Quán cơm nhỏ – Chương 16 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 16 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Triển Vân và Mục Triết Viễn ăn xong sủi cảo đã nhanh chóng ra về. Tiểu Mãn nắm chặt hai phong bao lì xì cười toét miệng, làm trẻ con thật thích, có thật nhiều tiền mừng tuổi!

“Ba ba, Tiểu Mãn mừng tuổi ba ba.” Tiểu Mãn so sánh hai phong bao trong tay vài lượt, đưa cho Tần Ly cái có vẻ dày hơn.

Tần Ly dở khóc dở cười. Ha ha, con mừng tuổi cha, hay thật.

“Còn cái kia nữa?” Tần Ly liếc nhìn phong bao còn lại trên tay con.

“Cái này để cho chú Đại Bạch.” Tiểu Mãn vội vàng giấu cái kia ra sau lưng, đây là tiền mừng tuổi chú Đại Bạch, ba ba không được cướp!

Trong phòng rất yên tĩnh, khu này không cho đốt pháo, chỉ nghe thấy loáng thoáng tiếng phóng pháo hoa từ bên sông vọng lại. Trẻ con ngủ sớm, Tần Ly cũng không định để Tiểu Mãn thức canh giao thừa nên đã dỗ bé vào giường, bản thân anh lại không sao ngủ được.

Không ngủ được, không có người bên cạnh, Tần Ly lấy cây đàn cổ phủ bụi đã lâu trong ngăn kéo ra.

Đặt đàn lên kệ, ngồi trên chiếu, chỉnh dây, thử âm, rất nhanh, một khúc “Dương Quan Tam Điệp” chảy ra từ đầu ngón tay.

Tiểu Mãn ngủ rất say, không sợ bị đánh thức. Tìm được cảm giác tay, Tần Ly không dừng lại, đàn một khúc nối một khúc. Phòng khách đã tắt đèn lớn, chỉ còn lại một ngọn đèn tường. Trong ánh sáng mông lung, Tần Ly chơi đàn rất tập trung, ngoài cửa, hai khán giả đã ngây người.

Tô lão đại dụi dụi mắt, không nhìn lầm, đánh đàn đúng là tình nhân thằng út. Sau đó, Tô lão đại giật mình, đây là “tiểu bạch kiểm” cả ngày chẳng có việc gì chỉ xoay xung quanh con trai, em mình và kệ bếp?

Vèo! Bên cạnh có một cái bóng lướt qua! Đúng vậy, tuyệt đối chính xác! Tô lão đại nghĩ muốn chọc mù hai mắt mình.

Còn Tô Bạch, lúc này cả người đã nhộn nhạo. Vốn đinh tới dạ tập, anh cả lại đòi đi theo, theo đuôi cũng được, đến lúc cần thì đuổi đi là xong. Không ngờ bắt gặp cảnh tượng này, thật là đẹp!

Ánh sáng mờ nhạt, áo ngủ bằng tơ, ngồi xếp bằng, mặt mày ẩn tình, đây rõ ràng là mời gọi trắng trợn mà! Cho nên lúc này Tô Bạch không hề do dự xông vào.

Ngồi xổm trên sàn, một tay ôm thắt lưng người kia, một tay sờ lên mấy ngón tay phủ trên dây đàn, Tô Bạch thật muốn ngay lập tức đem người này tử hình tại chỗ!

Bị cắt ngang, Tần Ly không giận, chỉ hơi dựa người vào Tô Bạch.

“Đàn dễ nghe lắm!” Tô Bạch thật lòng ca ngợi.

“Dễ nghe đến đâu?” Tần Ly nhướng mày.

“Ừm, theo tôi thì êm tai như tiếng đàn dương cầm của Tiểu Mãn vậy.” Tô Bạch suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời.

Tô lão đại hộc máu.

“Hay như vậy?” Tần Ly nở nụ cười. Trong mắt anh, tiếng đàn của Tiểu Mãn là hay nhất, tác phẩm “Hai con cọp” vang bên tai ba ngày không dứt dư âm, là âm thanh hay nhất của hay nhất.

“Đương nhiên rồi.” Tô Bạch vuốt lên ngón tay chủ quán, cúi xuống hôn một cái, “Tôi thật không ngờ anh còn biết chơi đàn tranh, lợi hại thật đấy!”

