Quán cơm nhỏ – Chương 13 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 13 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Khuya, Tiểu Mãn đã ngủ, khách cũng về hết, Tần Ly dọn dẹp xong, tắm táp rồi về phòng.

Phương Sanh bảo, không thể dây dưa cả ngày, phải thỉnh thoảng lạnh nhạt một tí, bảo trì chút khoảng cách, là lạt mềm buộc chặt.

Tần Ly ôm Tiểu Mãn, mỉm cười, nhanh chóng nhắm mắt ngủ.

Sau đó, luật sư Tô mất bình tĩnh.

Thường thường tới giờ này, chủ quán đã tới đây tập kích rồi, sao hôm nay chưa thấy đâu? Chẳng lẽ thấy hôm nay mình biểu hiện không tốt, muốn ở riêng? Luật sư Tô nhìn đồng hồ chằm chằm, trở mình lăn lộn trên giường lớn một hồi, chính thức mất ngủ.

Lát sau, luật sư Tô quyết định chủ động xuất kích.

“Nửa đêm nửa hôm, định làm gì, đừng quấy rầy Tiểu Mãn.” Tần Ly trừng mắt nhìn chủ nhà nửa đêm tới gõ cửa.

“Anh chưa tặng quà Giáng sinh cho tôi.” Tô Bạch nghĩ ra một cái cớ.

“Anh cũng đã tặng tôi đâu.” Tần Ly trả về một câu.

Tô Bạch im. Cái này gọi là nhấc đá ném xuống chân mình sao?

“Anh muốn quà gì? Tôi tặng anh.” Tô Bạch lấp lánh mắt.

“Có thành ý một chút được không? Có ai tặng quà còn đi hỏi người ta muốn gì? Hơn nữa, mời anh xem lại thời gian một chút, lễ Giáng sinh đã qua rồi.” Tần Ly cũng hết chỗ nói rồi, người này là tên ngốc chắc?

“Tôi sợ anh không thích cái tôi tặng.” Tô Bạch cảm thấy mình thật vô tội, “Chẳng phải còn có Năm Mới sao!”

Về phòng, Tô Bạch lại bắt đầu mắng bản thân. Mình bị chập mạch rồi à? Sao lại tự sấn tới như vậy, rõ ràng người ta đã không muốn cám dỗ mình nữa mà, chẳng lẽ mình thích người ta đến đùa giỡn mình sao? Ngu quá! Tô Bạch kéo chăn trùm kín mặt, thất vọng vô cùng về bản thân.

Lạt mềm buộc chặt, lấy lùi làm tiến, ừm, hiệu quả lắm. Tần Ly khóa cửa, ôm Tiểu Mãn, hài lòng ngủ tiếp.

Lật qua lật lại, trằn trọc cả đêm, mất ngủ, Tô Bạch phát hiện một sự thật. Liên tục vài ngày người kia quái lấy anh, đè lên anh, anh ngủ không ngon. Không có người kia, ngủ không được. Chẳng lẽ mình thuộc loại thích bị ngược đãi? Tô Bạch âm thầm rơi lệ.

.

Đã hai ngày người kia không ôm mình sờ mình hôn mình rồi…

Tô Bạch xoay xoay bút trong tay, đầu đập xuống tập hồ sơ trước mặt. Đúng là đang đùa mình à? Đùa chán nên thôi rồi à? Nhưng mà mình vẫn còn đeo nhẫn anh ta đưa mà, ừ, trên cổ còn cái nữa này! Hiểu rồi, chắc chắn là chủ quán thất nghiệp ở nhà, tâm tính bất thường nên đem mình ra là trò đùa giết thời gian! Đại luật sư phẫn nộ.

Luật sư Tô đi công tác xa nhà, có vụ án cần điều tra lấy chứng cứ, đi chừng ba ngày.

Xa nhà, cái đầu tinh minh của Tô Bạch chậm rãi thanh tỉnh, thoát khỏi trạng thái cứ thấy chủ quán là thành đám tương hồ mấy ngày qua, bắt đầu nghi ngờ.

