Tựu Khiếu Miêu – Phần 1

Tựu Khiếu Miêu – Phần 1

Edit: Cực Phẩm

01

Đường Nhĩ thất thủ, bị mục tiêu nhiệm vụ dẫn theo một đám thủ hạ truy sát đến vách núi, mình đầy thương tích.

Người nọ vô cùng đắc ý, thấy bình thường Đường Nhĩ đều là một bộ dáng hời hợt, liền muốn đũa giỡn con mồi hữu vu tuyệt cảnh [1] một chút, ô ngôn uế ngữ trêu đùa Đường Nhĩ, đám hán tử ngũ đại tam thô dưới tay hắn đều phát ra tiếng cười chói tai.

[1] Hữu vu tuyệt cảnh: chỉ người nào đó bị giam ở nơi đường cùng.

Đường Nhĩ không nói lời nào, từ trên vách đá quay đầu nhảy xuống.

02

Khi Đường Nhĩ tỉnh lại, phát hiện mình nằm trên một giường nhỏ, bên người là một nam nhân đang ngủ.

Giường nhỏ, Đường Nhĩ nằm bên trong, thân hình nam nhân kia cao lớn, lại chỉ tiểu tâm dực dực nằm vắt vẻo một bên giường, tuy rằng hai mắt nhắm lại, nhưng vẫn nhận ra được là một nam tử vô cùng anh tuấn, lông mi rậm thanh tú, hai môi xinh đẹp như hai cánh hoa hở ra một khe nhỏ, lộ vẻ ngủ rất say.

Đường Nhĩ thử hoạt động giật giật thân thể, muốn nhìn một chút bản thân mình còn nguyên vẹn hay không, trước khi hắn từ trên vách đá nhảy xuống có liếc mắt nhìn qua, vách núi đá dựng đứng, không hề có tảng đá hay cành cây nào, phía dưới cũng không có sông, lúc đó Đường Nhĩ một lòng muốn chết, trăm triệu lần không nghĩ tới cư nhiên có thể nhặt lại cái mạng. Động một chút, nam tử bên người Đường Nhĩ lập tức cảnh giác mở mắt, lại lập tức xoay người, ‘rầm’ một tiếng ngã trên mặt đất.

Đường Nhĩ: “…”

Nam tử xoa xoa đầu ngồi dậy, mềm mại hướng về phía Đường Nhĩ kêu một tiếng: Meo meo.

Đường Nhĩ mục trừng khẩu ngốc.

Nam tử nháy nháy mắt, lập tức vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, dường như mới nhớ tới cách nói tiếng người, ngắc ngứ hỏi ba chữ: Ngươi… đau không?

Đường Nhĩ cảm nhận một chút, cảm thấy toàn thân trên dưới không có một chỗ không đau, nhưng mà mang theo một thân thương tích ngã xuống từ trên cao thế, còn sống cũng là kỳ tích rồi, vì vậy nhịn đau bình tĩnh nói: Không sao, là ngươi đã cứu ta?

Nam tử gật đầu, ngồi chồm hổm dưới đất, đem một đầu vàng rực của mình hướng tay Đường Nhĩ cọ cọ: Ta cứu.

Thần sắc Đường Nhĩ cổ quái thu tay về: Đa tạ vị hiệp sĩ này.

Nam tử nắm tay Đường Nhĩ đặt trên đầu mình, giống như làm nũng: Sờ sờ.

Đường Nhĩ không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt sờ soạng hai cái, nơi cổ họng nam tử phát ra tiếng kêu ư ư, dường như thật cao hứng, lại nghiêm túc lặp lại một lần: Ta cứu ngươi.

Đường Nhĩ gật đầu: Ngày sau Đường Nhĩ sẽ hậu tạ.

Nam tử hưng phấn hướng người Đường Nhĩ cọ cọ, vừa cọ vừa bắt đầu học mèo kêu: Meo meo meo —

Thần sắc Đường Nhĩ phức tạp quan sát nam tử một vòng.

