Quán cơm nhỏ – Chương 15 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 15 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Mục Triết Viễn tới chơi, nhìn thấy thủ trưởng mặt đen như đáy nồi. Xem ra hiệu quả tốt lắm, nhất định đã bị chủ quán “ấy ấy” rồi, không uổng lòng tốt của mình phen này. Luật sư Mục rất hoan hỉ.

“Triết Viễn, anh thích cưỡi ngựa à?” Tần Ly nhớ tới cái roi, không nhịn được bèn hỏi.

“Đúng vậy, tôi rất rất thích cưõi ngựa.” Mục Triết Viên cười xấu xa, chớp mắt với Tô Bạch.

“Nhưng mà roi này có phải hơi nhỏ quá không? Hồi trước tôi có qua thảo nguyên, thấy dân bản xứ dùng roi đều rất dài!” Tần Ly thắc mắc.

Mục Triết Viễn cũng sợ hãi rồi. Chủ quán còn chê nhỏ! Trời ạ, chẳng lẽ vị này thuộc loại quỷ súc (1) trong truyền thuyết? Mục Triết Viễn nghiêng mắt liếc nhìn thủ trưởng nhà mình, đối với hiện trạng đến nay vẫn hoàn toàn khỏe mạnh của thủ lĩnh có hơi kinh ngạc. Còn sống là tốt rồi, hay là, bị nội thương?

(1) Quỷ súc công [Mục Triết Viễn vẫn nghĩ Tần Ly là công]: Nghĩa là anh công thuộc hệ SM, thường hay sử dụng đạo cụ để hành hạ đối phương (thụ) cả tình thần lẫn thể xác, luôn khiến cho người khác cảm giác sợ hãi

Tô Bạch sao lại không hiểu vẻ mặt bỉ ổi của cấp dưới đại biểu cho cái gì, chẳng qua trước mặt con và cha của con trai nên không tiện mở miệng. Tên này, nhất định chán sống rồi!

“Ừm, nếu anh thấy cái này không đủ, tôi còn có thứ khác có thể cho anh, như nến…” Mục Triết Viễn chưa nói hết câu đã bị bóp cổ.

Tô Bạch một tay bóp cổ một tay kéo áo, xách người này từ cửa ra ngoài.

“Chúng tôi có chút chuyện, ra ngoài tâm sự, lúc về sẽ mua hạt dẻ rang đường cho hai cha con nhé!” Trước khi đi, Tô Bạch trình bày với chủ quán.

“Đừng về muộn quá, tôi chờ cơm đấy.” Tần Ly cười tủm tỉm đóng cửa. Hai người này, tình cảm tốt thật.

Thật lâu sau, Tô Bạch mới về, mua một cân hạt dẻ rang đường nóng hổi và hai cân thịt hun khói đặc sản của Lâm ký.

“Đánh nhau à?” Tần Ly tinh mắt phát hiện trên cằm Tô Bạch có một vết bầm lờ mờ.

Tô Bạch âm thầm tức giận, đã nói không được đánh mặt mà còn cố tình, vô liêm sỉ, tiền thưởng một năm tới đừng mong nhớ làm gì!

“Không việc gì, chỉ là xung đột nho nhỏ, đẩy qua đẩy lại vài cái. Anh biết đấy, nghề nghiệp của chúng tôi rất dễ có kẻ ghét.” Tô Bạch không chú ý, múc bát canh cho chủ quán.

“Chú Đại Bạch có đau lắm không? Tiểu Mãn thổi thổi là hết đau.” Tiểu Mãn đứng lên ghế, ghé vào người Tô Bạch chu miệng ra sức thổi về phía vết bầm nho nhỏ.

“Ừ, anh cũng phải cẩn thận đấy, sau này nhận án phải chú ý một chút, có nguy hiểm thì từ chối đi.” Tần Ly nhíu mày, anh không muốn thấy vợ gặp chuyện chẳng lành, nếu không mình sẽ thành gà trống nuôi con mất! Gọi là gì nhỉ, à phải, góa vợ! Góa vợ, cái từ đến là khó nghe.

“Ừ, biết rồi.” Tô Bạch một tay ôm con, trong lòng thỏa mãn vô cùng. Quan tâm của người nhà, sự quan tâm anh chờ đợi lâu nay, thì ra lại ấm áp đến thế, ấm đến mức anh muốn cả đời nắm thật chặt, mãi mãi không buông tay.

Hôm sau, Tần Ly đi đổ rác, thấy hàng xóm đối diện né tránh mình, thậm chí đến cả chào hỏi cũng không có, nhanh nhẹn xông vào thang máy bấm nút đóng cửa.

