Quán cơm nhỏ – Chương 18 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 18 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Tiểu Mãn muốn đi sân chơi chơi trò đâm xe, ba ba không được khỏe, Tô Bạch đành xung phong làm bảo mẫu.

Thiếu hai người, yên tĩnh hiếm có, Tần Ly cuối cùng có thời gian đọc sách. Phòng sách gần đây mới sửa sang, không nhiều sách lắm, một ít là lão Mã đưa tới, còn lại do anh mới mua.

Vị trí phòng sách rất đẹp, đối diện sân, có một cửa sổ sát đất lớn. Đọc được một lát, Tần Ly mỉm cười. Trong vườn thêm hai tên trộm nhỏ. Hai đứa nhóc đang lom khom chui dưới giàn dưa chuột, nhìn đám dưa non, muốn hái lại không dám hái, thỉnh thoảng còn quay đầu về phía phòng ở xem có người không.

Tần Ly được giá sách che, người bên ngoài không thấy, đứng ở đó nhìn ra lại rất rõ. Nhìn một lát, nhịn không được, anh đi ra ngoài tóm hai nhóc con.

Hai đứa bé, chừng sáu bảy tuổi, một hiền lành rụt rè, thấy Tần Ly liền đỏ mặt cúi xuống, một hung hăng trừng chủ nhân khu vườn đột nhiên nhảy từ đâu ra, kéo đứa kia về sau lưng, hệt con hổ con.

“Muốn ăn dưa à? Sao cháu không hái? Giờ đang non như thế, ăn là ngon nhất đấy.” Tần Ly cười tủm tỉm, sợ dọa hai cậu bé.

Anh tự hái mấy trái, rửa sạch, đưa cho hai đứa, “Dưa phải rửa sạch mới ăn được, đừng sợ, chú không phải người xấu.”

Lát sau, phòng khách của Tần Ly thêm hai vị khách nhỏ.

“Chào chú Trình, cháu là Miêu Miêu, năm nay sáu tuổi ạ.” Cậu bé rụt rè chủ động giới thiệu.

“Chú cũng có con trai, tên là Tiểu Mãn, chưa được năm tuổi.” Tần Ly lại lấy thêm mấy cái bánh đi ra.

“Cháu là Vương Sâm, sáu tuổi ạ.” Đứa hung hung nói.

“Ba mẹ các cháu đâu?” Tần Ly khẽ nhíu mày. Khu này an ninh tốt nhưng cũng không thấy nhà ai để con nhỏ như vậy tự chạy ra chơi.

Miêu Miêu không nói gì.

“Ba ba đang tăng ca, cháu với em cháu tự chơi.” Vương Sâm nói, như chẳng thèm quan tâm, ánh mắt lại mờ đi.

“Ra hai đứa là anh em!” Tần Ly xoa xoa đầu Miêu Miêu, vào bếp làm hai bát hoành thánh. Bụng hai đứa nhỏ hát “không thành kế” (1) đến là vang, có lẽ đã đói lắm rồi!

(1) Không thành kế: Xuất phát từ một điển cố về Gia Cát Lượng trong Tam quốc diễn nghĩa, khi ấy Gia Cát Lượng đánh vào tính đa nghi của Tư Mã Ý mà giữ được một tòa thành trống, hoàn toàn không có khả năng kháng cự nếu bị Tư Mã Ý tấn công.

Miêu Miêu ngắm nhìn gian phòng, tay vươn về phía đĩa điểm tâm.

“Ba ba bảo không được ăn đồ người lạ cho!” Vương Sâm tóm tay em lại, liếm môi.

“Nhưng chú không phải người xấu mà…” Miêu Miêu ấm ức, cái miệng dẩu thật cong.

“Đồ ngốc, người xấu thì phải dán hai chữ ‘người xấu’ lên trán hả?” Vương Sâm vẫn không cho.

“Anh lại mắng em ngốc, em mách ba.” Miêu Miêu không vui.

Tần Ly bưng hai bát hoành thánh về phòng khách, hai anh em ngoảnh mặt không thèm nhìn nhau, đoạn đối thoại vừa rồi anh cũng đã nghe hết, thấy vậy bèn đặt xuống bàn, lấy di động ra.

“Đây, cháu gọi cho ba đi nào!” Tần Ly đặt điện thoại trước mặt Vương Sâm, anh nhận ra đứa này mới là đứa cầm đầu.

Bên kia nói vài câu, điện thoại lại bị đưa qua, Vương Sâm vẫn rất mất tự nhiên: “Ba ba muốn nói chuyện với chú ạ.”