Nhưng cuộc sống có thêm một người như vậy, hình như cũng rất tốt, nhất là, nếu như vậy, vấn đề về con trai yêu quý càng dễ dàng giải quyết! Tô Bạch híp mắt bắt đầu tính kế.

Trên đường công tác, Tô Bạch đi chọn quà năm mới, một bộ vest màu đen của Armani. Thấy bộ đồ này, Tô Bạch liền nhớ ra chủ quán hình như chưa có bộ vest nào, nhanh chóng quyết định mua về. Nhìn lại bản thân, anh càng thấy bộ này rất giống một đôi với đồ của mình.

Mang theo quà vào đến nhà, lại bị một trận kinh hãi thật mạnh.

Sườn xám diễm lệ, đùi trắng như tuyết, vóc người bốc lửa, trời đất, người đẹp này từ đâu tới? Không, yêu tinh này ở đâu ra? Tô Bạch nổi giận, trong đầu nhảy ra mấy chữ sáng loáng: Ngoại tình!

Đang muốn hỏi cho rõ, cửa phòng ngủ của chủ quán mở ra.

“Chị, chị xem em mặc bộ này được không?” Tần Ly vừa chỉnh áo vừa bước ra.

Chị á? Không thể nào, là người phụ nữ kia, người đánh mình toác đầu phải vào viện? Tô Bạch buông lỏng thần kinh, sau đó, bị đả kích.

Áo cổ đứng kiểu truyền thống Trung Hoa màu trắng ôm sát thân, rõ ràng là một anh thất học lại khiến người ta có cảm giác đây là một học giả uyên bác phóng khoáng xuất trần. Nhìn lại bộ Âu phục màu đen trên tay, Tô Bạch không dám đưa ra, lần đầu tiên cảm thấy nghi ngờ thẩm mỹ của mình.

“Dĩ nhiên rồi, em trai chị đây mặc cái gì chẳng đẹp!” Phương Sanh đĩnh đạc ngồi trên ghế, vừa ăn dưa vừa đung đưa chân.

“Anh về rồi à!” Tần Ly mỉm cười chào Tô Bạch, sau đó vội vàng lấy áo khoác đắp lên đùi Phương Sanh, khinh bỉ nói, “Bác gái, lạnh thế này đừng có hở hang quá được không?”

“Gọi chị là cái gì?” Phương Sanh giận dữ, một miếng vỏ dưa văng lên mặt Tần Ly.

“Người đẹp, khoác thêm cái áo có được không? Chị mà bị cảm lạnh thì lão Mã lột da em mất!” Tần Ly vội lui về phía sau tránh thoát, quần áo mới tinh đấy.

Tô Bạch lặng lẽ lủi về phòng, treo bộ đồ mới mua vào tủ, xem ra số phận của nó nhất định rất long đong rồi. Nhưng mà, người kia mặc đồ trắng quả là rất đẹp!

Lần thứ hai ra cửa, Tô Bạch lại bất mãn. Nhìn người phụ nữ ăn mặc mỏng manh đang dựa cả vào người chủ quán, Tô Bạch thật muốn xách lên quẳng luôn ra ngoài, giữa mùa đông mặc có xíu xiu thế không sợ lạnh à! Lúc này luật sư Tô đã hoàn toàn quên, chủ quán rất sợ lạnh nên luôn để nhiệt độ phòng ở mức hai mươi lăm độ.

Phương Sanh hỏi thăm tình hình xong liền khẩn cấp quay về báo lại với chồng, đồ cần đưa đã đưa đến, còn về phần tiểu sư đệ trì độn đến trình độ nào thì có lẽ chưa nên nói làm gì, mất mặt lắm!

.