Người Tây Vực tóc vàng mắt xanh, chỉ là y phục mặc có chút loạn thất bát tao, quần cũng mặc ngược, nút thắt y phục không buộc, đai lưng thì quấn trên cánh tay, còn động một tí là bắt chước mèo kêu…

Đường Nhĩ thở dài, lớn lên dễ nhìn như vậy, đáng tiếc là người điên…

03

Nam tử lăn qua lăn lại trên đất một lúc, sau đó ngồi dậy nhìn chằm chằm Đường Nhĩ hỏi: Đói không?

Đường Nhĩ: Có một chút.

Nam tử hưng phấn chạy ra ngoài, chỉ chốc lát xách ngược một con cá lớn chổng đuôi lên trời trở về, nghiêm túc hỏi Đường Nhĩ: Ăn không?

Thật ra Đường Nhĩ đã đói đến độ da ngực dán vào da lưng rồi, thấy có cá ăn, vẻ mặt mong đợi nói: Có.

Nam tử vui đem con cá sống vẫn còn giãy đành đạch bỏ vào trong lòng Đường Nhĩ: Ưm.

Suýt nữa Đường Nhĩ bị đuôi cá quẩy đến vỡ toang vết thương.

04

Đường Nhĩ mất hết cả buổi trưa để dạy nam tử làm sao nướng cá ăn, bước nhóm lửa nói ít nhất cũng phải một canh giờ, ngược lại không phải nam tử vô cùng ngốc, nhưng chính là quá mức sợ lửa, lửa mới vừa bén lên là hắn điên cuồng kêu meo meo nhảy lên nhảy xuống khắp chốn trong phòng, oa oản bầu bồn (nồi chén muôi chậu) cũng lăn theo.

Mãi đến khi Đường Nhĩ biểu thị mình sẽ nhanh chóng chết đói, nam tử mới miễn cưỡng khắc phục nỗi sợ lửa bén, khóc chít chít nướng xong cá.

Đường Nhĩ ăn thịt cá một bên khét một bên chưa chín, vô cùng lo lắng vấn đề thương thế của mình.

Cảm thấy nhất định sẽ bị người này hại chết…

05

Thật vất vả ăn xong này nọ, nam tử liền vui tươi hớn hở cởi giày ngồi xổm trên bàn nhìn Đường Nhĩ, thường thường liếm liếm tay mình, và chân nữa…

Hơn nữa hình như hắn đối với cái mông của mình cũng rất hứng thú, nhưng mà liếm không được.

Không khí này quá quỷ dị, Đường Nhĩ đành phải lên tiếng bắt chuyện: Ta tên Đường Nhĩ, ngươi tên gì?

Dường như nam tử thật cao hứng khi Đường Nhĩ hỏi tên của mình, cười đến lộ hai tiểu hổ nha (răng khểnh), tự hào vỗ vỗ ngực nói: Tựu Khiếu Miêu.

Đối thoại không cách nào tiến hành tiếp.

Nam tử lắc đầu, lập lại: Tựu Khiếu Miêu.

Đường Nhĩ bối rối: Như thế không phải gọi là Mèo [2] sao?

[2] Gọi là mèo: phiên âm hán việt là Thị Khiếu Miêu.

Nam tử lắc đầu: Ta là Tựu Khiếu Miêu.

Đường Nhĩ: …

Đường Nhĩ trầm mặc một lát, hỏi: Tên của ngươi, Khiếu Miêu (là mèo)?

06

Nơi này là một tiểu mao ốc (nhà tranh) sơn lâm thâm xử (nơi sâu trong rừng núi), nam tử này điên điên khùng khùng, Đường Nhĩ đoán là người nhà hắn không muốn nuôi hắn, liền đem hắn ném ở nơi này cho hắn tự sinh tự diệt, nghĩ lại cũng là một người đáng thương, dù sao cũng buồn chán, Đường Nhĩ liền kiên nhẫn dạy hắn nói.

Nam tử học được rất nhanh, nói hắn là người điên, nhưng cái gì cũng biết, cũng rất kỳ lạ, cho nên Đường Nhĩ muốn để cho hắn đi lên núi tìm chỉ huyết thảo (cây cỏ cầm máu) để đắp lên vết thương, hao hết tâm lực miêu tả một phen, nam tử lại không chịu đi.

Đường Nhĩ sốt ruột: Không có thuốc, ta sẽ chết mất.

Nam tử mở to hai mắt: Ta không để cho ngươi chết.

