Quán cơm nhỏ – Chương 17 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 17 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Chủ quán đi vắng, Tô Bạch tranh thủ mời một nhà thiết kế vườn về sửa sang một chút, cả khu sân vườn trông thay đổi hẳn.

Các cây ăn quả được trồng đều là cây chiết cành, Lý Minh nói năm nay có thể kết trái. Tô Bạch dạo bước trong vườn vài vòng, tưới nước cho hàng hướng dương mới lên đến mắt cá chân, nhìn nhìn xung quanh cây cối tốt tươi, lòng vui vẻ lắm. Hai ba năm nữa, trong này sẽ thành muôn hoa như gấm, lá xanh xòe ô. Đến lúc đó mình cùng chủ quán trước hoa dưới trăng tâm sự, lãng mạn biết bao!

Một mình buồn chán, Tô Bạch theo chân Mục Triết Viễn tới quán bar của Triển Vân.

Triển Vân cảm thấy là lạ. Không phải vì thấy thanh niên tốt là đại luật sư Tô đây xuất hiện ở quán rượu mà là nghĩ, ánh mắt anh ta nhìn mình rất lạ.

“Anh có cảm thấy ánh mắt thủ trưởng anh lạ lắm không?” Triển Vân kéo Mục Triết Viễn qua, thấp giọng hỏi.

“Không, bình thường mà.” Mục Triết Viễn cười nhạo, “Cha vợ nhìn con rể, à quên, mẹ chồng xem con dâu chẳng phải là như thế sao? Vừa hài lòng vừa soi mói…”

“Giải thích coi!” Triển Vân lườm Mục Triết Viễn một cái.

“Tiểu Mãn nói muốn cưới cậu làm vợ đấy.” Mục Triết Viễn cấp tốc xì ngay. Người này, ra tay sao mà ác liệt thế, chẳng phải có câu “nhất dạ gì gì bách dạ ân (1)” hay sao, thế nào đến mình lại cái gì cũng không có!

(1) Nguyên gốc là câu “Nhất dạ phu thê bách dạ ân” ý là một đêm vợ chồng thì sau này cho dù không còn là vợ chồng nữa thì ân tình cũng còn. Ý bạn Viễn ám chỉ bạn ấy và Triển Vân đã í í rồi thì bây giờ cũng nên ngọt ngào tí chứ hở tí là lườm, đánh người ta~

Triển Vân híp mắt lại.

.

Tần Ly vừa về đến nhà liền nhận được một món quà, mở ra là một đĩa CD, mặt ngoài trụi lủi, chắc là tự làm.

Bỏ vào máy tính mới mua, mở lên, sau đó, ngây ra.

Bên trong là hai người đàn ông, hai người đàn ông vừa thấy mặt đã bắt đầu ôm hôn cởi quần áo cho nhau.

Lấy đĩa ra, gọi điện cho Triển Vân.

“Triển Vân à, cảm ơn món quà của cậu, nhưng mà, thực sự muốn tôi xem à?” Tần Ly rất ngại ngùng.

“Hà hà, anh xem được bao lâu rồi?” Triển Vân cười gian.

“Mới xem đoạn đầu, được chừng hai, ba phút.” Tần Ly ấp úng.

“Xem tiếp, nhất định phải xem hết, nếu không tôi không tha cho anh đâu!” Triển Vân hạ tử lệnh.

Tần Ly khó nghĩ quá, nhưng lại không muốn mất người bạn này, vì vậy đành mở máy tính xem tiếp. Có điều anh vẫn thắc mắc vì sao Triển Vân lại bắt anh xem mấy thứ riêng tư như vậy?

Xem xong đĩa phim yêu tinh đánh nhau dài hơn một giờ, Tần Ly rốt cuộc thở ra một hơi. Lúc này Tô Bạch cũng mang theo Tiểu Mãn về đến nhà, Tần Ly vội vàng giấu đĩa CD vừa xem đi.

