Quán cơm nhỏ – Chương 15 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 15 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Tiểu Mãn nghỉ đông, được ngày thời tiết đẹp, sáng sủa không gió, khí trời ấm áp, Tần Ly quyết định mang Tiểu Mãn ra sân chơi trẻ em thử trò đâm xe. Tô Bạch đương nhiên hí hửng theo đuôi.

Bên ngoài mặc áo bông, trong mặc áo lông ngắn màu đỏ, quần yếm jean, giày da độn bông, găng tay màu trắng, mũ quả dưa có gắn hai cục bông nhỏ trên đầu, Tiểu Mãn diện đúng đồ, trông cực đáng yêu, cực xinh xắn.

Tần Ly khiêng con lên vai như mọi lần, hai cha con khúc khích cười nói suốt dọc đường. Tô Bạch trông mà thèm, thật muốn nhào tới cắn thằng nhóc vài cái, đương nhiên, cha thằng nhóc cũng cắn luôn, tôi không chê da anh dai đâu…

Thấy vợ nhắm mắt theo đuôi trông rất tội, Tần Ly mềm lòng, nhấc Tiểu Mãn ném qua.

“Bế giúp tôi.” Tần Ly khai ân.

“A!” Tiểu Mãn hét chói tai, bị chú Đại Bạch ôm được.

Tô Bạch luống cuống, lúc con trai bay tới thì tròn cả mắt phản xạ có điều kiện giơ tay đỡ, nhìn đứa con trong lòng mình chớp chớp mắt hưng phấn, lại nhìn sang chủ quán đang cười cười, Tô Bạch cũng toét miệng cười ngu. Có con trai, có cha của con trai, đời này còn gì hạnh phúc bằng?

“Nữa, nữa! Chú Đại Bạch, ba ba, nữa!” Trình Tiểu Mãn bị ném thành nghiện, ôm cổ chú Đại Bạch yêu cầu đem bé làm bóng ném qua cho ba ba.

Sau đó, từ cửa chính sân chơi tới quầy chơi đâm xe, hai người lớn chơi trò bóng chuyền. Diễn viên đóng bóng chuyền: Tên – Trình Tiểu Mãn, giới tính – nam, tuổi – bốn, nghề nghiệp – học sinh lớp chồi, sở trường – đàn dương cầm, tác phẩm tiêu biểu – “Hai con cọp”…

Ngồi trên bậc thềm, Tần Ly nhìn một lớn một nhỏ đâm đến đụng đi bên trong, mỉm cười. Tô Bạch nhìn qua có vẻ rất khô khan, không ngờ vừa chơi trò trẻ con này lại còn hăng hái hơn cả Tiểu Mãn, xem xem, vừa mới đâm cho xe Tiểu Mãn lệch sang bên rồi. Tiểu Mãn cũng không yếu thế, vung nắm tay nhỏ hướng về phía chú Đại Bạch lao tới.

Rất đông người đang xếp hàng, thấy Tô Bạch lần thứ năm đưa Tiểu Mãn xếp hàng mua vé đều khinh bỉ ra mặt. Người lớn như vậy còn tranh với trẻ con, đúng là không biết xấu hổ.

Da mặt Tô Bạch không đủ dày, tiễn Tiểu Mãn vào rồi liền lui ra ngoài, lòng cảm thấy tủi thân lắm, quay sang tìm chủ quán hòng mong được an ủi.

“Được rồi được rồi, bữa trưa tôi mời, đi ăn lẩu dê nhé!” Tần Ly an ủi chẳng có chút thành ý nào.

“Được.” Tô Bạch mắt sáng rực, “Tôi muốn ba đĩa thịt béo với hai đĩa thịt dê non.”

“Ừ, cha con tôi không tranh với anh, đều cho anh hết!” Tần Ly gật đầu. Vị này vốn không có hứng thú với thịt dê lắm, chỉ thích thịt dê non đầu xuân, mềm mà không gây, thịt dê non hấp năm ấy mẹ làm là ngon nhất.

Nói đến thịt dê non, Tần Ly còn có một đoạn chuyện cũ rất “thương tâm”. Khi ấy anh mới mười ba, gia đình đang ở khuôn viên dành cho cán bộ của trường. Vì bằng cấp của ba Tần cao nên được phân nhà riêng, có thêm một cái sân nhỏ, Ba Tần có một học sinh là người Hồi tộc, biết thầy thích ăn thịt dê, không biết làm thế nào mang được hai con dê con từ quê đến, mới được hon hai chục ngày tuổi, còn chưa cai sữa.

