Quán cơm nhỏ – Chương 16 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 16 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Hai mươi ba tháng Chạp, Tết Táo quân.

Tô Bạch chưa về nhà, ở khách sạn với cha mẹ.

Tần Ly hiểu, hai vị trưởng bối chỉ là muốn tách họ ra mà thôi.

Nhà mới đã được dọn dẹp xong, đồ dùng sinh hoạt cũng đã mua đủ. Tường rất trắng, Tần Ly không định sơn lại, có thể sau này sẽ dán giấy dán tường, hoặc để như bây giờ trông cũng được.

Trình Tiểu Mãn theo ba ba chạy lên chạy xuống dọn nhà. Đồ đạc của Tần Ly ở đây không nhiều, không có thứ nào quá lớn, một mình anh chuyển là đủ. Tiểu Mãn không hiểu vì sao ba ba muốn dọn xuống lầu một nhưng vẫn tất bật giúp một tay khuân đồ, gối nhỏ này, đồ chơi nhỏ này, chậu rửa mặt nhỏ này.

“Con à, chúng ta có nhà rồi.” Thu dọn xong, Tần Ly ôm con ngồi phịch lên salon, mệt chết được, nhưng cũng rất thỏa mãn.

Đây là nhà mình, là nhà của mình và con trai, là nơi không có bất luận kẻ nào tới hoa tay múa chân với mình!

“Chúng ta có nhà rồi!” Tiểu Mãn gật gật đầu, sờ sờ bụng nhỏ, tội nghiệp nói, “Nhưng mà ba ba, Tiểu Mãn đói thật là đói.”

Tần Ly giật mình, anh vậy mà bận rộn cả một ngày, quên mất bữa trưa của con yêu, không thể tha thứ.

Phòng bếp đã được dọn dẹp ngăn nắp. Tần Ly cũng rất đói, làm một chảo cơm rang trứng, thêm bát canh trứng với tảo tía, cùng con ăn bữa cơm mừng nhà mới, cũng là bữa cơm tiễn ông Táo.

.

Tô Bạch rất tức giận.

Cả ngày bị cột ở bên ngoài, cha thờ ơ, mẹ coi nhẹ, anh cả im lặng không nói, anh không biết làm sao, lại chẳng thể nói gì nhưng trong lòng khó chịu lắm, giữa cha mẹ con cái nhà ai lại có loại không khí này? Đã từng một thời chờ mong, chờ mong hai người kia trong lúc bận rộn sẽ tranh thủ nhìn mình một cái, chờ mong hai người kia lúc đi chơi vui vẻ sẽ thỉnh thoảng nhớ tới quan tâm đến mình một chút…

Hiện tại thực sự bị quan tâm, Tô Bạch lại phát hiện, những thứ trước đây anh mong chờ từ lâu lắm, tình mẹ tình cha, không biết liệu có thể nhận được, mà lúc này, đã không quá trọng yếu nữa rồi.

Trên bàn ăn là những món rất tinh xảo, giá cũng rất “tinh xảo”, nhưng Tô Bạch lại nhớ vô cùng những món người kia làm. Người ấy chỉ làm những món ăn bình dân, rất đơn giản, nhưng ăn vào lại vô cùng vừa miệng, vô cùng ấm dạ, cũng vô cùng nuôi mỡ…

Gắp đại vài miếng, lòng lại nghĩ đến người nọ ở nhà sẽ làm món gì, chỉ ước có thể lập tức bay về, ôm chủ quán một cái, thơm con trai một cái.

“Con xong rồi ạ.” Tô Bạch đặt đũa xuống, lấy khăn ướt lau miệng.

Tô lão đại nhìn em trai, mới ăn có nửa bát cơm, gắp được vài đũa, định về nhà ăn bữa nữa à?

“Không muốn gặp chúng ta thì cút đi!” Bà Tô đập đôi đũa xuống bàn.

