Quán cơm nhỏ – Chương 20 [3]

Quán cơm nhỏ

Chương 20 [3]

Typer: Cực Phẩm

“Chủ quán à, tối mai có tiệc rượu, đi cùng đi, anh cả cũng tới.” Tô Bạch về đến nhà, vừa thay đồ vừa nói.

“Tôi đi có ổn không?” Tần Ly hỏi.

“Không việc gì, cũng chẳng phải tiệc rượu long trọng, chúng ta mang Tiểu Mãn đi nữa.” Tô Bạch cười híp mắt, rất mong chờ bữa tiệc tối mai.

“Con tôi thật là đẹp trai!” Véo má, xoa đầu, vuốt tóc Tiểu Mãn liên tục, Tần Ly thỏa mãn vô cùng.

Quả là rất xinh trai. Âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, trông như một quý ông phiên bản thu nhỏ. Nếu không phải Tiểu Mãn liều mạng kháng nghị, Tần Ly còn định đeo thêm một cái nơ cho bé. So với con, gu ăn mặc của ông cha ruột quả là thua xa, thuần một sắc Armani. Tần Ly liếc nhìn vợ mình, vào phòng thay đồ rồi dắt con ra cửa.

Dọc đường đi, Tô Bạch cảm thấy trong lòng ngứa ngáy vô cùng. Chủ quán mặc áo cổ đứng màu trắng rất đẹp mắt! Còn nữa còn nữa, mấy hôm trước mặc Đường trang cũng rất đẹp, làm cho người ta muốn tự tay lột ra ngay lập tức í! Chùi nước miếng, Tô Bạch cố gắng chuyên tâm lái xe, nỗ lực không liếc ngang liếc dọc. An toàn, an toàn là trên hết.

Lần đầu dự tiệc rượu như vậy, Tần Ly không thích ứng lắm, ngược lại Tiểu Mãn rất đĩnh đạc tự tin. Tô Bạch mong đợi đã lâu một cơ hội dẫn chủ quán của mình tới giới thiệu với người khác, nay gặp dịp đương nhiên không thể bỏ qua, một tay nắm tay chủ quán một tay dắt con, hiên ngang khí phách tiến vào sảnh tiệc.

Tô lão đại tái mặt rồi.

Đối với chuyện Tô lão tam “đoạn tụ”, người nhà anh đều không biểu lộ phản đối ra mặt nhưng cũng nhất định không ủng hộ. Tô lão đại không hề tin hai người sẽ dài lâu, bởi vì chênh lệch quá xa. Anh vốn định cứ để đó quan sát một thời gian rồi tính, ai dè em mình lại nhanh chóng công khai như vậy.

Tô lão đại muốn hành hung đứa em ngốc này một phen. Vừa mới động động ngón tay lại bắt gặp vẻ mặt như cười như không của người đi cùng nó, anh đành nhịn xuống. Thôi được, dạy dỗ em mình cũng nên tìm dịp thiên thời địa lợi nhân hòa.

“Anh, anh tới rồi à!” Tô Bạch dẫn người thẳng tiến tới chỗ anh cả.

“Cháu chào chú Đại Tân ạ.” Tiểu Mãn ngoan ngoãn chào.

Tô lão đại cúi xuống, bắt gặp một quý ông nhỏ bé xinh như búp bê, hai mắt sáng rực. Giá đây là con cháu nhà mình thì tốt quá, giá thằng út cũng chịu sinh một đứa thì quá tuyệt! Nhà họ Tô cần một người thừa kế, về thí sinh, Tô nhị không nằm trong vùng cân nhắc, bản thân anh đã có tuổi, thằng út đang ở giai đoạn trẻ trung khỏe mạnh, từ các góc độ mà xem xét, dĩ nhiên nó thích hợp nhất.

Còn người bên cạnh nó kia…

Tô lão đại nheo mắt.

Tô lão đại mang em trai đi xã giao, Tần Ly dắt Tiểu Mãn đi tìm chỗ nhồi đầy bụng. Tiệc đứng, mời đầu bếp nhà hàng Pháp tới, hương vị đương nhiên rất tuyệt. Thấy món gan ngỗng mình thích nhất, Tần Ly hài lòng, thấy tư thế dùng cơm rất chuẩn mực của con trai, Tần Ly càng hài lòng. Xem ra vợ dạy con không tệ!

“Ăn rồi?” Mục Triết Viễn đặt mông ngồi xuống bên cạnh Tần Ly, xoa đầu Tiểu Mãn.

“Đành vậy, ở đây tôi có quen ai đâu.” Tần Ly gật đầu, nhanh nhẹn tiêu diệt một miếng gan ngỗng.

“Người kia, hẳn là nhận ra chứ?” Mục Triết Viễn cười xấu xa, hất cằm về phía một người đang chọn món cách đó không xa.

Tần Ly ngẩng đầu, đúng lúc người đó nhìn lại. Người nọ khẽ nhíu mày, bưng đĩa đi về phía khác.