“Xin chào, tôi là Trình Lâm.” Tần Ly nhận điện thoại.

“Chào anh, tôi là Vương Thiếu Khanh…” Giọng nói đầu kia rất ôn hòa.

Vài câu đã nói rõ tình hình, cha phải tăng ca, bảo mẫu có chuyện đột xuất phải xin nghỉ, hai anh em bị quẳng ở nhà ăn không khí. Chắc là hai cậu nhóc đói quá mới để ý tới dưa chuột trong vườn nhà anh.

Hai vị khách nhỏ ăn no rồi, lại không có việc gì làm nữa. Chuyện chơi với trẻ, Tần Ly không hề có kinh nghiệm, sự kiên nhẫn vốn không nhiều nhặn lắm của anh đã dốc cả cho Tiểu Mãn, chẳng còn bao nhiêu. May mà hai cậu bé bị người lớn vứt một xó quen rồi, không nghịch ngợm không quấn người, tự chơi rất vui vẻ.

.

Tiểu Mãn chơi một ngày, rất là mỹ mãn về nhà, thấy hai bạn nhỏ bên cạnh ba ba, ghen tị ngay.

“Ba ba, họ là ai đấy?” Tiểu Mãn rất mất hứng, lại có người muốn chia sẻ ba ba, nhất là cái cậu mặc áo đỏ kia, lại còn để ba ba nắm tay dạy viết chữ nữa!

“Là các anh ở gần đây đấy. Lại đây, giới thiệu chút nào.” Tần Ly ôm con thơm rối rít, “Đây là con chú, Trình Tiểu Mãn, năm tuổi. Còn anh áo đỏ này là Miêu Miêu, Trịnh Miêu Miêu, anh áo trắng tên là Vương Sâm.”

Trẻ con rất dễ chơi chung, Tiểu Mãn thấy mình không thất sủng liền yên tâm, ba đứa rất nhanh quấn lấy nhau cùng chơi.

Thấy ba đứa bé mất hút trong phòng Tiểu Mãn, Tô Bạch nhanh tay đè chủ quán lên salon, ra sức gặm mấy cái.

“Anh nhặt được mấy đứa này ở đâu thế?” Tô Bạch xoa thắt lưng ngồi xuống, chủ quán đạp mạnh thật.

“Người lớn tăng ca, hai thằng nhóc bị quẳng ở nhà, chắc là đói bụng không chịu được nữa, tôi nhặt được ở dưới giàn dưa đấy.” Tần Ly lắc đầu. Cuộc sống quả thật khó khăn, nhưng con nhỏ như vậy mà bị bỏ ở nhà một mình thì anh vẫn không sao hiểu được.

“Đừng quan tâm nữa, chúng ta đi nghỉ đi, tôi định thu xếp một kỳ nghỉ dài hạn.” Tô Bạch vuốt ve hông chủ quán, lòng thầm tính toán. Tân hôn là phải có tuần trăng mật, hai ta đương nhiên cũng muốn có…

“Tôi nhớ là bọn anh cuối năm mới được nghỉ dài hạn cơ mà!” Tần Ly khinh bỉ vị luật sư đại lười này.

“Tôi đã rất nhiều năm chưa nghỉ phép rồi, lần này mới xin nghỉ một lần, khéo còn được kỳ nghỉ siêu dài luôn ấy chứ!” Tô Bạch ra sức thuyết phục.

“Không đi, tôi phải chuẩn bị mở chi nhánh.” Tần Ly từ chối thẳng thừng. Trình ký làm ăn ngày càng tốt, tài chính mỗi ngày càng nhiều, anh muốn mở một nhà hàng ở khu trung tâm.

Tô Bạch như quả bóng xì hơi, chuyện chủ quán muốn làm, anh không tham dự được, càng không thể cản trở, đành phải chui vào một xó tự thương thân.

Ăn xong cơm tối, vị ba ba thiếu trách nhiệm kia tới đón con. Đó là một người đàn ông trông ngăn nắp sạch sẽ, vẻ ngoài ôn hòa, thân hình khá gầy yếu, mặt nhìn có vẻ tiều tụy.

Tiễn ba cha con về, Tô Bạch thu hồi ánh mắt quan sát người kia, khóe miệng thoáng nhếch lên. Người kia, là đồng loại. Thế giới này thật nhỏ bé!

.

Ngay sau đó, hai người đều bận rộn.

