Quán cơm nhỏ – Chương 20 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 20 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Đêm sinh nhật đó tóm tắt trong một chữ – loạn. Nếu có thể, Tô Bạch nguyện cả đời không cần nhớ lại sinh nhật lần thứ hai mươi tám của mình. Cực cực mất mặt! Suýt nữa thì bị một kẻ mới vào nghề bạo cúc, còn định dùng cả đạo cụ nữa chứ!

Sáng hôm sau, Tô Bạch khập khiễng bò dậy, nhe răng trợn mắt với cái lưng chủ quán, sau đó đi mua bữa sáng.

“Ba ba dậy thôi, ba ba đã hứa đưa Tiểu Mãn đi sân chơi rồi.” Trình Tiểu Mãn leo lên giường, ôm cổ cha lắc lắc.

Tần Ly bị đánh thức, duỗi tay kéo con trai vào lòng, vùi xuống chăn.

“Đè vào con đè vào con.” Trình Tiểu Mãn siết nắm tay đập vào vai cha. Ba ba xấu quá, lại muốn ép Tiểu Mãn thành bánh thịt!

Tô Bạch xông vào cứu con, thấy dấu vết trên người chủ quán lại bắt đầu mơ màng.

“Tôi đã chiên món trứng ốp anh thích nhất rồi đấy.” Tô Bạch vung xẻng lật thức ăn tranh công, cười khoe tám răng trắng đều.

“Tôi thích trứng ốp nhất từ khi nào?” Tần Ly buồn bực.

“Tôi tự chiên, đương nhiên anh thích nhất rồi.” Tô Bạch mặt dày.

Quả thật, tay nghề chiên trứng của Tô Bạch càng lúc càng cao, chỉ cần yêu cầu, mấy phần chín đều có thể làm được. Dĩ nhiên, không cần đề cập đến bao nhiêu quả trứng đã hy sinh, “nhất tướng công thành vạn cốt khô (1)” mà…

(1) Nhất tướng công thành vạn cốt khô (Một tướng vinh danh thì có vạn xương khô vì loạn lạc): ở đây ý là trù nghệ chiên trứng của Tô Bạch được như hiện nay thì cũng vứt hết bao nhiêu trái trứng rồi.

Bữa sáng do Tô Bạch lái xe tới cửa hàng sữa đậu nành Vĩnh Hòa mua về, tất cả đều là món khoái khẩu của Tiểu Mãn và cha của Tiểu Mãn. Nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh ngồi xuống, Tô Bạch ngẩng mặt chờ khen ngợi.

Sau đó, có khách tới chơi.

“Nhiều món ghê!” Mục Triết Viễn liếc nhìn bàn ăn, nhận xét.

Triển Vân không nói một lời, chỉ nhìn Tần Ly, tủm tìm.

Tô Bạch quay sang cửa sổ lớn, nhìn ra hàng rào đã phủ đầy dây đậu, tính xem nên tăng độ cao của hàng rào hay nên xây kín luôn. Hai người này, sáng sớm đã chạy tới phá rối, chán sống rồi đây!

Không cần đoán già đoán non, hai tên mất nết chắc chắn là tới rình coi kịch hay. Vất vả “dạy dỗ” chủ quán lâu như vậy, nay cũng nên tới nghiệm thu thành quả chứ! Cho nên, khi hai người thấy tư thế ngồi mất tự nhiên của Tô Bạch thì cùng cười đầy mờ ám.

Tần Ly chỉ huy Tiểu Mãn chạy đi lấy thêm bát đũa, mời hai người cùng ăn sáng.

“Chủ quán à, làm gì mà nhìn tôi ghê vậy?” Mục Triết Viễn bị soi nổi da gà.

Tần Ly xoa xoa đầu Tiểu Mãn.

“Chào buổi sáng, chú Triết Viễn, chú xinh đẹp.” Trình Tiểu Mãn ngoan ngoãn chào hai chú.

“Chào buổi sáng, bảo bối Tiểu Mãn.” Mục Triết Viễn và Triển Vân đồng thanh, đường hoàng ngồi xuống.

Tần Ly chỉ cười híp mắt nhìn.

Tô Bạch ghen tị. Chủ quán của tôi, tôi còn sống sờ sờ đây này, cứ nhìn chằm chằm người khác là thế nào?

“Hửm?” Lần này đến phiên Triển Vân cảm thấy gai người.

Tần Ly mất hứng.

“Chủ quán, nếu anh ngứa mắt hai người này, tôi đuổi họ đi nhé?” Tô Bạch nhỏ giọng kiến nghị.

“Không phải, khó có dịp bạn bè anh tới chung vui với Tiểu Mãn, tôi mong còn không được mà!” Tần Ly lắc đầu, nhìn từ vị khách này sang vị khách kia, “Quốc tế thiếu nhi là ngày lễ của Tiểu Mãn, hai người có lòng là tốt rồi, không cần quá câu nệ quà cáp đâu.”

