Quán cơm nhỏ – Chương 21 [3]

Chương 21 [3]

Typer: Cực Phẩm

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến lúc Tiểu Mãn nghỉ hè. Thế là đã một năm! Ngày này năm ngoái anh còn đang quần quật làm việc ở quán cơm nhỏ ấy.

Ngày hè tươi đẹp, lão Mã đưa vợ con xuất ngoại du lịch, tiện thể vòng sang đây thăm tiểu sư đệ, muốn xem một hồi kịch tình biến.

“Tiểu Ly, trong chuyện này có lẽ có gì đó hiểu lầm, chú tìm cậu ta nói chuyện rõ ràng một lần xem sao!” Lão Mã giận đến muốn cho gã họ Tô kia một trận biến dạng luôn.

“Đúng vậy, nên tìm cậu ta về xem thế nào đã.” Phương Sanh nhịn nhiều năm như vậy mới gặt hái thành quả, không muốn tiểu sư đệ vì một chốc sĩ diện ngạo mạn mà bỏ qua hạnh phúc.

“Anh chị, em không sao, đừng lo!” Tần Ly cười cười, “Hơn nữa, thân thể là vốn gốc của mọi sự. Em muốn đi tìm vợ về thì cũng phải có cái mạng mới làm được!”

“Có chuyện gì?” Lão Mã đứng phắt dậy. Ông anh này, sau ngày tận mắt nhìn tiểu sư đệ từ trần một lần thì rất những lời đề cập đến sinh mạng.

Tần Ly im lặng một lát, cuối cùng thành thật khai báo.

“Thân thể này bị bệnh tim, mấy hôm trước phát bệnh một lần, Em vừa đi kiểm tra, tình hình không khả quan lắm. Vương Thiếu Khanh đã liên hệ bệnh viện cho em, bác sĩ mổ là một vị có tiếng trong giới, bạn của cậu ta hồi học bên Mỹ.” Tần Ly nói.

Nghe xong, lão Mã và Phương Sanh mất bình tĩnh.

“Được, chúng ta đi chữa bệnh trước, đi, à, anh đi với chú. Còn cháu, cháu…” Hai tay lão Mã bắt đầu run rẩy.

“Tiểu Mãn em sẽ mang theo.” Tần Ly cắt lối, “Anh, em có thể về được hay không còn không chắc, em muốn dẫn Tiểu Mãn đi theo. Hơn nữa, cái gì nó cũng biết cả, em không giấu được nó.”

“Nó còn nhỏ như vậy…” Phương Sanh không đồng ý.

“Đừng xem thường con em.” Tần Ly nở nụ cười.

Phương Sanh không tin, quay lại hỏi Tiểu Mãn, “Cục cưng, biết ba ba muốn đi làm gì không?”

“Biết ạ.” Trình Tiểu Mãn vỗ vỗ ngực mình, “Chỗ này của ba ba bị thủng một chút, cần đi tìm người khâu lại. Ba ba nói, nếu khâu kín rồi, ba ba sẽ đưa Tiểu Mãn đi Disneyland chơi, nếu không khâu kín được sẽ để chú Đại Bạch mang Tiểu Mãn đi, ba ba ở trên trời nhìn.”

Phương Sanh và lão Mã không biết nói gì hơn. Ai lại đi dạy con trẻ như thế? Nó còn nhỏ như vậy, vẫn chưa đầy năm tuổi mà!

“Ngày kia em đi, hai người tới thăm bệnh cũng được, đi theo thì không cần.” Tần Ly nói.

“Tiểu Ly, cái tên họ Tô kia nhất định có nỗi khổ tâm khó nói, nếu bây giờ có thể tìm được hắn… không, tốt nhất đừng để chị mày tìm được hắn!” Phương Sanh nghiến răng nghiến lợi.

“Chị, ngày đó Tô Bạch đi làm đã nói với em ‘Tôi đi làm, chờ tôi về nhé’, em tin.” Tần Ly nói, “Nhưng em không tin anh trai cậu ta. Em sợ cậu ta bị lừa.”

