Quán cơm nhỏ – Chương 15 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 15 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly là người thông thấu, nghe qua liền nắm được điểm mấu chốt, xem ra người nhà này nghĩ mình bị Tô Bạch bao nuôi. EQ thấp không có nghĩa là IQ cũng thấp, muốn lấy người ta làm vợ không có nghĩa là phải chịu sự sỉ nhục từ người nhà vợ. Tần Ly phát hỏa thật rồi.

“Tô Bạch.” Tần Ly vẫy tay với chủ nhà đứng đó không xa.

Tô Bạch phản xạ tự nhiên bước lại gần. Sắc mặt hai cụ nhà họ Tô càng khó coi hơn. Tô lão đại thoáng nhướng mày.

“Chúng ta quen biết bao lâu?” Tần Ly hỏi

“Nửa năm.” Tô Bạch đáp.

“Ở chung bao lâu?” Tần Ly hỏi tiếp.

“Ba tháng.”

“Tôi từng xin tiền anh chưa? Tôi đã từng đòi quà anh chưa? Mỗi ngày tôi làm việc nhà có đòi tiền công không? Mỗi ngày mua thức ăn có thu tiền của anh lần nào không?” Tần Ly tiếp tục.

Đương nhiên, trong suy nghĩ của Tần Ly, mình làm nhiều là điều tự nhiên, vợ là để yêu thương. Hồi ấy cha cũng vậy, không muốn mẹ vất vả, bản thân lại ngại làm mấy việc rườm rà mất thời gian, thế là cả ngày nô dịch con trai và đệ tử, khi đó ngay cả gas dùng trong nhà đều do lão Mã phụ trách đổi. Cũng may lão Mã bị nô dịch thành quán tính, sư phụ sư mẫu qua đời vẫn chăm sóc tiểu sư đệ như cũ, phụ trách trả tiền điện nước, phí dịch vụ phí bảo hiểm quản lý tài sản đầu tư… tất cả các loại việc vặt.

“Không hề, không hề có.” Tô Bạch lắc đầu. Đúng vậy, không hề có. Mình chỉ tiêu tiền ở chỗ mỗi lần đi chơi thì tranh trả tiền, mua cho Tiểu Mãn mấy món đồ chơi, và mua một bộ Âu phục chưa dám tặng.

“Anh trai anh đập vỡ chén trà thời Tống của tôi, tôi có đòi bồi thường?” Tần Ly lạnh lùng nhìn Tô lão đại.

“Không có.” Tô Bạch sửng sốt. Anh biết chủ quán rất thích bộ trà cụ ấy, lại không biết đó là đồ cổ Tống triều. Nhẫn trên tay, ban chỉ trên cổ, chén trà, thẻ đánh dấu sách, tranh chữ treo tường, những thứ chủ quán cho anh đều là thứ tốt nhất. Còn anh thì sao, anh đã cố gắng được đến đâu? Lừa dối? Giấu giếm? Lợi dụng? Còn giờ là dụ dỗ? Tô Bạch đột nhiên không xác định được, trong nháy mắt, lòng hoang mang vô cùng.

Tô lão đại ngây người, vẻ mặt người kia, cộng thêm biểu tình của em mình, không giống đang nói dối. Nếu đó là sự thật, vậy thì có phải mình nghĩ sai rồi? Chỉ dựa vào suy đoán của mình liền đẩy người ta rơi vào chỉ trích không thể chịu nổi như vậy, chẳng lẽ làm gian thương lâu quá nên chỉ biết nhìn người một cách phiến diện thôi sao?

Nếu là mình sai rồi, nếu là mình hiểu lầm… Tô lão đại nhìn em mình, lo lắng. Thằng út là đứa thù dai, lần này muốn lấp chuyện đi cũng không được rồi.

“Khó có dịp một nhà đoàn viên, mọi người nói chuyện vui vẻ, tôi ra ngoài một lát.” Tần Ly đứng dậy, ôm Tiểu Mãn về phòng thay đồ.

Nhìn hai cha con tay trong tay ra cửa, Tô Bạch cũng bất chấp hậu quả, nhào tới nắm lấy tay Tần Ly, vị luật sư nổi tiếng miệng lưỡi khéo léo nay lại nghèo từ.

