Quán cơm nhỏ – Chương 17 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 17 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Qua Tết Nguyên Tiêu, ai đi làm lại đi làm tiếp, ai đến trường lại tiếp tục đến trường, Tần Ly cũng bắt đầu bận rộn.

Quy mô trà quán lớn hơn quán cơm trước đây nhiều, may mà nhân viên cũ vẫn còn, không đến nỗi cuống tay cuống chân. Tần Ly vẫn tiếp tục ý định kinh doanh bữa sáng và bữa trưa, buổi chiều chỉ nghỉ ngơi.

Lắp đặt các thiết bị cần thiết, mời quản lý chuyên nghiệp, lần này Tần Ly chân chính thành ông chủ. Mở tiệm cần rất nhiều thủ tục, Tần Ly không am hiểu lắm, may mà vợ có khả năng, lo chu toàn từ trên xuống dưới.

Mười chín tháng Giêng, chính thức khai trương.

Tên tiệm là mới lấy, món ăn gia đình Tiểu Mãn, Tần Ly tự viết rồi đưa đi khắc biển hiệu. Hấp dẫn ánh mắt người khác nhất chính là hai tấm tranh dán trên cửa kính. Một tấm là cảnh Tiểu Mãn bưng bát canh cẩn thận bước tới bàn ăn, mắt tròn vo, miệng nhỏ hơi chu ra. Một tấm là cảnh ba người bên bàn ăn, chỉ có Tiểu Mãn ở chính diện, cầm thìa phấn đấu với một sợi miến, Tô Bạch chỉ thấy bóng lưng, chỗ Tần Ly thì chỉ thấy bát đũa bày ra.

Cửa hàng có hai lầu, lầu một là quầy cơm bình dân, lầu hai là sảnh tiệc đứng.

Ngày khai trương, khách đến chật ních. Tần Ly vui vẻ lắm, Tiểu Mãn nhà mình dùng tốt ghê!

Tiệc đứng hai mươi chín đồng (khoảng 102 VNĐ), tuần đầu khai trương giảm giá còn 80%, chỉ ngày đầu đã làm Tần Ly hối hận không thôi. Đầu tiên, Tô Bạch dùng thủ đoạn cưỡng chế đem toàn bộ nhân viên sở luật tới ủng hộ. Đến thì cứ đến, mấu chốt là mấy người này ăn quá năng suất. Một đám như quỷ đói vào thôn, bày ra vẻ nhất định phải ăn đủ, hệt như một trận cuồng phong càn quét.

Trong phòng nghỉ, Tô Bạch đắc ý khoe khoang, “Tôi làm tốt chứ?”

“Ừ, tốt, mỗi người đều ăn đủ vốn.” Tần Ly hết cách.

Mấy ngày sau, Tần Ly nhíu mày. Tình hình kinh doanh tốt ngoài dự định, nhưng lãng phí quá nghiêm trọng. Ăn tiệc đứng là như vậy, luôn nghĩ không thể để thiệt nên đều ra sức gắp đồ vào đĩa, nhiều người mắt to dạ dày nhỏ, thường thường thừa lại rất nhiều. Mỗi ngày đổ rác thường có đến vài thùng thức ăn đổ đi, khiến mấy vị đầu bếp xót của không chịu nổi.

Tần Ly suy nghĩ một lát, nảy ra cách này.

Rất nhanh, gần cửa sảnh tiệc đứng có thêm một quầy chuyên các món điểm tâm. Bánh quy, bánh gato nhỏ, các thức uống. Toàn bộ đều làm và đóng gói tại chỗ, nhưng không bán. Sảnh tiệc đứng dán tờ tuyên truyền, nếu ai ăn hết thức ăn trên đĩa mình thì có thể tới quầy phục vụ lĩnh phiếu miễn phí cầm phiếu đến quầy điểm tâm tự chọn một món quà nhỏ.

Một chiêu này rất thành công đánh vào nhân tâm, đồ miễn phí ai chẳng muốn! Từ đó, cơm và đồ ăn thừa đổ đi chỉ còn một phần ba so với trước đây.

Điểm tâm đều là chế biến riêng, một miếng nho nhỏ, các cô ăn kiêng cũng không cần lo lên cân. Nhất là, mấy món đó không bán, chỉ tặng theo phiếu. Trong ngày không đưa hết sẽ chia cho nhân viên mang về, không để qua đêm.