Tối đó khi đi ngủ, Tần Ly hơi mất tự nhiên nhìn Tô Bạch. Tô Bạch cảm thấy trái tim bé nhỏ ngứa ngáy lắm rồi, nghĩ đêm nay chủ quán đặc biệt mê người, ánh mắt thường miết qua anh mang theo phong tình vô hạn. Để tránh hóa thân thành sói, Tô Bạch lui bước, về lầu mười sáu tạm thời cô đơn một tối.

Hôm sau là cuối tuần, Triển Vân lấy lý do tham quan vườn rau làm ngụy trang tới chơi, nhìn vẻ mất tự nhiên của chủ quán, thỏa mãn cười cười, nhe răng về phía Tô Bạch.

Pha xong cà phê, Mục Triết Viễn cũng xuống chực ăn chực uống. Bốn người bèn kê cái bàn cùng ngồi ngoài vườn.

“Triển Vân, cảm ơn cậu, trước đây tôi không biết ra là phải như vậy, nhưng cậu đem đồ riêng tư của mình cho tôi mượn tôi thực sự không biết nên cảm ơn cậu thế nào.” Tần Ly bưng một tách cà phê đưa tới.

Triển Vân ngạc nhiên không hiểu.

Tô Bạch cũng trừng mắt nhìn.

Hử, có chuyện? Mục Triết Viễn dựng lỗ tai lên.

Ánh mắt Tần Ly đảo qua vài vòng trên người Triển Vân và Mục Triết Viễn, lại đảo sang bụng béo của Tô Bạch, nhịn không được, cảm thán, “Nhưng mà Triển Vân này, thân thể của cậu cũng thật tốt, lại có thể uốn thành góc khó tưởng tượng như vậy, mà Triết Viễn nha, dáng người của anh tốt lắm, tôi nhìn thấy có sáu múi cơ bụng đấy.”

Sét đánh trúng đầu.

Đây là cảm giác của Triển Vân và Mục Triết Viễn.

Thiên lôi bổ xuống.

Đây là cảm giác của Tô Bạch. Hai tên hư đốn này rốt cuộc đã cho chủ quán nhà ta nhìn thứ vớ vẩn gì đó? Sẽ bị đau mắt hột đó…

Cầm đĩa CD, Triển Vân cho mình một bạt tai, lại đá Mục Triết Viên một cái thật manh rồi chạy mất. Nhầm rồi nhầm rồi cầm nhầm đĩa rồi, sao lại đem đĩa hình của mình đưa cho người ta chứ?

“Cảm ơn đã quá khen.” Mục Triết Viễn thong thả uống xong cà phê, theo chân Triển Vân mất hút.

Nếu đoán không sai, đó là đĩa 18+ đi, Tô Bạch vặn tóc ngồi xổm dưới đất, muốn chết quá. Thảo nào hôm qua chủ quán lạ như vậy, ra là định xxx mình!

Thấy ánh mắt chủ quán vẫn đảo qua đảo lại bộ phận nhiều thịt nhất trên người mình, Tô Bạch cảm thấy đau toàn thân. Nếu đêm nay chủ quán biến thân, mình nên chuồn hay là cũng biến thân theo đây? Đại luật sư Tô khó nghĩ.

“Ba ba…” Tiểu Mãn tìm khắp phòng không thấy người, chân trần chạy ra.

Tô Bạch nhanh tay nhanh mắt xông lên ôm Tiểu Mãn làm tấm mộc bài, đúng rồi, còn có con đây, hẳn là có thể chống chọi một phen! Tô Bạch quyết định trước tiên phải tìm ít tài liệu bồi dưỡng cho chủ quán đã, như vậy dù có bị đè thì tối thiểu cũng giảm thương tổn xuống mức thấp nhất, ừ, chuẩn bị thật nhiều, nhất định phải chu đáo…

.

