Quán cơm nhỏ – Chương 16 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 16 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Phòng mới thiếu hơi người, rất lạnh lẽo. Tần Ly nửa đêm bị lạnh đến tỉnh ngủ, ngồi dậy dém chăn cho con, lấy điện thoại dưới gối, bấm gọi.

“Vợ, xuống đây ấm giường!”

Ấm giường…

Ấm giường nhé…

Một từ mới đẹp làm sao.

Tô Bạch mang theo hai vệt máu mũi xuất hiện trước cửa nhà Tần Ly.

Tần Ly mở cửa, nhìn vị chủ nhà cũ chỉ mặc độc bộ áo ngủ, chân trần xỏ dép lê miệng vẫn cười khúc khích trước mắt, triệt để cạn lời.

Lôi người vào nhà, đóng cửa sập khóa, vừa quay lại đã bị người ta ấn lên tường.

Áo ngủ bị vén lên, Tần Ly vừa thấy ngực lành lạnh đã bị người liếm một cái.

Xách người này kéo vào phòng vệ sinh, nhúng ướt khăn lau mạnh lên mặt người ta vài cái, mới ngăn được máu mũi. Nhìn lại vết máu trước ngực, Tần Ly càng ghét bỏ, giặt lại khăn rồi lau vết bẩn đi. Quay sang, thấy người kia vừa ngừng chảy máu mũi lại tiếp tục rớt xuống, ánh mắt người nọ gắt gao bám vào ngực mình, như muốn cắn vài cái.

Tô Bạch cũng biết lúc này mình rất mất hình tượng, thôi thì, mất cũng mất rồi, cũng chẳng phải người ngoài mà ngại ngùng. Chỉ là, thực sự thực sự muốn cắn một cái quá!

Phơi khăn mặt lên, Tần Ly lườm Tô Bạch một cái, về phòng. Tô Bạch tru lên một tiếng, vội vốc nước lạnh rửa mặt, vọt theo.

Thân nhiệt Tô Bạch rất cao, Tần Ly vô cùng hài lòng với cái “máy sưởi chạy bằng cơm” này, ôm Tiểu Mãn rúc về phía sau chui vào lòng vợ, rất nhanh đã ngủ say.

Tô Bạch an phận làm máy sưởi, trong lòng lại ào ào đổ lệ. Muốn ăn thịt muốn ăn thịt muốn ăn thịt quá…

Lén lút vươn tay, sờ sờ cái lưng trần, lại lần xuống thắt lưng thon thon sờ vài lượt, thấy người kia không có phản ứng gì lại vòng sang phía trước sờ đến chỗ không nên sờ, sau đó lại chạy về phía sau bóp chỗ không nên bóp. Tranh thủ đủ rồi, Tô Bạch hài lòng thu tay. Ngủ trần thật quá tiện lợi, thói quen này của chủ quán rất tốt, nên cố gắng duy trì! Đương nhiên, nếu chủ quán đồng ý lột nốt mảnh cuối trên người thì càng tốt.

Sáng sớm, từ giấc ngủ ấm áp hài hòa tình lại, Tần Ly cảm thấy có vật gì đó chọc vào lưng mình, cứng cứng, khiến anh rất khó chịu, cho nên ngài đây bèn thò tay dùng sức đẩy một cái rồi ngồi dậy.

Tiểu Mãn đã dậy từ sớm, đang nhảy nhót khắp phòng, thấy cha tỉnh bèn vội vàng kéo người ra ngoài xem phát hiện mới của bé, bên cửa sổ phòng khách kết mấy đoá hoa băng.

Tô Bạch cắn góc chăn cuộn người thành một đống, đau chết mất thôi! Chủ quán, anh cố ý đấy phải không hả phải không hả? Đây là hạnh phúc nửa đời sau của anh đấy!

“Anh bảo lúc trời ấm lại thì nên trồng gì trong vườn này?” Tần Ly nhìn sân vườn trống trơn, lập kế hoạch phủ xanh. Trồng cây ăn quả hay trồng hoa nhỉ? Hay là trồng rau?

