Nhập nhầm xác yêu đúng người – Chương 18

Nhập nhầm xác yêu đúng người

Chương 18

Typer: Cực Phẩm

Tôi nằm trên giường, nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề.

Lâm Hạo Hải, tuổi khoảng từ hai đến ba mươi, giới tính: Nam, ngoại hình tuấn tú phi phàm, khí thế mạnh mẽ, nhiều tiền, có thân phận, bụng dạ đen tối, thích giả vờ đứng đắn…

Người như thế, sao đến giờ vẫn chưa có bạn gái?

Dạo này, đây là vấn đề khiến tôi khó hiểu nhất.

Nếu nói bởi vì là tôi – cái người ‘sống chung’ này – làm ảnh hưởng đến vận đào hoa của Lâm Hạo Hải, vậy thì quá không hợp lý.

Trước khi tôi xuất hiện, Lư Dĩ Sương đã cật lực theo đuổi Lâm Hạo Hải, điều này chứng tỏ Lâm Hạo Hải không có bạn gái. Mà sau khi tôi nhập vào thân xác Lư Dĩ Sương rồi, cũng hoàn toàn không thấy Lâm Hạo Hải có quan hệ thân mật với cô gái nào. Hơn nữa tôi còn cẩn thận nhớ lại, sao lúc đầu anh ta lại chấp nhận hy sinh tiền đồ của bản thân để cứu tôi chứ…?

Đây đúng là một vấn đề.

Tôi chỉ có thể vận dụng đầu óc mình để cân nhắc vấn đề này.

Một, Lâm Hạo Hải thích tôi.

Ha ha ha ha ha, cái này có thể bỏ qua =.=

Hai, Lâm Hạo Hải thích người khác, nhưng lại không thể ở bên đối phương, bởi vậy mới dùng tôi làm bia đỡ đạn.

Ừm, chắc là lý do này rồi.

Có điều đối tượng mà Lâm Hạo Hải thích mà lại chẳng thể ở bên cạnh là ai mới được? Lâm Hạo Hải mặc dù là người nhà họ Lâm nhưng cũng rất tự do tự tại, hoàn toàn không có vẻ gì là bị gia tộc ép buộc cả. Vậy trừ khi đối phương cực kỳ kinh khủng, nếu không chắc chắn không thể khiến Lâm Hạo Hải khó xử đến độ phải nhặt tôi về…

Tôi nghĩ hoài nghĩ mãi, khả năng duy nhất chính là… Đối phương là nam!

Việc này thật quá kinh người… Tại sao trước đây tôi không nghĩ ra cơ chứ? Nếu tôi sớm nghĩ đến điều này thì đâu có bị Lâm Hạo Hải dắt mũi, thật hối hận quá đi…!

Tôi lăn lộn một hồi rồi mới lăn xuống giường, bộ dáng lấm lét mở cửa phòng, chuẩn bị chuồn đến bên cạnh Lâm Hạo Hải, sau đó nhẹ nhàng hù dọa anh ta, nhân tiện nói cho anh ta biết suy luận vĩ đại của mình… Ha ha ha ha ha.

Từng bước từng bước, tôi đi đến trước cửa phòng Lâm Hạo Hải, kết quả tay vừa chạm vào nắm cửa đã nghe thấy Lâm Hạo Hải nói: “Tiền Chấn Hựu.”

… Gì cơ?!

Tôi, tôi vừa bị ảo giác à? Sao lại nghe thấy tên Tiền Chấn Hựu vậy?…

Còn chưa đợi tôi hết choáng, tên Lâm Hạo Hải đã tiếp: “Tôi đã giúp đỡ rất nhiều rồi.”

Tôi ngẩn ra cả nửa ngày, đột nhiên nhận ra một việc, Lâm Hạo Hải đang nói chuyện điện thoại với Tiền Chấn Hựu!

