Quán cơm nhỏ – Chương 14 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 14 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Tô Bạch là một tên thích làm tổ trong nhà, yêu nhất chính là tình cảnh cả nhà quây quần bên nhau. Tần Ly cũng thuộc tuýp người lười ra ngoài, nếu nhét anh vào phòng sách, anh có thể ở lì vài ngày không ra. Cho nên kế hoạch du lịch của Tô Bạch bị cải biến, trở thành chuỗi ngày hủ bại ăn, ngủ, “chăn” Tiểu Mãn.

Mà Tô Bạch cũng dần hiểu ra một điều.

Con trai – anh muốn.

Cha của con trai – anh cũng muốn.

Nhưng ba ba của con trai là một tên không có mẩu kinh nghiệm yêu đương nào, chẳng lẽ anh phải “mạnh tay”? Tô Bạch bắt đầu lo lắng. Chủ quán ưa sạch sẽ thái quá, liệu có thể chấp nhận được phương thức chung sống của hai người đàn ông với nhau?

Tô Bạch nghĩ đến chuyện phổ cập tri thức cho chủ quán một phen, CD hay sách “đặc biệt” gì đó dễ tìm thôi, bên nhà Mục Triết Viễn có cả đống, nhưng anh hơi do dự, nhỡ chủ quán học xong rồi đẩy ngã mình thực hành thì sao? Bị một tay mơ “ấy ấy”, liệu anh có thể thấy ngày mai? Mấu chốt là, nếu chủ quán thực sự muốn “ấy ấy” với mình, liệu mình có đành lòng đẩy ra?

“Uống cà phê không?” Tần Ly bưng một tách cà phê vào phòng làm việc, thấy vợ mình đang thử độ cứng của đầu với tường.

“Có!” Tô Bạch lập tức dừng hành động ngu ngốc này, ngẩng lên trưng ra một gương mặt tươi cười, cà phê chủ quán pha không phải ngon bình thường.

Dụng cụ pha cà phê là ngẫu nhiên lật tới, còn mới tinh. Cà phê là tình cờ cầm ra, Blue Mountain cực phẩm, trước đây Tô lão đại mang tới, bị đứa em không biết hàng này nhét vào một góc cho mốc meo.

Tô Bạch luôn là người không được tinh tế lắm, nói thẳng ra là hơi thô, đây là kết quả rèn luyện hai năm trong quân đội. Uống cà phê cũng như uống nước lọc, ừng ực đổ vào họng là xong.

“Anh có cười tôi uống cà phê như trâu uống nước không?” Tô Bạch ngượng ngùng hỏi.

“Vì sao phải cười? Cà phê uống chậm rãi thưởng thức là một cảm thụ, uống từng ngụm từng ngụm lại cho một cảm thụ khác. Phương thức bất đồng thì hưởng thụ bất đồng.” Tần Ly lắc đầu. Uống cà phê từng ngụm từng ngụm, loại cảm giác này – tuyệt không thể tả.

Tô Bạch cao hứng lắm. Xem đi, chủ quán nhà tôi thật là biết đánh giá phẩm vị người khác! Tô Bạch quyết định, từ nay về sau uống cà phê chỉ uống Blue Mountain, mình cũng muốn là người có phẩm vị! Uống hết lại bảo anh cả mang đến là được.

.

Lần đầu tiên nhìn chủ quán pha trà, Tô Bạch cảm thấy lạ lùng vô cùng.

Trà do lão Mã gửi tới, học sinh biếu, là loại Đống Đỉnh Ô Long thượng hạng. Trà cụ do Phương Sanh mang tới lần trước, bộ đồ sứ thời Tống, tổ truyền của nhà họ Tần, là bộ mà cha con Tần Ly thích dùng nhất.

Trà cực thơm, tư thế pha trà của người kia cực đẹp. Xa xa nhìn gương mặt ẩn sau làn hơi nước, Tô Bạch thoáng hốt hoảng, có một khoảnh khắc chợt nghĩ người nọ cách mình rất xa, tựa hồ có thể tan biến bất cứ lúc nào. Như muốn xác định điều gì, Tô Bạch bước tới ôm lấy thắt lưng Tần Ly.

“Sao vậy?” Động tác trên tay Tần Ly vẫn liên tục, rót xong trà mới quay lại nhìn người đang nằm trên lưng mình.

“Trà thơm quá, tôi chờ không nổi.” Tô Bạch cười cười, nhìn đôi môi người nọ gần trong gang tấc, cảm thấy miệng đột nhiên khô khốc, không kìm được bèn hôn lên.