Tô lão đại gục. Xem ra phải tìm thời gian bồi dưỡng năng lực thưởng thức và giám định âm nhạc cùng với năng lực phân biệt nhạc khí cho em mình thôi.

“Đây là đàn cổ.” Tần Ly bình tĩnh trả lòi.

Tô Bạch cực kỳ 囧. Anh đúng là không phân biệt được đàn tranh đàn cổ, chẳng phải đều là một khúc gỗ với mấy sợi dây hay sao?

“Anh biết chơi cả đàn cổ, thật là lợi hại.” Tô Bạch cấp tốc đổi giọng.

“Cảm ơn đã quá khen.” Tần Ly đứng lên, lúc này mới phát hiện phòng khách còn có một người khác.

“Xin chào anh Tô.” Tần Ly gật đầu với Tô lão đại. Dù không thích người này, trước mặt Tô Bạch vẫn cần giữ lễ phép căn bản.

Nói đến Tần Ly, tính cách người này khiến người ta rất muốn đánh đòn, thích hoàn mỹ, có một tì vết tuyệt đối sẽ không dùng nữa, tỷ như bộ trà cụ kia. Một thứ thích nhiều năm như vậy, một khi bị hỏng, dù đau lòng nhưng vẫn không thể chịu được những thứ không hoàn mỹ xuất hiện trước mắt mình. Không thể không nói, loại tính cách này khá là phá sản. Song cũng vì nguyên nhân này, cho dù không ưa Tô lão đại, nhưng anh ta là anh trai Tô Bạch, là thân nhân của vợ mình, anh có thể làm sao?

Hơn nữa trước đó không lâu bị hố một lần, Tần Ly càng lười phản ứng người này. Đối với đồ trong tay, trước giờ Tần Ly chưa hề biết giá trị của nó. Mấy thứ đó hàng ngày vẫn dùng quen mắt rồi, giá trị cũng liền mơ hồ. Thử nghĩ mà xem, ai lại đi cân nhắc chén đũa mình dùng giá trị bao nhiêu? Bởi vậy, ngày hôm đó Tần Ly cầm mấy món đồ bằng ngọc tìm người định giá.

Một món đầu tiên đã khiến anh kinh hãi. Cái ống đựng bút dùng hai mươi mấy năm, bị thương nhân buôn bán đồ cổ báo giá bốn trăm vạn, đây mới là giá ước đoán dè chừng thôi. Sau đó, bị người ta thừa dịp cháy nhà đi hôi của.

Tô lão đại bảo, bán cho tôi đi, ba trăm năm mươi vạn, chẳng phải cậu đang cần tiền gấp đấy sao? Đem bán đấu giá phải theo quy trình nhất định, phí dụng không nhỏ đâu, mấu chốt là, nguồn gốc vật này cậu không nói rõ được.

Một vẻ gian thương đặc sệt, Tần Ly chỉ cười cười đáp ứng. Quả thật đang cần tiền gấp, cũng đúng là anh nhìn qua liền nhận ra mục đích của người này. Chẳng qua muốn chia rẽ hai người, có lẽ nói không được em mình nên muốn ra tay từ bên này.

Vậy thì trước hết cứ cho anh ta chiếm chút lợi nhỏ. Chỉ cần vợ là của mình, một ngày nào đó sẽ đòi lại toàn bộ!

.

Tô lão đại hơi xấu hổ, hỏi thăm vài câu rồi vội vã đi ngay. Xem ra, lần này không chỉ nhìn sai mà là nhìn quá quá sai rồi!

“Muốn tôi giúp ấm giường không?” Tiễn anh trai về, Tô Bạch lần thứ hai ôm chủ quán, chủ động tiến cử lò sưởi.

“Anh không cùng người nhà đón giao thừa sao?” Tần Ly ngửa cằm, cho phép vợ gặm cần cổ mình như con cún nhỏ gặm.

“Không cần, hai cụ lớn tuổi, thức không được. Tôi muốn cùng anh.” Tô Bạch cố sức gặm ra vài dấu ấn, tay một mực lục lọi ngang lưng chủ quán lại lần xuống dưới ba thốn.