Tô Bạch đứng dậy, chân hơi ngập ngừng, sau đó cút luôn.

.

Nhà trống rỗng.

Mọi thứ vẫn còn đây, không thiếu thứ gì, nhưng Tô Bạch có cảm giác đang đứng bơ vơ giữa vũ trụ.

Con đi rồi, cha của con cũng đi rồi.

Đẩy cửa phòng chủ quán, gian phòng trống trải hơn rất nhiều, quá nửa đồ đạc đã bị chuyển đi.

Mặt Tô Bạch tái dại.

Đi thật rồi?

Ngực anh phập phồng, khó chịu quá. Vì sao… lại đi không từ giã?

Đầu trống rỗng, Tô Bạch đang muốn ra ngoài đi tìm người, chuông điện thoại bỗng vang lên.

Nhấn nghe, là giọng nói quen thuộc kia.

“Tối có về không? Mua cho tôi ít đồ nướng nhé?” Tần Ly vuốt mái tóc mềm mại của con, tưởng tượng cảnh vợ đang ăn đại tiệc, ghen tị muốn chết.

“Đang ở đâu?” Tô Bạch nghiến răng nghiến lợi, âm thanh sàn sạt như tiếng kim loại.

Tần Ly nhanh tay tắt điện thoại. Chết rồi, quên bảo vợ hôm nay mình dọn nhà! Nghe giọng điệu này, hình như đang ở nhà, hình như tức giận lắm…

Ừm, vợ giận rồi, nên dỗ thế nào nhỉ? Tần Ly vò đầu.

Tần Ly đi qua đi lại trong phòng, không phát hiện con trai bảo bối cầm điện thoại bấm vào một cái tên quen thuộc.

“Chú Đại Bạch, Tiểu Mãn nhớ chú lắm.”

“A, chúng cháu ở dưới lầu, phòng mới, có cái sân thật lớn…”

“Ba ba? Ba ba đang đi vòng vòng ngoài kia.”

Lúc Tần Ly phát hiện thì đã không kịp nữa rồi. Di động bị cướp về tắt máy nhưng đồng thời cửa phòng cũng bị đá vang. Thật là bị đá vang, từ âm thanh và biên độ rung của cánh cửa, có thể đoán lực tác động không nhỏ.

Nên mở cửa không?

Tần Ly do dự. Vợ đang tức giận thì nên dỗ thế nào?

Bên này, Trình Tiểu Mãn đã cật lực kéo cửa ra.

Tô Bạch lao nhanh vào nhà, chưa kịp nổi giận đã bị một cơ thể nhỏ xíu quấn chặt lấy.

“Cháu chào chú Tiểu Bạch Kiểm.” Trình Tiểu Mãn ôm đùi Tô Bạch, ngước gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to xinh đẹp vụt sáng, vẻ mặt rất đáng yêu.

Chú… tiểu bạch kiểm…

Tô Bạch cứng người, chuyển cổ nhìn chủ quán đứng cách đó không xa đang bày ra vẻ mặt vô tội, trong đầu chỉ ong ong mấy tiếng: chú tiểu bạch kiểm… chú… tiểu bạch kiểm…

“Là vầy, lần trước Tiểu Mãn hỏi tôi ‘tiểu bạch kiểm’ là cái gì, tôi bảo mặt anh rất trắng.” Tần Ly cũng là bị oan, ai biết nhóc con lại liên tưởng như vậy!

Tô Bạch dù có tức đến đâu cũng không thể xì ra được, mình luôn khiến người này chịu khổ.

“Mà mấy ngày nay đều là anh nuôi tôi, bảo là ‘tiểu bạch kiểm’ cũng đúng.” Tô Bạch uể oải, tha Tiểu Mãn vào ngồi lên sofa.

“Anh là vợ tôi mà, nuôi anh là điều đương nhiên.” Tần Ly không để bụng.