“Cái gì cũng tốt, anh thích là được.” Tô Bạch không có ý kiến, đương nhiên, với khiếu thẩm mỹ của luật sư Tô cũng không đưa ra được ý nào hay.

“Sao vậy? Khó chịu à? Đau bụng?” Thấy tư thế đi của vợ rất quái dị, Tần Ly quan tâm hỏi.

“Không, tôi khoẻ mà.” Tô Bạch toát mồ hôi lạnh. Chủ quán à, anh thực sự không cố ý?

“Ba ba, trồng lê nhé, Tiểu Mãn muốn ăn lê! Lần trước ăn lê nhà anh Tiểu Mã ngon lắm, anh Tiểu Mã bảo lê nở hoa rất đẹp.” Trình Tiểu Mãn lôi vạt áo cha mình, đề nghị.

“Ừ.” Tần Ly vui vẻ gật đầu. Hoa lê nở đúng là rất đẹp, huống hồ vườn rộng lắm, trồng vài cây lê vẫn còn nhiều không gian.

“Chờ hết Tết rồi bàn sau, tôi cũng không rành lắm, đợi hỏi Lý Tranh vậy.” Nhớ tới lao động miễn phí kia, Tần Ly nảy ra chủ ý. Đối với hai người ngay đến ngũ cốc cũng không phân biệt được mà nói, cộng cả hai lại vẫn không bằng một cậu nhóc nông dân Lý Tranh, về điểm này, ngay Trình Lâm cũng không bằng. Trình Lâm tuy cũng ở nông thôn ra nhưng quê anh chỉ chuyên canh lúa.

Tô Bạch không quan tâm chuyện chủ quán muốn trồng gì lắm, anh hiện tại chỉ muốn ăn thịt, chân chân chính chính ăn một bữa thịt. Nhưng anh không dám. Trực tiếp nhào tới? Chủ quán là một tên ngây thơ, không cẩn thận bị chọc giận sẽ đánh trọng thương “công cụ” của mình ngay. Kiếm ít tài liệu đến mở mang đầu óc cho chủ quán? Đến lúc đó nhỡ mình bị đè thì sao? Về chuyện anh dũng hiến thân, không phải anh không nghĩ tới mà là không dám, chủ quán chẳng có mẩu kinh nghiệm nào, mình mà nằm xuống thì e là không có cơ hội sống sót đứng lên đâu.

Nhìn chủ quán hăng hái bừng bừng nghiên cứu vườn nhà, Tô Bạch lúc thì gật gù, lúc thì lắc nguây nguẩy, lúc thì cắn răng siết chặt tay, khái quát một câu – chịu chết!

.

Tết Nguyên Đán ngày càng đến gần, hai cụ nhà họ Tô cũng bắt đầu gia tăng áp lực.

Nhưng e là lần này không dễ dàng.

Quay lại nhà con, người ta đã chuyển đi, phòng ốc đều thu dọn sạch sẽ. Nghe nói người ta mua nhà mới, ở ngay dưới lầu. Thế thì khác gì chưa chuyển? Hai cụ bốc hỏa trong lòng nhưng đành chịu, chẳng lẽ lại tìm tới tận cửa người ta!

Bóng gió hỏi xem có phải thằng út mua nhà cho người ta không, nó liền vỗ bàn bỏ đi.

“Ba, con biếu ba, ba chẳng phải chỉ thích mấy thứ này sao?” Tô lão đại không để ý đến em trai, dâng quà năm mới lên cho cha mình.

Một cái hộp gói rất đẹp, bên trong là một ống đựng bút bằng ngọc màu xanh.

“Cái này không tệ, niên đại cũng lớn đây.” Ông Tô cảm thấy hứng thu, cầm lên liền không buông được.

“Vâng, đời Nam Tống đấy ạ.” Tô lão đại nói, “Nghe nói có mấy người nổi tiếng từng dùng, con không nhớ rõ.”

“Kiếm không dễ đâu nhỉ?” Ông Tô càng hứng thú hơn.

“Cũng tạm ạ, hơn ba trăm vạn, mua được của một cậu ngốc.” Tô gian thương nở nụ cười, “Giờ mà mang đấu giá thì nhất định kiếm to.”