“Nhớ kỹ, anh là vợ tôi!” Tần Ly kéo Tô Bạch lại, lợi dụng góc độ không ai nhìn thấy, hôn mạnh một cái.

“Ừ.” Tô Bạch sờ sờ môi, yên lòng. Chỉ cần chủ quán còn đây, chỉ cần chủ quán còn muốn mình, vậy là tốt rồi, như vậy anh vẫn có một gia đình, như vậy anh sẽ không lại cô đơn một mình.

“Còn nữa, hôm nay anh lau nhà nhé.” Tần Ly bỏ lại một câu, ôm Tiểu Mãn đi.

“Ba ba, chúng ta đi đâu?” Tiểu Mãn biết ba ba không vui, tận lực lấy lòng.

“Thì cứ đi tản bộ một chút, sau đó mình đi ăn KFC có được không?” Tần Ly hôn con trai một cái. Phải rồi, mình còn có con trai, chỉ cần có con, thế nào cũng được.

.

Lúc xuống lầu, Tần Ly quan sát một chút, quyết định.

Anh muốn mua nhà.

Đàn ông, nên thành gia lập nghiệp. Thành gia, trước tiên phải có nhà. Có nhà của mình, sẽ không ai có thể chỉ vào mũi mình bảo “xin dọn đi ngay cho”. Có nhà của mình, có thể muốn làm gì thì làm, dù là vẽ bậy trên tường hay nấu cơm trong phòng ngủ đều được!

Tiền mua nhà, tạm thời không có. Nhưng hiện tại anh có một ít đồ cổ và tranh chữ, đều có giá. Điều này còn nhờ lão Mã. Lão Mã là người tình cảm, tiểu sư đệ đi rồi, đem bán mọi thứ có thể, nhưng có vài thứ không bán đi, tỷ như ban chỉ gia truyền của nhà họ Tần, trà cụ, nghiên mực Đoan Khê sư phụ thường dùng, chặn giấy và đồ rửa bút bằng ngọc thạch, đàn cổ của sư mẫu, vòng tay bằng ngọc bà thường đeo, đồ của tiểu sư đệ thường dùng thì càng nhiều.

Lúc đó, lão Mã và Phương Sanh bày mấy thứ đó khắp nơi, tranh chữ của tiểu sư đệ treo ở mọi chỗ có thể treo, ngày ngày nhìn, ngày ngày nhớ. Sau lại thấy người sống, những thứ dùng để hoài niệm đã mất giá trị, bày lại chiếm diện tích, liền đóng gói gửi trả. Mấy thứ này đều rất quý, không dám gửi bưu điện mà hai vợ chồng lần lượt đưa đến tận nơi. Chờ tiểu sư đệ tới lấy thì không biết đến năm nào tháng nào.

Tần Ly không có cách bán, cũng không có cửa bán mấy thứ đó. Nhất là bằng thân phận hiện tại, không chừng sẽ bị cho là trộm cắp, nguồn gốc các thứ này anh đã không thể giải thích.

Tần Ly đành gọi cho lão Mã.

“Tiểu Ly à, anh đã nói với chú, chú đừng tùy tiện bán đi, mấy thứ đó đều rất đáng giá đây, để anh nghĩ lại xem có cách nào…” Lão Mã nôn nóng, thật muốn bò theo đường điện thoại sang đạp cho tiểu sư đệ một trận. Tiếc là hiện giờ anh cũng không có cách gì. Tiền mua nhà không phải ít, tiểu sư đệ lại muốn thanh toán một lần cho đỡ phiền toái, tiền tiết kiệm nhà họ cũng không nhiều, huống hồ đã bị nó đào đi dùng mở cửa hàng.

“Vậy anh bảo món nào đáng giá nhất?” Tần Ly hỏi. Chọn một hai món quý nhất, không biết có đủ chưa nữa.

“Ừm, đáng tiền nhất chắc là bộ trà cụ, ngay cả cái hộp cũng là đồ thời Minh.” Lão Mã nghĩ một chút. Thật ra đối với đồ cổ anh không am hiểu hơn Tần Ly bao nhiêu. Dưới sự giáo dục của ba Tần, anh em nhà này luôn cho rằng những thứ không thể sử dụng đều không đáng giá.