Nhưng mà, nhưng mà quan hệ của hai người bọn họ chẳng phải vẫn không tốt sao, bây giờ đã là buổi tối rồi, thời điểm trời cao gió mát, người người lim dim, Lâm Hạo Hải sao còn nấu cháo điện thoại với cậu ta? Ôm mối thắc mắc trong lòng, tôi vểnh tai áp vào cửa…

Lâm Hạo Hải trước giờ làm việc gì cũng cẩn thận, đến nói chuyện điện thoại cũng thầm thì như bàn chuyện xấu gì đó, nhưng điều này cũng khiến tôi có thể khẳng định, việc hai người bọn họ đang bàn bây giờ tuyệt đối chẳng phải tốt đẹp gì…

Tôi vẫn cố gắng căng tai nghe, nhưng nghe cả nửa ngày chỉ nghe được mỗi “Bất luận là Lư Dĩ Sương hay Hạ Tiểu Mễ, đối với cậu quan trọng nhất vẫn là…” với cả “Tôi và cậu… trong lòng chúng ta đều rõ… còn có anh ta… tôi khuyên cậu… cậu cũng hiểu đấy…”

Sau đó chẳng nghe thấy gì nữa.

Ừm, đúng là chẳng nghe thấy gì nữa cả.

Nhưng dựa vào bộ óc thông minh lỗi lạc của tôi, chỉ cần mấy câu với vài cụm tờ rời rạc kia là tôi đã có thể ghép nối mọi chuyện lại với nhau rồi. Có những thứ rất hữu dụng đấy thôi?

“Bất luận là Lư Dĩ Sương hay Hạ Tiểu Mễ, đối với cậu quan trọng nhất vẫn là…”, câu này mặc dù tôi không hiểu tại sao lại nhắc đến tên mình, nhưng điều đó cho thấy Lư Dĩ Sương trong lòng Tiền Chấn Hựu đúng là không phải quan trọng nhất, còn về vị trí của tôi… aizzz, thôi, đừng nhắc nữa. Sau đó “Tôi và cậu… trong lòng chúng ta đều rõ…” cái này thể hiện điều gì…

Hay có thể không trực tiếp chỉ ra điều gì, nhưng chỉ cần kết hợp với những phán đoán khi nãy của tôi: “Người Lâm Hạo Hải thích thực ra là đàn ông, hơn nữa còn là người không thể thành đôi với anh ta được”, vậy là tất cả dường như đã rõ ràng hết rồi…

Tôi che miệng, dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy thẳng vào toilet, sau đó đứng trong đó hét lên một tiếng: “Aaaa!”

… Đúng vậy, tôi chạy nhanh như thế là vì sợ bản thân nhịn không được mà đứng hét luôn trước cửa phòng Lâm Hạo Hải.

Tại sao tôi lại hét lên?

Đương nhiên là bởi vì tôi hoàn toàn không nghĩ trong lúc vô tình mình lại phát hiện ra một sự thật chấn động đến vậy: Lâm Hạo Hải và Tiền Chấn Hựu mới là một đôi!

Từ những đoạn đối thoại đứt quãng vừa rồi giữa hai người họ, tôi cảm thấy mình đã phát hiện ra một câu chuyện tình vừa mỹ lệ mà lại đầy đau thương…

Lâm Tiểu Hải và Tiền Tiểu Hựu, hai người họ đã yêu nhau từ những ngày thơ bé, nhưng bởi vì giới tính và gia tộc, bọn họ chẳng thể nói rõ lòng mình cho đối phương…

Lại có một người con gái chẳng biết ất giáp gì tên Lư Tiểu Sương xuất hiện, cô ta thích Lâm Tiểu Hải, hơn nữa còn tấn công anh ta mãnh liệt… Lâm Tiểu Hải vốn lương thiện, cũng chẳng mở miệng chối từ, nhưng bởi vì lòng vẫn luôn có bóng dáng Tiền Tiểu Hựu nên anh ta không nhận lời Lư Tiểu Sương.

Ấy thế mà Tiền Tiểu Hựu lại ghen, cậu ta hiểu lầm, cho rằng Lâm Tiểu Hải cũng thích cô nàng Lư Tiểu Sương kia, thế là cậu ta cũng tức giận bắt đầu theo đuổi Lư Tiểu Sương. Tiền Tiểu Hựu trẻ tuổi nông nổi khi ấy đã từng cho rằng đây mới là tình yêu chân chính, còn tình cảm với Lâm Tiểu Hải lúc trước chỉ là một phút sai lầm.

Về sau, vì tiền đồ gia tộc, cậu lại càng có động lực mạnh mẽ theo đuổi Lư Tiểu Sương.

