Quán cơm nhỏ – Chương 18 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 18 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Tiệc mừng kết thúc, Tần Ly ôm Tiểu Mãn đã ngủ gục ra cửa, Tô Bạch chân thấp chân cao theo sau, anh bị chuốc rượu, ngà ngà say.

Cùng chờ xe trên vỉa hè, Tô Bạch đứng không vững nửa người đã dựa vào Tần Ly. Đáng thương cho Tần Ly lúc này một tay ôm con một tay phải đỡ tên say.

Vậy nên, khi chiếc ô tô lao tới, Tần Ly chỉ kịp đẩy Tô Bạch ra đồng thời quay người che chở Tiểu Mãn.

Khi bị đẩy ra, ánh đèn chói lòa của xe khiến Tô Bạch tỉnh rượu, sau đó trợn mắt nhìn người kia ôm Tiểu Mãn đứng lên, trợn mắt nhìn hai người thân yêu máu me bê bết chặn một chiếc xe phóng thẳng tới bệnh viện, trợn mắt nhìn thân thể bé nhỏ rúc vào trong lòng người đó không còn động đậy.

Cùng người đó xiêu vẹo vào bệnh viện, thấy người đó run rẩy đứng không vững, Tô Bạch bấm mạnh vào lòng bàn tay để mình tỉnh táo lại, vươn tay đỡ chủ quán, lòng không thể thả lỏng. Lúc đó Tiểu Mãn bất tỉnh, hiện đã đưa vào phòng cấp cứu, chưa rõ tình hình ra sao, máu dây trên người chủ quán không biết là của ai, phải nhanh chóng kiểm tra mới được.

“Ai là người nhà bệnh nhân?” Một cô y tá bước ra hỏi.

“Tôi ạ.” Tần Ly run lên, phải ngả về phía sau dựa vào Tô Bạch mới đứng vững.

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần truyền máu gấp, anh…” Y tá chưa nói hết câu, cau mày nhìn Tần Ly.

Tần Ly cuống quýt kéo Tô Bạch đẩy ra trước mặt y tá, lắp bắp, “Rút anh ta! Máu anh ta nhiều lắm, cô cứ rút đi! Chỉ cần con tôi không sao, cô rút bao nhiêu cũng được!”

“Này anh, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, người bệnh đã gần sáu mươi, tuyệt đối không thể có một người cha trẻ như anh ấy được!” Cô đỡ lấy anh, “Tôi nghĩ lúc này anh mới là người cần bác sĩ đấy!”

“Ba ba.” Một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền tới.

Tô Bạch sợ run cả người, ngồi xuống ôm con.

Quay lại, thấy con trai bảo bối êm đẹp đứng ngay đó, bên cạnh là một người quen, Vương Thiếu Khanh, Tần Ly ngẩn người, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.

“Cháu bé không sao, chỉ hơi trầy xước một chút. Anh Trình, mời anh theo tôi, anh cần đi khám cẩn thận một chút.” Vương Thiếu Khanh là bác sĩ, lập tức nhận ra Tần Ly hơi khác thường.

Tần Ly cúi đầu nhìn lại vết máu trên người mình, nếu không phải là của Tiểu Mãn, vậy là của mình rồi. May quá, Tiểu Mãn không sao! Anh cười cười, chầm chậm ngã xuống.

Như thể một kỳ tích, vết thương trên người Tần Ly không nặng lắm. Thân thủ của Tần Ly khá linh hoạt, lúc xoay người đã lựa thế ngã để lăn vài vòng, bảo vệ tốt cho con mình, còn bản thân anh, ngoại trừ vài chỗ gãy xương nho nhỏ thì chỉ mất máu hơi nhiều một chút. Mà nguyên do Tiểu Mãn bất tỉnh là vì cái tật sợ máu di truyền từ ông bố. Tô Bạch yên lòng, gọi vài cú điện thoại rồi về phòng bệnh.

Chủ quán ngủ rất say, sắc mặt rất trắng, lẳng lặng nằm ở đó không một tiếng động, Tô Bạch cảm thấy tim mình như bị siết chặt.

