Quán cơm nhỏ – Chương 19 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 19 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Sáng sớm thức dậy, Tần Ly ngửi thấy một mùi là lạ, như là mùi khét của một thứ gì đó.

Lần theo mùi lạ, anh tìm tới bếp. Trong nồi cơm điện là cháo kê đang sôi ùng ục, cạnh đó, Tô Bạch đang tất bật rối ren. Tần Ly thề trên nhân cách của Tô Bạch là, nếu không có một đống vỏ trứng hướng dẫn, anh tuyệt đối không nhận ra cái đám đen thùi lụi trong mâm từng có cái tên xinh đẹp là trứng ốp-la.

Vợ mình mới đảm đang làm sao! Tần Ly hài lòng gật đầu, đi tới cầm tay hướng dẫn Tô Bạch chiên trứng.

Cái trứng ốp-la ngon mắt ra đời, Tô Bạch uể oải cực kỳ. Xem xem, đến một chuyện bé bằng móng tay cũng không làm nổi, vậy làm sao để nắm được trái tim chủ quán đây?

Đúng vậy, ngay đêm qua, đại luật sư Tô làm ra một quyết định.

Bẻ cong chủ quán!

Chủ quán cần bẻ cong không? Vấn đề này rất khó trả lời. Bản thân bị chủ quán dùng một thủ pháp cực kỳ vụng về bẻ vẹo đi nhưng thủ phạm cong hay không, Tô Bạch không dám khẳng định.

Nhưng không cong cũng không thành vấn đề, tôi sẽ bẻ cho cong, hoàn toàn luôn! Tô Bạch siết chặt tay, âm thầm hạ quyết tâm.

Kế thứ nhất, sắc dụ. Chủ quán là một người trung thành với cảm giác nguyên thủy, nếu đã quen với thân thể mình, bằng vào tính ưa sạch sẽ của chủ quán nhất định sẽ không để ý đến người khác nữa. Kế thứ hai, coi chặt con tin. Tiểu Mãn là điểm yếu lớn nhất của chủ quán, nắm được nhỏ còn sợ gì không bắt được lớn? Hừ hừ, nếu dám tơ tưởng bên ngoài, tôi sẽ giấu tiệt Tiểu Mãn đi cho biết! Kế thứ ba, chinh phục. Chủ quán là người có học, đây cũng không phải mù chữ, chờ đây thể hiện một bụng tài hoa cho đấy lóa mắt luôn.

Tô Bạch lập kế hoạch xong, xoa hai tay quyết định bắt đầu từ bước đơn giản nhất: Chinh phục trái tim đàn ông phải đi qua dạ dày.

Không biết làm cũng không sao, tôi có thể học. Làm không ngon cũng không sao, chỉ cần anh đồng ý nếm thử. Ngon có hương vị của ngon, không ngon có cách thưởng thức của không ngon, chờ anh quen với phong cách nấu ăn nhà họ Tô thì “yêu” còn xa đến đâu?

Tô Bạch cười âm hiểm, Tần Ly hoang mang. Rán một quả trứng thôi, có cần cười hớn hở như thể trúng số độc đắc thế không?

.

Tần Ly sợ quá.

Thái độ của vợ dạo này rất lạ, không còn dính lấy anh mọi lúc mọi nơi như trước nữa, cứ lén lút làm gì đó một mình, còn đóng cả cửa phòng làm việc nữa chứ.

Lấy lý do mang trà vào dò xét, vợ đang xem sách dạy nấu ăn.

Lấy lý do mang cà phê vào dò xét, thấy trước mặt vợ chất đống các loại sách hướng dẫn sử dụng, nào máy giặt, nào lò vi sóng, lò nướng, máy hút bụi…

Lấy lý do mang điểm tâm vào dò xét, lại thấy vợ không biết lôi cây cổ cầm của mình và tứ đại danh tác từ xó nào ra…

“Anh không sao chứ?” Tần Ly sờ trán Tô Bạch, nhiệt độ bình thường, không phải sốt hỏng não.

“Không việc gì.” Tô Bạch toét miệng khoe nụ cười tám răng trắng tinh, “Chủ quán, tôi vẫn thích gọi anh là chủ quán, được chứ?”

