Quán cơm nhỏ – Chương 14 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 14 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Định đi tìm người nhưng lại không biết nên đi đâu. Gọi điện thoại, lại thấy tiếng di động vang lên ở góc salon. Lái xe dọc phố lớn ngõ nhỏ một vòng lại một vòng, Tô Bạch phát hiện mình căn bản không hiểu người kia. Không biết người ấy thích gì, không thích gì, không biết lúc rảnh rỗi người ấy sẽ đi đâu.

Từ xa xa, thấy ở quảng trường trung tâm có một đám đông, Tô Bạch ma xui quỷ khiến ngừng xe đi tới, trời biết, trước đây anh ghét nhất là chen chúc trong đám người.

Chen vào, ngây người.

Có năm người đang đánh nhau. Bốn đối một, vây ẩu. Không đúng, là một đối bốn, đơn phương đánh. Người đứng giữa kia nhìn rất quen mắt.

Tô Bạch vén tay áo chen vào vòng chiến, một cước đạp bay một gã lông vàng. Dám đụng đến người nhà ông, muốn chết à!

Tần Ly tặc lưỡi. Mấy người này đã bị anh đánh rất thảm, lại thêm một cước của Tô Bạch, chậc chậc! Nhưng mà luật sư không nên tùy tiện đánh người thì hay hơn. Đánh ngã ba người còn lại, Tần Ly kéo Tô Bạch qua một bên, “Anh đừng động tay, mình tôi là đủ rồi.”

Đúng là đủ thật, mấy người kia đã không bò dậy nổi. Tô Bạch nuốt nuốt nước bọt, sau này mình nhất đinh không được khiến chủ quán khó chịu, nếu không chết chắc.

“Chuyện gì vậy, người ngoại quốc à?” Tô Bạch cau mày, phát hiện trong đó có ba người nước ngoài.

“Ừ, bọn này dám sỉ nhục quốc kỳ nước ta, thèm đòn đây!” Tần Ly nói.

Tô Bạch nhìn bốn phía, đây là quảng trường lớn nhất, bốn phía đều cắm quốc kỳ.

“Đồ lưu manh, giữa đường ẩu đả bạn bè quốc tế, mày không sợ gây ra bất hòa quốc tế à? Tao sẽ kiện mày cố ý gây thương tích.” Người da vàng duy nhất trong đám bị đánh hô lên.

“Chó săn Hán gian, gặp là giết.” Tần Ly lại đạp một cước.

Xung quanh ồ lên khen ngợi.

“Tôi là luật sư, có gì thì nói với tôi!” Tô Bạch đi tới, từ trên cao nhìn xuống người Trung Quốc bị đánh, lật bảng tên trước ngực anh ta lên, “Trần Nhiên, hãng du lịch Phong Hoa Quốc tế.”

“Ngài luật sư, tôi có thể làm chứng.” Hai cô bé chạy tới, mặt hồng lên, “Đằng kia có một lá cờ bị gió làm rơi xuống, lúc đó chúng em đang ở ngay gần đấy, tận mắt nhìn thấy mấy người ngoại quốc này lấy cờ lau tay, nói linh tinh rất nhiều câu bằng tiếng nước họ. Sau đó bạn của anh tiến lại, hỏi người hướng dẫn viên này có phải người Trung Quốc hay không, tên hướng dẫn viên này đẩy anh ấy ra, bảo anh ấy đừng có xen vào chuyện của người khác, sau đó ba người ngoại quốc này vừa nói bằng tiếng nước họ vừa cười to, còn quay sang anh ấy chỉ chỉ trỏ trỏ, cuối cùng mới đánh nhau.”

“Bọn họ nói gì?” Tô Bạch quay sang hỏi chủ quán.

“Bọn nó bảo, loại vải này chất lượng quá kém, đỏ lòe đỏ loẹt, xấu quá. Bọn nó còn bảo, nghe nói quốc kỳ Trung Quốc được nhuộm bằng máu tươi, còn nói, người Trung Quốc đông, chết nhiều như vậy mà vẫn còn đông thế này, nhuộm vài mảnh vải có là gì.” Giọng Tần Ly không lớn nhưng lại rất rõ ràng.

Xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến dọa người. Sau đó, một đám người xông lên. Bốn người kia, lần này thực sự bị vây đánh.

Tô Bạch kéo Tần Ly ra khỏi đám người, nhẹ nhàng nắm lấy đôi vai còn đang run lên vì tức giận, “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi, không thể cho qua như vậy.”