Cảm giác chỗ xương cụt nhột nhột tê tê khiến Tần Ly không nhịn được, bật một tiếng rên rỉ. Tô Bạch hài lòng, tay lặng lẽ vòng về bên hông. Cứ từ từ thôi, không vội, một ngày nào đó nước sôi sẽ nấu chín con ếch nhà anh!

“Trước đây ngày Tết của anh như thế nào?” Tần Ly nằm trên salon, đầu gối lên đùi vợ, tay đã chạy về nơi thích nhất, cái bụng mềm mềm mập mập.

“Ăn, ngủ, xem chương trình chào xuân.” Tô Bạch vuốt tóc chủ quán, lòng cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Những ngày Tết sau này, mình sẽ không còn một người cô đơn, có người yêu, có con trai, thật hạnh phúc.

Đáp án giống trong dự đoán. Tần Ly trầm mặc. Chính là vì như vậy, người này mới khao khát tình thân, khao khát có một gia đình! Tần Ly chưa bao giờ biết cảm giác một mình đón năm mới là thế nào. Trước kia là cùng cha mẹ, lại thêm hàng năm có một số sinh viên ở lại trường không về quê ăn Tết, cha, mẹ, còn có mình, luôn luôn tưng bừng vui vẻ. Sau này cha mẹ qua đời, hằng năm đều bị lão Mã lôi về quê, cũng là một nhà đầy ắp tiếng cười vui.

Mười hai giờ, ăn xong sủi cáo, hai người đi tắm rồi trèo lên giường, một trái một phái kẹp Tiểu Mãn ở giữa, tựa như một nhà ba người.

“Sinh nhật vui vẻ.” Tô Bạch hạ giọng, tay vươn qua người con trai kéo tay chủ quán, đeo vào một thứ lành lạnh.

Là một chiếc đồng hồ. Sờ sờ số lượng kim cương đính trên mặt đồng hồ, Tần Ly hài lòng.

.

Sáng tỉnh dậy rất sớm, vớt Tiểu Mãn mông trần xoay khắp giường lên, Tần Ly đảo mắt, nhấc chăn nhét con vào lòng Tô Bạch, Tô Bạch ham ngủ, bị động mạnh như thế cũng tình, vừa mở mắt thấy một lớn một nhỏ nằm bên chớp mắt nhìn anh.

“Chú Đại Bạch, chúc mừng năm mới!” Trình Tiểu Mãn ghé lên người Tô Bạch, chuyện thứ nhất là chúc Tết chú Đại Bạch.

“Tiểu Mãn năm mới vui vẻ.” Tô Bạch cười tủm tỉm trả lời.

“Chú Đại Bạch năm mới vui vẻ!” Tiểu Mãn bất động, tiếp tục chúc Tết.

“Tiểu Mãn năm mới vui vẻ.” Tô Bạch tiếp tục trả lời, vật nhỏ này làm nũng đây!

“Chú Đại Bạch năm mới vui vẻ!” Tiểu Mãn chu cái miệng nhỏ, tủi thân, giọng cũng cao lên không ít.

“Tiễu Mãn năm mới vui vẻ.” Tô Bạch luống cuống, mình không làm gì đắc tội á, sao cục cưng lại mất hứng?

“Ngốc, con đang chúc Tết anh đấy!” Tần Ly nổi giận, đạp Tô Bạch một cái, “Còn không mau mừng tuổi!”

Tỉnh ra. Tô Bạch nhanh chóng đứng lên móc tiền ra, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví và cả thẻ tín dụng nhét vào tay con. Tiểu Mãn càng mất hứng, vứt mấy thứ trên tay xuống đất, cắm mặt vào lòng cha, không thèm để ý đến chú Đại Bạch nữa. Chú Đại Bạch thật nhỏ mọn, đến lì xì cũng không cho, Tiểu Mãn cũng không mừng tuổi chú Đại Bạch nữa!

Tô Bạch tròn mắt, nhìn sang chủ quán xin giúp đỡ.

Tần Ly bất đắc dĩ, lấy phong bao lì xì hôm qua ra lắc lắc, “Thấy không? Phải có bao lì xì, bao lì xì…”

Tô Bạch hiểu, ra là còn phải bọc lại.

Vội vã xông lên nhà, tìm mãi mới được một mảnh giấy đỏ, bọc tờ một trăm đồng vào, lần thứ hai lao xuống lầu, sau đó, Tô Bạch lại một lần bị coi thường.