Nhớ tới mấy món đồ bằng ngọc ngày đó, Tô gian thương có cảm giác ngực ngứa ngáy như bị mèo cào, lúc ấy lẽ ra nên cố gắng ép giá lừa thêm vài món tới tay! Tiếc là tên ngốc kia chỉ bán một cái, còn lại nhất định không chịu. Nhưng cũng may, trong tay mình còn một bộ trà cụ, cái chén vỡ không biết đã gắn được chưa, liệu có phải trả lại không…

“Đứa ngốc nào bị anh lừa?” Bà Tô cười hỏi. Đối với bản chất gian thương của con lớn nhà mình, bà hiểu khá rõ. Nhạn bay qua cũng phải nhổ được lông, sắt vụn cũng cạo được vài lạng gỉ, không gì là nó không lợi dụng được…

“Tình nhân của lão tam ạ.” Tô lão đại nói, “Cậu ta có không ít thứ hay đâu. Ba, mẹ, cậu ta không phải thứ tiểu bạch kiểm, chúng ta đều nhìn lầm người.”

Ông Tô: “…”

Bà Tô: “…”

“Ha ha, nói bị bao nuôi thì phải nói là lão tam nhà mình mới đúng. So với lần trước con gặp, giờ nó lại béo thêm một vòng.” Nhớ tới hai cái cằm của em trai, Tô Hâm cười trộm. Anh từng thử bóp một lần, xúc cảm rất tốt, có điều thiếu chút nữa bị nó đá bay.

.

Tô Bạch rất khó chịu, không hiểu vì sao cha mẹ lại có thành kiến với chủ quán đến thế. Rõ ràng chủ quán tốt như vậy, lại có đứa con đáng yêu đến thế, dù là không tin được người ngoài thì cũng phải tin vào mắt con mình chứ!

Tô Bạch tìm tới hòng mong được an ủi, Tần Ly đương nhiên không để vợ tủi thân.

Hầu ăn hầu uống, cho ôm cho sờ cho hôn, thật vất vả mới dỗ được vợ vui lại, Tần Ly cũng yên lòng. Dỗ ngọt vợ quả là một công việc tốn sức.

Đêm Ba mươi đến rất nhanh.

Ba người nhà họ Tô cũng dời bản doanh đến nhà Tô Bạch.

Tô Bạch định bỏ lại người nhà, xuống lầu đoàn tụ lại bị đuổi lên, rất u buồn.

Nói riêng bữa cơm trưa ngày Ba mươi nhé.

Dưới lầu: bàn tiệc mười tám món, mười hai món chính sáu món khai vị, toàn bộ do chủ quán một tay xử lý, chuẩn bị từ sáng sớm.

Thành viên trên bàn: cha con chủ quán, hàng xóm cũ Mục Triết Viễn, bạn trai cũ thứ (n-2) của hàng xóm cũ – Triển Vân.

Trong bữa tiệc: chén qua chén lại, nói cười râm ran, không khí vui tươi.

Trên lầu: bàn tiệc rượu đặt ở khách sạn năm sao rất xa hoa.

Thành viên trên bàn: hai cụ nhà họ Tô, hai anh em nhà họ Tô.

Trong bữa tiệc: khi ăn không nói chuyện, rất im lặng.

Tô Bạch nhấp nha nhấp nhổm như ngồi trên đinh, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ.

Bà Tô nhìn không nổi nữa, lên tiếng, “Cút đi!”

Tô lão tam nhà ta lần thứ hai nghe lời, cút liền.

Dùng chìa khóa trước đó lén làm, vừa mở một khe cửa đã nghe thấy tiếng cười nói trong nhà vọng ra, sau đó nhìn thấy bảo bối đang đứng giữa phòng khách khiêu vũ.

Tô Bạch ghen tị, cực kỳ ghen tị!

Tiểu Mãn đang khiêu vũ, Triển Vân đệm nhạc, Mục Triết Viễn vỗ tay, chủ quán híp mắt thưởng thức.

Bức tranh này rất đẹp, nhưng Tô Bạch nghĩ, nếu có mình trong đó sẽ càng đẹp hơn.