“Ai thế? Tôi gặp rồi à?” Tần Ly lật tìm trong đầu, xác định không nhận ra.

Thi Lang hơi sững lại, hiển nhiên nghe rõ những lòi này, bấy giờ thật muốn quay lại cắm con dao ăn vào mắt người nọ.

“Chắc là chưa gặp.” Mục Triết Viễn quay đầu, ngả mũ chia buồn với bạn Thi Lang này. Chủ quán, anh giả bộ phải không, đó là Thi Lang đấy, là tay nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng mà anh với nửa kia nhà anh liên hợp bắt nạt khiến người ta mất sạch mặt mũi ấy!

“Trông khá quen mắt.” Tần Ly nghiêng đầu ngẫm ngợi, vẫn không nhận ra bèn hất khỏi đầu, chuyên tâm đối phó với món gan ngỗng.

Nhìn số lượng gan ngỗng chủ quán ăn, Mục Triết Viễn tặc lưỡi, người này đến từ châu Phi? Ăn hăng như vậy không sợ hỏng bụng à?

Liếc thấy ánh mắt khác thường của cấp dưới, Tô Bạch đang bưng ly rượu đứng cách đó không xa bắt đầu bất an. Mục Triết Viễn, nếu cậu dám khoét tường nhà tôi thì chờ đi châu Phi làm luật sư viện trợ đi nhé!

Sau đó, anh liền thấy kẻ bị anh đẩy đi châu Phi làm luật sư viện trợ.

“Lâu quá không gặp.” Người nọ đến trước mặt Tô Bạch.

“Lam Húc, đã lâu không gặp.” Tô Bạch nhếch môi, thản nhiên xã giao một câu, quay đầu bước đi.

Lần thứ hai bị chặn lại.

“Bạch, lát nữa chờ tôi chút nhé, tôi có mang quà từ châu Phi cho cậu.” Lam Húc nắm chặt tay áo Tô Bạch. Mấy năm không gặp, người này càng lúc càng khiến anh ta chói mắt.

Bình tĩnh, đây là nơi lịch sự, không được đánh người, Tô Bạch cố nén nắm đấm đang muốn vung ra đánh bay người này, quay đi tìm kiếm chủ quán nhà mình, bắt gặp chủ quán đang hưởng thụ Mục Triết Viễn hầu hạ ân cần.

Sau đó, mùi giấm bắt đầu bốc ra mãnh liệt từ người đại luật sư Tô.

“Trông cũng không được đẹp mắt lắm.” Tần Ly nói, không coi cái tên đang quấn chặt lấy vợ mình ra ký lô nào. Nhưng mà bảo vệ vợ vẫn là điều nên làm.

“Anh mà còn không qua đó, sếp chúng tôi nhất định sẽ nổi cáu đấy!” Mục Triết Viễn nhắc nhở.

“Bạn anh à?” Tần Ly đi tới, một tay nhận cốc rượu từ Tô Bạch, một tay kéo vợ lại bên mình.

“Không phải, chúng tôi không quen biết gì đâu.” Tô Bạch vội phủ nhận.

Lam Hức câm nín. Tốt xấu gì hồi đi học chúng ta cũng là bạn cùng phòng nhiều năm, ừ thì, tốt xấu gì tôi cũng theo đuổi cậu nhiều năm như vậy, sao lại nói không quen, không quen là thế nào?

“Xin chào, tôi là…” Thấy Tô Bạch phủ nhận quan hệ của hai người, Lam Húc chủ động giới thiệu.

“Nếu không quen thì không cần giới thiệu.” Tần Ly phất tay, cắt đứt lời Lam Húc, kéo Tô Bạch đi, “Đi thôi, anh chưa ăn cơm phải không, đi ăn chút gì lót dạ!”

Tô Bạch hí hửng, trở tay cầm tay chủ quán, trong thâm tâm, hạnh phúc nở bung như một đóa hoa.

Trở lại chỗ ngồi, nhìn Triển Vân một thân lễ phục ngay ngắn, Tô Bạch mất bình tĩnh. Hai tên biến thái này, không thể cách chủ quán của tôi xa một chút sao? Không được sao không được sao?

“Tôi nhớ hôm nay cậu là nhân vật chính.” Tô Bạch trừng Triển Vân. Ý tứ là, chắc cậu cũng nhiều việc lắm đấy, nhanh nhanh cút đi nhanh nhanh cút đi!

“Đúng vậy, hôm nay sinh nhật tôi nên tôi đến nhận quà.” Triển Vân mím môi cười, nhìn thẳng ngoắc Tần Ly.

Không thể phủ nhận, tối nay trông Triển Vân rất điển trai. Xưa nay cậu không để ý bề ngoài, thứ gì cũng dám khoác lên người, đây là lần đầu thấy cậu mặc lễ phục. Vậy nên, giáo sư Tần thật sự bị kinh diễm. Đương nhiên, người trước tiên bị mê hoặc là bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn, nếu không phải bị Mục Triết Viễn dùng vũ lực trấn áp, bé đã nhào tới gặm vài cái lên môi vợ cả của mình.