Tô Bạch quan sát khắp nhà, rất bất mãn, “Đang ở lại dọn nhà làm gì? Lầu một khuất sáng, đến mùa thu bên ngoài rất nhiều lá rụng, không thể mở cửa sổ lớn ở ban công, tiền thuê lại đắt…”

Chủ nhà trước lải nhải liên tục, Tần Ly nghe vào tai này ra tai kia, lát sau mới trả lại một câu, “Tôi mua.”

Tô Bạch im luôn. Không còn lời nào để nói, lại cảm thấy tủi lắm.

“Tô Bạch, tôi có ý định nghiêm túc với anh, cho nên tôi muốn cải biến quan hệ giữa hai chúng ta một chút.” Tần Ly ngồi xuống.

“Là sao?” Tô Bạch không hiểu. Vì sao phải cải biến, như bây giờ không tốt sao?

“Tôi muốn cùng đứng ngang hàng với anh, có sự nghiệp, có tôn nghiêm, không để bất luận ai coi thường, không để bất kỳ ai lấy bất kỳ lý do gì đuổi ra ngoài. Tô Bạch, chờ tôi, nhé?” Tần Ly cúi đầu, khiến người kia không nhìn rõ vẻ mặt anh lúc này.

Chớp mắt, Tô Bạch cảm thấy tim đập rộn lên. Liệu còn có lời tỏ tình nào cảm động hơn thế này không? Chẳng biết tại sao, Tô Bạch đột nhiên nhớ tới lần đầu chủ quán thổ lộ với anh.

“Tô Bạch, tôi vừa mắt anh, làm vợ tôi nhé!”

“Tô Bạch, tôi muốn ngủ với anh.”

Sau đó, luật sư Tô cười bò ra.

Lại sau nữa, luật sư Tô bị đuổi khỏi nhà.

“Chủ quán, anh không thể đối xử với tôi như thế! Chính anh đã nói tôi là vợ anh, anh phải nuôi tôi cả đời!” Tô Bạch ra sức đập cửa, miệng lại không nhịn được vẫn toét ra cười.

Mục Triết Viễn đang định vào thang máy chợt dừng lại, giọng nói này, nghe quen quá…

Lặng lẽ vòng qua, thấy thủ trưởng nhà mình đang bám vào cửa một căn hộ, lại thêm mấy lời kịch sởn da gà vừa nghe, Mục Triết Viễn đã thành bị sét đánh cho ngoài giòn trong mềm rồi.

Vợ không thể chỉ nuông chiều, nếu không, chiều quá sẽ ngỗ nghịch phạm thượng thì không tốt. Giáo sư Tần quyết định không mở cửa, cả con trai cũng phải trông chừng cẩn thận.

Đập một lát, bên trong không phản ứng. Tô Bạch bị đông lạnh, chịu không nổi đành lên lầu. Tô Bạch đang ở lầu mười sáu, nghĩ đến khoảng cách hơn chục lầu giữa hai người mà bất mãn.

Người ta thường nói, cự ly sản sinh mỹ (1), nhưng lúc này cự ly có rồi, chưa thấy “mỹ” đâu, chỉ thấy tịch mịch, cô độc, quạnh quẽ đã sinh ra. Tô Bạch đi tới đi lui trong phòng, nhìn cái gì cũng thấy ngứa mắt, nhìn cái gì cũng thấy vô nghĩa. Xem thời gian, khá muộn, đi mua đồ nướng thôi, có cái này chắc sẽ không nhốt mình ngoài cửa đâu! Tô Bạch thỏa mãn cười cười.

(1) Cự ly sản sinh mỹ [ 距离产生美]: “Khoảng cách sinh cái đẹp” hay “giữ khoảng cách là đẹp nhất”, tạm hiểu là giữ khoảng cách để đôi bên xa nhau một chút, để không thấy những khiếm khuyết nhỏ vốn nên bỏ qua của đối phương. [https://kevinlove18.wordpress.com]

Tô Bạch ôm hộp đồ nướng chạy về, phát hiện nhà chủ quán dôi ra một vị khách không mời.