“Chú Đại Bạch ơi, lúc nào ba ba mới tỉnh ngủ ạ?” Trình Tiểu Mãn đứng bên giường, vươn bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng sờ lên ngón tay cuốn đầy băng vải của cha.

“Bác sĩ bảo ngày mai là tỉnh.” Tô Bạch ôm chặt bé, cảm thấy ngực mình như bị xé toạc, đau thấu tim. Nếu không có chủ quán, nếu không có người ấy, mình và con trai sợ là khó qua được.

.

Lúc Tần Ly tỉnh lại, phòng bệnh im ắng, chỉ có Tiểu Mãn co ro bên cạnh ngủ cạnh. Bé như thể sợ đụng tới vết thương của cha nên ngoan ngoãn rúc vào một góc, trên người đắp áo vest của Tô Bạch.

Anh thử cử động, thấy toàn thân đều đau, định ngồi dậy lại có một bàn tay ngăn anh.

“Giờ còn chưa được động đậy, muốn lấy cái gì để tôi lấy cho anh.” Tô Bạch vừa bước vào đã thấy người kia định ngồi lên, vội vàng chạy tới đỡ anh nằm xuống.

Tần Ly nhìn trên nhìn dưới Tô Bạch một lượt, nhịn không được bèn phì cười, lại động tới vết thương khiến anh đau nhe răng một phen. Lúc Tô Bạch bị đẩy ra, xui xẻo thế nào lại lấy mặt tiếp đất, mà khi đó họ đang đứng bên lề đường, cho nên Tô Bạch rất đen đủi đập mặt vào ngay vỉa hè. Gương mặt anh lúc này phải gọi là cực kỳ đặc sắc.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của chủ quán, Tô Bạch phẫn nộ hạ vũ khí kiểu mới – cái bô – xuống, đỡ người ta vào phòng vệ sinh. Vốn định diễn vai nàng dâu ngoan hiền một phen nhưng người ta không tạo cơ hội, Tô Bạch đành dẹp đám sắc niệm trong đầu qua một bên.

“Chuyện đó giải quyết xong rồi?” Tần Ly dựa cả người vào ngực Tô Bạch, mặc ai kia giở trò.

“Ừ, xong rồi, còn lại để anh cả lo nốt.” Tô Bạch vất vả giúp người ta cởi quần, nhìn không chớp mắt.

“Sau này có vụ nào nguy hiểm thì đừng nhận nữa.” Tần Ly bảo.

“Ừ.” Tay Tô Bạch thoáng sững lại, nhớ tới câu nói kia của chủ quán, trầm mặc.

“Vợ, anh cứu vợ một mạng, vợ phải lấy thân báo đáp đấy.” Tần Ly cười híp mắt, vươn cái tay bọc băng trắng xóa dày cộm sờ lên mặt Tô Bạch.

“Được.” Tô Bạch giúp người kia sửa sang lại quần, tranh thủ gặm một cái lên mặt đối phương rồi mới dìu người về giường bệnh.

“Ba ba.” Tiểu Mãn ngồi trên giường, vươn tay ra với cha. Tô Bạch vội vã nhanh chân bế bé.

“Cục cưng, con có đau không?” Tần Ly vuốt vuốt lên mấy chỗ bị băng trên tay chân con, đau lòng lắm.

“Ba ba có đau không ạ?” Tiểu Mãn ngồi im không dám động đậy, sợ đụng vào vết thương của cha.

“Chỉ cần Tiểu Mãn không sao thì ba ba cũng sẽ không đau.” Tần Ly đụng nhẹ lên vòng băng gạc trên trán con, lo lắng lắm. Vết thương ở đó khá sâu, không biết có để lại sẹo không nữa, có sẹo thì nguy.

“Tiểu Mãn không sao đâu, không đau chút nào cả.” Tiểu Mãn lủi xuống giường, đứng thẳng tắp ra vẻ.

“Ba ba cũng không đau, không đau chút nào!” Tần Ly thỏa mãn vô cùng, chỉ huy Tô Bạch ôm con lên giường.

Nằm viện vài ngày, Tần Ly tự thấy đã khá nhiều, chí ít những nhu cầu tối thiểu có thể tự lo, vì vậy anh muốn xuất viện.

