Quán cơm nhỏ – Chương 17 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 17 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Lý Minh dạo này rất vui vẻ. Cuối cùng không cần đi học, có thể đi làm, kiếm được tiền, nhà mình sẽ không vất vả như vậy nữa, nhất là anh trai không cần vừa đi học vừa làm thêm kiếm tiền.

Lý Minh là học việc bán thời gian ở Trình ký, do có tài ăn nói nên được Tần Ly xếp đứng phục vụ ở quầy điểm tâm lầu hai. Công việc ở đây không dễ dàng, tuy điểm tâm phát miễn phí nhưng luôn có người muốn phá quy củ, tỷ như, muốn thêm một hai phần, hay như không có phiếu miễn phí lại muốn mua điểm tâm…

Trước đây chỉ có một nhân viên phục vụ ở đó, thường không ứng phó được hết những khách hàng khó chơi này. Hiện tại giao cho Lý Minh, cậu nhóc đối phó rất thuần thục, hơn nữa rất thích làm điểm tâm, còn xin học cùng các đầu bếp.

Buổi chiều không có việc gì, Lý Minh chợt nhớ tới vườn nhà ông chủ cần rãy cỏ bèn tới đó giúp.

Chiều về, ánh mặt trời rất đẹp, Tần Ly pha cà phê, ngồi trên xích đu mới lắp trong sân, hưởng thụ một buổi chiều đẹp.

Bạn nhỏ Lý Minh lần này gặp nạn rồi. Trước đây ở nhà nghe anh trai nói suốt, nào là người này tốt thế nào, tử tế với anh thế nào, Lý Minh vẫn nghĩ, chắc người này là một ông bác tóc hoa râm. Lần đầu gặp, cậu nhóc trợn mắt, trẻ thế! Ông chủ đúng là rất tốt, rất quan tâm đến anh em cậu, bộ dáng không xấu, thường thường bậc trung. Nhưng cậu luôn nghĩ người này có gì đó rất “tà”, kiểu như luôn khiến cho cậu bất giác làm theo lời anh ta mà không hề có ý phản kháng.

Thế nhưng, hôm nay gặp lại chủ quán, cậu lại cảm thấy không giống thường ngày. Trên người anh ta như mới sinh ra cái gì đó, khiến cậu không nhịn được lén nhìn mấy lần.

Tần Ly uống xong cà phê, vẫy tay với Lý Minh.

Lý Minh nhanh nhẹn bỏ việc trên tay chạy tới, trước hết đi cất tách cà phê vào nhà.

“Nãy giờ nhìn anh làm gì?” Tần Ly hỏi.

“Không, không có gì, chỉ thấy anh Đại Lâm đẹp.” Lý Minh thành thật khai báo. Là thật sự nghĩ đẹp, giống như cô dâu mới về nhà chồng trong thôn ấy, luôn khiến người ta cảm thấy trên người mang điểm gì đó rất khó gọi tên.

“Ừ, chăm chỉ làm việc nhé, lát nữa đi siêu thị mua cho anh ít thức ăn, hôm nay ở lại ăn tối đi!” Tần Ly cười híp mắt.

Lúc đi mua thức ăn, Lý Minh thật muốn vả cho mình vài cái, sao lại đi nói lung tung thế, sao lại không khống chế được cái miệng mình, cô dâu mới gì gì đó lại đem ra so với chủ quán, kỳ quái, rõ ràng mình chỉ mới nghĩ trong lòng, thế nào lại hộc ra hết nhỉ? Nhưng mà ánh mắt ông chủ hôm nay cũng lạ ghê, rõ ràng đang cười, rõ ràng chỉ đưa mắt một cái, lại khiến người ta đổ mồ hôi lạnh! Này thì nhanh nhảu, Lý Minh vả nhẹ ngoài miệng mình mấy cái, tăng tốc chọn đồ ăn.

Hôm nay Tô Bạch về sớm, đón Tiểu Mãn tan học, kích động chạy về nhà, cách hàng rào đã thấy người kia lười biếng nghiêng mình trên xích đu, cái bàn tròn bên cạnh xếp đầy trái cây, nước trà và điểm tâm, à, còn một cậu phụ việc ở cửa hàng bị quay như chong chóng. Tô Bạch tặc lưỡi, đứa nhỏ đáng thương, lại làm gì đắc tội với chủ quán của mình rồi!