Tần Ly lần đầu thấy động vật nhỏ, cảm thấy lông xù mềm mềm rất đáng yêu, thích lắm, ngày nào cũng dậy sớm, ra ngoài trường kiếm sữa dê cho nó uống, bao toàn bộ công việc quét tước vệ sinh cho dê.

Sau đó, được nếm món thịt dê hấp do mẹ Tần làm. Vừa non vừa mềm, thơm mà không ngấy, bạn Tần khi ấy không biết là thịt gì, chỉ thấy rất thích.

Sáng hôm sau, cho dê ăn thì thấy thiếu một con.

Lại sau nữa, ăn thịt dê xào và đùi dê nướng, vẫn không biết là thịt gì, chỉ biết rất thích.

Sau sau nữa, phát hiện dê trong viện đã biến mất.

Ba Tần bảo, cột không được chặt, người ra vào nhiều, chắc là chạy mất rồi!

Mãi sau này, Tần Ly mới biết, hai con dê con trộm trốn đi ấy đã vào bụng mình. Thương tâm thì cũng có, nhưng anh đã trót yêu món thịt dê non.

Tần Ly đi phía trước, Tô Bạch ôm con đi đằng sau, một nhà ba người nhằm thẳng Lẩu thành tiến quân. Mùa đông ăn thịt dê rất thích hợp, đại bổ, nhưng cần chú ý ăn vừa phải, nhất là phần thịt béo.

Tô Bạch ăn đã nghiền, đã nghiền đến mức không dừng được, cho nên ra khỏi Lẩu thành bèn vào siêu thị càn quét một phen, cái tủ lạnh loại lớn trong nhà bị nhét đầy, trong đó một nửa là thịt dê…

Sau đó, luật sư Tô cấp tốc béo phì. Lần này không chỉ có bụng nhô ra mà còn cả cằm nữa.

Lại sau nữa, Tần Ly thêm một thú vui, sờ hai cằm của vợ, nhưng cảm thấy không thích bằng sờ bụng, hơn nữa ảnh hưởng mỹ quan thành phố, ừm, mau chóng thủ tiêu thôi…

.

Mùa đông trời lạnh, Tần Ly vẫn ngủ chung với Tiểu Mãn, đã lâu không có tiến hành dạ tập vợ mình. Tô Bạch cũng không có ý kiến, dù sao ban ngày lúc nào cũng có thể sờ sờ ôm ôm, nếu ban đêm vào đến giường rồi mình lại không nhịn được làm ra chuyện không bằng cầm thú thì không ổn. Chẳng bằng từ từ dụ dỗ người ta thông suốt, đến lúc đó bị đá văng cũng không sao, chứ nếu dọa người ta sợ chạy mất thì hỏng.

Tần Ly buồn bực, mấy ngày nay Tiểu Mãn hình như đang mưu đồ làm chuyện gì đó, không ngoại trừ khả năng chủ nhà cũng đồng mưu, bởi vì hai người này luôn chui vào phòng đóng kín cửa thần thần bí bí không biết làm gì, nhất định không cho mình vào.

Song, anh rất nhanh biết đó là chuyện gì.

Buổi trưa, trong bếp.

Tần Ly muốn làm món cà xào tỏi băm, mấy ngày nay ăn thịt hơi nhiều, làm một món thanh đạm cho dễ tiêu. Nhưng anh tìm mãi không thấy tỏi đâu! Không đúng, mấy hôm trước mới mua hai cân tỏi cơ mà!

“Tô Bạch, có thấy túi tỏi đâu không?” Tần Ly vừa rửa cà vừa hỏi.

“Đây ạ, ba ba.” Tiểu Mãn chạy tới, Tô Bạch đi đằng sau, bưng một cái chậu. Trong chậu là những tép tỏi trắng ngần, ngâm trong nước…

“Ba ba, trước lúc nghỉ đông, cô giáo dặn chúng con giúp cha mẹ làm việc nhà, cho nên con giúp ba ba rửa đồ ăn đấy, chú Đại Bạch còn giúp Tiểu Mãn bóc vỏ tỏi nữa.” Tiểu Mãn ưỡn ngực, mím cái miệng nhỏ, chờ ba ba biểu dương.