“Tôi vừa gặp Mục Triết Viễn, chạy nhanh lắm, chẳng nói lời nào với tôi. Tôi thấy mặt mũi anh ta sưng cả lên, có phải gặp kẻ thù không?” Tần Ly hồ nghi đầy bụng, về nhà hỏi Tô Bạch.

“Có lẽ vậy, để lát tôi gọi điện hỏi thăm xem.” Tay đại luật sư Tô run lên một cái, sau đó trấn tĩnh như không có việc gì, tiếp tục uống cà phê.

Thấy Tô Bạch không để tâm, Tần Ly cũng không hỏi tiếp, suốt ngày nhận mấy cái án ly dị án chia gia sản, không bị người ghét mới là lạ! Dù sao thì anh ta cũng thuộc diện da dày thịt béo, còn đi làm được chắc không có vấn đề gì.

.

Hai cụ nhà họ Tô gần đây rất không thoải mái. Nhận được tin tình báo, con thứ ba nuôi một tiểu bạch kiểm (2), tiểu bạch kiểm còn mang theo một đứa con ghẻ. Không chỉ nuôi cha con tình nhân, thằng út còn mang một đống tiền mua đồ cổ lấy lòng người ta.

(2) Tiểu bạch kiểm: nghĩa là “mặt trắng” hay còn gọi là “trai bao” – ý chỉ những chàng trai trắng trẻo được bao nuôi.

Tiểu bạch kiểm có nghĩa là gì? Có nghĩa đấy là một đực rựa, không thể nối dõi tông đường.

Nếu thằng út nuôi một tình nhân cũng không có gì, nhà họ có tiền, nuôi chục cô cũng chẳng sao. Nhưng thằng út lại là một đứa không ăn chơi đua đòi, tính cách rất truyền thống, không kết hôn sẽ không đụng đến bất kỳ người phụ nữ nào!

Nuôi một tiểu bạch kiểm cũng chưa có vấn đề gì, đến lúc chán thì đá đi kết hôn là xong, thế nhưng, nếu như nó đối xử đặc biệt tốt với tiểu bạch kiểm này thì sao? Nếu nó vì tiểu bạch kiểm mà ngỗ nghịch người anh tốt với nó nhất từ nhỏ đến giờ thì sao?

Hai cụ cảm thấy không thể cứ tiếp tục nhân nhượng. Du lịch vòng quanh thế giới có thể tạm dừng, dù sao vẫn còn cả đống thời gian, hiện giờ dạy dỗ con mới là chuyện gấp.

Lúc hai cụ nhà họ Tô tới, Tần Ly đang tính sổ sách, Tô Bạch đang chơi trò vỗ tay với Tiểu Mãn.

Chuông cửa vang lên, Tô Bạch ra mở cửa, thấy cha mẹ đứng đó thì ngây người. Lẽ ra hai cụ lúc này đang ở Ai Cập ngắm Kim tự tháp mới phải chứ?

Bà Tô không để ý đến con, kiêu ngạo đi vào phòng khách, tiện tay đưa áo khoác cho chồng đi phía sau, mặt bình thản quan sát Tần Ly vài lượt.

Tần Ly đứng dậy, nhìn một cái là biết thân phận hai người này. Ông lão kia bề ngoài rất giống Tô Bạch.

“Ba, mẹ, hai người sao lại tới đây?” Tô Bạch đi theo phía sau, tim nhảy lên từng chập.

“Đến thăm con mình cần lý do à?” Ông Tô đủng đỉnh đưa ra một câu.

“Đây là cha mẹ tôi.” Tô Bạch đi tới bên Tần Ly, giói thiệu hai bên với nhau, “Ba, mẹ, đây là Trình Lâm, bạn con, hiện giờ đang sống ở đây.”

“Xin chào ông Tô, bà Tô!” Tần Ly gật đầu mỉm cười chào, chợt cúi xuống phát hiện Tiểu Mãn đã lùi lại phía sau mình, hai tay ôm chặt chân anh. Tần Ly thoáng nhíu mày, kéo tay con nắm lấy trong tay mình. Trẻ con thường rất nhạy cảm, bẩm sinh đã có trực giác của động vật non, ai có ý tốt ai mang ý xấu luôn luôn nhận ra ngay từ lúc đầu gặp mặt. Cho tới giờ Tiểu Mãn không phải là đứa sợ người lạ, hiện tai lại sợ sệt như vậy là vì thái độ hai người này.

Là cái nhìn của kẻ đứng trên cao nhìn xuống, đáy mắt chưa từng che giấu khinh bỉ.

Đối với loại ánh nhìn này, Tần Ly không hề xa lạ. Đó là cảm giác coi thường của người thuộc tầng lớp trên đối với những người tầng lớp thấp kém.

