Quán cơm nhỏ – Chương 20 [2]

Quán cơm nhỏ

Chương 20 [2]

Typer: Cực Phẩm

Người nhà họ Trình tới đây không ngoài mục đích – tống tiền. Trước có nói, Trình Lâm là một người hiền lành, nếu không năm xưa sẽ không bỏ học đi làm nuôi em trai ăn học, sẽ không dốc hết tiền vất vả dành dụm mua nhà cưới vợ cho em trai thi trượt đại học, sẽ không bị Chu Cẩn Nhan cầu xin mà mủi lòng kết hôn, sẽ không mềm lòng với một đứa trẻ sơ sinh bệnh tật ốm yếu không có quan hệ gì mà gây bất hòa với gia đình, tha hương kiếm sống, cuối cùng lặng lẽ chết nơi đất khách, không một ai hay.

Ngực như bị bóp nghẹt, đau thương không sao đè nén chầm chậm cuộn lên, Tần Ly xoa ngực ngả vào vai Tô Bạch, cảm thấy xót xa không nói thành lời. Tô Bạch vội đỡ anh ngồi xuống, liếc sang đám người kia, mắt sắc như dao.

“Khó chịu ở đâu?” Tô Bạch lo lắng.

“Không sao.” Tần Ly lắc đầu, thấp giọng, “Là tình cảm còn lại của thân thể này. Anh cũng biết chuyện Trình Lâm năm đó chứ?”

Tô Bạch trầm mặc. Anh đương nhiên biết, trước đây anh điều tra chủ quán khá cặn kẽ. Tỷ như chuyện Trình Lâm cố giữ Tiểu Mãn lại nuôi nấng, như chuyện Trình Lâm bán nhà mới mua để chạy chữa cho Tiểu Mãn, như chuyện Trình Lâm ra sức làm việc để nuôi lớn đứa bé đáng thương kia, như chuyện Trình Lâm triệt để bất hòa với người nhà vì Tiểu Mãn, tách hộ. Anh cũng biết, Trình Lâm là một người con hiếu thảo nổi tiếng ở thôn nhà.

Mẹ Trình Lâm lại trình diễn màn lăn lộn ăn vạ, kêu khóc kể lể con trai ở nhà to mở tiệm lớn chỉ nhớ mang tiền nuôi đứa con hoang của người khác mà chẳng đoái hoài đến mẹ đẻ.

“Khi tách hộ, chúng ta đã lập khế ước ghi rõ hai bên sau này không còn quan hệ gì.” Tần Ly dựa vào Tô Bạch nhưng vẫn cố ngồi thẳng lưng, cắt đứt lời khóc lóc kể khổ của người đàn bà kia. Tách hộ, trừ một món nợ sáu ngàn đồng, Trình Lâm ra đi tay trắng.

“Ôi giời đất ơi, rõ là nghiệp chướng, bà già này…” Bà Trình lại định lăn ra lần thứ hai.

“Thôi đi, yên lặng nào, ở đây không giống ở quê, không ai thích xem trò này đâu.” Tần Ly đứng lên, liếc nhìn Trình Huy đang chuẩn bị mở cửa, “Chú dùng tay nào mở cửa, tôi sẽ chặt cái tay ấy xuống ngay.”

Trình Huy – em trai Trình Lâm rúm người lại, nhìn mẹ, quay về ghế ngồi. Anh mình hôm nay khác xưa nhiều quá, trước đây có mẹ là anh không dám nói lớn tiếng như vậy.

Bà Trình cũng ngẩn ra, đang định lăn tiếp thì bị Tô Bạch nhìn chòng chọc đến phát run, ngồi ngay trên sàn không dám động đậy.

Tần Ly cũng bắt được cái nhìn ấy, Sau đó giáo sư nhà ta bắt đầu liên tưởng. Vương Diệu Diệu từng nói, sếp cô mỗi lần lên tòa đều như hóa thân thành con hổ hung hãn, hẳn là giống như hiện tại vậy…

“Làm sao giờ?” Tô lão hổ thì thầm vào tai Tần Ly.

“Thì biết làm sao.” Tần Ly khinh bỉ. Đúng vậy, biết làm sao? Cho dù nhà họ Trình không tử tế gì với Trình Lâm hay đối xử tệ hại với Tiểu Mãn, nhưng lúc này Tần Ly đang chiếm thân hể con người ta!