Nhẹ nhàng chạm vào, lại tách ra ngay. Chủ quán chỉ thích đụng chạm như vậy, sợ rằng cũng chỉ có thể tiếp nhận đụng chạm như vậy. Tô Bạch híp mắt, không vội, nước ấm nấu ếch (1), mình không thiếu kiên trì.

(1) Nước ấm nấu ếch là một câu chuyện ngụ ngôn dân gian Trung Quốc, đại ý nếu ném thẳng chú ếch vào nồi nước sôi nó sẽ lập tức nhảy ra theo phản xạ tự nhiên. Nhưng bỏ con ếch vào nổi nước lạnh và đun lên, nó sẽ… chết từ từ. Ý của Tô Bạch là cứ duy trì hình thức đụng đụng chạm chạm như thế này thì chủ quán sẽ quen sau đó sẽ tiến tới xa hơn.

Trà quả thật rất thơm, Tô Bạch cũng thích cảm giác thưởng thức trà thế này, tuy rằng khái niệm về trà của vị này trước đây chỉ có mỗi hồng trà lạnh của Khang sư phụ (2).

(2) Khang sư phụ (Master Kong): một nhãn hiệu đồ ăn nhanh và nước uống đóng chai của Trung Quốc.

Tiểu Mãn chưa được nghỉ đông, trong nhà chỉ có hai người lớn nên loại hoạt động bị hạn chế như sờ, ôm, hôn gì đó cũng được mở rộng địa điểm. Chỉ là phương thức có hơi biến hoá chút. Trước đây chỉ có chủ quán nhào tới, nay đổi thành Tô Bạch nhào tới, mà tần suất còn cao hơn cả chủ quán. Cũng may Tô Bạch biết tiết chế, chưa từng để lại dấu ấn gì trên người chủ quán, hôn cũng không dám hôn sâu, tay rất quy củ, chưa từng lần tới phần dưới bụng.

Thế nhưng, đại luật sư Tô đã quên một chuyện.

Nhà bọn họ đôi khi có khách không mời mà đến.

Tỷ như – anh cả nhà họ Tô – Tô Hâm.

.

Tô lão đại đứng ở cửa chính, ngơ ngác nhìn một đống lùm lùm trên salon. Thể tích hai người, diện tích một người. Lẽ nào, thằng út cuối cùng cũng biết “trải nghiệm”? Tô lão đại vui mừng, nhìn kỹ một lát, lại phát hiện có điểm kỳ quái.

Người bên dưới có cặp chân – hình như hơi to? Ít nhất… cũng phải cỡ 42, 43 nhỉ!

Tô Bạch không nghe thấy tiếng mở cửa, đang định sờ chỗ không nên sờ, tranh thủ ăn vụng tí chút, thình lình bị người bên dưới đẩy ra. Vẫn là không được sao? Tô Bạch uể oải, sau đó nghe được tiếng nghiến răng. Rất gần, ngay sau lưng.

Quay lại, một cái mặt ma thú, hơi hơi giống mặt anh cả. Chớp mắt, lại chớp mắt, chẳng phải anh cả đấy sao? Sắc mặt anh ấy trông khó coi quá, hay là bị ốm?

“Anh, sao anh vào mà không gõ cửa?” Tô Bạch bắt mãn, quay lại kéo chăn đắp cho chủ quán, vừa rồi hình như đang bóc dở. Tần Ly liếc nhìn Tô Bạch một cái, tự mình sửa lại áo xống (3). Haizz, lần này có tính là bắt gian tại giường không? Hy vọng anh cả nhà họ không quá cổ lỗ sĩ.

(3) Áo xống: quần áo

Nhưng hiển nhiên Tô lão đại không được khai sáng bằng hai cụ nhà họ Tần, nhìn một cước bay tới là biết liền. Tô Bạch gào trong bụng – chết rồi, nhưng không dám né, anh mà né thì chủ quán phía sau lĩnh đủ.

Anh em bọn họ muốn nếm “tay chân tương tàn” một phen, Tần Ly không tiện ngăn cản, đứng dậy tránh sang một bên nhường không gian cho bọn họ làm chiến trường.

Thấy em mình cắn răng chịu một cước, Tô lão đại càng phát hỏa. Tô lão đại vốn là người nói một không hai, độc đoán quen rồi, nhưng lại thương em nên không nỡ ra tay quá mạnh bèn vơ đại một vật ném về phía Tô Bạch.

Lần này Tô Bạch tránh.

Một tiếng vỡ thanh thúy vang lên.

Tần Ly nhìn sang, sửng sốt. Món đồ gia truyền không biết đã bao đời của nhà họ Tần, đến tay anh, nát rồi.