Mà Lâm Tiểu Hải thấy mọi chuyện thành ra như thế thì không khỏi tức giận, qua xây dựng mối quan hệ mờ ám với Lư Tiểu Sương…

Sự việc này cứ căng thẳng như thế mãi, tận tới khi có thêm một người con gái đã chẳng biết ất giáp gì lại còn hỏng não xuất hiện – Hạ Tiểu Mễ lên sân khấu. Cô ta bắt đầu theo đuổi Tiền Tiểu Hựu…

Tiền Tiểu Hựu vì không thể thích Lâm Tiểu Hải, lại chẳng thể theo đuổi Lư Tiểu Sương, bởi vậy dùng chính thái độ của Lâm Tiểu Hải đối xử với Lư Tiểu Sương áp dụng lên Hạ Tiểu Mễ, Lâm Tiểu Hải lại càng tức, hy vọng Lư Tiểu Sương và Hạ Tiểu Mễ chết quách luôn cho rảnh nợ…

Sau đó, chuyện khiến người khác kinh ngạc xuất hiện: Lư Tiểu Sương và Hạ Tiểu Mễ… bọn họ… nhập làm một!

Lâm Tiểu Hải vui mừng tha hai người đó về nhà, chuẩn bị hành hạ đến chết rồi lại cùng Tiền Tiểu Hựu anh anh em em…

Chuyện này, chuyện này… khiến người khác cảm động nước mắt lưng tròng luôn không phải sao… =_,=

… Nhưng đợi đã, cái cô nàng tên Hạ Tiểu Mễ kia không phải người khác mà chính là tôi đây này! Là tôi đấy!

Tên người khác dù sao cũng bị thay rồi, nhưng còn tôi thì lại bị chỉ đích danh luôn kìa!

T_T Bởi vì tên thật của tôi vốn là X Tiểu X mà…

Hơn nữa, hơn nữa… nếu sắp xếp theo thứ tự nội dung truyện thì chẳng phải sẽ thành: Lư Dĩ Sương và Tiền Chấn Hựu ở bên nhau => bia đỡ đạn là Hạ Tiểu Mễ… Mà Tiền Chấn Hựu và Lâm Hạo Hải ở bên nhau => bia đỡ đạn là Lư Dĩ Sương…

Bởi vậy nên?! Tôi đây chính là bia đỡ đạn của bia đỡ đạn à?! Đã thế chết đi sống lại, lại từ bia đỡ đạn 2 thành bia đỡ đạn 1?!

… Tái sử dụng nguyên liệu cũng không phải thế này chứ…

Tại sao, tất cả chuyện này là tại sao…

Tôi đứng trước gương làm động tác tiêu biểu của Bạch Tố Trinh trong Truyền thuyết Bạch xà: Ôm ngực lùi sau ba bước, sau đó dùng bộ dạng của Mã giáo chủ gào lên với cái gương: “Tôi sắp ngạt thở chết rồi!!!”

Oa oa oa oa, một cô gái đang xuân thì phơi phới như tôi tại sao lại cứ bị kéo vào mấy cái chuyện trời ơi đất hỡi thế này cơ chứ!

Lặng lẽ phát tiết ức chế xong, tôi cảm thấy tinh thần đã nâng cao kha khá, liền từ tốn chui ra khỏi phòng tắm, sau đó tiếp tục bò lên giường nằm ườn. Dần dần tôi cũng trôi vào giấc ngủ, sau đó mơ thấy một giấc mộng.

Trong mộng, Lâm Hạo Hải cầm dao chạy đuổi theo tôi, miệng còn hét: “Hạ Tiểu Mễ, ai cho cô cướp Tiền Chấn Hựu!”

Tôi vừa khóc vừa chạy nhưng vẫn cố biện giải: “Không có! Tôi chưa cướp được đến tay mà…!”

Lâm Hạo Hải nổi giận đùng đùng: “Có nghĩ cũng không được nghĩ!”

Tôi gấp quá rẽ ngoặt sang một bên, kết quả lại thấy Tiền Chấn Hựu đang chạy đến, trên tay cũng cầm một con dao to tướng, hét lên với tôi: “Lư Dĩ Sương! Sao cô dám ở bên Lâm Hạo Hải!”

Tôi tiếp tục khóc: “Không mà! Tôi với anh ta chỉ là giả thôi…!”