“Nếu không có Tiểu Mãn, không biết chừng lúc này Trình Lâm vẫn là một người con hiếu thảo, người anh hiền lành, vợ con đầy đàn chẳng nên.” Tô Bạch nói. Tần Ly gật đầu. Đúng vậy, nếu không có Tiểu Mãn, nếu không phải vì không nỡ bỏ rơi đứa bé năm ấy, Trình Lâm lúc này vẫn là người con ngoan, người anh mẫu mực, sau đó cưới vợ sinh con, bình an hạnh phúc một đời.

“Nếu biết vậy, năm ấy cần gì tuyệt tình đến thế! Mẹ, Tiểu Mãn là con tôi, xin đừng gọi nó là con hoang.” Tần Ly lại ngồi xuống, nhìn về phía những “người thân”, “Đều ngồi cả đi, có việc gì thì bình tĩnh nói, đừng để tôi gọi bảo vệ.”

Tô Bạch vội vã chạy lại ngồi lên tay vịn cạnh Tần Ly.

“Không phải con hoang thì là cái gì, có mẹ sinh không có cha dưỡng, đến mẹ đẻ cũng vứt bỏ. Con cháu chính tông nhà họ Trình cơm không đủ no áo không đủ ấm lại đem cái thứ…” Vợ Trình Huy tự lựa một chỗ ngồi xuống, kéo hai đứa con song sinh vào lòng.

“Em dâu à, sữa bột tôi mua uống có ngon không? Tôi nhớ đã mua hai loại sữa, em dâu đều thích thì phải?” Tần Ly giận quá, cười nhạt.

Vợ Trình Huy không dám lên tiếng nữa.

Tiểu Mãn tới sáu tháng mới được xuất viện về nhà, không có sữa mẹ nên phải uống sữa ngoài. Trình Lâm đi làm xa, đem con về nhờ mẹ trông giúp, mỗi tháng vừa nhận lương là chạy ngay tới siêu thị mua sữa và đồ dùng cho con, chỉ để lại một ít làm phí sinh hoạt, còn lại đều giao cho mẹ mình coi như phí bảo mẫu.

Khi đó vợ Trình Huy vừa mới có thai nên địa vị trong nhà có thể nói là ngang với nữ vương, sữa bột Trình Lâm mua cho con có hơn một nửa vào bụng bà bầu này. Không chỉ một lần Trình Lâm về thăm nhà thấy em dâu uống sữa của con mình còn bé thì uống nước đường trừ bữa, Trình Lâm vẫn nhịn, cố gắng chắt chiu từ số tiền sinh hoạt ít ỏi mua thêm hộp sữa khác cho con. Thế nhưng, có lần anh tình cờ về thăm, thấy Tiểu Mãn vừa mới biết bò đang nằm trên đất khóc chết đi sống lại mà mẹ và em dâu ngồi ngay bên cạnh làm như không thấy, Trình Lâm không nhịn được nữa.

Mẹ mình, không thể to tiếng, em dâu mang thai không thể động tới, Trình Lâm lôi em trai ra đánh cho một trận, sau đó tới chỗ trưởng thôn làm giấy tờ ở riêng, nhận lấy món nợ sáu ngàn đồng rồi bế Tiểu Mãn ra khỏi nhà, đi tha hương.

“Anh, em dâu anh không biết nói năng, anh đừng chấp đàn bà. Chúng em, chúng em là muốn đến thăm anh, bao nhiêu năm không gặp nên thấy nhớ.” Trình Huy trừng mắt với vợ rồi quay sang ra dấu cho mẹ mình.

“Ít có dịp tới chơi, mọi người ra ngoài mua sắm chút quà đi.” Tô Bạch thở dài, đưa cho bà Trình một cái thẻ, “Trong này có mười vạn, mật mã là sáu số 6, mọi người cứ quẹt đi.”

Bà Trình nhận thẻ, nhìn Tô Bạch lại nhìn con cả, nghi hoặc.

“Cứ cầm đi, anh ta là vợ tôi, Tô Bạch, là luật sư.” Tần Ly cười cười, bắt được ánh nhìn khiếp sợ và ghê tởm từ ba người, lắc đầu.

Bà Trình run rẩy, cầm cái thẻ trong tay vừa chê bẩn lại vừa tiếc của, càng không dám nổi điên. Luật sư đây, luật sư là ai, là loại người chuyên môn lên tòa tống người ta vào tù đó!