Hả? Hả? Hả? Chủ quán vừa nói gì? Triển Vân và Mục Triết Viễn đều có cảm giác sập bẫy mà không hay, quay sang bên cạnh thấy gương mặt đầy chờ mong của bé con, không xong rồi!

Tô Bạch vỗ tay một cái, chạy ào vào phòng làm việc, lúc đi ra cầm thêm hai phong bao xinh xắn, rỗng ruột, đưa cho mỗi người một cái, phất phất tay hào phóng, “Biết hai người tới vội không kịp chuẩn bị quà, yên tâm đi, Tiểu Mãn nhà chúng tôi không chê đâu, nào nào nào, tiền mặt đâu?”

Trình Tiểu Mãn xấu hổ kéo tay áo Triển Vân, nhỏ giọng, “Vợ cả…”

Triển Vân bỏ mình.

Bị cướp đoạt toàn bộ tài sản hiện có, hai người rốt cuộc hiểu ra, người một nhà đồng lòng là có thể vét sạch túi người khác!

“Vợ cả, chờ Tiểu Mãn lớn lên kiếm tiền nuôi vợ cả có được không nào?” Trình Tiểu Mãn ôm hai phong bao căng phồng, vui vẻ. Vợ cả thật tốt, vừa đẹp vừa tốt bụng, sau này nhất định phải đối xử tốt với vợ cả mới được!

Mục Triết Viến bắt đầu ghen tị. Nhóc con vắt mũi chưa sạch đã tính cướp người của ta, con nhà ai mà chẳng đáng yêu chút nào thế này!

“Được!” Triển Vân liếc nhìn Mục Triết Viễn, cười nhận lời.

“Tiểu Mãn à, vì sao lại gọi là vợ cả?” Mục Triết Viễn đảo mắt, bắt đầu dẫn dắt.

“Bởi vì Tiểu Mãn còn muốn cưới anh Tiểu Mã làm vợ bé mà.” Tiểu Mãn ngậm một cái bánh bao nhỏ, lúng búng trả lòi. Triển Vân đen mặt.

“Giỏi ghê cơ, còn có thể giật được ghế vợ cả.” Mục Triết Viễn chọt Triển Vân, cười đểu, tiếp tục tán chuyên với Tiểu Mãn, “Chú Đại Bạch với ba ba tặng gì cho cháu nào?”

Tiểu Mãn kinh ngạc, “Ba ba là của Tiểu Mãn, sao còn phải tặng quà ạ? Chú Đại Bạch là vợ của ba ba thì cũng là của Tiểu Mãn rồi!”

Triển Vân còn đang xoắn xuýt với vấn đề vợ cả vợ bé, Mục Triết Viễn đã bị đả kích khóc rống trong lòng, ra là người một nhà thông đồng với nhau! Sau đó, hai kẻ khốn khổ bị Tô Bạch tống cổ khỏi nhà.

“Đưa tôi về nhà, tôi không lái xe đến, trong túi còn có một đồng, không có tiền gọi xe.” Triển Vân bám lấy Mục Triết Viễn.

“Không đưa. Cậu đã nhận làm vợ cả người ta, còn để ý đến một luật sư bé nhỏ như tôi làm gì?” Mục Triết Viễn hừ lạnh.

“Vậy đến nhà anh đi!” Triển Vân chạy ngay vào thang máy, ấn nút lầu mười sáu, một tay cầm chìa khóa vừa móc được, một tay xách cái hòm trước gửi Tần Ly.

Mục Triết Viễn nhanh nhẹn bước vào thang máy bên kia, nuốt nước miếng ừng ực.

Tiểu Mãn chơi rất vui vẻ, Tô Bạch và Tần Ly ngồi bên ngoài xem. Sân chơi ngày mùng một tháng Sáu thật đáng sợ, quả không phải chỗ dành cho người. Đông kinh dị!

Hơn nữa, nóng khủng khiếp!

Tần Ly có khá nhiều tật xấu, đông sợ lạnh, hè sợ nóng, mới vào đầu tháng Sáu đã không chịu nổi rồi. Tô Bạch ngồi bên cầm một cuốn tạp chí quạt cho anh, vừa quạt vừa liếc qua cổ áo dòm vào trong, vừa dòm vừa hồi tưởng tư vị tuyệt vời tối qua.

Sau đó, đổ máu mũi.

“Tô Bạch, anh không khỏe phải không? Mấy hôm nay động chút là chảy máu mũi. Hay là ta đi bệnh viện kiểm tra một lần?” Tần Ly rút khăn tay lau cho Tô Bạch, vo viên hai cục giấy, thành thạo nút lại.