“Không cẩn thận làm vỡ, vứt rồi.” Tần Ly hối hận quá, không biết hiện tại bắt đền có được không nữa…

“Cái ban chỉ đi, không được, đấy là đồ gia truyền nhà chú. Hay là vòng tay của sư mẫu? Nghe nói là bằng bạch ngọc Dương Chi (1) đấy, có vẻ trễ nhất là đời Đường? Anh quên rồi. Hồi trước sư mẫu cho anh làm quà cưới, nhà anh bảo đắt quá không dám lấy.” Lão Mã nói.

(1) Bạch ngọc Dương Chi: là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý. Dương Chi bạch ngọc đúng như cái tên, nổi tiếng với màu trắng, cùng sự tinh khiết, nếu có lẫn màu khác sẽ không được coi là Dương Chi bạch ngọc nữa. [Nguồn: https://soujiokita60.wordpress.com]

“Vậy giữ lại cho con anh lấy vợ. Đổi cái khác coi!” Tần Ly lắc đầu, nếu là mẹ chọn thì không thể bán đi.

“Ai da, thay Tiểu Mã cám ơn chú. Còn lại thì không biết, anh không hiểu nhiều hơn chú.” Lão Mã hài lòng, ừ, ngoan lắm, không phí công nó làm hiếu tử túc trực linh cữu cho chú.

“Quên đi, để tôi tự tìm người xem giúp!” Tần Ly nói. Cùng lắm thì nhờ anh Tô Bạch, người kia quen biết rộng.

“À này, mấy bức tranh của chú đừng có bán nhé, tranh ‘Tần Ly’ chỉ có vài bức đó thôi.” Lão Mã nhắc nhở. Đương nhiên, gia đình anh còn trộm để lại một bức đẹp nhất, là bức năm đó sư phụ vẽ cùng tiểu sư đệ, cái này chuẩn bị làm đồ gia truyền.

“Ừ, thế đi.” Tần Ly tắt máy, buồn bực. Sao dạo này bán đồ mà khó thế?

.

Về đến nhà, hai bác Tô không có đây, Tô Bạch cũng đi mất, trong phòng khách chỉ còn Tô lão đại, hiển nhiên đang đợi anh.

“Xin lỗi, tôi hiểu lầm.” Tô lão đại thẳng thắn xin lỗi, không vòng vo.

Tần Ly nhướng mày, về phòng lấy mấy thứ hồi trước thường dùng ra, bày lên mặt bàn.

Tô lão đại nhìn mấy món đồ trước mắt, nghĩ không ra. Một cái ống đựng bút, một cái đồ rửa bút, một cái chặn giấy, còn có một cái lư hương.

“Anh Tô, tôi biết anh có quan hệ rộng rãi, có thể giúp tôi tìm người định giá mấy món này không? Tôi định mua nhà.” Tần Ly đi thẳng vào vấn đề.

Tô lão đại nháy mắt mấy cái, nghe được câu cuối thì lông mày nhảy lên kịch liệt.

“Mấy thứ này là đồ cổ, hẳn là cũng đáng tiền đấy!” Tần Ly không chắc lắm. Khu này tiền nhà khá cao, anh lại không muốn ở quá xa.

“Mua nhà? Thằng út nhà tôi biết không?” Tô Hâm hỏi.

“Tối không định nói cho anh ta biết. Hơn nữa, đó chẳng phải là điều nhà anh hy vọng sao?” Tần Ly trầm mặc.

“Tôi rất tò mò, sao cậu lại có mấy thứ này?” Tô lão đại cầm cái chặn giấy lên, xúc cảm tốt lắm, dù anh không am hiểu về ngọc cũng biết đây là loại tốt. Lại nghĩ tới cái chén bị mình ném vỡ, Tô Hâm càng thêm nghi ngờ.

“Dù sao không phải đồ trộm cắp là được.” Tần Ly không để ý.

“Được, tôi sẽ mau chóng trả lời cậu.” Tô lão đại trầm ngâm một lát quyết định. Thằng út luôn luôn suôn sẻ mọi thứ, nay có một chút khó khăn cũng không hẳn là chuyện xấu.

“Nhanh chút nhé!”

Tô Bạch thu xếp chỗ ở cho cha mẹ xong, về nhà đã thấy chủ quán đang bận rộn trong bếp, vẻ mặt không khác bình thường bèn thở ra một hơi.

