Quán cơm nhỏ – Chương 22 [1]

Chương 22 [1]

Typer: Cực Phẩm

Lão Mã cúp điện thoại, gọi lại không ai nhấc máy. Thằng bé này, sao không nghe người ta nói hết đã tắt máy, thật chẳng lễ phép chút nào, thanh niên bây giờ… Lão Mã lắc đầu, rất bất mãn với cậu Triển Vân này. Mà thôi, đi xem tiểu sư đệ thế nào đã, giờ cũng ra được rồi đây!

Ca mổ không được thuận lợi, phương án một thất bại, nửa đường phải đổi sang phương án hai. May mà Tần Ly cứng cỏi, dù vậy vẫn chống chọi qua được.

Lão Mã cuối cùng cũng thở ra một hơi đã nghẹn bấy lâu, trái tim treo trên cổ từ sáng cũng rơi xuống ngực.

.

Trong một bệnh viện khác.

Tô Bạch đang giúp một đôi vợ chồng già trúng gió nằm bất động trên giường lau mình, vẫn chưa hết hãi hùng.

Tô Bạch liên tục gọi về nhà nhưng không ai nghe máy, cả di động của chủ quán cũng không gọi được. Định bay về nhà lại không nỡ bỏ lại cha mẹ già đã mấy phen thông tri bệnh tình nguy kịch. Cuối cùng cũng liên lạc được với Mục Triết Viễn, nhận đến một tin: chủ quán đã mang theo con bỏ trốn cùng Triển Vân, bấy giờ anh mới yên lòng. Chắc là chủ quán bị Triển Vân xúi giục đi du lịch, hồi trước hai người còn hẹn nhau tới thảo nguyên ăn thịt linh dương mà.

Gửi một đống tin nhắn đi, nhưng một mẩu hồi âm cũng không nhận được. Lúc đó đi vội quá, tuy đã nhờ anh cả nhắn lại nhưng không thấy chủ quán hồi âm, hay là giận rồi? Không đâu, chủ quán đâu phải người dễ giận lẫy như vậy! Nhưng mấy hôm nay mình cứ phấp phỏng, mí mắt nháy liên tục, chẳng lẽ có chuyện gì rồi?

Tâm trạng Tô Bạch rất bất an, hậu quả trực tiếp là một thìa canh đút vào mũi cha mình.

Ông Tô bị đổ một thìa canh vào mũi, bất hạnh hơn là con trai vẫn không phát hiện, thìa thứ hai lại đưa tới, trong cơn tức giận, cánh tay phải vẫn không nhức nhích được bỗng động đậy, sau đó một cái tát đánh bay thìa canh thứ hai rồi mới ho khan kịch liệt.

Tô Bạch buông thìa, không hề xấu hổ bấm chuông gọi y tá.

Người tới, là Tô lão đại.

“Anh, anh đến rồi à?” Tô Bạch thở ra một hơi.

“Ừ.” Tô lão đại lặng lẽ nhìn em mình, không biết nên nói gì.

“Anh, lần sau đến thì mang chủ quán đến đây nhé, em không liên lạc về nhà được.” Tô Bạch nói, cầm khăn mặt lau miệng cho cha, đột nhiên nở nụ cười, “Chủ quán nhà em rất biết chăm sóc người khác, lần trước em bị cảm, được phục vụ dễ chịu đến không muốn khỏi luôn.”

Tô lão đại nghĩ, thôi, khai hết đi vậy, muốn trách thì cứ trách anh đi.

“Lão tam, lúc chú đi, nhờ anh nhắn giùm cho cậu Trình, anh không nhắn. Anh bảo di động của chú rơi mất cũng không phải, là anh vứt.” Tô lão đại nói.

Tô Bạch ngây người, thì ra… anh cả vẫn muốn chia rẽ bọn họ sao?

“Anh đưa cho cậu ta xem ảnh chụp chú và bác sĩ Mễ hẹn ăn cơm, bảo là chú đi xem mắt.” Tô lão đại thấy em trai lộ vẻ khó chịu lắm, không nói nổi nữa, muốn vỗ vai tỏ ý xin lỗi lại bị gạt ra.

“Anh, chủ quán có chỗ nào không tốt, vì sao cứ muốn chia rẽ chúng em?” Tô Bạch tức giận, mà càng nhiều hơn là thất vọng.