Tô Bạch nôn nóng lắm. Anh đương nhiên biết chủ quán thích bộ trà cụ này như thế nào, ngày nào cũng nâng trên tay thưởng thức một lát, ngay cả cái hộp cũng là kiểu cổ, nhìn qua cùng thấy có giá lắm.

Bốn mảnh, vỡ rất đều. Tần Ly ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh bỏ vào túi rác, đi tới bên cạnh Tô Bạch, ngồi xuống cạnh bàn trà lấy ra một cái hộp gỗ khắc hoa, bên trong còn bốn cái chén khác. Hai cái bên ngoài là chén hai người dùng mỗi ngày. Nguyên bộ trà cụ – một ấm trà, sáu cái chén sứ có nắp.

“Tô Võ mục dương (4), đáng tiếc.” Tần Ly cầm mấy mảnh vỡ trên tay nhìn, lắc đầu, lấy mấy cái chén còn lại bỏ vào túi, nhìn về phía Tô Bạch, “Lúc vứt rác thì bỏ cả bộ này đi giùm tôi nhé, vỡ một cái, đã không còn hoàn mỹ, tôi không cần nữa.”

(4) Tô Võ mục dương: Hoa văn miêu tả điển tích “Tô Võ chăn dê” – Tô Võ là quan dưới triều Hán, đi sứ Hung Nô. Ông không chịu khuất phục quân Hung Nô nên bị đày di chăn dê.

Tô Bạch mở mắt trừng trừng nhìn chủ quán thay đồ ra ngoài lại không thể đuổi theo. Anh cả cần trấn an hơn, nếu không sẽ không thể lường được tên nham hiểm này sẽ giở trò gì với chủ quán đâu!

“Người nhà họ Tô, cả đời chỉ động tâm một lần, một lần chỉ yêu một người. Anh, em nghĩ anh hiểu.” Tô Bạch ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh cả nhà mình, “ Anh, em thương cậu ấy, em chỉ thích mình cậu ấy.”

“Không hối hận?” Tô lão đại nhịn đến nổi gân xanh đầy trán. Đúng vậy, người nhà họ Tô, cả đời chỉ động tâm một lần, một lần chỉ yêu một người. Anh sao không hiểu! Cha như vậy, anh như vậy, thằng hai như vậy, ngay cả mẹ cũng như vậy. Cha và mẹ chỉ yêu nhau, yêu đến nỗi bỏ qua cả ba đứa con. Thằng hai chỉ thích những nghiên cứu của nó, tình nguyện định cư trong rừng làm người rừng chứ không muốn về nhà. Mà anh, chỉ thích tiền, hay nói đúng hơn là chỉ thích kiếm tiền. Anh vẫn cho là thằng út sẽ khác, có thể sống một cuộc sống của người bình thường, ai ngờ lại đi lên con đường không lối về này.

“Vâng, không hối hận. Em chỉ cần người đó!” Tô Bạch nói từng chữ từng chữ. Đúng vậy, mình chỉ cần người đó, bởi vì chỉ có người đó, có thể cho mình một mái ấm; cũng chỉ có người đó, nguyện ý cho mình một mái ấm.

Tô lão đại ngồi xuống, châm một điếu thuốc, không hề nhắc lại.

Tô Bạch cũng không nói lời nào.

Tô lão đại ném cho em một điếu thuốc, bị ném trở lại.

“Cai rồi ạ.” Tô Bạch nói.

Tô lão đại nhướng mày.

“Cậu ấy không thích miệng hôi.” Tô Bạch nói xong, lại bổ sung một câu, “Rượu cũng cai luôn rồi.”

Tô lão đại cười gượng gạo. Thằng út nhà anh luôn mê rượu, lại nghiện thuốc nặng, thế mà cũng cai rồi. Lý do mới buồn cười làm sao, không phải vì sức khỏe mà vì người kia “không thích miệng hôi”.

“Chú tự thu xếp, anh đi đây.” Tô lão đại hút xong hai điếu thuốc, đứng lên. Hừ, hai thằng đàn ông với nhau à! Không vội, chờ xem thế nào.

“Anh chờ em chút, anh quen biết rộng, xem có ai gắn lại được cái chén này không, có vết cũng được, cậu ấy rất thích nó.” Tô Bạch nhìn mấy mảnh vỡ, lòng khó chịu lắm.

Tô lão đại trừng em mình một lát, giật lấy cái túi rác, hầm hừ ra cửa.

Tô Bạch không nói gì, anh mình hình như mang cả mấy cái lành lặn đi luôn thì phải.


Hôm nay vui quá vì có bạn shuurinchi đồng ý làm beta cho mình~ Cám ơn bạn nha ~^^~

4 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 14 [1]”

Có gì muốn nói không nào?