Trước đây Tần Ly từng đi đưa cơm hộp. Lần đó địa chỉ ở tầng ba mươi bảy, bảo vệ chỗ đó khá dễ tính. Thấy không có người, Tần Ly dùng thang máy. Nhưng sau đó có vài người đi vào, không nhiều, chỉ năm, sáu người, họ thà chen chúc với nhau cũng không chịu đứng gần Tần Ly. Lần ấy, Tần Ly, tay xách làn cơm hộp, quanh thân trống rỗng, trong lòng cũng trống rỗng.

Tần Ly không phải Trình Lâm. Có thể Trình Lâm đã quen với cuộc sống này nhưng Tần Ly bất đồng, anh là một văn nhân, có sự thanh cao đã ăn vào cốt tủy của văn nhân. Chỉ một lần kia, sau đó Tần Ly không sử dụng thang máy nữa, dù là đi đưa cơm tận tầng hai mươi sáu cho Tô Bạch.

Loại ánh mắt ấy làm anh khó chịu, giống như bây giờ.

Tần Ly là một người chưa bao giờ chịu thua thiệt, bất kể đối phương là ai.

Nhìn đôi giày cao gót của bà Tô dẫm trên sàn nhà bóng loáng, Tần Ly mỉm cười. Hôm nay sàn nhà có thể đổi người lau.

“Ba, mẹ, sao hai người lại ở đây?” Cửa mở, Tô Hâm bước vào, thấy cha mẹ mình cũng sửng sốt.

“Nếu không đến e là đã có chuyện rồi.” Bà Tô cởi áo choàng vai đưa cho con lớn. Nhiệt độ trong phòng cao, bà mặc nhiều, không chịu được nữa.

“Tiểu Mãn, chào ông bà đi.” Tô Bạch nắm tay kia của bé.

“Chào chú Đại Tân.” Tiểu Mãn thò đầu chào gương mặt tương đối quen thuộc, nhìn hai người xa lạ, cái miệng nhỏ động động, cuối cùng lại không lên tiếng.

“Chào Tiểu Mãn.” Tô Hâm cười với bé, anh luôn thích đứa nhỏ này.

“Con nhà ai mà không biết lễ phép gì thế này?” Ông Tô cau mày.

“Xin lỗi, trẻ con nông thôn thiếu kiến thức, hay sợ người lạ.” Tần Ly bình tĩnh ôm lấy Tiểu Mãn, kéo tay Tô Bạch ra, cúi đầu nói với bé, “Tiểu Mãn, không thể không lễ phép, chào đi nào.”

“Gọi là gì ạ?” Tiểu Mãn rất tủi thân, tâm trí rất tự nhiên kháng cự cách xưng hô chú Đại Bạch cung cấp.

“Gọi bác trai bác gái.” Tần Ly xoa khuôn mặt con, làm bộ không thấy biểu tình như muốn nói gì của Tô Bạch.

“Cháu chào bác trai, chào bác gái ạ.” Trình Tiểu Mãn ngoan ngoãn chào, giọng thanh thúy non nớt.

Sắc mặt hai trưởng bối nhà họ Tô rất khó coi. Bác trai… bác gái… Thật là kiểu xưng hô khó nghe…

Tô Hâm âm thầm lườm một cái. Người này vẫn khiến người ta ghét như thế.

Tô Bạch 囧. Chủ quán, anh có thể đừng quá sáng ý ở điểm xưng hô có được không?

Không nghe được đáp lại, Tiểu Mãn càng tủi thân, đầu nhỏ dúi vào lòng cha, bĩu môi không nói gì. Tần Ly vỗ vỗ lưng con, thờ ơ nhìn Tô Bạch.

Tô Bạch càng 囧. Không ngờ cha mẹ không hề nể mặt như vậy.

“Ba, mẹ!” Tô Bạch nhắc nhở, Tô Hâm cũng ho khan một tiếng.

“Tiếng xưng hô này thật thú vị, lần đầu nghe được đấy.” Bà Tô cười cứng nhắc.

“Ở nông thôn đông bắc chúng tôi gọi như vậy quen rồi, có gì mạo phạm xin tha thứ.” Tần Ly vẫn cười.

Tim Tô Bạch giật thót. Thấy mắt cha mẹ ánh lên khinh miệt, anh biết lần này mình không thể toàn thân lui về, chỉ hy vọng chủ quán hạ thủ nhẹ chút, đừng lột da mình là được.