“Tô Bạch, tối hôm qua Triển Vân đưa Tiểu Mãn đến nhà cũ, cậu ta nói, nói…” Tô lão đại siết chặt tay, không nói được nữa.

Tô Bạch cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thế nhưng, không ngờ tuyệt vọng còn ở phía sau.

Triển Vân nói, chiều qua cậu ta làm phẫu thuật tim, ca mổ thất bại.

Ca mổ thất bại rồi.

Ca mổ thất bại rồi.

Có nghĩa là…?

Tô Bạch an tĩnh lại, lấy áo vest treo ở cửa mặc vào, tỉ mỉ cài từng khuy, nói, “Chủ quán luôn cười em ăn mặc không có thẩm mỹ, từ đầu đến chân toàn Armani. Nhưng lần nào cũng là cậu ấy đưa quần áo của em đi giặt, em biết cậu ấy thích nhìn em mặc Âu phục.”

“Lão tam…” Tô lão đại hoang mang sợ hãi trong lòng, lão tam định làm chuyện gì ngu ngốc sao?

“Anh, đừng lo, em sẽ không luẩn quẩn trong lòng. Em còn có con nhỏ phải nuôi mà.” Tô Bạch lướt qua anh mình, đi ra cửa, “Còn nữa, anh ạ, Tiểu Mãn họ Trình, cả đời đều họ Trình.”

“Thế này, cái gì cũng không trông cậy được nữa rồi.” Ông Tô thở dài, đột nhiên ngồi dậy.

“Mặc nó đi vậy!” Bà Tô nhắm mắt lại.

.

Chủ quán, anh từng nói tôi sống là dâu nhà anh, chết là quỷ nhà anh mà. Đừng vội, tôi đến với anh đây. Gục trên tay lái, nhớ tới từng biểu cảm của chủ quán khi nói những lời này, Tô Bạch cười ra nước mắt.

Trời đã tối sầm, xe nửa đường dừng lại, Tô Bạch không còn sức để nhúc nhích nữa. Đi một lát lại dừng, quãng đường bảy giờ xe, anh dùng hết một ngày đêm để đi.

Hẳn là ở đây. Tô Bạch nhìn cửa bệnh viện, liêu xiêu bước vào. Chủ quán, tôi đến rồi.

Lúc này ca phẫu thuật của Tần Ly đã qua bốn mươi tám tiếng, được đưa từ phòng hồi sức sang phòng bệnh thường, lão Mã cũng đem Tiểu Mãn vào thăm một lần, tuy chỉ có hai phút, lại còn cách một lớp thủy tinh.

“Chuyện này, chờ anh xuất viện chúng ta từ từ nói, được không?” Tô Bạch cố gắng sắm vai vợ hiền.

“Ừ, cũng được.” Tần Ly chậm rãi ngồi dậy, vẫy tay ý bảo Tô Bạch ngồi xuống, sờ gương mặt hốc hác của anh, sau đó vén áo sờ sờ bụng, thở dài, “Đừng nói đến bụng béo, bây giờ ngay cả cơ bụng cũng teo đi rồi, thịt trên mặt cũng mất, nhưng được cái trông mắt lại to ra.”

Tô Bạch ra sức trừng cho mắt mình thành hình quả nho, nói gì thì nói, mắt to luôn luôn đẹp mà.

“Còn nữa…” Tần Ly nói tiếp.

Tô Bạch nhanh nhẹn ngồi thẳng lên lắng nghe dạy dỗ.

“Nếu có lần sau, không cần đi làm nữa, ở nhà tôi nuôi.” Tần Ly nói.

Tô Bạch nhếch miệng cười hạnh phúc. Từ khi biết Trịnh Thái đi mua đồ ăn rồi mất tích, chủ quán không bao giờ cho anh đi mua đồ ăn một mình. Lần này mình đi làm rồi mất tích, chủ quán càng sợ hơn đi!

“Được.” Tô Bạch gật đầu thật mạnh. Cho cái công ty của anh cả đi gặp quỷ đi, ai quan tâm nó là tâm huyết của hai thế hệ nhà họ Tô, tôi chỉ muốn cùng người nhà sum vầy một chỗ mà thôi!