Tô Bạch đương nhiên phản đối, tuy rằng cuộc sống trong bệnh viện của anh chẳng tốt đẹp gì hơn. Không nói đến chuyện chủ quán hoàn toàn xem anh như nha hoàn mà sai sử, cái này anh vui vẻ chịu được nhưng ông anh cùng với bà chị của chủ quán không ngại phiền phức bay tới bay lui thay nhau vào chăm cứ thấy anh lần nào là “hỏi thăm sức khỏe” lần ấy, khiến cho cái mặt vốn đã biến dạng của anh không thể an dưỡng.

Chịu đựng thêm vài ngày, Tần Ly đuổi vợ chồng lão Mã về, vui vẻ xuất viện.

.

Vừa vào tới cửa, giáo sư Tần nhà ta híp mắt.

Tô Bạch bắt đầu cảm thấy sau lưng gió lạnh từng trận từng trận.

Thảm trạng quỷ vào thôn là thế nào, tình cảnh hiện tại của nhà Tần Ly lúc này đúng như thế.

Mới nằm viện có ba tuần thôi, không thể không nói, đại luật sư Tô rất có tài.

Bạn Tô này trước giờ thuộc hàng lười việc nhà có cấp bậc, mấy ngày nay cũng vậy. Tô Bạch cùng Tiểu Mãn luôn luôn ở trong viện trông Tần Ly, nhưng thấy hai người ngày nào cũng ăn mặc sạch sẽ tinh tươm, Tần Ly không hỏi tới, cho rằng Tô Bạch thu xếp tốt. Đúng là Tô Bạch thu xếp rất tốt, có điều…

Tô Bạch rất nhiều quần áo. Tự mua một phần, anh cả đặt may theo quý gửi cho một phần, sau lại có Tần Ly sắm thêm, trên lầu dưới lầu hai tủ quần áo đều đầy chặt. Tiểu Mãn cũng rất nhiều quần áo. Tần Ly thích sắm sửa cho con, mỗi lần đi mua sắm thấy có mẫu nào đẹp là khuân về nhà không hề tiếc tiền.

Cho nên Tô Bạch rất sạch sẽ. Hai cha con cứ mỗi ngày thay một bộ. Chỉ là, quần áo sạch mặc đi ra ngoài, đồ bẩn thì vứt lại.

Ba tuần.

Phòng ngủ, phòng khách, nhà vệ sinh đã vứt đầy quần áo bẩn, mấy tủ đồ đã vơi một nửa.

Tần Ly vất vả gạt đống đồ bẩn trên salon ra, được một chỗ nho nhỏ liền ngồi xuống, nhìn Tô Bạch chằm chằm. Cái tên này, lười dọn thì thôi, chẳng lẽ không biết thuê người tới dọn hay sao?

“Tôi dọn ngay đây!” Tô Bạch bị người ta trừng tới tê cả da đầu, vội vã nói.

“Nhanh tay lên, tối còn có khách tới thăm đấy!” Tần Ly tựa vào salon, không định giúp đỡ, có điều tay vừa vắt lên thành salon lại mò phải một chiếc tất nhỏ.

Tiểu Mãn rụt rè bước tới, nhặt tất bẩn của mình lên, quay sang nhét vào túi chú Đại Bạch. Ba ba giận rồi, sợ quá đi…

“Tiểu Mãn lại đây nào, đánh đàn cho ba ba nghe đi.” Thấy con bưng cái chậu nhỏ định đi giặt tất, Tần Ly đau lòng.

Trình Tiểu Mãn hí hửng chạy lại, chơi bài “Hai con hổ” mà ba ba thích nhất, vừa đàn vừa đong đưa đầu vui vẻ hát theo.

Nhìn căn phòng hỗn độn, Tô Bạch choáng váng cả đầu. Nhưng cũng may, toàn là quần áo, cứ nhét cả vào máy giặt là xong, nhỉ? Anh nghĩ vậy, tay cũng nhanh nhẹn vơ đám quần áo bẩn tống vào máy giặt.

“Từ từ!” Tần Ly nhìn không nổi nữa, vội lên tiếng trước khi anh chàng hậu đậu kia bấm nút.

