Quán cơm nhỏ – Chương 14 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 14 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Thấy Tần Ly lái xe đưa con đi chơi, Tô Bạch càng bi phẫn. Thế mà lại, lại bỏ mình tôi ở nhà! Nhìn quần áo người nọ diện, càng tức hơn. Áo trắng cổ đứng truyền thống, áo gió cùng màu, giày da đen, đưa con đi chơi thôi, có cần diện như thế không? Bình thường ở nhà dỗ thế nào cũng không chịu mặc, đưa đứa bé ra ngoài lại ăn diện se sua như vậy! Tô Bạch hừ lạnh một tiếng, trong lòng chua chát.

Sau đó, buổi chiều mặt dạn mày dày đi theo đón Tiểu Mãn, đại luật sư Tô bị đả kích nghiêm trọng.

Chủ quán với chị chủ nhà kia có phải ngồi hơi sát quá không? Nói có phải hơi nhiều rồi không? Mới gặp lần đầu, có phải thân mật quá rồi không? Nhìn chủ quán vui vẻ trò chuyện với mẹ nhân vật chính, luật sư Tô ghen tị vô cùng. Lại nhìn kỹ người phụ nữ kia, anh càng muốn hộc máu một phen. Người phụ nữ này, có ấn tượng, vụ ly hôn của cô ta do văn phòng mình nhận, Mục Triết Viễn phụ trách. Nhìn ánh mắt tán thưởng không hề che giấu của người ta với chủ quán, Tô Bạch cảm giác cả người như đang bốc vị giấm (1).

(1) Bốc mùi giấm chua: ý nói Tô Bạch đang ghen.

Không được, tuyệt đối không thể có bất kỳ cái gì ngoài ý muốn. Xem ra nồi nấu ếch này phải thêm thanh củi rồi, Tô Bạch híp mắt.

.

Tiểu Mãn chơi mệt, chui vào lòng cha ngủ. Tô Bạch cẩn thận lái xe, đôi mắt nhỏ không ngừng liếc sang bên cạnh.

“Chuyên tâm lái xe.” Tần Ly nhíu mày. Đời trước chết vì tai nạn giao thông, tuy không đến nỗi tạo thành ám ảnh nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.

“Ừ!” Tô Bạch hoan hỉ đáp lời, xe phóng vừa nhanh vừa êm, người phụ nữ kia làm sao lọt vào mắt chủ quán được! Cô ta có bụng mềm mềm như mình sao? Nhớ tới sở thích của chủ quán, lòng tự tin của Tô Bạch càng bành trướng.

Lúc xuống xe, sợ con bị gió, Tần Ly cởi áo khoác bọc kín con. Tô Bạch thấy vậy, vội cởi áo khoác của mình khoác lên vai chủ quán. Con bị lạnh sẽ đau lòng, cha của con bị lạnh cũng sẽ đau lòng đấy!

Tô Bạch mặc không nhiều, bên trong áo khoác chỉ có một cái áo len lông dê mỏng, bị gió tây bắc thổi qua một cái, buốt ngọt, thoáng cái lạnh tới xương. Thật là, sao trong gara lại có gió lớn như vậy, phải kiến nghị với chủ quản mới được!

Vào nhà, uống một ly sữa nóng, thân thể từ từ ấm lên, Tô Bạch sống lại. Tiến vào phòng chủ quán, nhìn con trai ngủ say, gương mặt nho nhỏ hồng lên, lại nhìn cha của con trai đang thay đồ bên cạnh, Tô Bạch bèn vươn tay kéo người xuống giường.

Sau đó, bị đá bay.

“Tối nay ăn gì?” Tô Bạch xoa thắt lưng đứng dậy, vờ như không có việc gì, hí hởn theo đuôi chủ quán ra ngoài.

Tần Ly rất u buồn. Có phải mình bẻ người này hơi quá tay? Hiện tại tên này động chút là nhào tới, như con cún ấy, nào gặm nào ngửi, khiến anh nhớ tới con chó Bắc Kinh năm xưa lão Mã nuôi trộm trong ký túc. Nhưng mà kết cục của con chó này không được tốt lắm, hình như bị mấy tên phòng bên nhân lúc lão Mã đi vắng bèn bắt đi làm thịt. Đúng rồi, đó là lần đầu tiên mình cùng lão Mã hợp tác đánh người, đánh cho bọn kia nhập viện. Vì việc này, hai anh em đều bị ba Tần phạt, đội đĩa quỳ úp mặt vào tường một đêm.