“Ừ.” Tần Ly gật đầu, ngồi xuống bậc thềm, vẫy tay với hai cô bé ban nãy.

Tô Bạch gọi vài cú điện thoại, bên này Tần Ly đã trao đổi phương thức liên lạc với hai cô bé, cảnh sát cũng đã tới giải tán đám đông.

Chuyện còn lại, bọn họ không cần nhúng tay.

Ba người ngoại quốc ở bệnh viện trực tiếp bị đóng gói trục xuất, người hướng dẫn viên du lịch bị sa thải, công ty du lịch kia vì ngày nào cũng có người tới cửa ngồi nên không bao lâu cũng đóng cửa.

Lúc này, ai còn truy cứu Tần Ly đánh người nữa! Trên mạng tràn ngập bài viết, dù có người muốn ém xuống cũng không được.

Sau đó lại có người đăng lên đoạn video quay cảnh khi ấy, chuyện đó thuận tiện thành một kiểu quảng cáo cho cửa tiệm của Tần Ly sau này.

“Anh biết tiếng Tây Ban Nha?” Tô Bạch thăm dò.

“Ừ, có học qua, chỉ nghe hiểu một ít.” Tần Ly gật đầu. Chỉ nghe hiểu, không quá tinh thông, không được như tiếng Anh, Nhật, Đức, Pháp.

“Còn biết ngoại ngữ nào nữa?” Tô Bạch cẩn thận hỏi.

“Tiếng Anh, Đức với tiếng Nhật.” Tần Ly nói.

May quá, không biết tiếng Pháp. Tô Bạch yên lòng, về phòng làm việc giấu bản kết quả giám định đi, chuyện này nên chờ đến khi tóm được người rồi hãy nói! Nếu không, với tính tình ác liệt của chủ quán, lúc ấy gà bay trứng vỡ sẽ không hay. Cho dù không đến nỗi gà bay trứng vỡ nhưng mình bị đánh một trận cũng chịu không nổi đâu! Nhớ tới kiểu đánh nhau của chủ quán, Tô Bạch cảm thấy đau từng cái xương sườn, nếu người kia thực sự đạp mình, mình trốn hay là… không trốn đây? Sờ sờ xương sườn, Tô Bạch thông minh không hỏi tiếp vì sao chủ quán biết nhiều ngoại ngữ như vậy. Kỳ thực chủ quán có rất nhiều điểm bất thường nhưng Tô Bạch không dám hỏi, không thể hỏi, chỉ sợ người nọ như hoa trong gương, như trăng trong nước (1), chợt biến mất.

(1) Kính hoa thủy nguyệt (thành ngữ): hoa trong gương, trăng trong nước, đây là mượn cảnh để diễn tả tâm sự, diễn tả một điều gì đó rất hư ảo, có thể tan biến bất kỳ lúc nào.

.

Trừng mắt nhìn mấy mảnh vỡ, Tô lão đại trợn tròn mắt. Đồ cổ? Mình tiện tay đập, cứ thế đập tan một cái chén trà thời Bắc Tống? Thằng út cũng chịu chơi ghê! Tô lão đại nhịn không được, nghiến răng tức giận, trong lòng mặc định đây là đồ em mình mua để lấy lòng tình nhân, uống miếng nước thôi cũng cần dùng chén Bắc Tống à? Vỡ một cái liền vứt cả bộ, tên kia đúng là “hào phóng” ghê, thằng út cũng ngây thơ thật, người như thế cũng để bị dụ dỗ. Tô lão đại nghĩ vậy, càng thêm ghét người thanh niên ấy.

“Chú Tề, thế nào rồi ạ?” Tô lão đại hỏi. Đây là chú Tề bạn của cha anh, làm nghề buôn bán đồ gốm sứ, bản thân có kinh nghiệm nghiên cứu đồ cổ.

“Cái chén này chú có thể gắn cho cháu nhưng sẽ vẫn để lại vết đấy.” Chú Tề cười tủm tỉm, mân mê mấy cái chén trà khác không buông tay, “Nhưng mà có một điều kiện, cho chú mượn một cái dùng vài ngày.”

“Dạ?” Tô lão đại không rõ, loại chén gì mà nhà họ Tề không có, chẳng lẽ còn thiếu cái chén nước chắc?