Ngoại trừ thỉnh thoảng đi làm mấy món điểm tâm nhỏ, Tần Ly hoàn toàn thành chỉ huy năm ngón. Quản lý sảnh chính là người có chuyên môn, tài vụ do Tô Bạch giới thiệu, đều rất đáng tin, về phần mình, cứ ngồi chờ đếm tiền là được.

.

Thời điểm bận rộn nhất đã qua, thời tiết cũng ấm lên, Tần Ly bắt đầu hành hạ cái vườn của mình.

“Anh Đại Lâm, nếu muốn trồng lê, em đề nghị trồng bên ngoài kia, như vậy ánh sáng trong phòng sẽ khá hơn, cũng không ngăn sáng của lầu hai khi cây lớn, nếu không đến khi đó người ta cằn nhằn cho thì không hay.” Lý Tranh vòng qua vòng lại trong vườn, chọn được chỗ trồng cây.

“Ừ, cho anh gợi ý xem nên trồng gì nữa.” Tần Ly gật đầu.

“Lê thì trồng bốn cây nhé, trồng thêm hai gốc đào, bên kia có thể trồng một hàng cây giống anh đào, nếu thích cây hạnh anh cũng có thể trồng vài cây, lúc nở hoa sẽ rất đẹp. Dưới gốc cây có thể trồng ít dâu tây để tận dụng triệt để nguồn tài nguyên đất. Như vậy vẫn còn nhiều đất lắm, hơn bảy phần đất, hay là thế này, chỗ còn lại anh trồng hướng dương đi!” Lý Tranh càng nói càng hào hứng.

Tần Ly sờ cằm, hiểu rồi, thằng bé đang định biến vườn nhà mình thành vườn trái cây.

Lý Tranh gãi gãi ót, cười, “Anh Đại Lâm, anh thấy thế nào?”

“Muốn đổi thành vườn cây ăn quả thì anh phải hỏi phụ trách tòa nhà đã.” Tần Ly cười nói.

“Anh Đại Lâm, hướng dương không phải cây ăn quả.” Lý Tranh nghiêm túc giải thích.

“Cũng được, trước tiên cứ vậy đi, để nhìn lại xem có cái gì thích hợp trồng nữa không.” Tần Ly nói. Nếu người phụ trách tòa nhà không có ý kiến thì trồng ít cây ăn quả cũng hay, vừa có ăn lại vừa đẹp nhà.

“Nếu không, như vậy đi, anh Đại Lâm, mấy hôm nữa em trai em sẽ ra đây, em bảo nó mang ít cây giống ra, nếu có thể làm thành vườn cây ăn quả, không chừng năm nay kịp nở hoa kết trái đấy.” Lý Tranh nói.

“Cây giống cũng chuyển được à? Tàu hỏa cho phép mang mấy thứ này sao?” Tần Ly hỏi.

“Không phải tàu, là xe chở hàng của nhà bên, đúng dịp này định ra đây lấy hàng, em trai em đi nhờ xe.” Lý Tranh sờ đầu, ngượng ngùng nói.

“Em của em cũng đang đi học à?” Tần Ly nhíu mày.

“Nó thôi học rồi ạ, thành tích của nó không cao, mới học xong kỳ một lớp mười, sang năm sau nói thế nào cũng không chịu đi học, nhất định đòi đi làm. Mẹ em lo lắng, bảo nó tới đây, nói là có hai anh em chăm sóc nhau thì yên tâm hơn.” Lý Tranh bảo.

“Cậu bé bao nhiêu tuổi?” Tần Ly hỏi. Lý Tranh mới mười chín, vậy thì em trai cũng không lớn bao nhiêu.

“Mười sáu ạ, em của em khỏe lắm nhé!” Lý Tranh khoe.

Tần Ly nghẹn lời. Mười sáu. Con nhà nghèo sớm lo toan sao, mình mười sáu tuổi cả ngày chỉ biết quấn lấy lão Mã đánh nhau thôi, còn vì một đĩa chân giò thủy tinh mà nghĩ thất sủng, hờn dỗi với cha mẹ kìa.

“Trình ký vẫn thiếu người, nếu em ấy đồng ý thì bảo tới đây làm nhé.” Tần Ly buồn bực không thôi, quay vào nhà.

