Quán cơm nhỏ – Chương 21 [2]

Chương 21 [2]

Typer: Cực Phẩm

Ăn cơm xong, Tần Ly pha trà, vẫn là Đống Đỉnh Ô Long.

Chén trà tu bổ lại khá tốt, chỉ còn vài vệt mờ mở. Tần Ly vuốt nhẹ đường hoa văn Tô Vỏ mục dương, không nói gì. Tô Bạch tiếc nhìn sắc mặt chủ quán, yên lòng.

Thi Lang lần đầu tới đây, ánh mắt đảo qua cây đàn cổ dựng ở góc phòng, dừng lại một chút, hiểu ra, lại nhìn vẻ như cười như không của Triển Vân, cậu thở dài không nói.

Uống trà xong, ba người Triển Vân ra về, mang theo “thịt linh dương Mông cổ tươi mới”.

“Lão tam, đến phòng sách, có chuyện nói với chú.” Tô lão đại đứng dậy đi vào phòng sách, ý muốn trò chuyện lâu.

Thấy anh trai tỏ vẻ nghiêm túc, Tô Bạch vội chạy theo.

Tần Ly đưa ba nhóc về phòng ngủ trưa rồi pha cà phê mang vào phòng sách.

Tô lão đại nhìn em mình cầm tách cà phê đầy thoả mãn, lại nhìn chủ quán đang định đóng cửa đi ra, anh nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa, “Cậu Trình, cậu cũng ở lại trò chuyện một lát.”

Im lặng.

Tô lão đại đi rồi, Tô Bạch bắt đầu trầm mặc.

Buổi tối nằm trên giường, Tô Bạch ôm chủ quán cọ đến cọ đi.

“Nếu anh cả không nói, tôi cũng không nhớ được anh ấy đã ba chín, sang năm là bốn mươi rồi.” Tô Bạch lăn lộn một trận, thở dài thật mạnh, “Anh ấy đã có tóc bạc rồi.”

“Ừ, bốn mươi như trời quá ngọ.” Tần Ly gật đầu, lòng củng bất an, “Anh nghĩ sao?”

Tô Bạch im lặng một lát mới lên tiếng, “Tôi thích làm luật sư, thích lên tòa, tôi không muốn làm ông chủ, không muốn quản lý công ty.”

“Nhưng anh cả nói cũng đúng, nhà này không phải của mình anh ấy, công ty cũng không phải của mình anh ấy.” Tần Ly nói.

“Haizzz, anh nói xem, sao anh ấy già nhanh thế nhỉ, đã bốn mươi rồi.” Tô Bạch lắc đầu cảm khái, “Ông già bốn mươi, ôi chao.”

“Ông già bốn mươi” Tô Hâm đang ở lầu mười sáu hắt xì liên tục mấy cái.

.

Thứ hai.

Tỏ Bạch giữ nhà, Tần Ly đi Đông Bắc.

Chuyển hộ khẩu rất thuận lợi, cũng không chạm mặt người nhà họ Trình, Tần Ly nghĩ, đây là kết quả tốt nhất rồi! Mỗi tháng mấy ngàn đồng sinh hoạt phí, mua được an tâm, cũng mua được thanh tĩnh. Dù sao người nhà ấy không nợ Tần Ly, không nợ Tô Bạch, ngược lại hai người nợ họ một mạng. Huống hồ, nếu họ học bọn lưu manh vào thành phố ồn ào gây chuyện thì gia đình anh cũng mất sạch mặt mũi. Anh không thể mất mặt, Tô Bạch cũng không thể, nhưng họ có thể không để ý đến người ta chỉ trỏ bàn tán mà lăn ra đường.

Hành trình đi Đông Bắc mất khá nhiều thời gian, về nhà đã là cuối tuần.

“Trông vợ mệt mỏi quá, vừa đúng dịp anh có mang về mấy củ nhân sâm, tối nay hầm canh bồi bổ cho vợ.” Tần Ly trái ngó phải nhòm mặt vợ, lo lắng. Mới đi vắng vài ngày, vợ đã gầy đi nhiều quá, sắc mặt mệt mỏi, vành mắt đen thui.

Tô Bạch vẫn im lặng, chỉ có vòng tay ôm chủ quán lại siết chặt thêm.