“Ăn cái loại sủi cảo lớn như lần trước ấy được không, tươi ngon thanh đạm, rất ngon.” Tô Bạch cố gắng thuyết pbục, “Tôi giúp anh thái nguyên liệu nhé!”

“Được.” Tần Ly chịu thua, dựa cửa bếp nhìn người nọ vụng về tay chân thể hiện tư thế thái đồ ăn.

.

Ăn xong cơm tối, Tiểu Mãn đánh đàn như thường lệ, Tần Ly đóng vai người nghe trung thành nhất, Tô Bạch cũng vậy. Chỉ có một điểm khác biệt, ánh mắt Tần Ly luôn đặt trên người con trai, còn ánh mắt Tô Bạch luôn đặt trên người chủ quán.

“Tôi thuê lại phòng trà dưới lầu chỗ anh làm rồi.” Tần Ly nói. Mấy ngày trước chỉ bận rộn mỗi chuyện này, còn lấy hết tiền nhà của vợ chồng Phương Sanh mới đủ vốn.

Tô Bạch sáng ngời hai mắt. Tuyệt! Sau này có thể cùng đi làm cùng tan tầm, lúc nào cũng có thể gặp mặt, vụ này được đây.

“Đủ tiền không? Không đủ tôi đưa thêm.” Tô Bạch biểu thị lòng thành.

“Vợ thật đảm đang! Nhưng mà không cần, đủ tiền rồi!” Tần Ly vỗ vỗ mặt vợ, hài lòng.

“Vậy anh định bán gì?” Tô Bạch cũng cười rất hài lòng.

“Chưa nghĩ ra, anh xem tiệc đứng với cơm hộp thế nào?” Tần Ly hỏi. Anh không có hứng thú với loại hình trà quán này, vừa đắt đỏ lại không no bụng được. Đối với dân văn phòng phải tranh thủ từng giây mà nói, thời gian ăn cơm trưa chỉ có vài phút, xem vệ sinh tiện lợi làm ưu tiên, kinh doanh loại hàng thông thường, lãi ít lượng bán nhiều vẫn hay nhất.

“Lúc nào khai trương?” Tô Bạch cũng không muốn có cái gì chen vào thế giới hai người, à không, thế giới một nhà ba người hạnh phúc như bây giờ.

“Sang năm đi, qua mười lăm được không?” Tần Ly hỏi.

“Rồi, có cần gì thì nói tôi giúp một tay.” Tô Bạch rất hài lòng, bàn tay đang đậu bên hông chủ quán lại lén lút lần xuống.

“Ba ba, con muốn ăn đồ nướng.” Trình Tiểu Mãn nhảy tới, nhào vào lòng cha làm nũng. Từ hồi trở lạnh, ba ba đã thật lâu không có dắt Tiểu Mãn ra ngoài ăn đồ nướng của quán kia rồi, thật là nhớ món xương sụn thơm thơm giòn giòn quá.

“Bảo bối, ngoài kia lạnh lắm.” Tần Ly khó xử. Quán nướng kia rất đơn sơ, mùa hè là lộ thiên, mùa lạnh thế này cũng chỉ căng bạt làm lều thôi. Người lớn còn được, Tiểu Mãn vốn không được khỏe, cảm cúm thôi cũng rất nguy hiểm!

“Ba ba, Tiểu Mãn muốn ăn mà.” Tiểu Mãn chu miệng, tội nghiệp nhìn cha.

Tần Ly nhíu chặt mày. Anh có thể đi mua về nhưng đường xa quá, về đến nơi thì đồ đã lạnh hết, ăn sẽ không tốt cho sức khoẻ. Cho vào lò vi sóng làm nóng lại mất vị cũ, không ngon.

“Ở nhà chờ với ba ba nhé!” Tô Bạch vuốt đầu con, mặc áo khoác cầm ví ra cửa.

Tần Ly chớp mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, vội vã đuổi theo.

“Tiểu Mãn thích ăn xương sụn, mua nhiều thịt nướng sụn một chút. Tôi muốn ăn nấm kim châm, cà nướng và củ cải, gân bò nữa, nấm thì mua nhiều nhiều chút!” Tần Ly nói xong, vội vã thụt người vào, bên ngoài lạnh thật!

Thật lâu sau, cửa mở, Tô Bạch bị bọc trong một đám khí lạnh bước vào.

“Chú Đại Bạch!” Tiểu Mãn chạy tới định nhào qua.

Tô Bạch lại nắm vai Tiểu Mãn đẩy lùi một chút, cười nói, “Người chú đang lạnh, đừng lại đây kẻo nhiễm cảm mất.” Nói xong, anh cởi áo khoác, lấy ra một hộp giữ nhiệt to vẫn ôm trong lòng, “Lúc nãy phải đi mua hộp nên hơi mất thời gian, có sốt ruột không nào?”