“Đương nhiên được, mình ạ.” Tần Ly trịnh trọng gật đầu, đổi cách xưng hô.

Đôi mắt hẹp dài của Tô Bạch thoáng chốc trừng to thành hình đồng xu.

“Anh anh anh vừa gọi tôi cái gì? Gọi lại lần nữa gọi lại lần nữa!” Tô Bạch kích động, nhộn nhạo, trái tim bé bỏng bắt đầu nhảy tăng-gô.

Mình…

Mình…

Thế giới còn có xưng hô nào đẹp hơn thế sao?

“Mình!” Tần Ly lập lại. Chỉ là một cách xưng hô mà thôi, nếu thích thì tôi gọi cho nghe vài tiếng! Giờ đây, con là của mình, vợ cũng là của mình, cái gì cũng có hết, cuộc sống thật đẹp làm sao!

Tô Bạch một tay đỡ ngực một tay che mũi. Chết, lại phun máu mũi rồi…

Liếc rèm cửa – kéo kín rồi, nhìn đồng hồ – còn khá lâu mới đến giờ đón Tiểu Mãn, Tô Bạch đại luật sư nghĩ tới tuyệt chiêu – sắc dụ.

Ban ngày ban mặt bị kéo và giường, Tần Ly cũng rất phối hợp, tự mình cởi đồ nằm xuống.

Tô Bạch theo lệ thường cấp tốc biến thân nhào tới. Vuốt ve hôn hít một lát, đại luật sư đột nhiên nảy “sáng ý”, hay là, hiến thân một lần xem sao? Không được không được, tính mạng quan trọng hơn. Nhưng mà xong việc có thể yêu cầu chủ quán chịu trách nhiệm với mình, hoặc là yêu cầu thù lao thật cao…

Nhưng, nhưng mà, nếu người ta đã ngoan ngoãn nằm ra chờ đón thì sao?

Thôi thì, cứ ăn trước đã! Còn về chuyện hiến thân gì gì ấy, còn nhiều cơ hội mà…

Ăn một bữa no nê.

Tô Bạch mỹ mãn bò dậy, thấy chủ quán đã ngủ rồi, đến tắm cũng do vợ toàn quyền phụ trách.

Sau đó đại luật sư Tô bắt đầu buồn bực. Chẳng phải bảo là hiến thân cơ mà, sao lại thành mình không nhịn được thế này, chủ quán cũng mê người quá cơ! Buồn bực, luật sư Tô nhà ta nhịn không được định kéo người đang ngủ kia dậy, bị một cước đạp bay.

Tần Ly ngủ mê man, Tô Bạch ngứa ngáy trong lòng lại không dám làm liều, đành đi dội nước lạnh rồi tới trường mẫu giáo đón Tiểu Mãn.

.

“Chú Đại Bạch.” Tiểu Mãn vươn tay muốn bế.

Tô Bạch kích động, vội vàng xông lên ôm con trai cưng vào lòng. Bạn phải biết là, cái loại phúc lợi bự nhất trong đời như con trai đòi ôm là độc quyền của chủ quán, về phần ông bố chính quy là Tô Bạch chỉ có một suất nhìn mà nhỏ dãi thôi. Đương nhiên, thỉnh thoảng chủ quán vui vẻ cũng thưởng cho ông bố này ôm vài cái.

Tô Bạch vừa khiêng con về nhà vừa hát vui vẻ. Vào cửa, mất hứng.

Mục Triết Viễn đang ở đây, Triển Vân cũng ở đây.

Tô Bạch hí mắt, đề phòng nhìn hai người kia. Triển Vân là tên không đáng tin, động chút là dạy chủ quán những thứ nguy hiểm. Chủ quán nhà ta thuần khiết như thế, không thể để người khác làm hư. Còn về gã họ Mục, đây chính là tên chuyên môn ngáng chân, càng phải cẩn thận, nhất là tên này có tiền án tán tỉnh chủ quán.

Nghĩ vậy, đại luật sư Tô bèn bày ra tư thế chủ nhà, đường hoàng ngồi vào vị trí chính, giơ tay yêu cầu một tách trà.