“Tiểu Tô à, chú nói với con rồi, món này không giống những món đồ cổ thông thường khác. Những loại đồ cổ khác, có cái thì bị chôn rất lâu, có cái bị gác xó, những cái đó đều là vật chết. Nhưng bộ này không giống thế, cái này được dùng thường xuyên, là vật sống. Đương nhiên đây chỉ là cái nhìn của chú, chẳng lẽ Tiểu Tô lại tiếc chú à?” Chú Tề đã khẩn cấp muốn pha trà thử.

Tô lão đại khống chú tâm lắm, lúc này đang mải hối hận mình tay thối. Sao lại chọn cái đó mà đập cơ chứ? Nếu là nguyên bộ trà cụ thì giá sẽ là bao nhiêu? Không biết lúc đầu thằng út mua hết bao nhiêu. Hừ, mặc xác nó đi, chắc không đến nỗi ăn không khí đâu nhỉ.

.

“Chủ quán à, anh đúng thật là có khả năng gây chuyện đấy!” Mục Triết Viễn lượn vòng vòng trong phòng khách nhà Tô Bạch, thán phục năng lực gây sự của Tần Ly.

Tần Ly lười phản ứng lại, nằm sấp trên salon hưởng thụ con trai giẫm lưng cho mình, khiến Tô Bạch thèm muốn chêt. Ôi ôi ôi, thật muốn Tiểu Mãn cũng giẫm lưng cho mình vài cái quá! Tô Bạch ngứa ngáy trong lòng, muốn cướp con lại đây cột luôn vào lưng của mình.

“Ba ba, bạn cùng lớp mời con sang nhà chơi, con đi được không?” Tiểu Mãn giẫm mỏi chân rồi, đặt mông ngồi lên lưng cha.

“Đương nhiên là được, con muốn đi thì đi.” Tần Ly nắn bóp khuôn mặt con yêu.

“Chờ chút, là con trai hay con gái thế?” Mục Triết Viễn góp vui.

“Là bạn nam ạ, mời tất cả các bạn trong lớp đấy!” Tiểu Mãn chìa tay, hùng hồn, “Ba ba, trả thù lao cho con.”

Tần Ly lấy một đồng xu trong lon lợn nhựa bỏ vào tay con.

Tiểu Mãn siết chặt đồng xu trong tay, kéo tay cha tha ra ngoài cửa, vội vã, “Ba ba, đi mua quà sinh nhật cho bạn béo đi.”

Tần Ly 囧. Thì ra là định mua quà sinh nhật cho bạn, một đồng…

Tô Bạch im. Con à, quan niệm tiêu tiền của con cần phải bồi dưỡng thêm…

Mục Triết Viễn sờ sờ cằm, tính toán xem một đồng có thể mua được gì…

Con trai lần đầu chính thức xã giao, đây là chuyện lớn, Tần Ly và Tô Bạch đều rất coi trọng.

Quà phải chuẩn bị tốt, đương nhiên do con trai chọn. Ai biết một em bé bốn tuổi thích gì nhất?

Thực tế chứng minh, một đồng vẫn có năng lực mua nhất định. Tiểu Mãn chọn một cục tẩy cao su màu lục mùi hoa quả.

Thấy quà con chọn, Tần Ly tặc lưỡi.

“Đỡ phải sau này bạn ấy cứ đi mượn tẩy của con.” Tiểu Mãn hùng hồn nói, rất thỏa mãn với quà mình chọn.

Tần Ly đành vào bếp, loay hoay với cái lò nướng chưa bóc tem.

Nướng một vỉ bánh quy hình động vật, làm mấy miếng bánh gato cỡ nhỏ cũng hình động vật. Tiểu Mãn rất thích quà ba ba chuẩn bị, nhồi no bụng mình rồi mới bắt đầu giúp ba ba gói quà.

Tô Bạch cảm thấy hơi bất bình. Lén lút lấy một miếng bánh quy bỏ vào túi, lại cầm thêm một miếng bánh gato mới đi về phòng làm việc. Bánh quy rất ngon, bánh gato thì ngọt quá, Tô Bạch bĩu môi nhưng vẫn tiêu diệt gọn món ngọt ngấy mà mình không thích lắm. 


Cầu bình luận, cầu like a~ Tuôi siêng post bài vậy mà huhu sao không ai bình luận cho tuôi vui vợi~ Tuôi muốn chơi private theo phong trào quá a~

À, một đồng của Trung Quốc là tầm 3-4 ngàn của mình đó, Tiểu Mãn thật đúng là tiết kiệm tiền cho ba ba mà XD