“Sao cơ?” Tô Bạch vội lủi tới trước mặt chủ quán chờ chỉ thị.

“Quần áo của anh chỉ giặt khô được thôi, anh ném vào niáy giặt là định không mặc nữa à?” Tần Ly sờ sờ vệt màu đỏ tím vẫn chưa biến mất trên sống mũi Tô Bạch, thở dài một hơi.

Tô Bạch chớp chớp mắt, không biết thật mà. Trước đây là người làm thuê theo giờ đem giặt, sau này là chủ quán lo, anh chỉ biết mặc thôi.

“Tôi nói, anh làm theo là được.” Tần Ly hết cách.

Rất nhanh, núi quần áo đã được phân loại thành mấy ngọn đồi con, nào giặt khô, giặt ướt, giặt tay, giặt máy, màu đậm, màu nhạt giặt riêng, chất liệu thô, chất liệu mỏng giặt riêng để điều chỉnh lực giặt.

Mấy đám quần áo giặt máy đã lần lượt xử lý, đồ giặt khô cũng đã gọi người tới lấy, hiện tại chỉ còn mấy cái cần giặt tay.

.

Lúc Tô lão đại tới nhà, bắt gặp em mình đang ngồi trên cái ghế con của Tiểu Mãn trong nhà tắm, ra sức vò một cái áo len nho nhỏ, bọt xà phòng trắng xóa khắp nơi.

Tô lão đại đau lòng rồi. Tam công tử nhà chúng ta, thằng út nhà chúng ta lớn lên trong nuông chiều, thế mà nay lại bị sai khiến như hầu gái thế này! Tô đại ca nổi giận, quay sang, bắt gặp vẻ như cười như không của người kia, lửa giận vừa phừng lên lập tức tắt ngóm. Người này, vừa cứu lão tam một mạng!

Sau đó, Tô lão đại xắn tay áo vào nhà tắm giúp em trai giặt quần áo.

Thật bất ngờ, kỹ thuật của Tô lão đại khá ổn, trông rất thuần thục, đám quần áo của Tiểu Mãn nhanh chóng được xử lý xong.

“Còn mấy cái này nữa.” Tô Bạch mặt dày ném qua một đống tất.

“Chú dám để anh giặt tất cho cậu ta?” Tô lão đại muốn nhai đầu thằng em ngốc.

“Của em.” Tô Bạch rụt cổ lại, “Không có của cậu ấy.”

Quả thật không có tất của Tần Ly. Ở trong viện, Tần Ly chỉ mặc quần áo bệnh nhân, hai chân đều quấn băng, không cần đi tất, đồ của anh khi đó đều do vợ chồng lão Mã bao giặt hết.

Đếm đống tất, hơn chục đôi. Tô lão đại lúc này lại muốn một cước đạp bay thằng em. Có một đứa em như vậy thật là mất mặt!

Tô Bạch cũng có nỗi khổ riêng. Chủ quán rất sạch sẽ, những thứ như đồ lót, đồ ngủ hay bít tất đều luôn giặt tay vì chê giặt máy không được sạch.

Nhìn một đám quần áo lớn nhỏ bay phấp phới ngoài ban công, Tô Bạch đắc chí lắm, xoa xoa thắt lưng vào nhà tranh công.

“Đi dọn cái tủ lạnh đi, đồ trong đó đều hỏng cả rồi.” Tần Ly lại sai một câu.

Tô Bạch thêm một phen tất bật.

Tủ lạnh cửa kép cỡ lớn, dọn dẹp mất khá nhiều công sức. Nhìn vợ luôn chân luôn tay dọn dẹp, Tần Ly cũng hết giận. Xem ra vợ là không thể quá nuông chiều, thường ngày phải chu ý bồi dưỡng giáo dục, hết ăn lại nằm có vẻ không ổn…


Chương sau hai người sẽ “thú nhận” với nhau, Tô Bạch sẽ biết Trình Lâm là Tần Ly, Tô Bạch cũng kể lại chuyện quá khứ, vân vân.

P/s: Mấy ngày nay không post chương mới là do… lười. Mấy bạn thông cảm =___=