Nhưng lúc này, một nhà ba người thì có hai người không sai được, đây lại không phải văn phòng, không có trợ lý cho anh ra oai.

Lại nhìn sang, chủ quán mặc bộ áo ngủ ta tơ tằm rộng thùng thình, Tô Bạch xù lông. Quá, quá, quá hớ hênh rồi! Chủ quán của tôi, cạnh anh là hai con sói đói đấy…

Khi Tần Ly đàn tới từ khúc thứ ba, Tô lão đại cũng tới góp vui.

Lúc chơi đàn, Tần Ly luôn chuyên tâm quên mình, giờ cũng vậy.

Mục Triết Viễn vẫn chống cằm dựa vào salon đứng nhìn từ xa. Triển Vân ngồi bệt trên sàn nhà, mặc Tiểu Mãn nhào lên lưng cũng không động đậy. Tô lão đại thấy không ai chú ý đến mình cũng tự tìm một chỗ ngồi xuống thưởng thức.

Trong phòng chỉ có tiếng đàn tuôn ra từ đầu ngón tay Tần Ly.

Tô Bạch bắt đầu mất bình lĩnh.

Làm, làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào chủ quán nhà tôi thế? Quay sang nhìn chủ quán, chỗ cổ áo lộ ra vết cắn rất rõ ràng, đây đúng là dụ dỗ trắng trợn mà!

Tô Bạch nuốt nuốt nước bọt, muốn nhào tới đẩy người kia ra sàn quá đi!

Kết thúc từ khúc, Tô lão đại thoáng động, vừa quay sang lập tức thấy vẻ mê đắm chảy nước miếng ba mét của em mình. Thật là, thật là mất thể diện!

Tô lão đại dám cam đoan, nếu lúc này không có người khác ở đây, thằng nhóc này nhất định sẽ tha người ta vào giường.

Đón ánh mắt khinh bỉ của anh mình, Tô Bạch cuối cùng cùng cố điều chỉnh lại nét mặt. Khó thật, nhìn lại lần nữa vẫn muốn nhào tới đè người. Tô Bạch nuốt nước bọt lần hai.

Chủ quán cũng rất lạ, bình thường trông không có gì đặc biệt nhưng cứ cầm tới đàn là như thể biến thành người khác, làm người ta có cảm giác chỉ nên đứng xa xa ngắm nhìn. Đúng vậy, chỉ được đứng ngắm nhìn từ xa mà không có bất cứ dục niệm nào khác, đúng là cảm giác này! Tô lão đại cảm thấy khó hiểu. Nhìn sang hai vị thính giả còn lại, ừm, giống mình, thuần túy thưởng thức.

Cho nên Tô lão đại có lý do để khinh bỉ đứa em tầm thường không thông âm luật không biết thưởng thức đầu đầy sắc niệm kia. Một đóa u lan thanh cao xinh đẹp sao lại chọn cắm lên bãi phân trâu như này? Tô lão đại không hiểu, quay sang lại thấy vẻ mặt thô bỉ phát khiếp của em trai, lại muốn tẩn cho nó một trận.

Sau đó, Tô lão đại thực sự đứng lên, phi chân đạp tới.

“Anh, làm gì thế?” Tô Bạch bị đạp đau, xoa xoa eo. Thắt lưng người ta là công cụ lao động quan trọng đấy, không thể để bị thương đâu…

“Anh Tô này, anh muốn dạy em mình xin tìm một chỗ khác thích hợp hơn, đừng nên ở nhà tôi động tay động chân với vợ tôi, được chứ?” Tần Ly một tay đặt trên đàn, nghiêng mắt liếc nhìn Tô lão đại. Gã họ Tô này, càng nhìn càng không vừa mắt.

Trình Tiểu Mãn chớp chớp mắt, thấy chú Đại Bạch bị đánh liền nổi nóng, lịch bịch chạy tới nhấc chân giẫm xuống.

“Không cho phép bắt nạt chú Đại Bạch.” Trình Tiểu Mãn vừa ra sức đạp lên chân Tô lão đại vừa vung nắm đấm nhỏ tới.

