Quán cơm nhỏ – Chương 21 [1]

Chương 21

Typer: Cực Phẩm

Thi Lang, tên này nghe quen quá…

Giáo sư Tần nháy mắt mấy cái, nhớ ra rồi, là cậu nghệ sỹ dương cầm tính tình nóng nảy lại nói năng bộp chộp bị anh chơi xỏ một lần, có vẻ quan hệ của cậu ta và nhà Triển Vân không đơn giản nhỉ?

“Anh dám nghĩ lung tung tôi sẽ chặt anh ra đấy.” Triển Vân trừng mắt với Tần Ly.

Tôi đã kịp nghĩ gì đâu. Tần Ly quay đi.

“Cậu dám động vào chủ quán nhà tôi xem!” Tô Bạch không để yên, nuốt miếng thịt bò xuống, vung dao với Triển Vân.

Vợ mình thật tốt! Tần Ly hài lòng.

“Ngồi đi, đừng để ý bọn họ, một đám biến thái.” Mục Triết Viễn kéo Thi Lang ngồi xuống, hết cách với ba người kia, lại cố tình coi người ta là không khí.

Rõ ràng anh mới là tên biến thái nhất đấy! Ba người nhất tề quay sang trừng Mục Triết Viễn.

“Tiểu Vân…” Thi Lang ngồi xuống bên cạnh Triển Vân, cầm hộp quà xinh xắn trong tay, đẩy từng chút từng chút về phía cậu.

Triển Vân vờ như không thấy, dắt Tiểu Mãn đi vòng vòng.

Ánh mắt Thi Lang ảm đạm, khách sáo nói vài câu rồi đi.

Máu tọc mạch trong người bạn Tô và bạn Tần nháy mắt sôi trào. Không bình thường, rất không bình thường, lần trước người kia bị bọn họ liên thủ bắt chẹt, Triển Vân chỉ khoanh tay đứng nhìn, lần này lại tỏ thái độ như vậy…

“Triển Vân đang giận dỗi đấy mà.” Mục Triết Viễn lắc đầu bất đắc dĩ.

Triển Vân mồ côi cha từ nhỏ, do mẹ Triển một tay nuôi lớn, hai mẹ con vẫn sống dựa vào nhau hai mươi mấy năm, là hàng xóm với nhà ngoại Thi Lang. Ai biết, năm ngoái mẹ Triển và ba Thi Lang nhất kiến chung tình tái kiến ái mộ tam kiến thành thân. Triển Vân đã quen tùy hứng làm việc, ồn ào mấy lần vẫn không chống được bước chân quyết tâm làm mẹ kế cho người ta của mẹ mình. Ghen tị với kẻ chia sẻ tình mẹ cùng mình, cậu bắt đầu bới lông tìm vết bắt chẹt người bạn chơi cùng bao năm này.

Khóe miệng Tần Ly giật giật, lòng tràn đầy đồng cảm, hồi ấy chẳng phải mình cũng thấy lão Mã rất ngứa mắt đấy sao, sau lưng chơi xỏ không ít lần.

“Ra anh là trâu già gặm cỏ non?” Tẳn Ly cười khẩy. Không ngờ Triển Vân mới có hai mươi hai, tuổi trẻ thật là đẹp, có quyền sống bốc đồng.

“Chẳng phải anh cũng vậy?” Mục Triết Viễn khinh bỉ. Tôi hơn Triển Vân năm tuổi, nhưng chẳng phải họ Tần anh cũng hơn sếp Tô nhà tôi năm tuổi đấy sao?

“Trâu già, tôi.” Tần Ly chỉ mình, ngón tay run run chỉ sang Tô Bạch, “Cỏ non, anh ta…”

Mục Triết Viễn 囧. Nhìn cái mặt già nua của thủ trưởng nhà mình, ra vẻ không gánh nổi một chữ “non”…

Cỏ non Tô Bạch đại luật sư ngẩng đầu khỏi miếng thịt bò ngon lành, đá lông nheo với chủ quán nhà mình.

Mục Triết Viên nổi da gà, lanh lẹ né ra. Kinh thật, Tô thủ lĩnh trở nên trơ trẽn như vậy từ khi nào vậy?

Ăn uống no đủ, một nhà ba người muốn chào ra về.

“Mai tới nhà anh ăn cơm nhé chủ quán, tôi thấy mướp với đậu đũa nhà anh vừa lứa rồi, đúng món tôi thích nhất.” Triển Vân nhanh nhẹn xin phúc lợi trong sinh nhật.

“Được.” Tần Ly tủm tỉm, bồi thêm một câu, “Tay nghề đầu bếp nhà anh tốt lắm, gan ngỗng rất ngon, tôi có thể mang về ăn khuya không?”