Trình Tiểu Mãn khoanh chân ngắn ngồi trên thảm hoạt hình, trước mặt để ba bao lì xì, hai cái rất tinh tế, một cái rất thô ráp.

“Cái này, chú Triết Viễn cho, hai mươi tờ.”

“Cái này, chú xinh đẹp cho, mười tờ.”

“Cái này, chú Đại Bạch cho, một tờ.”

Tiểu Mãn chỉ từng bao lì xì, chú thích.

Tô Bạch muốn đập đầu vào tường quá. Cuối cùng mình là tên hẹp hòi nhất à?

“Ái chà, bảo bối có thể đếm đến hai mươi rồi cơ à, giỏi lắm.” Tần Ly rất hài lòng với thiên phú số học của con trai, xốc cục cưng lên gặm một trận. Mình năm bốn tuổi mới đếm được đến mười thôi, đúng là hậu sinh khả úy (1) rồi!

(1) Hậu sinh khả uý: đại ý là lớp trẻ các thế hệ càng về sau thì sẽ càng khôn ngoan tài gỏi hơn thế hệ trước.

“Tiểu Mãn à, ba ba cho cháu bao nhiêu tiền mừng tuổi?” Tô Bạch hỏi rất xấu.

“Ba ba bảo, vào ngày Tết trẻ con dùng để kiếm tiền mừng tuổi, là kiếm tiền mừng tuổi của người khác, tiền của ba ba vốn là của Tiểu Mãn, vì sao còn phải mừng cho Tiểu Mãn nữa?” Tiểu Mãn chớp mắt nhìn chú Đại Bạch, kiên nhẫn giải thích. Chú Đại Bạch thật ngốc, điều này cũng không biết!

“Hay lắm, tiền của ba ba đều là của Tiểu Mãn, phải giữ lại cho Tiểu Mãn cưới vợ.” Tần Ly xoa bóp khuôn mặt nho nhỏ của con, càng hài lòng hơn.

“Ba ba, Tiểu Mãn muốn cưới chú xinh đẹp làm vợ có được không?” Tiểu Mãn leo lên người cha, trán chạm trán làm nũng.

“Vì sao muốn cưới chú xinh đẹp?” Tần Ly nghiến răng.

“Tiểu Mãn thích nhất ba ba, nhưng ba ba là ba ba. Thích thứ hai là chú Đại Bạch, nhưng chú Đại Bạch là vợ của ba ba. Thích thứ ba là chú xinh đẹp, cho nên muốn cưới chú xinh đẹp làm vợ.” Tiểu Mãn dùng phương pháp loại trừ đã chọn xong lối tượng kết hôn.

Tô Bạch tròn mắt nhìn hai cha con thảo luận chuyện cưới vợ, ngửa đầu mong thiên lôi bổ xuống một cú trúng mình đi.

Bị đả kích quá lớn, mặt xám mày tro về lầu mười sáu, cha mẹ vẫn chưa dậy, chỉ có anh cả đang đợi ở phòng làm việc.

Nói chuyện một lát, hai người đạt thành hiệp nghị.

“Anh, đừng làm chuyện gì dư thừa, cậu ấy là người của em, dù thế nào cũng vẫn là của em.” Đứng ở cửa phòng, Tô Bạch đưa lưng về phía anh trai, nói một câu.

Tô lão đại cười khổ. Thằng út lần này thật sự rơi vào lưới tình rồi, anh nó còn chưa làm gì nó đã vội cảnh cáo. Nhưng mà út à, anh chú có thể không can thiệp nhưng chỗ cha mẹ thì chú định thế nào?

Nói chuyện với em trai xong, Tô lão đại không biết dùng cách gì, mời hai cụ nhà anh đi khỏi. Hai vị trưởng bối tiếp tục du lịch vòng quanh thế giới, Tô lão đại tiếp tục kiếm tiền, Tô lão tam tiếp tục nấu ếch…

/Hết chương 16/


Đây là bài Dương Quan Tam Điệp chỉ dùng đàn cổ: Link

Còn bài Dương Quan Tam Điệp này có phối khí khác nữa nhưng nghe rất hay: Link

One thought on “Quán cơm nhỏ – Chương 16 [3]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