Mục Triết Viễn và Triển Vân trèo rào lẻn vào đúng lúc nghe được câu cuối.

“Chủ quán, thủ lĩnh chúng tôi là con hồ ly âm hiểm nhất, ai mà lừa được anh ta!” Mục Triết Viễn lắc đầu, Triển Vân gật gù tán thành.

“Triết Viễn, cậu sai rồi.” Tần Ly cười cười, “Tô Bạch rất thông minh nhưng cậu ta có một nhược điểm, đó là không đề phòng người mình tin tưởng. Người ngoài không lừa được Tô Bạch, nhưng nếu là Tô Hâm, cậu biết đấy, anh em họ tình cảm rất tốt.”

Mục Triết Viễn nghẹn lời.

“Hừ, tên Tô Hâm đó, mắt gian mày giảo đầu trâu mặt ngựa mỏ nhọn tai vênh, nhìn thế nào cũng thấy nham hiểm, trông thế nào cũng không giống người tốt, nhân phẩm của anh ta mà đáng tin thì tôi vặt đầu Tô Bạch xuống làm cầu cho mấy người chơi!” Tần Ly càng nói càng kích động, sắc mặt càng lúc càng đen.

Triển Vân rụt lại trốn sau lưng Mục Triết Viễn, vỗ vỗ trấn an quả tim bé bỏng, chủ quán đáng sợ quá đi…

Mắt gian mày giảo đầu trâu mặt ngựa mỏ nhọn tai vênh…

Mục Triết Viễn nháy nháy mắt, không hổ là giáo sư văn học, xem người ta đùng thành ngữ kìa, cứ gọi là tuôn từng đống từng đống.

Mục Triết Viễn và Triển Vân ngồi chổm hổm trên sàn, bốn con mắt đảo tới đảo lui theo dõi hành động của chủ quán, đoán không ra tâm tư người kia. Tần Ly chỉ sắp xếp vài thứ cần thiết để đi xa.

Trình Tiểu Mãn cũng bám ở phía sau chạy tới chạy lui, ôm gối nhỏ nhét vào va li của cha.

“Tiểu Mãn, hai cha con định đi đâu?” Triển Vân tranh thủ lúc rảnh tới dò hỏi Tiểu Mãn.

“Ba ba muốn dẫn Tiểu Mãn bỏ trốn!” Trình Tiểu Mãn nói một câu khiến người ta lánh sợ.

Triển Vân mở to mắt. Bỏ trốn! Một từ mới hấp dẫn làm sao!

“Triển Vân, chẳng phải cậu vẫn thích cái vườn này hay sao, cho cậu mượn căn nhà này một thời gian, thoải mái hành hạ nó!” Tần Ly ném một chùm chìa khóa cho Triển Vân.

Mục Triết Viễn vạn phần sầu lo. Tô thủ lĩnh đi lạc, anh không liên hệ được. Chủ quán lại ra vẻ muốn mang con bỏ trốn, anh ngăn không được. Loạn hết cả rồi!

.

Sân bay.

Một cậu bé tầm bốn, năm tuổi đang trông hành lý, bên cạnh, hai người đàn ông đang giằng co.

“Chủ quán, mang tôi bỏ trốn với!” Triển Vân ôm chặt thắt lưng Tần Ly không chịu buông, bên chân còn có một va li to bự.

Tần Ly hết cách. Vốn định lên máy bay, ai dè Triển đại mỹ nhân ở đâu xông ra, nước mắt nước mũi tèm nhem lên án mình bội tình bạc nghĩa, khiến người xung quanh đều chủ ý đến mình.

Tên nhóc Triển Vân dạo này rảnh rỗi buồn chán quá độ, gần đây Mục Triết Viễn bộn bề công việc không có thời gian cho cậu, cậu lại bị một từ rất có tính dụ hoặc là “bỏ trốn” hấp dẫn, vậy nên bắt đầu bám Tần Ly.