Đường Nhĩ thở dài: Chỉ huyết thảo không khó tìm, trên núi có rất nhiều.

Nam tử bình tĩnh: Thảo cũng vô dụng.

Đường Nhĩ không thể làm gì khác hơn nhìn hắn chằm chằm: Tuy hiệu quả trị liệu của chỉ huyết thảo không lớn, thế nhưng nơi rừng sâu núi thẳm này ta muốn kim sang dược cũng không có không phải sao?

Nam tử le lưỡi, chỉ chỉ mình: Kim sang dược.

Nhất thời Đường Nhĩ rất muốn đánh hắn.

Nam tử thấy vẻ mặt Đường Nhĩ không tin, liền nhích tới, cởi ra miếng vải buộc vết thương trên cánh tay Đường Nhĩ, lè lưỡi liếm liếm trên miệng vết thương.

Xúc cảm trơn mềm ôn nhuận, kích thích Đường Nhĩ đến run cả người.

Đường Nhĩ vội vàng rút cánh tay về, đỏ mặt nói: Ngươi, ngươi làm gì vậy?

Vẻ mặt nam tử ngây thơ như tiểu hài tử: Liếm ngươi.

Đường Nhĩ đỏ mặt ghê gớm hơn: Ngươi liếm ta làm cái gì!

Nam tử cười tủm tỉm: Trị thương, lúc ngươi ngủ, đã liếm hết toàn bộ một lần rồi

Trong đầu Đường Nhĩ ‘ông’ một tiếng, thiếu chút nữa ngất đi.

07

Tuy rằng hết thảy không tình nguyện, thế nhưng Đường Nhĩ bị thương nghiêm trọng không có đủ sức chống lại, mấy phen giãy dụa không có kết quả, bị nam tử đè lên giường kết kết thực thực [3] từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài liếm hết một lần.

[3] Kết kết thực thực: vững vàng, chắc chắn, chặt chẽ, kín đáo…

Nhắc tới cũng kỳ quái, nơi bị hắn liếm qua, lại không đau đớn như trước nữa, lúc đầu Đường Nhĩ cảm thấy vô cùng cổ quái khó chịu, sau lại bị □□ đến gợi lên □□, chỉ là da mặt hắn mỏng, mặc dù đối phương là người điên chính mình cũng không tiện biểu hiện ra, không thể làm gì khác hơn là cố kềm chế, trên mặt giăng đầy mây đỏ, kiềm chế thở hổn hển, tính tình hắn lãnh đạm, xưa nay chưa cùng ai thân cận, lần này lại bị đè xuống loại sự tình này, mặc dù biết đối phương tám phần mười không có tâm tư kia, nhưng trái tim vẫn cuồng loạn đập thình thịch.

Sau khi nam tử liếm xong vết thương, liền lấy những miếng vải sạch băng lại vết thương cho Đường Nhĩ, Đường Nhĩ nhìn những miếng vải đều là xé từ y phục xuống, không khỏi có chút yêu thương người điên này, nghĩ nếu thật dưỡng tốt thương thế liền dẫn hắn về Đường Môn, nếu dạy không được thì nuôi hắn cả đời.

Ánh mắt nam tử sáng lấp lánh nhìn Đường Nhĩ: Còn đau không?

Đường Nhĩ thành thật trả lời: Bớt nhiều rồi.

Nam tử đắc ý cười, giống y như mèo đem thân thể cuộn lại trên giường, nhẹ nhàng gối đầu lên chân Đường Nhĩ, phát ra một chuỗi tiếng ngáy thoải mái, ngủ rồi.

Đường Nhĩ bất đắc dĩ giật giật chân, phát hiện căn bản không nhúc nhích được, không thể làm gì khác hơn là dựa đầu vào giường ngủ gật.

~Hết P.1~

3 thoughts on “Tựu Khiếu Miêu – Phần 1”

  1. Độc chiêu: manh sát =)))
    Dễ thương chết người chính hiệu mèo vàng
    Chậc chậc, đại thần tưởng tượng a, một nhân miêu siêu siêu lớn, liếm qua liếm lại một anh giai Đường môn bị thương *bịt mũi ngăn máu* Quá manh *hú hét*

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