Tần Ly: “…”

Tô Bạch: “…”

Tần Ly bối rối, sao không có ai thông báo phải chuẩn bị quà mừng?

Cởi dây chuyền trên cổ Tiểu Mãn xuống, Tô Bạch đưa cho Triển Vân, rất thành khẩn, “Heo, chúc mừng sinh nhật!”

Dây chuyền của Tiểu Mãn có treo một con heo bằng vàng, bé rất thích, chưa bao giờ tháo ra, nhưng mà tặng cho vợ cả thì không thể keo kiệt được.

“Vợ cả, sinh nhật vui vẻ.” Trình Tiểu Mãn đỏ bừng mặt, kiễng chân cầm dây chuyền heo con muốn tự đeo cho vợ.

Thấy Triển Vân hớn hở nhận cái dây có con heo ú chỉ bằng móng tay đeo lên cổ, Mục Triết Viễn thật muốn xách ngay thằng nhóc xấu xa kia lên ném ra ngoài.

Nhóc con tự chạy mất.

“Chú ơi, cháu có thể mượn đàn dương cầm một lát không ạ?” Trình Tiểu Mãn chạy tới góc có cây đàn dương cầm, nói với chú nhạc công.

Chân mày Thi Lang nhảy liên tục. Cậu nhìn thấy nhóc này đi cùng ai, nếu không nhầm thì đây chính là “nghệ sỹ dương cầm vĩ đại” Trình Thiên Tường đó đi?

Triển Vân chỉ ngồi xa xa nhìn “anh chồng nhỏ” của mình, ngay cả Tô Bạch và Tần Ly đều không nhúc nhích. Ngay sau đó trong đại sảnh vang lên bản nhạc “Chúc mừng sinh nhật”, do Tiểu Mãn và Thi Lang hợp tấu.

“Ôi ôi, Tiểu Mãn, giá mà cưng lớn thêm hai mươi tuổi thì tốt biết bao! Không, lớn thêm mười tuổi là được rồi, chú nhất định chạy theo cưa cháu ngay!” Triển Vân tiếc hận.

Hừ! Chẳng phải chỉ là một khúc nhạc thôi sao, có gì giỏi lắm à? Mục Triết Viễn ghen tị.

“Xem kìa, mỹ nữ!” Tần Ly đá Tô Bạch.

Tô Bạch đặt dao nĩa xuống, lau miệng, ngẩng đầu thấy có người đang đi tới. Một phụ nữ, dáng vẻ quyến rũ vô cùng, một tay dắt Tiểu Mãn một tay kéo Thi Lang bước lại.

“Đây là mẹ tôi!” Triển Vân đứng lên chào.

Mẹ… Mẹ… Mẹ Triển Vân… Tính tuổi xem…

Tần Ly trợn to mắt, âm thầm xếp mẹ Triển Vân vào vị trí đệ nhị mỹ nữ.

“Ba ba, dì ấy thật là đẹp!” Tiểu Mãn nhào vào lòng cha, hơi ló đầu ra, ngắm vợ cả một lát, lại nhìn dì xinh đẹp một lát.

“Mẹ, đây là bạn con, Trình Lâm, chơi cổ cầm rất tuyệt.” Triển Vân giành lấy mẹ từ Thi Lang, kiêu ngạo giới thiệu bạn mình.

Tần Ly rất là rối trí, người phụ nữ trước mắt trông chỉ tầm ba mươi, còn trẻ hơn cả bà chị nhà mình, đời trước tốt xấu mình cũng sống ba mươi hai năm, thêm một năm đời này, tính ra cũng thuộc hàng ông chú, cho nên tiếng “dì Triển” không sao ra khỏi miệng.

“Đang nói chuyện gì vui vẻ thế?” Tô lão đại chen ngang đúng lúc giúp Tần Ly giải vây.

“Chúng ta đi bên kia nói chuyện.” Bà Triển quay lại bắt chuyện với Tô lão đại, lại duỗi tay bóp mặt Tần Ly vài cái, “Mấy đứa là thanh niên với nhau cứ trò chuyện nhé, xin lỗi, dì không tiếp được. Triển Vân, Thi Lang, tiếp khách chu đáo nha!”

Nói xong, bà kéo Tô lão đại đi, để lại Thi Lang bối rối đứng giữa đám người.

Tô lão đại quay đầu nhìn thoáng qua, thấy em trai đang hùng hổ cắt miếng thịt bò nhồm nhoàm ăn uống vẫn không quên săn sóc người đàn ông bên cạnh, nắm tay lại ngứa.

/Hết chương 20/

~~~

Chương 20 rồi đó, còn có 2 chương dài nữa là hết chính văn rồi đó <( ̄︶ ̄)>

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