Mở xe thả Tiểu Mãn, nhóc con vắt chân ngắn lên chạy tới, hai tay bám hàng rào định trèo qua. Tiếc là hàng rào cao hơn bé, bé cố gắng bao nhiêu cũng chỉ treo lơ lửng trên đó.

Tô Bạch đứng xa nhìn, sau đó lái xe vào ga ra. Nhớ tới dáng vẻ lười biếng đầy phong tình của người kia sáng nay, Tô Bạch cảm thấy miệng khô khốc, nhanh chóng đỗ xe rồi vọt ra.

Nhấc con ném qua rào, mình cũng duỗi chân trèo qua, Tần Ly buồn cười nhìn một lớn một nhỏ không thích đi cửa chính lại thích trèo rào, nghĩ không biết có nên nâng hàng rào lên cao thêm chút nữa chăng.

Thấy cứu tinh đến, Lý Minh vui vẻ, thả rau đang nhặt dở trên tay xuống, vội vàng chạy trốn, còn không chạy sẽ chết mệt ở đây luôn đấy! Cậu không biết, chân chính mệt còn ở phía sau, đây là cảm giác duy nhất của bạn nhỏ Lý Minh khi hôm sau thấy lượng công việc tăng lên gấp đôi.

.

“Ba ba.” Tiểu Mãn nhào vào lòng cha, khoe món quà vừa được tặng, “Chú Đại Bạch mua cho con bóng rổ.”

“Hử?” Tần Ly nhướng mày, “Con biết chơi bóng?”

“Không ạ.” Trình Tiểu Mãn nhanh nhẹn trả lời.

“Đương nhiên là tôi biết.” Tô Bạch nhe răng cười, “Lúc nào thử đấu một trận.”

“Không được.” Tần Ly lắc đầu, vị này luôn không có hứng thú với thể thao lắm!

“Vậy để tôi dẫn Tiểu Mãn đi chơi.” Tô Bạch nói. Nhớ tới cơ bụng sáu múi của Mục Triết Viễn, luật sư Tô cắn răng, đáng tiếc mình chỉ có bụng béo…

“Ừ, đi đi.” Tần Ly trả lại quả bóng cho Tiểu Mãn, đuổi con sang một bên chơi, rất không tình nguyện nhìn chằm chằm bụng béo của Tô Bạch, “Anh nên giảm cân. Quá nặng!”

Tô Bạch bi phẫn vô cùng. Tôi sao lại nặng như vậy? Không phải anh nuôi ra hay sao? Mỗi lần lén lút giảm mỡ lại bị người này vỗ béo.

Nhưng mà, quá nặng… chê mình nặng… lẽ nào…

Nhớ tới tối hôm qua, Tô Bạch lại nhộn nhạo lòng xuân.

Nếu như lần đầu là mình dụ dỗ người ta, lần thứ hai hoàn toàn là chủ quán dụ dỗ mình, thế nhưng lần thứ ba nhào tới lại bị đá văng, thì ra là vì chủ quán chê mình nặng quá…

Giảm béo! Nhất đinh phải giảm béo!

Tô Bạch siết chặt tay, quyết định từ mai sẽ chạy bộ buổi sáng một giờ, đương nhiên, phải kéo chủ quán chạy cùng…

Đêm đó, ông chủ Tần gối lên bụng mềm của Tô Bạch ngủ.

Vốn không thích lắm chuyện sau này không còn được sờ bụng mềm, nhưng ban Tần nhà ta rất nhanh bình thường trở lại, có một chỗ sờ còn thích hơn bụng mỡ, nhiều thịt hơn…

Tô Bạch bị sờ phát hỏa, vốn định cho người ta nghỉ ngơi cuối cùng không nhịn được định biến thân, muốn phóng túng một lần, chủ quán lại mở lời.