Tô Bạch đuổi năm người nhà họ Trình đi rồi, vỗ vỗ nhẹ lưng chủ quán trấn an anh. Từ lúc người nhà nọ xuất hiện, sắc mặt chủ quán rất xấu, Tô Bạch lo lắng lắm.

Tần Ly dần dần bình tĩnh lại, kiệt sức dựa vào Tô Bạch, không nói cũng không động đậy. Trình Lâm đã mất nhưng những tình cảm mãnh liệt của cậu ấy vẫn còn giữ lại, đau xót, phẫn nộ, thất vọng, và cả không nỡ.

“Tôi định về quê một chuyên để chuyển hộ khẩu. Tiểu Mãn năm sau cũng phải lên tiểu học rồi.” Tần Ly nhíu mày, chân mày cau lại có thể kẹp chết Tiểu Mãn.

“Tôi đưa anh đi.” Tô Bạch dừng một chút, nói.

Đối với người nhà Trình Lâm, cả hai đều không biết nên làm thế nào. Tiếp tục chung sống là điều không thể, đoạn tuyệt quan hệ cũng không tiện, dù gì cũng chiếm thân thể con người ta. Nhưng khi những người thân trước đã từ mình, không còn quan hệ lại đột nhiên xuất hiện thì nên đối mặt thế nào đây?

“Ừ.” Tần Ly gật đầu, “Tuy người nhà họ đối xử với Trình Lâm rất bạc bẽo nhưng vẫn là tôi chiếm không cái thân thể này.”

Hộ khẩu nhất định phải chuyển, “người nhà” sớm muộn gì cũng phải đối mặt, thế nhưng giao tế giữa người với người luôn là điều Tần Ly không am hiểu.

Trước đây ở trường học, vòng xã giao rất đơn giản, anh lại là một con mọt sách chẳng bao giờ quan tâm tới những vấn đề như bình bầu chức danh hay khen thưởng. Lúc đầu có cha bảo hộ chu toàn, sau lại có một sư huynh khéo xã giao như lão Mã lo giúp, lại thêm có thực tài, luận văn viết xong là đăng báo sách xuất bản cuốn này nối cuốn kia, sinh hoạt và sự nghiệp đều thuận lợi. Đôi khi cũng gặp vài câu ghen tị châm biếm hay mấy trò chọc ngoáy, tất cả đều bị bà chị chanh chua Phương Sanh dẹp sạch. Nhớ năm bình bầu chức danh giáo sư cho Tần Ly, có một cô liên tục ba lượt bình bầu đều không đạt nên giở trò sau lưng, bị Phương Sanh tát bay hai cái răng cửa. Tất nhiên, những điều này giáo sư Tần nhà chúng ta không hay biết gì.

“Đợi Tiểu Mãn nghỉ hè, chúng ta cùng đi, xong việc về cho Tiểu Mãn khai giảng là vừa.” Tô Bạch kiến nghị.

“Cũng được.” Tần Ly đồng ý. Tuy năm tuổi đi học có hơi nhỏ nhưng nhóc con trưởng thành sớm, lại di truyền chỉ số IQ cao từ cha ruột, không sợ không theo kịp. Thôi, cứ để đến lúc đó hẵng tính!

“Ba ba.” Trình Tiểu Mãn đợi mãi không thấy ba ba và chủ Đại Bạch đi ra thì mất hứng, kéo tay bảo mẫu Lý Minh tới đập cửa.

“Đi nào, Tiểu Mãn chờ sốt ruột rồi kìa.” Tô Bạch kéo Tần Ly đi ra, nhớ tới Tiểu Mãn, lòng lại quặn đau.

Người nhà họ Trình cuối cùng cũng bị tiễn đi, đối với đứa con lớn, họ chẳng quản chuyện anh ở với một người đàn ông, chỉ cần có tiền, không về nhà làm mất mặt là được! Đây chính là thái độ của người nhà họ Trình.

Còn về phần Tần Ly, chiếm thân thể người ta, anh không tiếc mỗi tháng mất vài ngàn đồng phụng dưỡng mẹ già của Trình Lâm để mua thanh thản.

~~~

Trong đoạn này có một cụm từ là “giao tế”, không phải viết sai chính tả mà là giao tế khác giao tiếp. Giao tế là quan hệ đại chúng hay còn gọi là PR đó.