Tiền Chấn Hựu vẫn không nguôi giận: “Giả cũng không được!”

Sau đó Lâm Hạo Hải phía bên kia cũng đuổi đến nơi, hai người đó cầm hai con dao sáng lóa chĩa về phía tôi, trong mắt là sát khí tàn nhẫn.

Tôi nước mắt đầy mặt định gọi 110 (1), khó khăn lắm mới kết nối được thì lại nghe thấy một giọng nói hơn quen quen: “Nếu bạn muốn gặp nhân viên phục vụ, ấn phím 1; muốn được hệ thống phục vụ, ấn phím 2…”

(1) 110 là số điện thoại khẩn cấp gọi cảnh sát của Trung Quốc.

Tôi điên cuồng muốn ấn phím 1 nhưng đã không kịp, Tiền Chấn Hựu và Lâm Hạo Hải mỗi người một dao… tôi chết thẳng cẳng…

Bi kịch!

Tôi giật mình tỉnh giấc nhìn xung quanh, cả đầu toàn là mồ hôi to như hạt đậu.

Giấc mơ vừa rồi cũng quá kỳ quái đi… Đặc biệt là cái đoạn gọi đến 110 lại còn được tổng đài tự động trả lời, cũng đâu phải gọi đi kiểm tra số dư tài khoản đâu chứ… Mà cái giọng trên máy tự động đó cũng quen quá, dường như là… Tiền Chấn Tá? Tôi đã sắp quên mất người này rồi, thế mà trong mơ còn nghe thấy giọng hắn ta, thật đúng là quá kỳ quặc…

Còn về tiết mục Lâm Hạo Hải và Tiền Chấn Hựu “song dao hợp bích” muốn giết tôi, quả thật tôi cũng chẳng thể nói gì nữa. Dù sao thì tôi vừa là Lư Dĩ Sương lại cũng là Hạ Tiểu Mễ, đều là đối tượng bọn họ ghét nhất còn gì…

Nhưng liệu giấc mơ này có ám chỉ điều gì không? Ví như, Lâm Hạo Hải đưa tôi về nuôi dưỡng, có khi chính là để vỗ béo, đợi đến khi tôi tròn vo béo ú rồi thì sẽ giết thịt…

… Đáng chết, Lâm Hạo Hải chắc chắn là đang nghĩ cách để đối phó với tôi, tôi phải làm sao đây… Chạy trốn? Không thể nào, bây giờ tôi có muốn trốn cũng chẳng biết phải chạy đi đâu… À, nếu thu thập đám đồ Lâm Hạo Hải mua cho tôi, không chừng có thể đủ sống được một thời gian ấy chứ…

Nhắc đến đám đồ Lâm Hạo Hải mua cho tôi, đột nhiên tôi nhớ đến một câu chuyện kinh dị trước kia từng đọc…

Có người đàn ông đến một nhà phú bà nọ làm nhân viên vệ sinh. Phú bà đó lúc nào cũng bắt người đàn ông làm rất nhiều việc nhưng cũng cho ăn rất nhiều rất nhiều đồ ăn. Người đàn ông rất thích, ăn uống tốt nên ngày càng béo ra.

Đến một ngày, người đàn ông nọ vô tình nghe được phú bà kia hỏi một người thanh niên đến quét dọn khác: “Cậu muốn giống như người kia (chỉ người đàn ông), bị tôi vỗ béo rồi mới ăn hay để tôi ăn bây giờ luôn…?”

… Lâm Hạo Hải! Anh là cái đồ phú ông chết tiệt. Sao tôi không có quyền lựa chọn như người đàn ông trong câu chuyện kia chứ??? Mà người thanh niên còn lại thậm chí còn được chọn ăn cho béo rồi mới bị ăn hay bị ăn luôn nữa…

A, sai rồi, đây không phải là trọng điểm…

Tôi nằm đờ ra trên giường, cũng chẳng còn buồn ngủ nữa, cứ mãi do dự có nên chạy trốn hay không. Tôi cứ tưởng mình sẽ thức trắng đến khi trời sáng, sau đó có thể vác cặp mắt gấu trúc đau khổ đến trước mặt Lâm Hạo Hải hỏi một câu: “Anh hận tôi sao?”

Kết quả tôi vừa nằm một chút liền ngủ quay…

/Hết chương 18/

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