“Mục Triết Viễn, năm hết Tết đến, không về nhà còn ở đây làm gì?” Tô Bạch không vui.

“Tôi làm gì có nhà mà về!” Mục Triết Viễn giật một xâu thịt gà, rất bất mãn vì thủ trưởng vờ mất trí nhớ, chuyện mấy năm trước mình cùng người nhà thẳng thắn về xu hướng tình dục của mình mà bị trục xuất khỏi nhà, người này biết rõ mồn một mà!

“Vậy cũng không thể đến nhà tôi.” Tô Bạch càng bất mãn.

“Đây là nhà Tiểu Mãn, nhà Tiểu Mãn và ba ba!” Trình Tiểu Mãn mất hứng. Ba ba rõ ràng bảo đây là nhà cha con bé mà, chú tiểu bạch kiểm đã có nhà to như vậy còn muốn đến cướp của người ta, người xấu!

Tô Bạch ôm ngực lung lay người như sắp đổ. Bị ruồng bỏ bị ruồng bỏ bị con trai ruồng bỏ bị con trai loại trừ khỏi phạm vi người nhà rồi…

“Được rồi, đừng vờ vĩnh nữa.” Tần Ly nhìn không được, kéo Tô Bạch ngồi xuống, pha cho anh một tách cà phê. Đương nhiên, nguyên liệu là mang từ trên lầu xuống, để ở đó vợ cũng chẳng dùng.

“Anh vừa nói không có nhà mà về là thế nào? Có tiện kể không?” Tần Ly cũng ngồi xuống.

“Thì thế đây, tôi chỉ thích đàn ông, trong nhà ngại mất mặt, gạch tên rồi.” Mục Triết Viễn qua loa nói.

“Vì sao không thể thích đàn ông? Có cần phải nghiêm trọng đến mức xóa tên không? Có cái gì mất mặt?” Tần Ly khó hiểu. Nếu đàn ông ở với đàn ông là loại tội ác tày trời thì vì sao cha mẹ mình lại ủng hộ?

Tô Bạch im luôn. Chủ quán nhà mình quả nhiên là một tên ngờ ngệch.

Mục Triết Viễn 囧. Người này chui từ trong động ra à?

Tần Ly hiểu, thì ra người nhà họ Tô không ưa mình không chỉ vì mình là ‘tiểu bạch kiểm’!

“Cùng nhau mừng năm mới đi, tôi không ngại đâu.” Tần Ly nghĩ một chút, chủ động mời.

“Được được được, tôi đang lo giao thừa phải chui vào chỗ nào đây.” Mục Triết Viễn vui vẻ, định nhào qua ôm nhiệt liệt biểu thị lòng biết ơn, bị thủ trưởng nắm áo đè lại.

“Chúng ta người một nhà đón năm mới, kéo người lạ vào làm gì?” Tô Bạch lôi kéo chủ quán xì xầm cằn nhằn.

“Anh muốn đón năm mới với chúng tôi?” Tần Ly nhìn Tô Bạch, nửa cười nửa không, “Hai vị nhà anh, anh dám chắc họ sẽ đi khỏi đây trước nguyên đán?”

Tô Bạch nghẹn lời, nhớ tới hai vị trong nhà, khổ não không ngớt.

Mười giờ, Tiểu Mãn đã không mở nổi mắt. Tần Ly bế bé về phòng ngủ, Mục Triết Viễn cũng chào ra về. Tô Bạch nôn nóng. Ra vẻ khó mà lừa người lên lầu rồi, nhưng đang mùa đông, chẳng lẽ mình phải ngủ sofa hay trải chăn nằm dưới đất? Tô Bạch nhìn cái giường của hai cha con, đau buồn muốn chết.


Chương sau các bạn sẽ chứng kiến độ “trung khuyển thê nô” của Tô luật sư (づ  ̄ ³ ̄)づ~<3