“Chúng tôi đi Mỹ.” Tần Ly hít sâu. Bình tĩnh, bình tĩnh, hành hung giữa đám đông là không nên.

“Tôi có hộ chiếu.” Triển Vân chỉ chỉ hành lý.

Sau đó, đội ngũ bỏ trốn của hai cha con thêm một cái đuôi thật bự, dán nhãn “bỏ trốn theo chồng nhỏ”.

Tần Ly thích an tĩnh, đến Mỹ vẫn không muốn ra ngoài nhiều. Triển Vân hốt Tiểu Mãn đi chơi khắp noi, tối về ngủ ở biệt thự nhà họ Triển tại Mỹ, thỉnh thoảng mới đến trình diện cho thấy cả hai vẫn hoàn toàn khỏe mạnh.

Tần Ly ngoan ngoãn ở lại nhà bác sĩ William, theo lời bác sĩ là để tiện theo dõi.

William có một phần tư dòng máu người Trung Quốc nhưng vẫn là một người phương Tây, rộng rãi, nhiệt tình, tự do, thoải mái.

Tần Ly lại đọc tứ thư ngũ kinh học đàn cổ tập viết bút lông mà lớn lên, tính cách bên trong thuộc về truyền thống.

Quan sát ở cự ly gần, văn hóa Đông – Tây va chạm, lửa bắn tứ phía, rất là náo nhiệt.

Nhà William là một biệt thự ba tầng nằm trong hoa viên riêng biệt. Tần Ly ở lầu một, vợ chồng William ở lầu hai, con trai William là Jack, mười ba tuổi, chiếm cứ lầu ba.

Lầu một đầy đủ đồ dùng, đều đang được sử dụng, bao gồm cả bếp.

Tần Ly không kén ăn nhưng không thích cơm Tây lắm, trừ món gan ngỗng và ốc sên, cùng gia đình William gặm bánh mì với bò bít tết được vài ngày thì mất hết hứng ăn uống.

Chạy tới khu phố người Hoa mua một ít nguyên liệu, Tần Ly vừa lẩm bẩm so sánh giá cả với ở nhà vừa bắt tay vào xử lý. Đang nhào bột mì, bạn nhỏ Jack bỗng ló vào bếp.

Cậu bé biết chú người Hoa này là bệnh nhân của cha, có điều trông chú ấy không dễ gần lắm. Cũng giống như đa số người nước ngoài, nhắc tới cơm Trung là nghĩ ngay tới sủi cảo, vậy, chú người Hoa này đang làm sủi cảo?

“Sui cao?” Bạn nhỏ Jack cố gắng phát âm bằng tiếng Trung.

“Hử?” Tần Ly nhướng mày.

“Sui, cao?” Nhưng tiếng Trung của bạn ấy còn tệ hơn cha mình nhiều.

“À, sủi cảo.” Tần Ly nhìn nắm bột đang chuẩn bị can làm mì, liếc sang cần tây và thịt lợn bên cạnh, quyết định đổi sang làm sủi cảo.

Sủi cảo luộc xong, bạn nhỏ Jack ăn đến bội thực. Vợ chồng bác sĩ William đưa con vào bệnh viện, rất u buồn.

Sau khi xuất viện, cậu bé lập tức dính chặt lấy chú người Hoa biết làm sủi cảo này.

Nhưng ẩm thực Trung Hoa phong phú vô cùng, đâu chỉ có mỗi sủi cảo! Cậu nhóc bị đám tranh trên thực đơn trong nhà hàng hấp dẫn, quấn lấy chú người Hoa đòi làm món này món kia.

Không khó lắm, khấu linh (1) xào cay và nấm kim châm dầu mè thôi.

(1) Khấu linh là đoạn cuối trong bộ lòng của con lợn.

Nấm kim châm là rau trộn, dầu mè cũng dễ chế biến. Chỉ là lúc làm món khấu linh xào cay thì xảy ra sự cố.

