gối…

Đường Nhĩ tức giận: Đó là nương cho ta! Ngươi biến về ngay!

Lục Mậu bị hắn đuổi theo đến nhảy nhót tưng bừng, vội vàng nói: Ngươi đừng cáu, ta biến về là được rồi mà!

Đường Nhĩ đuổi theo đánh hắn: Ngươi lấy bạc biến ra bạc, bản lĩnh cái rắm gì!

Lục Mậu khóc chít chít trốn: Ngươi chờ ta tu luyện mấy năm nữa nha! Meo ô —!

【 Toàn văn hoàn, meo~】

.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Còn có thể có phiên ngoại = =

W@ a dật đại ô sư (Weibo của tác giả)

~*~

Hình minh hoạ nhân thú (Lấy trên Weibo tác giả)

nhânxthú

Như mình đã nói, bộ này là đồng nhân Kiếm Tam, cụ thể là môn phái Đường Môn, ky quan tiểu trư và gấu trúc hình như là pet, mình không chơi game này nên không biết. Hình ảnh chú thích phía dưới ^^

Ky quan tiểu trư

1111200124f110e939984d2ae9

Gấu trúc 

ts01

Bonus hình nhân vật nam và ky quan tiểu trư <3

19f430c35f1d39b6a2c44ea507356b06

~*~

Hoàn thêm bộ nữa, mình tìm thì chưa thấy tác giả viết phiên ngoại nên khi nào có mình sẽ tìm và đăng ^^

Chúc mọi người Trung thu vui vẻ nha~

5 thoughts on “Tựu Khiếu Miêu – Phần 4 (Hoàn)”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