Triển Vân không nói gì, thề ngày mai nhất định phải ăn bù trở lại.

Ăn chưa đủ còn muốn gói mang về! Nhìn túi gan ngỗng và thịt bò sống trên tay lão tam nhà mình, lại nhớ tới tướng ăn của hai kẻ dở hơi này, Tô lão đại bắt đầu khởi động màn mài răng lần hai. Quá mất mặt!

.

Sớm hôm sau, Tô lão đại tới nhà.

Tô Bạch mở cửa thả người vào, sau đó lại vọt vào bếp. Khóe mắt Tô lão đại giật giật, vội vàng đi theo.

Nồi cơm điện đang ninh cháo yến mạch, thơm nức mũi, nồi hấp bên cạnh bốc hơi nghi ngút, qua lớp kính có thể thấy bên trong có bánh bao, bánh bột mì cuộn và màn thầu. Lão tam đang thuần thục chiên trứng.

Lão tam nhà ta, tam thiếu gia từ nhỏ tới lớn chưa từng biết cái cửa nhà bếp mở về bên nào nay lại vào bếp, làm anh nội trợ! Tô lão đại muốn xông lên bóp chết tên mặc đồ ngủ đang dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ kia.

“Vợ, đã xong chưa, anh đói rồi.” Tần Ly quay về phía bếp hỏi một câu, đi vào toilet.

“Xong ngay đây!” Tô Bạch trả lời, đập thêm một quả trứng hai lòng đỏ. Trứng hai lòng đỏ, món cục cưng Tiểu Mãn thích nhất!

Bữa sáng lên bàn, Tần Ly và Tiểu Mãn cùng xông tới.

“Chào buổi sáng, chú Đại Tân.” Trình Tiểu Mãn luôn luôn lễ phép.

“Chào buổi sáng, Tiểu Mãn.” Tô lão đại mỉm cười. Đứa trẻ ngoan như vậy, giá mà lão tam chịu sinh một đứa!

“Anh cả đến lúc nào?” Tần Ly cũng chào. Kỳ lạ, sao không phát hiện người này vào nhà khi nào?

“Từ sớm.” Tô lão đại nửa cười nửa không, nhìn Tần Lỵ, cảm thấy gai gai với xưng hô “anh cả” này.

Xúc một quả trứng hai lòng đỏ chín bỏ vào đĩa của Tiểu Mãn, lại xúc quả trứng hai lòng chín bảy phần vào đĩa chủ quán. Tô Bạch khá hài lòng với tay nghề của mình, chủ quán và con trai cưng cũng khá hài lòng.

Nhìn hai quả còn lại trong đĩa, Tô lão đại lại tức giận. Bốn quả trứng, hai quả hai lòng đỏ, cha con người ta mỗi tên một quả, anh em bọn họ chỉ có phần nhìn người ta ăn.

“Anh, sao không ăn, trứng em ốp ngon lắm đấy.” Tô Bạch so hai quả còn lại, gắp quả trông có vẻ to hơn cho mình, còn lại phần anh cả.

Tô lão đại nghĩ đến một câu, có vợ liền quên ngay mẹ.

Tô lão đại vòng vo vài vòng trong phòng khách, không ai để ý đến anh, anh cũng không quan tâm, đi vào phòng làm việc, sau đó thấy một hàng sách buộc chỉ (1), ngây người. Nhìn em trai đang bận rộn trước máy tính, lại quay sang nhìn anh chủ quán cơm đang chỉ huy ba đứa bé làm gì đó ngoài vườn, Tô lão đại nhíu mày thật sâu.

(1) Sách buộc chỉ: kiểu đóng sách cũ của Trung Quốc, sách khâu tay, lộ đường chỉ ra ngoài gáy sách.

“Con, kiếm chỗ nào mát ngồi chơi!” Tần Ly chỉ vào Trình Tiểu Mãn.

Trình Tiểu Mãn ngoan ngoãn chui vào dưới giàn dưa chuột.

“Con, ra kia luyện chữ nửa giờ!” Tần Ly chỉ vào Trịnh Miêu Miêu.

Trịnh Miêu Miêu ngoan ngoãn ra bàn đá viết bút lông.

Thấy mặt sư phụ đen kịt như đáy nồi, Vương Sâm run run, tự giác chạy tới gốc lê đứng tấn, đầu đội một cái đĩa to.

Tần Ly hài lòng, vỗ vỗ tay gọi con trai cưng chui ra khỏi giàn dưa, đưa cho bé một cái chậu nhỏ, “Ra kia hái ít đậu đũa, trưa nay vợ cả của con tới ăn cơm.”

Trình Tiểu Mãn bưng chậu vui vẻ chạy đi hái đậu.