“Tiểu Mãn đâu?” Tần Ly ngó ngược ngó xuôi tìm con.

“Vương Thiếu Khanh nghỉ phép, đưa hai đứa con ra ngoại thành chơi, Tiểu Mãn cũng đi theo.” Tô Bạch nói.

Tần Ly yên tâm. Vương Thiếu Khanh là hình mẫu người đàn ông của gia đình điển hình, ngoại trừ lúc bận việc không thể chăm sóc con, còn lại thì đảm đang tháo vát, dỗ trẻ dạy con rất thành thạo.

Canh sâm quá bổ. Bổ đến nỗi đại luật sư Tô bốc hỏa phừng phừng, trời vừa nhá nhem đã đè người ra gặm hăng hái.

Tần Ly mệt thảm, nằm trên giường mơ mơ hồ hồ, mà bạn Tô lại không chịu nằm ngoan, vừa nói chuyện vừa động tay động chân.

Mơ mơ màng màng, không biết Tô Bạch nói với mình những gì, Tần Ly chỉ thỉnh thoảng ừ hử một tiếng coi như đáp lời, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ. Tô Bạch bế người ta đi tắm rửa rồi ôm vào lòng, hồi tưởng từng chút từng chút của một năm quen biết, lòng càng lúc càng khó chịu.

Chủ quán, anh yêu tôi không?

Chủ quán, anh yêu tôi chứ?

Một lần lại một lần hỏi vấn đề này, mọi ngày chẳng nhận được câu trả lời, nay cũng chỉ được mấy tiếng ừ hử có lệ.

.

Trong bữa sáng.

“Chủ quán, tôi yêu anh.” Tô Bạch đặt quả trứng ốp hình trái tim xuống trước mặt Tần Ly, nói từng chữ rành mạch và nghiêm túc.

“Ừ, tôi biết.” Tần Ly cười, hôn vợ một cái, hạnh phúc nhìn quả trứng tình yêu. Vợ làm trứng ốp là ngon nhất.

“Chủ quán, tôi yêu anh, anh yêu tôi chứ?” Lần đầu tiên, Tô Bạch hỏi vấn đề này lúc tỉnh táo.

“Tôi đương nhiên…” Tần Ly nuốt miếng trứng, trả lời đương nhiên, nhưng nói được một nửa lại ngừng.

“Đương nhiên… sao cơ?” Tô Bạch truy hỏi.

“Tôi, tôi…” Tần Ly liếm liếm lòng đỏ trứng dính trên môi, chỉ một câu “tôi đương nhiên cũng yêu anh” vẫn mắc lại trên đầu lưỡi không thể thốt ra.

“Anh làm sao?” Tô Bạch hôn Tần Ly, ăn sạch trứng dính trên môi người kia, ánh mắt vẫn nhìn vào mắt anh chăm chú.

“Tôi không biết.” Tần Ly nhìn Tô Bạch, ánh mắt dần dần mờ mịt.

Yêu…

Yêu ư?

Không yêu ư?

Yêu… là gì?

“Tôi đi làm, chờ tôi về nhé.” Tô Bạch cười cười, hôn lên trán Tần Ly một cái, lại ôm thật chặt rồi mới thả người, đi làm.

Đặt đũa xuống, Tần Ly không còn hứng ăn uống, nghĩ nghĩ, bắt đầu quấy rầy lão Mã.

“Có chuyện nói nhanh, anh sắp có tiết, chỉ còn mười phút.” Lão Mã lớn tiếng giục.

“Anh, em hỏi anh, anh yêu chị Sanh chứ?” Tần Ly nhỏ giọng hỏi.

“Nói thừa! Con anh đã chín tuổi, chú bảo anh yêu hay không yêu!” Lào Mã cười nhạo.

“Vậy em hỏi anh, yêu một người cảm giác thế nào?” Tần Ly bắt đầu cào micro.

Những tiếng “xẹt xẹt” theo sóng vô tuyến đập vào màng tai khiến lão Mã tê cả da đầu, sau đó nhanh chóng quyết định cúp máy. Hô, xem ra tiểu sư đệ bị lưới tình vây khốn rồi! Lão Mã cười gian một tiếng, mau miệng loan tin với bà xã.