Tần Ly đã có chuẩn bị. Thì ra hai người đàn ông với nhau không phải đơn giản như vậy a, trước đây mình đã bạc đãi vợ rồi? Cũng may vợ mình hiền lành không tính toán hơn thua, nếu không cái mặt già này của mình đúng là không còn biết cất chỗ nào nữa.

Song, vị này vẫn vướng mắc một chút. Dùng chỗ đó, còn phải gì gì, không sạch sẽ…

Giáo sư Tần vừa mới quen được hôn sâu thấy rất khó tiếp thu.

Nhưng mà, khiến vợ cô đơn lâu quá cũng không được.

Nếu vợ vì vậy mà bất mãn rồi ngoại tình…

Thôi được, ta không vào địa ngục thì ai vào, cùng lắm thì lúc đó lấy Safeguard (một nhãn hiệu xà phòng) rửa tay vài lần là được…

“Ba ba, dưa chuột nhỏ này!” Tiểu Mãn chỉ vào quả dưa chuột mới kết bé bằng ngón út.

Tô Bạch sợ run cả người, ngồi xuống ôm con.

“Đâu nào?” Tần Ly cũng xúm tới. Chà, thấy thành quả lao động của mình đúng là rất có cảm giác thành tựu, tuy ngoại trừ thỉnh thoảng tưới nước, những cái khác đều do anh em Lý Tranh làm.

“Đây này đây này, ba ba, Tiểu Mãn muốn ăn dưa chuột.” Tiểu Mãn ngẩng cằm nhỏ.

“Được, trưa này ăn dưa chuột.” Tần Ly gật đầu.

“Trong nhà không có, để tôi đi mua.” Tô Bạch nhét con vào lòng chủ quán, xung phong ra trận. Tiện đường, tranh thủ đi mua mấy thứ khác, có thể buổi tối sẽ dùng đến…

Buổi trưa ăn dưa chuột rất ngon, non giòn, vẫn còn mang hoa và gai, quả thật năng lực chọn đồ ăn của Tô Bạch đã được rèn luyện rất tốt. Hai cha con ăn dưa chuột khá thô lỗ, rửa sạch, gọt bỏ gai, cầm nguyên quả chấm muối ăn.

Rôm rốp, rôm rốp, rôm rốp…

Hai cha con giáo sư Tần vui vẻ ăn dưa chuột, Tô lão tam nhà ta nhìn quả dưa ngày càng ngắn đi trong tay chủ quán, cảm thấy một chỗ nào đó trên thân thể thật là đau…

“Sao vậy, không khỏe à? Sắc mặt xấu quá.” Tần Ly thấy sắc mặt vợ không bình thường, sờ lên trán kiểm tra, may quá, không bị sốt.

“Không sao, tốt lắm, chỉ hơi căng thẳng.” Tồ Bạch nhìn chằm chằm làn môi hơi mỏng bóng loáng nước, miệng khô lưỡi khô.

“Yên tâm, anh sẽ tốt với vợ.” Tần Ly kéo tay vợ, nghiêm nói.

Kỳ thực anh có thể không cần tốt với tôi, tôi càng muốn tốt với anh hơn! Tô Bạch rơi lệ đầy mặt.

.

Dù không muốn, trời vẫn cứ tối rất nhanh.

Chín giờ, Tô Bạch giương mắt nhìn chủ quán ôm con đi ngủ, sợ chết mất. Tiểu Mãn, không ngủ ở phòng ngủ chính! Trước đây chẳng phải vẫn ngủ cùng bọn họ sao? Lẽ nào chủ quán thật sự hạ quyết tâm đêm nay ra tay? Nếu không thì sao lại bỏ con trai bảo bối sang phòng khác?

Tô Bạch chỉ lo sốt ruột lại quên mất chuyện mấy hôm trước chủ quán dọn phòng sách nhỏ làm phòng cho nhi đồng. Hôm nay sửa sang xong, thời tiết đã ấm hơn, con trai bảo bối đương nhiên nên ngủ một mình.