Tô Bạch vui mừng đầy mặt, ôm lấy con cưng xoa nắn hôn hít một trận. Con yêu, quả không hổ là con ruột tôi, đã biết bảo vệ cha nó rồi! Trình Tiểu Mãn thò cái đầu nhỏ ra khỏi lòng chú Đại Bạch, chỉ một ngón tay vào Tô lão đại, thở hồng hộc, “Người xấu, chú Đại Tân là người xấu!”

Tô lão đại suýt thì tắc thở. Hiểu rồi, nhà này thuộc dạng nồi nào úp vung ấy, cái gọi là hoa nhài cắm bãi phân trâu, gọi là nghệ thuật gia với anh hề, gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã chính là đây!

Khoan, vợ? Tô lão đại giận run rẩy cả quả tim yếu đuối nhưng vẫn nhanh nhạy bắt được một từ không quá lọt tai: Vợ! Mấu chốt là, lão tam còn ra vẻ đương nhiên!

Tô lão đại giận điên. Tô gia tam công tử nhà ta sao có thể thành vợ của một chủ quán cơm tầm thường cơ chứ? Lại nhìn sang đứa em mình vừa ôm thằng nhóc không đáng yêu chút nào kia vừa bày ra bộ mặt ngây ngất, Tô lão đại lần thứ hai không nén nổi lửa giận, nhìn quanh quất tìm loại vũ khí có thể đánh người mà lại không nguy hiểm đến tính mạng.

“Lần này định đập cái gì nhà tôi?” Tần Ly cười nhẹ, đưa cây đàn trên tay ra, “Đập cái này đi, không rẻ đâu!”

Tô Bạch ôm Tiểu Mãn nhanh nhẹn vọt ra phía sau Tần Ly, ngẩng mặt về phía anh mình cười đến là gọi đòn. Hừ, giờ em cũng có người ra mặt cho rồi, anh tưởng đánh là đánh được chắc!

Triển Vân vội vàng nhảy lên salon, lén lút đưa đĩa hạt dẻ rang đường cho Mục Triết Viễn bóc vỏ, bản thân thì cầm một đĩa hạt dưa, còn rót một cốc nước trái cây, ngoan ngoãn khoanh chân ngồi chờ xem liveshow.

Mục Triết Viễn cũng hí hửng nhìn, bóc mấy hạt rồi mới phản ứng lại, sao hôm nay mình nghe lời thế?

Đập cái này đi… đập cái này đi…

Tô lão đại chột dạ. Nhớ tới cái chén trà bị bắt làm con tin mãi chưa được sửa lại ở chỗ chú Tề, im luôn, vung tay chạy lấy người.

Tô Bạch buông Tiểu Mãn xuống, cởi áo khoác trùm lên người Tần Ly, kéo khóa lên tới cổ. Tần Ly dở khóc dở cười, không cự lại, chỉ về thẳng phòng thay đồ.

Trong phòng khách, Tô Bạch đang cùng Mục Triết Viễn và Triển Vân chơi đấu mắt.

Mục Triết Viễn và Triển Vân bảo tới ăn chực bữa cơm, hai người này cũng thật quá vô sỉ. Gõ cửa cả buổi không ai thưa, cả hai bèn trèo rào vào. Vừa vào cửa, trợn mắt.

Cửa sổ lớn vẫn mở, hai kẻ gian nhìn thấy ngay người đang ngồi trên chiếu chơi đàn. Ngây ra một lát, cả hai tự tìm chỗ ngồi thưởng thức.

Mục Triết Viễn hối hận không thôi. Đảm đang toàn tài thế này, sao mình chưa gì đã buông tay, chưa gì đã bỏ cuộc không chịu kiên trì, khiến tên thủ trưởng xấu xa kia thu lợi! Mục Triết Viễn cảm thấy mình thiệt thòi to rồi.

~~~~~~

P/s: Mình muốn post sớm mà mạng nhà mình mấy ngày nay cứ sao sao ấy, lên một lát thì rớt mạng, ngay cả Face cũng không vào được QAQ

Chương sau có cảnh “thổi bóng bay” rất hoành tráng =]]]

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