Cho nên Tô Bạch không hề do dự đi tới, không do dự ngồi vào bên cạnh Tần Ly, không hề do dự vươn tay tới. Tần Ly không nói gì, chỉ hơi nghiêng người dựa vào vai vợ. Bận rộn nửa ngày, lúc này đúng là mệt thật, dựa vào vợ thoải mái hơn sofa nhiều.

Nghỉ ngơi một chốc, Tần Ly lại vào bếp chuẩn bị buổi tối làm sủi cảo. Bữa trưa đại tiệc, bữa tối sủi cảo, nửa đêm sủi cảo, sáng mùng một sủi cảo hấp, hoàn toàn là tập quán ăn Tết quê Trình Lâm.

Trừ cái bụng không bao giờ no của Tô Bạch, ba người rưỡi còn lại đều ăn không nhiều, đơn giản lắm. Nhưng hiển nhiên Tô Bạch dự định chực cơm tối ở đây. Tần Ly khó xử, nếu anh nhớ không lầm, trên lầu còn ba người nhà họ Tô! Nếu Tô Bạch cứ ở lại đây, hai cụ chẳng phải càng giận mình?

Hơn nữa, từ khi Tô lão đại rửa sạch hiềm nghi “tiểu bạch kiểm” cho Tần Ly, hai cụ đều ngầm quan sát anh vài lần. Là một đứa bé đảm đang chịu khó, không có thú vui không lành mạnh nào, nhưng ấn tượng ban đầu rất khó thay đổi, dù biết không phải như vậy, đối với người đã đoạt mất con mình, hai cụ vẫn không thích.

Điểm này, Tô Bạch biết, Tần Ly cũng biết. Chỉ là hai người vẫn lảng tránh.

Nhìn Tiểu Mãn, Tần Ly mâu thuẫn trong lòng. Trên lầu là những người có cùng huyết thống với bé, gặp không quen biết; bên cạnh là cha ruột bé, gặp không nhận nhau.

Tô Bạch muốn mang Tiểu Mãn đi gặp cha mẹ và người thân sao? Muốn, cho nên ngày đầu gặp mặt đã dạy Tiểu Mãn gọi “ông, bà”. Tô Bạch muốn nhận lại con mình sao? Muốn, nếu không đã không quanh co lòng vòng lấy danh nghĩa “vợ” của cha bảo Tiểu Mãn gọi mình là “ba”.

Nhưng anh ta, cái gì cũng chưa làm. Cho nên Tần Ly không rõ, người này rốt cuộc muốn gì?

Bữa tối, Tần Ly không giữ Tô Bạch lại. Tô Bạch do dự một lát, cầm hộp sủi cảo lên lầu.

“Ba, mẹ, anh, con muốn cùng cậu ấy sống bên nhau cả đời.” Tô Bạch đặt hộp sủi cảo giữa bàn tiệc sơn hào hải vị, nói từng chữ từng chữ.

“Năm hết Tết đến, đừng tự tìm phiền phức, có gì để vài ngày nữa hãy nói.” Ông Tô không tỏ rõ ý kiến, bà Tô chuyên tâm dùng cơm.

“Mùi vị cũng được, nhân rau cần thịt lợn, chú không ăn à?” Tô lão đại gắp một bát sủi cảo cho mình, liên tiếp tiêu diệt mấy cái mới nhả một câu. Sủi cảo ngày tất niên, thật lâu chưa được ăn, nhớ quá…

Tô Bạch ngồi xuống, im lặng ăn cơm. Những gì anh muốn nói đã nói xong rồi, không phải hỏi ý kiến mà là thông báo, báo cho người nhà biết mình đã tìm được một người, tìm được một người nguyện ý ở bên mình cả đời.


Hoa lê nở

Thấy hoa lê nở, tự dưng nhớ đến 2 câu thơ đọc để lấy dẫn chứng phân tích bức tranh tứ bình trong bài Việt Bắc: Cỏ non xanh tân chân trời/ Cành lê trắng điểm một vài bông hoa…

Nhớ cái này lại nhớ đến Bộ vẫn chưa thông báo điểm nữa aaa!

5 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 16 [2]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