“Hôm nay vẫn mỏi eo đau lưng lắm, đúng là chuyện này làm nhiều không tốt cho thân thể, sau này chúng ta mỗi tuần làm một lần nhé, như vậy vợ cũng không quá vất vả.” Tần Ly rất săn sóc. Nhớ tới hôm qua vợ nửa đêm chạy đi mua thuốc, về lại giúp mình xoa bóp rất lâu, thật sự quá cực khổ.

Tô Bạch rơi lệ đầy mặt. Chủ quán à, tôi không vất vả, thực sự không vất vả! À quên, dù có vất vả nhưng tôi cũng tình nguyện mà!

Một tuần một lần.

Một tuần một lần á…

Lần trước là cuối tuần, lần sau phải đợi đến cuối tuần nữa?

Mấy ngày kế tiếp, Tô Bạch tái dại cả mặt. Nhìn được không ăn được có cảm giác thế nào? Một thanh niên hai mươi mấy tuổi khỏe mạnh vừa mới bóc tem, đang trong giai đoạn say mê không ngừng lại được, một bàn thịt thơm ngào ngạt đặt trước mặt lại không được ăn sẽ có cảm giác thế nào?

Tô Bạch nghĩ, nếu bây giờ chủ quán nói một từ “được”, anh nhất định sẽ nhai sạch người này không còn một mảnh.

Vất vả sống tới thứ Sáu.

Tô Bạch âm âm cười, đưa Tiểu Mãn đi chơi miệt mài cả buổi, kết quả nhóc con chơi mệt, mới tám giờ đã ngủ say không biết gì.

Sau đó, Tần Ly bị tóm vào phòng, quả thật bị ăn tàn.

Tô Bạch ăn no, giúp người yêu xử lý sạch, bôi thuốc, xoa bóp, thật cẩn thận quan sát, mỹ mãn ôm người đi ngủ.

Ngủ một giấc đến giữa trưa mới dậy, chân mềm nhũn, bước đi nhẹ hẫng vô lực, Tần Ly nhíu mày, đây là hậu quả miệt mài quá độ đi!

Tô Bạch chột dạ, vẫn không xa không gần đi đằng sau, mắt liếc xuống dưới, không dám nhìn vào mắt người ta.

“Vợ à, vợ có thấy như này rất thương tổn thân thể không?” Tần Ly xoa thắt lưng ngồi xuống.

Tô Bạch dựng đứng từng sợi tóc. Đây là định… tính sổ? Anh vội vàng chạy tới xoa bóp luôn tay.

“Kỳ thực, nếu không muốn quá mệt, chúng ta có thể thử cách khác.” Tô Bạch đảo mắt nhanh như chớp.

“Hử? Nói nghe xem nào?” Tần Ly nằm xuống để Tô Bạch thuận tiện bóp lưng.

Thấy vết xanh xanh tím tím dưới vạt áo vừa tốc lên, Tô Bạch lại một lần nữa khô miệng.

“À thì, tôi nghĩ, chúng ta cứ theo tự nhiên, mỗi ngày một lần, như vậy cũng khá tiết chế…” Tô Bạch nuốt nước bọt, tay càng lúc càng lần xuông…

“Cũng được, vậy từ tuần sau thử xem thế nào.” Tần Ly gật đầu, kéo một cái gối đệm dưới lưng, vẫn thấy không thoải mái.

Tô Bạch siết chặt nắm tay, tư thế này, tư thế này… là trắng trợn câu dẫn đây mà! Chờ chút, chủ quán vừa nói gì? Thử xem? Tốt! Nhưng mà, tuần sau? Còn phải nhịn bảy ngày?

Đối với khả năng mình có thể kiên trì bảy ngày hay không, bạn Tô nhà ta rất hoài nghi, còn đối với khả năng mình có thể sau khi kiên trì bảy ngày mà chỉ làm một lần là kết thúc công việc, bạn Tô căn bản không cần hoài nghi. Xong được mới là lạ đó…

Tuần sau, tuần sau, còn phải đến tuần sau! Tô Bạch rất u buồn.

Đúng rồi, thứ Hai cũng là tuần sau! Nghĩ thông điểm này, đại luật sư Tô sống lại.

/Hết chương 17/


Cái chỗ nhiều thịt nhất gì gì đó chắc mấy bạn biết rồi nhể =]]

2 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 17 [3]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