“Dạ, để em hỏi nó xem.” Nghĩ đến sắp được gặp em trai, Lý Tranh càng cao hứng hơn.

.

Cuộc sống gần đây của Tô Bạch rất mỹ mãn. Cùng chủ quán – tuy chưa đạt đến mức như hình với bóng nhưng cũng không kém bao nhiêu. Buổi tối làm ấm giường, sáng cùng nhau dậy, cùng ăn cơm, cùng đưa con đi học, cùng đi làm. Sau đó trộm hôn một cái, kẻ lên lầu hai mươi sáu, người ở lại lầu một. Buổi trưa theo lệ thường gặp nhau vào bữa cơm, hai người cùng thân thân thiết thiết dùng cơm ở phòng nghỉ của quản lý. Buổi chiều, chủ quán đi đón con, chờ mình về đến nhà, bữa tối nóng sốt đã lên bàn, cuộc sống còn có thể hoàn mỹ hơn sao?

Rời tòa án, Tô Bạch vòng qua nhà hàng, trợ lý Vương Diệu Diệu chớp chớp mắt, bám đuôi.

“Đang vội à?” Tô Bạch tì vào quầy, mỉm cười nhìn chủ quán đang tất bật bên trong.

“Ừ, tôi đang thử làm bánh củ cải, thứ này ít đường, các chị em chắc là thích. Xong sớm thế à?” Tần Ly tranh thủ thời gian trả lời, sắp đến giờ cơm trưa rồi, phải nhanh tay lên.

“Anh Đại Lâm, cần người ăn thử không?” Vương Diệu Diệu chăm chú nhìn thành phẩm trên tay Tần Ly.

“Đây. Này là bánh củ cải, còn cả bánh hạnh nhân và bánh hạt bo bo, nếm xem thích loại nào?” Tần Ly lấy ba loại bánh mới đưa tới.

“Cảm ơn anh Đại Lâm, anh thật tử tế.” Vương Diệu Diệu liếc nhìn sếp, nhanh tay rút đĩa bánh về phía mình.

“Thích thì ăn nhiều chút, dù sao cô ăn cái gì cũng không béo, lát nữa về nhớ mang cho các chị em trong phòng một ít.” Tần Ly lấy gói giấy bỏ vào một ít điểm tâm đưa tới.

Tô Bạch há hốc mồm, chen vào không lọt, giận.

“Vương Diệu Diệu, trong giờ hành chính dám trốn việc, tôi sẽ trừ tiền thưởng của cô.” Tô Bạch quay sang đe dọa trợ lý của mình.

Trời đất, giận chó đánh mèo trắng trợn quá! Vương Diệu Diệu bị miếng bánh mắc cứng ngay họng, ngây ra. Tần Ly nhanh tay đưa tới một ly trà sữa.

“Sếp à, đừng quên, trợ lý phải đi theo sau lưng sếp mình từng giây từng phút.” Vương Diệu Diệu rót cả ly trà sữa xuống họng mới tìm lại được ngôn ngữ.

“Còn không nhanh lên!” Tô Bạch quay người ra ngoài, cuối cùng phát hiện mình nửa đường rẽ ngang rẽ dọc mang theo trợ lý.

Ngang nhiên dụ dỗ trợ lý của tôi chưa tính, lại còn dám tính dụ dỗ cả đám nữ đồng nghiệp trong văn phòng tôi, chủ luán, lá gan của anh không nhỏ đâu! Tô Bạch âm thầm mài răng. Chờ đấy, một ngày nào đó anh sẽ biết tay tôi, hừ hừ!

Tô Bạch quét mắt nhìn một lượt phòng làm việc, tính toán xem có nên loại rớt tất cả nữ đồng nghiệp không. Một đám ăn mặc sặc sỡ trông ra thể thống gì cơ chứ!

Sau đó, sở luật Bách Xuyên có thêm một quy định: toàn bộ phải mặc chính trang khi đi làm (1).

(1) Mặc chính trang nghĩa là không được mặc váy.

.

Vườn của Tần Ly cuối cùng cũng được dọn dẹp xong, mấy cây ăn quả đã được trồng vào. Ba gốc lê trắng, ba gốc tuyết lê, bốn gốc đào, hai gốc hạnh, dọc hàng rào còn có một hàng anh đào nhỏ.