Căn cứ theo kinh nghiệm của Phương Sanh truyền cho, Tần Ly bắt đầu tỉ mỉ phân tích cảm giác của mình vớì Tộ Bạch:

1. Mỗi khi không gặp sẽ nhớ đối phương – Không đúng, bây giờ không thấy nhớ.

2. Mỗi khi gặp người đó, tim sẽ đập thình thịch – Không đập thì là người chết.

3. Mỗi khi hai người bên nhau luôn luôn nói hết chuyện này đến chuyện khác – Cũng không phải, hai chúng tôi ai làm việc người ấy.

4. Thấy người đó vui cũng vui theo, người đó buồn bản thân cũng buồn theo – Hình như là ngược lại.

5. Dù đối phương làm sai điều gì cũng bao dung tha thứ – Tôi chỉ muốn đạp bay anh ta.

6. Khi mơ thường mơ về người đó -Tôi chẳng bao giờ mơ.

7. Thấy người đó thích người khác sẽ cảm thấy đau lòng, mất mát – Vợ định ngoại tình? Gia pháp hầu hạ.

8. …

Phân tích hơn trăm điều, Tần Ly rút ra kết luận, vẫn chưa biết.

.

Ba giờ chiều, Trình Tiểu Mãn về đến nhà.

“Ba ba, con hái được thật nhiều nấm mang về này!” Trình Tiểu Mãn hí hửng khoe ra chiến lợi phẩm.

“Ừ, con ba giỏi quá!” Tần Ly ôm con hôn lấy hôn để.

Một bọc to nấm tươi do Tiểu Mãn tự tay hái ở nông trang ngoại thành, đương nhiên, do Vương Thiếu Khanh trả tiền. Vừa khéo, vợ thích ăn canh nấm với thịt, nếu biết đây là nấm do chính tay con trai cưng hái thì chắc sẽ vui lắm! Tối nay hầm canh nấm với gà non vậy.

Nhưng, Tô Bạch lại không được ăn nấm do con mình hái.

Hoàng hôn chậm rãi phủ xuống, một bàn thức ăn cũng từ từ nguội lạnh. Chờ Tiểu Mãn ăn no, đưa sang nhà Vương Thiếu Khanh, Tần Ly đi tìm người.

Di động: tắt máy.

Văn phòng: cả ngày không thấy người đến.

Tìm ba ngày, đợi ba ngày, không thấy bóng dáng.

Trong nhà mọi thứ vẫn như cũ, trên lầu mười sáu cũng vậy. Chỉ có toàn bộ giấy tờ tùy thân trong phòng sách không thấy đâu, văn phòng luật sư cũng rất nhanh đã đổi chủ.

Vì vậy, Tần Ly biết, Tô Bạch đã tự ra đi.

Nhận được điện thoại của Tô lão đại.

“Cậu Trình, chúng ta nói chuyện một lát.” Ngữ điệu Tô lão đại bình thản trước sau như một.

Tô Hâm vừa thong thả uống một hớp cà phê vừa quan sát người ngồi trước mặt, anh không nhìn ra tâm trạng người ấy lúc này.

“Có chuyện xin cứ nói, không cần lãng phí thời gian.” Tần Ly khuấy cà phê, thẳng thắn nói, anh không thích co kéo với người khác.

Tô lão đại trầm mặc thật lâu, những lời đã chuẩn bị rất kỹ nay lại không sao thốt ra khỏi miệng, cuối cùng chỉ đặt lên bàn một túi tư liệu dày, để lại một câu rồi bỏ đi.

“Nhà họ Tô chúng tôi cần một người thừa kế, phải có người lấy vợ sinh con.”

Bên trong túi là mấy tấm hình, có lẽ là chụp lén. Trong hình là Tô Bạch và một cô gái lạ.

Sờ sờ ngực, đau dữ dội. Cố nén cơn đau đang trào lên muốn vỡ ngực, Tần Ly cầm túi, đứng dậy đi đón Tiểu Mãn tan học.

~~~

Cố lên, sắp hết rồi đó. Mình sẽ cố hoàn thành thật sớm để có lẽ sẽ bắt đầu edit lại bộ Ảnh đế là tên tiểu tiện nhân~ Mong mọi người ủng hộ nha~

Có gì muốn nói không nào?