“Chủ quán, trưa nay ăn gì?” Tô Bạch xoa xoa vai bước lại, đồng tình nhìn Vương Sâm đứng tấn, nghĩ xem có nên đặt thêm quả trứng lên đĩa?

“Đậu đũa xào, mướp xào, rau mầm đậu Hà Lan xào, dưa chuột trộn giấm tỏi.” Tần Ly nói. Mấy món rau này đều là rau nhà trồng, không có hóa chất độc hại, rất tốt cho sức khỏe.

“Tôi muốn ăn thịt!” Tô Bạch kiến nghị.

“Triển Vân bảo cậu ta mang thịt đến, thịt linh dương Mông Cổ tươi, bắt được trên thảo nguyên đấy.” Tần Ly phe phẩy một tập hướng dẫn nấu ăn mới in ra.

Thịt linh dương hoang dại… chưa ăn lần nào… Đại luật sư Tô chảy nước miếng.

Sau đó, thấy thịt linh dương hoang dại thì, cả đám 囧.

Triển Vân đi trước, Mục Triết Viễn đằng sau, đi giữa là Thi Lang ôm một con linh dương thở hồng hộc.

“Đây là thịt linh dương Mông cổ tươi mới cậu bảo?” Tô Bạch thò tay sờ sờ con linh dương đã bị trói gô bốn vó vẫn không ngừng giãy giụa, mặt đầy kinh dị. Thịt này quá tươi rồi!

“Đúng vậy, vẫn sống, thịt ra ăn luôn mới tươi ngon chứ.” Triển Vân đắc ý. Lai lịch con linh dương này cũng không đơn giản đâu nha, đó là quà của chi nhánh bên Nội Mông biếu mẹ tôi đấy.

“Bụng tròn ghê, chắc ăn quá đà hả?” Mục Triết Viễn sờ sờ cái bụng phình của con vật.

“Ai mổ đây?” Tần Ly nhìn quanh đám người. Làm thịt linh dương ấy à, anh chịu thôi, đến gà anh còn chưa từng thịt con nào, làm cá thì còn được.

Tô lão đại nghĩ mình không thể im lặng tiếp nữa, nếu không đàn người chỉ biết ăn này sẽ gây nghiệp chướng.

“Nếu tôi không nhầm thì con linh dương này đang có mang.” Tô lão đại nhẹ nhàng vứt ra một câu, giống như một thùng nước lạnh đổ ào xuống đầu đám động vật ăn thịt này, lập tức tất cả im re.

Có mang là không thịt được đâu. Để nuôi?

Khu này có cho nuôi động vật. Đã thấy có người nuôi chó nuôi mèo nuôi chim nuôi chuột nhưng chưa thấy ai nuôi linh đương cả. Hơn nữa, cái giống linh dương này, chạy nhảy là bản năng, có thể nhảy cao hai, ba mét, chạy còn nhanh hơn ô tô, muốn nhốt cũng không nhốt được.

Bữa trưa, Tô Bạch dâng hiến tảng thịt bò tối qua bê về từ nhà Triển Vân, Tần Ly đi siêu thị mua hai con gà với một con cá, giải quyết nguy cơ cả đám phải ăn chay. Bốn cái đùi gà, ba đứa nhóc mỗi đứa một cái, còn dư một cái. Tần Ly đang lo săn sóc ba đứa nhổ ăn cơmr, Mục Triết Viễn và Tô Bạch phát động cuộc chiến đùi gà.

“Đùi gà là của chủ quán nhà tôi!.” Tô Bạch trừng Mục Triết Viễn, mắt tóe lửa.

“Không đúng, là của Triển Vân nhà tôi. “Mục Triết Viễn cũng không yếu thế, mắt bắn ám khí.

Sau đó, Thi Lang lặng lẽ gắp đùi gà, cắn một cái.

“Có chuyện gì thế?” Bạn nhỏ Thi Lang ăn xong đùi gà mới phát hiện hai đôi mắt ăn thịt người nhìn mình chằm chằm.

“Không.” Tô Bạch miễn cưỡng quay đi, tính cướp cánh gà cho chủ quán.

Bốn cái cánh gà, ba nhóc mỗi đứa ăn một cánh, cái còn lại nằm trong bát Tô lão đại.

Thấy cánh gà bị phân chia hết từ bao giờ, hai vị luật sư lại bắt đầu phun lửa bằng mắt.

Tô lão đại nhìn cánh gà trong bát, lòng thổn thức không thôi. Triển Vân thích nhất món mướp xào và đậu đũa, nghe hai anh luật sư tranh thịt thì khinh bỉ vô cùng.

~~~

Sách buộc chỉ, giống này nè:

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