Các món xào Trung Quốc đều có đặc điểm nhiều dầu lắm khói, nhất là khi đảo chảo cho bén lửa lên. Trong bếp nhà Wìlliam trang bị hệ thống báo động tiên tiến nhất, khi khói dầu bốc lên, chuông báo cháy réo vang. Lúc món khấu linh xào cay hoàn thành cũng là lúc mạch điện tự động ngắt, đội phòng cháy xông vào.

Bạn nhỏ Jack ôm hai đĩa đồ ăn sung sướng hưởng thụ. Giáo sư Tần há hốc miệng đứng bên cạnh. Vợ chồng William ký biên bản báo cháy xong, càng u buồn hơn.

.

Lão Mã và Phương Sanh tới trông người bệnh.

Tần Ly ôm hôn con trai, giao cho Triển Vân mang ra ngoài. Đến lúc này, Triển Vân mới biết nguyên nhần chủ quán “bỏ trốn”, cậu ngây người.

“Anh, chị, nếu em không qua khỏi thì giao Tiểu Mãn cho Tô Bạch giúp em nhé!” Tần Ly lấy một chiếc vòng tay từ trong túi áo, vuốt ve một lát rồi đeo vào tay Phương Sanh, “Chị, cái này cho Tiểu Mã cưới vợ.”

Vòng tay của sư mẫu, dương chi bạch ngọc, cuối cùng vẫn đeo lên tay mình, Phương Sanh khóc nức nở, thật lòng muốn cắn tiểu sư đệ vài cái. Đứa nhỏ này, sao lại nhiều nạn như vậy!

Lão Mã chỉ thiếu nước thỉnh thần bái Phật phù hộ. Lần trước tiểu sư đệ gặp chuyện không may, sư tử nhà anh đã không để anh sống yên lành, nếu lần này Tiểu Ly lại có mệnh hệ gì, anh đi theo luôn cho nhẹ nhàng.

Vườn hoa ở đối diện bệnh viện.

Triển Vân ôm Tiểu Mãn ngồi ở xích đu, nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao người kia có thể bình tĩnh như vậy, dù đang ở ranh giới sống còn.

“Ba ba đã nói sẽ đưa Tiểu Mãn đi Disneyland chơi.” Trình Tiểu Mãn ôm chặt cổ vợ cả, cọ cọ, không lên tiếng nữa.

Hoàng hôn buông xuống, di động của Triển Vân rung lên, cậu ôm chặt đứa bé đang ngủ trong lòng thêm một chút, bấm nghe.

Ngồi lặng một lát, cuối cùng thoáng nhìn về phía bệnh viện, gọi tài xế, lên xe, đi thẳng tới nhà chính Tô gia.

Hơn bảy giờ xe. Tới nhà họ Tô đã là ba giờ sáng.

Tô lão đại mặc áo ngủ ra mở cửa, thấy Triển Vân đầy mặt giận đữ đứng đó, ngẩn ra.

“Anh không cần phí tâm chia rẽ bọn họ nữa đâu. Chiều hôm qua anh ta mổ tim. Ca mổ thất bại rồi.” Triển Vân ném xấp tài liệu trên tay vào mặt Tô lão đại, quay lưng bỏ đi.

Đi ra bên ngoài, Triển Vân ngồi xổm xuống sờ sờ đầu Tiểu Mãn, “Tiểu Mãn, cưng đi theo chú hay ở đây chờ chú Đại Bạch?”

“Tiểu Mãn muốn ba ba.” Trình Tiểu Mãn ngả đầu vào cổ vợ cả, cả người đều dựa lên.

“Được, chúng ta đi tìm ba ba.” Triển Vân ôm bé Iên, đi ra xe.

Trong phòng, Tô lão dại siết chặt tờ kết quả giám định ADN, hai tay run rẩy.

Ba, mẹ, làm người xấu cực khổ lắm, vì sao lại muốn con làm loại chuyện này, rồi lão tam sẽ hận chết con thôi.

/Hết chương 21/

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