“Ừm, cô gái kia là ai, trông rất xinh đẹp, anh còn cầm tay cô ta nữa!” Thấy Tô Bạch cười đến ngu, Tần Ly nhẹ nhàng vứt ra một câu đánh cho tên kia hiện nguyên hình.

“Là, là bác sĩ tâm lý.” Tô Bạch ủ rũ rụt cổ, do dự nói, “Tôi nghi ngờ mình có bệnh, bệnh về tinh thần ấy, ừm, có khuynh hướng bạo lực.”

Tần Ly dựng lỗ tai lên. Mấy cái lỗ tai ngoài cửa cũng dựng lên, Lão Mã và Phương Sanh tính xem có nên vọt vào tiên hạ thủ vi cường giết người diệt khẩu không.

“Mẹ tôi trước đây bị trầm cảm, đôi khi có khuynh hướng bao lực. Tôi nghĩ hình như tôi bị di truyền.” Tô Bạch nói.

“Vì sao lại phát hiện?” Tần Ly nhíu mày. Tô Bạch có khuynh hương bạo lực? Không thể nào, tên nhóc này cả ngày bị đánh không dám kháng cự, mắng không cãi lời, chịu khó như trâu bò vậy, làm sao có thể?

“Sáng hôm đó, tôi tỏ tình với anh, sau đó tôi hỏi anh có yêu tôi không, anh nói anh không biết.” Giọng Tô Bạch mang theo chút ai oán.

Tần Ly im.

“Sau đó tôi thấy mình không ổn.” Tô Bạch nói.

“Không ổn chỗ nào?” Tần Ly hỏi.

“Tôi lúc đó rất muốn cắn anh, cắn cho thật mạnh mấy cái nhưng mà tôi không nỡ.” Tô Bạch nói.

Tần Ly giật giật khóe miệng. Đến thế cơ à, nhưng lúc đó cậu ta chỉ hôn anh một cái rồi đi làm mà?

Cửa đột nhiên bật ra, ba người lăn vào, một người đứng khoanh tay đằng sau.

Mục Triết Viễn vòng qua ba tên nghe lén trên sàn, nhìn Tô Bạch bằng ánh mắt khinh bỉ vô hạn, “Nếu là Triển Vân tỏ tình với tôi rồi hỏi tôi có yêu cậu ta không, tôi dám nói không biết, cậu ta sẽ trực tiếp cho tôi nếm Mãn Thanh thập đại khổ hình.”

Triển Vân đứng dậy, nhào tới đeo lên lưng Mục Triết Viễn, gật mạnh đầu với Tô Bạch.

“Vợ, nếu vợ dám ngoại tình, anh sẽ lập tức cho vợ làm quỷ hồn nhà họ Tần luôn.” Tần Ly sờ sờ gương mặt gầy gò của Tô Bạch, cảm thán không dứt, người này cũng ngốc quá đi!

“Đây chẳng phải chuyện thường tình hay sao!” Phương Sanh liếc ông xã mình một cái.

“Đời vốn vô sự, đều do kẻ tầm thường tự nhiễu khốn mình.” Lão Mã cười nhạo. Hai cái tên trì độn này, như vậy cũng có thể thành công bên nhau, quả là tuyệt phối!

“Nhưng bác sĩ Mễ là một bác sĩ tâm lý rất có tiếng mà, phân tích cũng rất hợp lý.” Tô Bạch mờ mịt, lúc đó bác sĩ Mễ còn lôi mấy đời nhà anh ra phân tích cơ mà!

“Vợ, chúng ta đừng để ý đến thứ lang băm ấy.” Tần Ly kéo tay Tô Bạch, quyết định sau này về nhà phải chấn chỉnh lại phu cương.

“Ừ, lần đó đi ăn với tôi là cô ấy đấy. Chủ quán, không phải tôi đi xem mắt đâu, anh cả lừa anh đấy. Lúc đó tôi đi nước ngoài lại mất di động, tôi nhờ anh ấy nhắn với anh một lời mà anh ấy không nhắn, còn nữa, không phải tôi làm mất di động mà là anh ấy trộm mất.” Tô Bạch kích động, lập tức bán đứng anh mình.

Giáo sư Tần xù lông, biết ngay cái tên mắt gian mày giảo đầu trâu mặt ngựa mỏ nhọn tai vênh kia không phải tốt đẹp gì mà, quả thật, quả thật quá nham hiểm rồi!