Không thể phủ nhận, em trai Lý Tranh rất có năng lực. Lý Minh, mười sáu tuổi, cao hơn Lý Tranh nửa cái đầu, tính tình nhanh nhẹn, miệng rất ngọt. Những cây giống đều do cậu mang ra, xe tải không thể vào thành phố, cậu bèn thuê hai chiếc xe ba gác kéo tới.
Xới đất, đào hố, lót phân, trồng cây, tưới nước, toàn bộ do mình cậu làm, khiến Tần Ly tròn mắt. Trồng cây xong, cậu bé còn lôi ra một bọc hạt giống, tính toán gieo cái gì ở chỗ nào, gieo vào lúc nào. Tần Ly xem một chút, ngoại trừ hạt dưa, anh không nhận ra loại hạt nào nữa.

Đậu Hà Lan, trồng ở ngoài hàng rào, rào cao thước hai, vừa tầm cho đậu leo. Dây mướp, chờ hôm sau đi mua mấy cây trúc về gác lên rìa ban công, phía trên chỗ gieo hướng dương. Dưa chuột, đến lúc đó rồi đánh một luống là được. Cũng có thể đánh vài luống, đào thêm con kênh nhỏ, các loại rau dưa mỗi loại trồng một ít.

Lý Minh trình bày tỉ mỉ. Tần Ly 囧. Hai anh em nhà này thật quá mạnh tay, biến vườn của anh thành vườn cây ăn quả kết hợp vườn rau.

“Ha ha, ở quê em, mỗi người chỉ có một mảnh đất, trừ đất trồng lương thực và trái cây, sẽ không còn bao nhiêu đất trồng rau, có một cái vườn lớn như vậy thật là tốt.” Lý Minh rất hài lòng với kế hoạch của mình.

Tần Ly gật đầu, cũng rất hài lòng. Trước khi quản lý tòa nhà đến tìm phiền toái, ta cứ trồng trước đã! Trồng ít rau xanh cây ăn quả cũng tốt, tránh cho Tiểu Mãn sau này lại bảo đậu phộng mọc ra từ cây.

Cái sân biến thành nửa sân nửa vườn, người phụ trách biết chuyện liền làm ầm lên, nhưng rất nhanh lại tắt hỏa, không biết Tô Bạch nói gì với anh ta, chỉ biết sau đó không có gì xảy ra nữa.

Tiết Thanh minh, Tần Ly đưa Tiểu Mãn về thành phố S tảo mộ. Đứng trước mộ mình, tâm tình anh hơi bất ổn.

“Cảm giác thế nào?” Lão Mã chọt tiểu sư đệ.

“Không tệ lắm, nhưng cái ảnh này hơi xấu, lão Mã, thẩm mỹ của ông quá kém.” Tần Ly bất mãn.

“Anh đây cũng muốn tìm cái nào đẹp đẹp một tí nhưng thằng hỗn hào nhà chú không thích chụp ảnh thì anh biết làm thế nào?” Lão Mã cũng rất bất mãn.

Tiểu Mã dập đầu trước mộ chú Tiểu Ly xong, mang theo Tiểu Mãn chạy đi chơi.

Rất nhanh, Tiểu Mãn lại chạy về.

“Ba ba, con có thể cưới hai vợ không?” Tiểu Mãn lay lay tay áo cha, nỗ lực khiến cha chú ý mình.

“Hửm? Hử?” Tần Ly mở to mắt.

“Tiểu Mãn thích chú xinh đẹp, cũng thích anh Tiểu Mã, có thể cưới hai người vợ không?” Tiểu Mãn chớp mắt, khẩn trương chờ cha trả lời.

Lão Mã 囧.

Phương Sanh 囧.

“Nếu anh Tiểu Mã đồng ý làm vợ bé của con thì ba không có ý kiến gì.” Tần Ly nghiêm túc trả lời con.

“Anh Tiểu Mã ơi, anh làm vợ bé của em nhé!” Tiểu Mãn nhận được đáp án vừa ý, quay lại cầu hôn ngay.

Tiểu Mã muốn khóc.

“Tiểu sư đệ, tìm chỗ nào tâm sự đi.” Phương Sanh vỗ vỗ vai Tần Ly, bẻ đốt ngón tay răng rắc.


Mấy ngày nay bận đi học Anh văn nên không post kịp 1 ngày/1 chương, mấy bạn thông cảm vì… tình trạng này còn kéo dài dài…

Mỗi chương càng ngày càng dài…