“Không, tôi không sao đâu.” Tô Bạch vội vã phủ định, đổ nước khoáng thấm ướt khăn giấy đắp lên trán.

“Giấu bệnh sợ thầy là không được.” Tần Ly vẫn lo lắng, “Nhất là loại máu hiếm như anh, cứ chảy mãi sẽ không ổn. Mà nếu có chuyện gì, tôi sẽ không rút máu Tiểu Mãn tiếp cho anh đâu!”

“Không việc gì, rút anh cả ấy, anh ấy cũng cùng nhóm.” Tô Bạch gật đầu đồng ý. Máu của bảo bối làm sao có thể rút được, dù gì anh cả cao to lực lưỡng, máu đầy cột không mất tiền…

Bên kia đại dương, Tô lão đại đang mở cuộc họp khẩn cấp bỗng rùng mình ớn lạnh.

.

Gần đây cuộc sống của Tần Ly rất dễ chịu.

Con ngoan vợ hiền, nhà hàng cũ đông khách, nhà hàng mới khai trương, xe cũng mới tậu, bằng lái thì lấy được bằng đường tắt.

Đối với xe mới, Tô Bạch rất hài lòng. Tuy trông hơi cồng kềnh, hơi xấu xí, hơi đần một chút nhưng rất chắc chắn! Tô Bạch nhìn các loại xe bé nhỏ yếu đuối chạy đầy đường, lại nhìn con xe việt dã khủng long mộc mạc, yên tâm. Nếu chẳng may tông xe thì nhất định xe đối phương bẹp, ừm, tốt, tốt!

Cùng vợ con lái xe mới đi hóng gió một vòng, Tần Ly lại quay về nhà hàng mới. Ở đó có một món canh bổ dưỡng rất tốt, đưa vợ qua đó bồi bổ, cứ để chảy máu mũi nhiều thì không tốt cho cơ thể.

Sau đó, gặp phải mấy người lôi kéo nhau lằng nhằng trước cửa.

Khách không mời? Tần Ly lắc đầu, dắt Tiểu Mãn bước tới.

Anh nhìn Lý Minh một cái, đứng ra trước mặt mấy người kia. Lý Minh phồng miệng bất đắc dĩ lui sang một bên.

“Mẹ, sao mọi người lại tới đây?” Tần Ly ôn hòa hỏi một câu, sau đó quay người đi vào phòng nghỉ.

Người tới, là mẹ Trình Lâm, em trai, em dâu và hai đứa cháu.

Sống đã hai cuộc đời, số phụ nữ mà Tần Ly có quen biết chỉ đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay. Mẹ anh không cần bàn đến, đó là biểu tượng của cái đẹp. Phương Sanh là biểu tượng của hung hãn. Mẹ Tô Bạch anh cũng có gặp qua, ngoại trừ vẻ cao cao tại thượng cũng là đoan trang nền nã.

Nhưng người trước mặt thì sao?

Người đàn bà lăn lộn khóc lóc ăn vạ trước mắt thì sao?

Tần Ly cảm thấy mình đổ oan cho Phương Sanh rồi. Đây mới chân chính đạt tới bậc đại sư điêu ngoa hung hãn, công lực của bà chị anh còn thua xa!

May mà ở đây cách âm tốt, Tô Bạch tặc lưỡi, âm thầm cảm thấy may mắn.

Có điều tình huống này dường như hơi khó giải quyết. Tần Ly chọt chọt Tô Bạch, Tô Bạch đẩy đẩy Tần Ly, ý bảo đối phương xung trận, rồi đều đồng thời lui lại.


Nhất tướng công thành vạn cốt khô [一將功成萬骨枯] là câu thơ được trích trong bài thơ Kỷ Hợi tuế (Hy Tông Quảng Minh niên) kỳ 1 của tác giả Tào Tùng.

Hán ngữ:

澤國江山入戰圖,
生民何計樂樵蘇。
憑君莫話封侯事,
一將功成萬骨枯。

Dịch nghĩa:

Xứ có nhiều sông hồ rơi vào cơn chiến loạn,
Dân đen làm sao có thể yên vui sinh sống?
Các ông đừng có nói về chuyện phong hầu nữa,
Vì một tướng vinh danh thì có vạn xương khô vì loạn lạc.

Bài thơ này được viết năm đầu Quảng Minh (880), tức sau năm Kỷ Hợi một năm. Năm 879, vua Hy Tông lên ngôi được 6 năm nhưng chỉ là hư vị, quyền lực nằm gọn trong tay bọn hoạn quan. Hoàng Sào chính thức lãnh đạo hơn mười vạn quân khởi nghĩa, chiếm 15 châu ở Hà Nam. Tiết độ sứ Hà Nam là Cao Biền điều quân chiếm lại, sinh linh điêu đứng trong loạn ly.

Nguồn: thivien.net

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