Tần Ly không phải người hay giận lẫy. Chuyện nhà của vợ, vợ tự có cách xử lý, anh rất tin tưởng năng lực của vợ mình.

“Ba mẹ định ở chơi vài ngày, tôi…” Tô Bạch ôm thắt lưng Tần Ly, khó xử.

“Vậy anh nên dành nhiều thời gian ở bên các cụ, nếu không tiện tôi có thể tìm chỗ ở tạm, lần trước Triển Vân có mời tới chơi vài ngày!” Tần Ly quay lại hôn Tô Bạch một cái. Con muốn báo hiếu mà cha mẹ không còn, nỗi đau ấy, Tần Ly đã từng chịu. Nếu Tô Bạch có may mắn này mình sao lại muốn dính vào khiến mọi người không vui làm gì?

“Ừ, tôi biết rồi, nhưng không cho anh đi chỗ khác, cùng lắm thì tôi tới khách sạn ở với họ.” Tô Bạch không dám thả lỏng.

“Được rồi. Nhưng tối nay tôi chỉ làm phần cơm hai người, anh đi ăn với các cụ nhé!” Tần Ly đẩy vợ ra khỏi bếp.

Tô Bạch trố mắt. Mì sốt tương thịt, thèm quá đi…

Tô Hâm làm việc rất hiệu quả. Ba ngày sau, thẻ của Tần Ly thêm một số tiền lớn, đếm không rõ mấy số không. Cái này là do giáo sư Tần “dị ứng” con số, thành tích toán học thi vào đại học năm ấy thê thảm đến không nỡ nhìn.

Làm thủ tục mua nhà, giao tiền. Tốc độ rất nhanh, nhanh đến mức khi Tần Ly nhận được chìa khóa nhà thì vẫn còn vài ngày mới đến Tết Táo quân (2). Phòng ở lầu một, ngay bên dưới phòng Tô Bạch, một phòng ngủ một phòng khách.

(2) Tết Táo quân tổ chức vào ngày 23 tháng Chạp hàng năm, tiễn Táo quân về trời báo cáo. Đây là một ngày lễ có ở khắp nơi trên đất nước Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ lâu. Người Việt quen gọi là tết cúng ông Công ông Táo.

Đối với một tòa nhà có vị thế có thể ngắm cảnh này, tầm nhìn của lầu một khá hạn hẹp, không chỉ không nhìn đến cảnh đẹp mà còn bị cây xanh bên ngoài che bớt ánh mặt trời, giá lại cao hơn các căn hộ cùng quy mô ở khu khác nên hơi khó bán.

Tần Ly rất thích khoảnh đất bên ngoài phòng khách. Khoảnh đất rộng chừng một trăm năm mươi đến hai trăm mét vuông, thoáng đãng lắm. Hơn nữa, bên ngoài có cây xanh vây quanh, nhưng đến mùa thu là chết hết. Tần Ly bỏ thêm ít tiền, hứa hẹn sau này công tác xanh hóa anh sẽ phụ trách, mua lại cả khu đất trống bên ngoài, thế là có một khu vườn.

Đây là căn hộ kiểu mẫu, bên trong đầy đủ đồ đạc, dọn dẹp một chút là có thể ở được. Tần Ly không có yêu cầu gì cả, về phần sửa sang lại, chờ đầu xuân cũng được. Quan trọng nhất là, trước Tết có thể vào ở.

Bẻ cong vợ là một việc cần kỹ thuật, bồi dưỡng sự chung thủy là công việc cần kiên trì, về phần cảm hóa cha mẹ vợ, cái này cần bàn tính về lâu về dài…

Còn về vợ, dù sao cũng là của nhà mình, chỉ cần trông coi cẩn thận đừng để đi lăng nhăng là được…

/Hết chương 15/


Bạch ngọc Dương Chi 

6 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 15 [3]”

  1. Hu hu 😭😭 . Cám ơn chủ nhà đã acc cho mình nhoaaaaa 😘😘😘. Lần đầu tiên ghé nhà, mình sẽ tôn trọng những thành quả mà chủ nhà đã vất vả edit và tuân thủ mọi quy định gia chủ . Lần nữa cám ơn rất nhiều . 🌼🌼🌸🌸

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