Tô Bạch nhận một vụ án khá phức tạp, ngày nào cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, không còn đoái hoài đến chuyên vòi vĩnh thân mật với chủ quán nữa, về đến nhà ăn no là lăn ra ngủ.

Công việc của Tần Ly lại thuận lợi hơn nhiều, người quản lý là dân chuyên nghiệp, anh chỉ cần phụ trách tiền và đưa ra phương hướng đại thể là được, những công tác chuẩn bị để mở nhánh đã gần đầy đủ. Vị trí nhà hàng mới khá đẹp, nằm trên đoạn đường gần quảng trường Á Tân, lưu lượng khách rất lớn, lắp đặt thiết bị đầy đủ là có thể khai trương.

“Dạo này vất vả lắm à?” Thấy Tô Bạch lại gà gật trên bàn ăn một lần nữa, Tần Ly đau lòng.

“Chút chút.” Tô Bạch vặn dây cót lên tinh thần, “Đừng lo, mấy ngày nay điều tra chứng cứ nên hơi mất công một chút, gần xong rồi. Ba ngày nữa lên tòa, xong vụ này nghỉ được rồi.”

Tần Ly 囧. “Xong vụ này nghỉ được rồi” là điều một luật sư có thể nói à? Sao nghe chẳng lọt tai chút nào.

Mệt thì mệt nhưng Tô Bạch vẫn làm một vụ bào chữa thật đẹp mắt. Đương nhiên, phí luật sư cũng rất đẹp.

Tối đó, văn phòng luật sư Bách Xuyên mở tiệc mừng, địa điểm là nhà hàng của Tần Ly.

“Anh Đại Lâm, em nói anh biết nha, thủ lĩnh chúng em lúc đó trông rất oách.” Vương Diệu Diệu kéo tay Tần Ly tâng bốc sếp mình.

“Thế cơ à? Oách cỡ nào?” Tần Ly nổi hứng. Anh chưa từng thấy bộ dáng người kia lúc làm việc trước tòa, phải tìm dịp xem mói được.

“Ừm…” Vương Diệu Diệu chớp chớp mắt, liều mạng tìm từ, “Giống như thể con hổ mới xuống núi, cái loại cắn người được ấy.”

Tần Ly phì cười. Tỷ dụ này, tuyệt! Ngẫm lại bộ dáng cắn người của Tô Bạch, xùy xùy, dạo này toàn là mình bị cắn, có gì hay mà tưởng tượng…

“Xì!” Mục Triết Viễn xem thường, “Là hổ thì cũng được tích sự gì, đến trước mặt ai đó, hổ còn không biến thành mèo nhà ư…”

Vừa nói khỏi miệng, phía sau, một bóng đen trùm lên, kèm theo một giọng nói u u sởn da gà, “Vẫn còn khá hơn kẻ nào đó bị một tên thuần 0 đè rồi phải nghỉ việc hai ngày, Mục Triết Viễn, cuộc sống của cậu có vẻ vui quá nhỉ? Cho nên, vì cậu nghỉ quá nhiều, tiền thưởng quý này đi đứt rồi nhé.”

Mục Triết Viễn muốn chết thật rồi. Nhục quá nhục quá! Thế giới này sao lại có loại người như tên Triển Vân kia cơ chứ, trông bề ngoài rõ ràng là một cậu thư sinh nhỏ nhắn, vì sao lại là cao thủ quyền anh hả? Cao thủ thì cao thủ, vì sao mình lại đụng tới? Đụng thì đụng, vì sao mình ra ngoài không mang kính để nhìn rõ bản chất người ta? Không nhìn ra thì thôi, vì sao đã chia tay rồi còn đột nhiên xuất hiện? Xuất hiện thì xuất hiện, vì sao cứ bám chặt mình không tha? Bám thì bám, vì sao lại để tên thủ trưởng âm hiểm kia biết được cơ chứ?

Mục Triết Viễn sao không biết sếp đang lợi dụng việc công báo thù riêng, trả thù vụ để cho chủ quán thấy thứ không nên thấy đây mà! Oan quá, tôi mới là kẻ bị nhìn thấy hết, tôi mới là người nên mắng chứ!

Thôi quên đi, tôi đây thấp cổ bé họng không đọ được với loa bự các người, chốc nữa phải vào chùa dâng lễ đuổi tà mới được. Dưới uy hiếp của tiền thưởng, Mục Triết Viễn khuất phục, hờn hờn tủi tủi nuốt mấy câu đang muốn phun ra về lại bụng.

———

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