Tần Ly muốn đánh bay cô giáo nhà trẻ kia. Hai cân tỏi của tôi, hai cân đấy!

“Ừ, giỏi lắm, Tiểu Mãn thật ngoan, thật chịu khó, rất đáng khen, thưởng cho hai cái kẹo này.” Tần Ly mỉm cười sờ đầu con, “Nhưng sau này không cần làm nữa, ba ba thích làm mấy việc này.”

“Dạ, Tiểu Mãn sẽ không tranh những thứ ba ba thích đâu.” Trình Tiểu Mãn xấu hổ gật đầu, được khen làm bé ngượng ngùng, cúi đầu mở ngăn kéo tìm hộp kẹo.

Tô Bạch vẫn bưng chậu tỏi đứng đó, dở khóc dở cười, “Con bảo tôi giúp và giữ bí mật, tôi không thể từ chối.”

Đúng vậy, không thể từ chối.

Nhưng hạt nảy mầm cần những điều kiện gì? Nước, không khí, độ ấm thích hợp.

Những tép tỏi này ngâm trong nước đã bắt đầu mọc mầm. Phòng ngủ của Tô Bạch đón nắng, ánh sáng rất tốt, về độ ấm, xét thấy người nào đó sợ lạnh, độ ấm trong phòng luôn để ở mức hai mươi lăm độ.

Cho nên, dù hiện tại vớt tỏi ra cũng không ngăn được bước tiến của mầm tỏi.

Trong thời gian ngắn ăn sạch hai cân tỏi? Làm mấy thực đơn dùng đến tỏi, khó đây.

Vứt đi không nằm trong tính toán của Tần Ly, mẹ Tần luôn giáo dục anh, lãng phí sẽ bị sét đánh!

Tìm mấy cái khay sâu lòng, xếp tép tỏi thành hàng ngay ngắn san sát, đổ nước. Được rồi, thì trồng cọng tỏi non vậy.

Bởi điều kiện thuận lợi, cọng tỏi non mọc rất tốt, mấy ngày sau đã được chừng hai mươi phân, để vài bồn trong nhà làm trang trí cũng đẹp, xanh mượt mà, sinh khí bừng bừng.

Cọng tỏi non xào trứng, cọng tỏi non chưng canh trứng, cọng tỏi non xào thịt ba chỉ, cọng tỏi non xào thịt khô, canh hầm rắc cọng tỏi non thái nhỏ…

Thứ này được việc như rau hẹ, ăn liên tục mấy lứa, Tần Ly gật đầu, hài lòng.

Tô Bạch rất bi thương. Tôi muốn ăn thịt ăn thịt cơ, không muốn cả ngày gặm tỏi…

Trình Tiểu Mãn rất hưng phấn, mỗi ngày cầm chén hoạt hình của mình tưới nước cho tỏi, còn tặng một chậu cho chú Triết Viễn, chú Triết Viễn trước đó cho Tiểu Mãn đồ chơi đấy…

Tô Bạch thấy đồ chơi mới của Tiểu Mãn, sợ quá.

“Tiểu Mãn à, cái roi kia ở đâu ra thế?” Tô Bạch cố gắng vờ bình tĩnh.

“À, ba ba cho đấy ạ, chú Triết Viễn đưa cho ba ba.” Tiểu Mãn đưa cái roi trên tay cho chú Đại Bạch.

“Anh nói cái roi ngựa kia à?” Tần Ly ôm lấy Tiểu Mãn, không lưu tâm, “Hôm trước Mục Triết Viễn đưa cho tôi, tôi đang thắc mắc, tôi không biết cưỡi ngựa, tặng roi ngựa cho tôi làm gì? Sau đó Tiểu Mãn thấy, tò mò xem nên tôi đưa cho con chơi.”

Tô Bạch rơi lệ trong lòng, lần đầu tiên thấy may mắn vì người này không có kinh nghiệm.

Cái đó có phải roi ngựa đâu, là roi da tình thú đấy ạ!

Mục Triết Viễn, tôi không để cậu yên đâu! Tô Bạch tức sùi bọt mép.


Chưa hết đâu, Tần Ly còn làm ra mấy trò hay nữa cơ ]]

Roi da tình thú (hình minh hoạ thôi vì loại roi này nhiều kiểu dáng kích cỡ lắm)

4 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 15 [1]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