“Đồ rùa rụt cổ vô liêm sỉ! Tốt nhất là đừng để tôi gặp được anh, nếu không tôi sẽ tiền gian hậu sát tái gian tái sát!” Giáo sư Tần lần đầu chửi tục.

Phương Sanh 囧.

Lão Mã 囧.

Mục Triết Viễn sờ sờ cằm, lời này sao nghe quen tai ghê!

Triển Vân ngửa mặt nhìn trời, không quen mà được à, học tôi đấy!

Tô Bạch kinh hãi, nhào qua ôm lấy Tần Ly, lắp bắp xin xỏ, “Chủ quán, dù sao đấy cũng là anh tôi, xin hãy nể mặt, muốn giết muốn xẻo tùy ý, còn gian thì gian tôi là được.”

Trình Tiểu Mãn vốn đang ngủ bên cạnh cha, bị đánh thức, mở mắt mông lung nhìn mọi người trong phòng, cuối cùng nhìn về phía cửa, lễ phép, “Cháu chào chú Đại Tân.”

Một loạt cằm rơi xuống đất, mọi người cứng ngắc quay cổ về phía cửa chính, thấy Tô lão đại đứng đó, sắc mặt biến hóa đặc sắc miễn bàn.

Tô Hâm không biết vì sao mình muốn qua đó. Lúc đầu cho rằng người đã chết, anh còn rất thương tâm khổ sở một phen, nhớ tới vẻ điềm đạm khi người đó đánh đàn pha trà pha cà phê, cảm thấy mình thật chẳng ra sao. Thế nhưng người nọ không chết! Thở dài một hơi, lần này anh cũng triệt để tắt hy vọng lão tam cưới vợ sinh con, điều này không quan hệ đến sự xuất hiện của Tiểu Mãn.

Lần này tới đây, lấy cớ là thăm Tiểu Mãn, kỳ thực anh muốn tìm hiểu tình hình người nọ và em mình. Nếu hai người nảy sinh hiểu lầm ngăn cách gì đó, anh không ngại làm hòa giải một phen. Vậy mà vừa tới cửa anh đã nghe được mấy câu cực kỳ kinh dị. Một tên muốn đem anh tiền gian hậu sát tái gian tái sát, một đứa bảo muốn giết muốn xẻo thì tùy. Tô lão đại nghĩ, hay là đập đầu chết ngay ở đấy cho gọn gàng nhanh nhẹn!

Tính tình Tần Ly luôn nóng nảy, trước đây chơi cùng lão Mã, nói không vừa tai là vung tay vung chân liền. Bây giờ đã khá hơn xưa, có con ngoan vợ hiền, bạn Tần nhà ta cùng biến thành người chồng, người cha hiền hòa. Song, hiện tại lại bị chọc tới.

Nhìn thấy Tô lão đại, Tần Ly định nhảy dựng lên vung nắm tay, cử động mạnh làm động kim truyền, đau nhe răng. Tô Bạch đau lòng lắm, vội đỡ người ta nằm xuống.

“Chúng ta ra ngoài tâm sự chút?” Lão Mã cũng đau lòng, bước tới trước mặt Tô lão đại, chỉ ra ngoài cửa.

Tô lão đại chưa kịp hiểu nhưng vẫn đi theo.

“Anh tôi với tôi ngang tài ngang sức.” Tô Bạch nhìn theo hai người, bỗng cảm thấy lạnh lưng.

“Lão Mã với tôi ngang tài ngang sức.” Tần Ly cũng nói.

Phương Sanh cân nhắc một chút rồi đi theo. Cô không lo lão Mã bị thiệt vì đã hiểu quá rõ anh em nhà này, xét về độ vô sỉ và mặt dày thì không hề kém cạnh ai, đối phó với những kẻ họ không vừa mắt nhất định sẽ chào hỏi tận tình nửa dưới kẻ đó. Có điều lão Mã cùng không còn trẻ, tuy người kia già hơn nhưng trúng đòn vẫn đau chứ!

Tô Bạch nháy nháy mắt, mình với chủ quán chưa từng so gang lần nào…

~~~

Tối nay post nốt chương cuối luôn~

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