Tắm xong, chủ quán đã nằm trên giường, Tô Bạch nhìn thấy, suýt thì văng máu mũi.

Drap mới, áo ngủ mới, tủ đầu giường còn đặt vật gì không rõ. Chuẩn bị đầy đủ thật! Tô Bạch cắn môi, bò lên giường, ngay lập tức bị người đè lên.

Chiều nay Tần Ly học được không ít thứ, có máy tính rất tiện. Có tư liệu Mục Triết Viễn cho mượn, có các diễn đàn online giải thích cặn kẽ, có một người vợ hiền lành, còn lo không làm được sao?

Cho nên lúc này Tần Ly đè người lên, bắt đầu gặm tới.

Tô Bạch hít một hơi lạnh. Đau quá! Chủ quán, anh cầm tinh con cẩu à! Khóc không ra nước mắt nhìn người đang gặm gặm véo véo trên người mình với vẻ mặt tò mò, Tô Bạch nghĩ… hay là ngất luôn cho xong chuyện. Chưa từng làm cũng đã nhìn thấy cơ mà, chủ quán, cắn người là không đúng!

Tần Ly cẩn thận hồi tưởng những thứ đã xem trên đĩa, cố nén khó chịu thò tay tới.

Tô Bạch hít vào một hơi. Chủ quán, anh định phế tôi đi chắc?

“Vợ ơi, thích không?” Tần Ly gặm một cái, ngẩng đầu nhìn Tô Bạch, vẻ mặt chờ mong.

Tô Bạch nghĩ muốn một cước đạp bay người này. Còn muốn biểu dương? Nếu thật sự bị anh làm, tôi đây ngày mai sẽ không khá hơn cái drap giường chất lượng kém bị giặt rách tươm mấy hôm trước đâu á!

Vợ…

Một tia sáng lóe qua đầu Tô Bạch.

Vị luật sư Tô này, vốn là một tên âm hiểm, không hiểu sao mỗi lần đến trước mặt chủ quán, cái đầu tinh minh lại biến thành một đống hồ nhão. Song, may mắn, hiện tại lại thanh tỉnh hiếm có.

Xoay người đè chủ quán lại, Tô Bạch tắt đèn đầu giường, hạ giọng, “Để vợ tới hầu hạ chồng có được không?”

Tần Ly bị đè bên dưới, còn không phản ứng kịp, nhưng nhớ lại trước đây cha mẹ cũng là phu xướng phụ tùy, vợ hầu hạ chồng là lẽ thường, vậy nên gật đầu đáp ứng.

Lần này Tô Bạch giở toàn bộ thủ đoạn.

Hôn hít, vuốt ve, Tần Ly thoải mái thả lỏng thân thể chậm rãi hưởng thụ, vừa cảm động vợ hiền tận tâm vừa âm thầm quyết định sau này sẽ càng săn sóc vợ hơn.

Vì vậy, trong bóng tối truyền đến đoạn đối thoại:

Tô Bạch: “Thích không?”

Tần Ly hổn hển: “Có…”

Tô Bạch: “Đau không?”

Tần Ly rên rỉ một chút: “Không…”

Tần Ly: “Lạnh quá…” – Lập tức bị chặn lại.

Lâu sau.

Tô Bạch lui ra ngoài, mở đèn nằm bên cạnh, trong lòng không kiềm chế được hân hoan. Ăn rồi ăn rồi, rốt cuộc ăn rồi! Yahoo yahoo! Bảo vệ bảo vệ, bảo vệ được rồi! Yahoo yahoo!

Tần Ly mệt mỏi nằm thở dốc, lát sau mới an ổn lại, trong lòng lại kinh sợ không thôi. Hai kiếp làm người, sống hơn ba chục năm, nay mới biết, thì ra tình yêu vợ chồng tuyệt vời như vậy!