Phương Sanh phủi mông về nhà mình đón Tết, trong nhà còn lại ba người. Tô Bạch yên lòng rồi, chỉ cần chủ quán không bị người ta lừa đi là được. Có điều khó hiểu là, sao chủ quán lại có những người bạn như vậy nhỉ? Rõ ràng rất thân thiết, nhưng trong bản điều tra, hai người kia lại như đột ngột xuất hiện vậy, sớm nhất là tháng Chín vừa rồi. Hừm, xem ra còn phải tra kỹ thêm nữa.

Quà mừng Năm mới cuối cùng vẫn treo tại chỗ, ba ngày nghỉ đã bắt đầu.

Điều khiến Tô Bạch hài lòng là, chủ quán lại chui vào phòng anh lần nữa, đồng thời rất thỏa mãn với tình trạng bụng mềm mà anh nỗ lực bảo trì. Đêm đó, Tô Bạch lần thứ hai có giấc mơ không được trong sáng, lần này, hình dáng người trong mộng khá rõ ràng, nét mặt, rất quen…

Tô Bạch khốn khổ phát hiện, mình, hình như… cong rồi.

Nhưng người kia, rốt cuộc là có ý gì? Nếu như giống người đó nói, muốn ở chung với nhau, vậy vì sao không hề có chút dục vọng với mình? Nếu không phải thật, vì sao cả ngày cứ ôm ôm sờ sờ hôn hôn? Nhấn mạnh nhé, chủ quán mắc tật sạch sẽ thái quá! Tô Bạch không hiểu.

“Vợ, ôm cái nào!” Tần Ly ngoắc ngoắc Tô Bạch. Tiễn Phương Sanh đi rồi, nên bồi dưỡng tình cảm với vợ một chút. Vợ đi công tác lâu như vậy, làm việc nuôi gia đình rất mệt mỏi. Hơn nữa, chẳng phải có câu “tiểu biệt thắng tân hôn” sao…

“Ba ba, Tiểu Mãn cũng muốn ôm!” Tiểu Mãn không vui. Ba ba hẳn là nên ôm Tiểu Mãn mới đúng chứ, chú Đại Bạch đã lớn như vậy rồi còn muốn giành ôm với Tiểu Mãn, chẳng ngoan chút nào!

Tần Ly bật cười, nhấc con trai tung lên thật cao khiến cậu nhóc cười to sung sướng. Tô Bạch đứng bên nhìn hai cha con đắm chìm trong hạnh phúc, viền mắt dần nóng lên. Nếu mình dùng thủ đoạn cưỡng ép mang Tiểu Mãn đi, nếu anh cả biết sự tồn tại của Tiểu Mãn… Tô Bạch không dám tưởng tượng đến hậu quả.

“Chủ quán à, chúng ta đi nghỉ đi, tôi muốn nghỉ đông quá.” Tô Bạch nói.

Tần Ly nhìn về phía Tô Bạch, bắt gặp ánh mắt phức tạp của người kia, lòng cảm thấy bất an. Đây là, muốn ngửa bài rồi sao?

“Anh sợ lạnh thì chọn chỗ nào ấm một chút, anh thích chỗ nào?” Tô Bạch mỉm cười, “Maldives hay là Hawaii?”

“Tùy anh quyết định đi.” Tần Ly cũng cười, ôm chặt Tiểu Mãn. Xem ra bẻ cong chưa triệt để, đồng chí còn phải tiếp tục cố gắng!

“Nếu anh ngại đi, chúng ta ở nhà cũng được.” Tô Bạch ngồi xuống, nghĩ nghĩ, lại nói thêm một câu, “Tôi nghĩ, người một nhà cùng sống chung rất tốt.”

Người một nhà sao?

Tần Ly nhếch miệng cười. Tô Bạch, anh nói “người một nhà” – bao gồm cả tôi sao?

/Hết chương 13/


Hawaii nằm ở tiểu bang của Hoa Kỳ

Maldives nằm ở phía nam quần đảo Lakshadweep thuộc Ấn Độ

Hai nơi này đều là những thiên đường du lịch cho người yêu thích biển ^^

 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