Tô Hâm khó xử quá. Chuyên thằng út là do anh nói với cha mẹ, chỉ đơn giản vài câu, ai dè cha mẹ phản ứng mạnh như vậy, càng không ngờ hai người bỏ ngang chuyến du lịch bay ngay tới đây, hơn nữa cư xử còn không nể tình chút nào. Đối với người kia, Tô Hâm không có thành kiến gì, săn sóc người khác, chịu khó làm việc nhà, lại rất tử tế với em mình, về phần con nối dõi, thụ tinh ống nghiệm đã khá đơn giản, muốn bảy, tám đứa cũng được, nhà anh có đủ điều kiện nuôi. Đương nhiên, nếu không phải người này coi tiền như rác, nếu không phải em trai bị mê hoặc triệt để như vậy, anh sẽ vui vẻ đứng xem. Nhưng chia rẽ hai người có nhiều phương pháp tốt hơn, vào thời kỳ này lửa cháy đổ thêm dầu, Tô Hâm cho rằng cha mẹ không quá thông minh khi cư xử như vậy.

“Ba, mẹ, cũng muộn rồi, hai người định ở khách sạn chứ?” Tô lão đại nỗ lực hòa giải.

“Đến nhà con mình, nào có lý do ra khách sạn ở.” Bà Tô mỉm cười, quay sang con út, “Chẳng phải có phòng khách đây sao? Mẹ luôn luôn thích nhìn về phía tây, cảnh sắc rất đẹp, có thể ngắm mặt trời lặn phía bờ sông.”

Đó là gian phòng Tần Ly và Tiểu Mãn ở.

“Ngại quá, đó là phòng tôi, thưa bà.” Tần Ly vẫn mỉm cười.

“Thế ư?” Bà Tô vẫn nhìn con mình.

“Mẹ, hay là ba mẹ ở phòng con đi, gian ấy con cho thuê rồi.” Tô Bạch khó xử, không thể đẩy cha mẹ từ xa tới chơi ra ngoài, lại không dám đắc tội chủ quán, đau đầu thật.

“Nhà đang yên lành cho thuê làm gì? Trong nhà không cho anh ăn hay không cho anh uống? Thu hồi lại.” Bà Tô mắng con, sau đó quay sang Tần Ly, “Phòng ở chúng tôi không cho thuê nữa, bây giờ cậu dọn đi nhé.”

Ông Tô không ngừng kêu khổ. Vợ ông luôn nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy, thằng út là đứa cố chấp, như vậy chỉ khiến cho phản tác dụng thôi.

Nhưng người phản ứng đầu tiên là Tần Ly.

“Lúc đó tôi ký hợp đồng hai năm, đã thanh toán tiền nhà một năm, mới ở ba tháng.” Tần Ly ôm Tiểu Mãn ngồi xuống, liếc nhìn Tô Bạch, “Trên hợp đồng có ghi rõ, nếu bên nào hủy hợp đồng trước thời hạn thì phải báo trước một tháng và trả tiền vi phạm hợp đồng. Vội vã đuổi người như vậy là điều khoản nào đây?”

“Thằng lớn, cần trả bao nhiêu, anh đưa gấp đôi cho cậu ta.” Bà Tô chỉ huy con lớn.

Tô Bạch nhìn cha mẹ mình, không còn muốn nói chuyện nữa.

“Hành vi bội ước ác ý như vậy, tôi cho rằng bất kỳ luật sư có phẩm đức nào cũng sẽ không làm. Xem ra người nhà anh không quá yêu quý danh tiếng nghề nghiệp của anh nhỉ?” Tần Ly cười khẽ, nhìn về phía Tô Bạch.

Hai vị trưởng bối nhà họ Tô thoáng cái liền biến sắc. Thằng út thích công việc này thế nào, hai người biết rõ. Lần này sợ là đã chạm tới điều kiêng kỵ của con mình.

“Anh, nếu ba mẹ không muốn thì anh đặt phòng giúp hai người nhé!” Tô Bạch nhắm mắt lại, rất bất đắc dĩ. Khát vọng thân tình bao lâu nay, cuối cùng vẫn chỉ là khát vọng thôi sao?

“Thằng kia!” Tô Hâm quát át đi.

“Nhìn con trai ngoan của tôi xem, vì một tiểu bạch kiểm mà đẩy cha mẹ ra đường.” Bà Tô cười giận dữ.

“Mẹ, mẹ nói gì thế?” Tô Bạch nóng nảy.

“Tiểu bạch kiểm, xưng hô này thật đặc biệt đây.” Tần Ly cũng cười. Anh không muốn Tô Bạch vì anh mà có mâu thuẫn với cha mẹ, nhưng tuyệt đối không cho phép người ta nhục mạ mình như vậy.

“Ba ba, ‘tiểu bạch kiểm’ là cái gì?” Tiểu Mãn hơi nhấc đầu, nhỏ giọng.

“Con xem, mặt chú Đại Bạch có phải rất trắng không?” Tần Ly cũng nhỏ giọng.

Trán Tô Bạch khẽ giật giật, định nắm lấy tay chủ quán. Nếu chủ quán vì chuyện này mà giận thì biết làm thế nào?


Chương sau Tần Ly phát uy~

2 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 15 [2]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