Giáo sư Tần luôn là người trung thành với cảm giác của thân thể, lúc này không chú ý lắm tới vị trí hai người khác xa so với dự tính, chỉ cảm thấy rất kinh ngạc, cũng rất thích.

Cho nên, Tần Ly quay sang Tô Bạch nói, “Vợ ơi, anh còn muốn nữa.”

Tô Bạch tru lên, cấp tốc nhào tới.

Lúc thức dậy, Tần Ly chỉ cảm thấy eo mỏi lưng đau, chỗ phía sau cảm giác rất lạ. Không phải đau nhức mà là rất lạ. Nhớ tới lúc vợ hầu hạ mình thoải mái vô cùng, hơn nửa đêm còn chạy đi mua thuốc giảm đau và hạ sốt, Tần Ly cảm thấy hẳn nên đối xử tốt với vợ một chút. Nhưng chuyện này đúng là rất mất sức, xem ra nên tiết chế chút thôi.

Thay quần áo, vừa mở cửa đã nghe có tiếng tranh chấp, nhìn sang, một lớn một nhỏ đang gân cổ nhìn nhau như gà chọi, không ai nhường ai.

“Ba ba, chú Đại Bạch bắt nạt con nít.” Tiểu Mãn thấy cứu tinh đến, vội vàng cáo trạng.

“Tôi không có.” Tô Bạch cũng vội giơ hai tay tỏ vẻ mình vô tội.

“Sao vậy?” Tần Ly xoa thắt lưng ngồi xuống.

Tô Bạch xông lên giúp xoa bóp eo lưng, Tiểu Mãn không chịu thua kém cũng chạy tới giúp ba ba đấm chân.

“Tôi mua sữa đậu nành với bánh rán bánh quẩy, nguội rồi, định cho sữa vào lò vi sóng hâm nóng, Tiểu Mãn bảo phải nấu lên.” Tô Bạch rất ấm ức.

“Ha ha, để tôi đi đun lại, trước đây mua sữa đậu nành đều đun nóng nên quen rồi.” Tần Ly bảo, anh rất ít khi mua sữa đậu nành, vậy mà Tiểu Mãn vẫn nhớ được.

“Hứ, cháu đã bảo là phải nấu mà.” Tiểu Mãn dương dương tự đắc làm mặt xấu với chú Đại Bạch.

Tô Bạch không nói gì. Ta đây mà biết nấu thì đã nấu rồi, còn chờ nhóc con dạy chắc? Con nhà ai thế không biết, chẳng đáng yêu chút nào!

Ăn xong bữa sáng đơn giản, Tô Bạch còn định ở nhà, tân hôn chẳng phải nên cùng nửa kia nghỉ ngơi sao, không có việc gì thì nếm chút đậu hũ cũng hay. Tần Ly không quen nhìn người này cứ như cái đuôi bự phe phẩy đằng sau, bèn đuổi đi làm.

Văn phòng luật sư Bách Xuyên hôm nay bị một trận kinh hoàng từ trên xuống dưới, từ sáng đến chiều. Hình như thủ lĩnh trúng tà rồi, cứ cười khúc khích cả ngày, tài liệu trên tay sợ là một chữ cũng không lọt vào mắt! Đáng sợ nhất là, cái kẻ luôn lấy ăn là mục tiêu lớn trong đời, hôm nay lại quên giờ cơm trưa…

Mục Triết Viễn sờ sờ cằm, chắc là ăn được rồi, không nghĩ ra nhé, chủ quán lại là bên dưới.


Haha đọc H mà như đọc hài vậy, chịu không nổi với hai người này =]]

Tiện thể ai rảnh làm beta cho mình nha, chứ đến lúc làm ebook một mình mình soát từng ấy chương chắc chết quá, ai rảnh cmt nói giùm mình với nha~

2 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 17 [2]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