Trình Tiểu Mãn hôn lên má trái chú Đại Bạch một cái.

Chủ quán hôn lên má phải vợ mình một cái.

Khà khà!

Tô Bạch sờ mặt, cười âm hiểm. Chủ quán, xem anh chạy đằng nào, chờ lọt vào cái bẫy êm ái đi nhé!

Mở nắp hộp, vẫn nóng hôi hổi, lại nhìn sang vợ vẫn đang thở hổn hển, Tần Ly nghĩ, người này chắc là vừa mới chạy vội về đây! Có một người vợ như vậy, không uổng. Tần Ly vừa gỡ sụn cho con ăn vừa dành thời gian đút thịt cho Tô Bạch.

Một nhà ba người đều rất hài lòng.

.

Phương Sanh làm ổ trên salon xem tivi, sai lão Mã với Tiểu Mã liên tục.

Tiểu Mã giận mà không dám nói.

Lão Mã cọ lại ngồi xuống, cùng nhau sai khiến Tiểu Mã.

“Lão Mã, ông bảo Tiểu Ly như thế liệu có bị thiệt không? Tôi cứ cảm thấy tên luật sư kia không phải thứ tử tế gì, rõ ràng không cận thị lại cố tình đeo kính không độ, nói chuyện thì mắt kính cứ loáng lên tránh người ta. Trông âm hiểm lắm!” Phương Sanh nhét một quả quýt vào tay lão Mã.

“Lo cho nó làm gì, nó có bao giờ chịu thiệt.” Lão Mã bóc quýt cho phu nhân, tách múi lột sạch dâng lên tận miệng vợ, “Nhưng mà thằng này trì độn lắm, bà không biết hồi đó trong khoa có bao nhiêu nữ sinh với nữ đồng nghiệp thích nó đâu, suốt ngày cố tình lượn qua lượn lại trước mặt nó, thế mà thằng ngốc ấy chẳng có cảm giác gì. Hôm trước còn phàn nàn với tôi là không có ai thích nó kìa.”

Phương Sanh vừa uống một hớp nước, suýt bị sặc, nhớ tới bộ dáng ngốc nghếch của tiểu sư đệ lần trước, nhịn không được đấm sofa cười ha hả.

Hí kịch của hai tên kia có vẻ hay đấy!

Tiểu Mã lén về phòng làm bài tập, thương tâm không ngớt. Cha mẹ, hai người thật quá đáng, con sắp thi cuối kỳ rồi, hai người tạo tạp âm to như thế làm sao con ôn tập được? Ồn đi ồn đi, hứ, kết quả thi không được thứ nhất, về nhà ông bà, bị cười là hai người đấy! Tiểu Mã oán giận nhét hai miếng bông vào tai.

“Ông bảo hai đứa nó có thể thành không?” Phương Sanh tò mò.

“Khó nói. Người kia, Tiểu Ly thích anh ta hay không thì không biết nhưng chí ít không ghét. Lâu ngày sinh tình, quen rồi lại thành điều đương nhiên, nói không chừng cũng được đấy.” Lão Mã gật gù.

“Cũng phải, giống hồi trước ông với nó đánh nhau vài năm mới được tiếp thu, hiện giờ hai đứa kia đã dần dần lại gần, có vẻ tên này còn được lòng người hơn cả ông.” Phương Sanh khinh bỉ nhìn chồng mình. Hồi đó mỗi lần hai người này đánh nhau cô đều thích đến xem, đôi khi còn rủ cả cô giáo mình cùng đi. Lần nào cũng thấy cô giáo cười vui vẻ, sau đó về nhà làm thật nhiều món ngon cho hai tên này bồi bổ, thế là mình thuận tiện chực cơm.

Tô Bạch, lão Mã nhờ em trai điều tra rồi, là một người có sinh hoạt khá sạch sẽ, không phóng túng. Tiểu sư đệ nhà mình căn bản là một đứa lạnh tính, không có ham muốn gì. Hai người này, có thể bẻ cong nhau sao? Bẻ thế nào?

“Muốn đi xem kịch quá!” Hai người đồng thanh, sau đó liếc nhau, cười gian.

/Hết chương 14/


Mình đang có ý định chỉnh sửa lại nhà xíu cho nên tự nhiên một ngày nào đó mấy bạn thấy vào mà private rồi cũng đừng hoảng nhá~

One thought on “Quán cơm nhỏ – Chương 14 [3]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