Quán cơm nhỏ – Chương 12 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 12 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Mùa đông, trời tối sập rất sớm, Tô Bạch đón Tiểu Mãn về nhà, trong phòng u ám. Tô Bạch khẽ nhíu mày. Chủ quán bình thường thích sáng sủa, giờ này đèn đuốc đã sáng trưng, bếp đã bay mùi thức ăn thơm ngào ngạt, thế mà giờ không thấy bóng người đâu!

“Ba ba.” Tiểu Mãn tụt xuống khỏi tay Tô Bạch, chạy từng phòng tìm cha.

Tần Ly ôm chặt con, cằm đặt trên vai bé, nước mắt từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi. Rơi lệ, là một điều rất xa lạ với Tần Ly. Ngay cả khi cha mẹ mất, Tần Ly chỉ suốt ba ngày ba đêm đánh đàn không ăn không ngủ. Rơi lệ, là phản ứng của thân thể này, là chấp niệm cuối cùng của Trình Lâm.

“Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Tô Bạch đứng ngoài cửa, không dám lại gần. Chủ quán không ổn lắm, đã có chuyện?

“Về rồi à? Tối nay ra ngoài ăn đi, lần trước Triển Vân giới thiệu một quán cay Tứ Xuyên, tôi vẫn muốn thử xem sao.” Tần Ly ôm Tiểu Mãn đứng lên, mỉm cười nhìn về phía Tô Bạch, bề ngoài trông không có gì khác thường.

“Được, chờ tôi thay đồ chút đã.” Tô Bạch yên lòng.

Bình tĩnh yên lặng ăn cơm, Tần Ly càng ăn càng kinh ngạc, rất nhiều chi tiết nhỏ trước đây chưa từng chú ý nay bày ra trước mắt.

Tiểu Mãn ăn cay giỏi, càng cay càng thích. Tô Bạch cũng vậy.

Khi Tiểu Mãn cầm đũa, ngón trỏ hơi nhếch lên, đặt tay ở đoạn hai phần ba của thân đũa. Tô Bạch cũng vậy.

Lúc ăn canh, Tiểu Mãn luôn khuấy một vòng rưỡi mới múc một thìa, lúc uống hơi hơi chu miệng. Tô Bạch cũng vậy.

Tiểu Mãn ăn dưa hấu không nhả hạt, ăn nho không nhổ da, ăn táo thích gặm cả vỏ, ăn lê muốn cắt thành miếng. Tô Bạch cũng vậy.

Tiểu Mãn…

Tần Ly biết Tiểu Mãn thuộc nhóm máu hiếm, lại không biết Tô Bạch cũng vậy.

Tần Ly biết Tiểu Mãn ra đời là một sự cố ngoài ý muốn, lại không biết Tô Bạch đã chế tạo cái “ngoài ý muốn” ấy thế nào.

Tần Ly biết mẹ ruột của Tiểu Mãn cũng không rõ cha bé tà ai, lại không biết Tô Bạch làm thế nào phát hiện manh mối.

Tần Ly biết Tiểu Mãn thích thân cận Tô Bạch, lại không biết Tô Bạch làm giám định ADN lúc nào.

Tần Ly biết kết quả giám định được gửi tới nhà từ ba tuần trước, lại không biết Tô Bạch vì sao có thể bình thản như chưa có gì xảy ra.

Tần Ly biết Tiểu Mãn rất đề phòng người lạ, lại không biết Tô Bạch và bé càng lúc càng thân từ khi nào.

Tần Ly nhớ tới một từ.

Viên đạn bọc đường.

Diễn biến hòa bình.

Tô Bạch, là lúc nào phát hiện manh mối, lúc nào bắt đầu bố trí chuyện này?

Luật sư, quả thật nham hiểm.

Trở thành Trình Lâm chỉ mới sáu tháng nhưng Tần Ly dường như đã trải qua những buồn vui vô hạn. Anh biết, nếu Tô Bạch nghiêm túc, vậy thì anh – không có bất luận cơ hội nào. Tô Bạch không phải Chu Cẩn Nhan, Trình Lâm cũng không phải Tần Ly. Khoảng cách giữa hai người, dường như là vô tận.

Nếu không có Tiểu Mãn, nếu không có Tiểu Mãn…

Loại cuộc sống đó, là một ngày mai đen tối đến không thể tưởng tượng. Làm sao không có Tiểu Mãn được? Làm sao có thể không có Tiểu Mãn?

Anh từng mơ rất nhiều về ngày mai, mỗi giấc mơ lại giống nhau kỳ lạ. Nỗ lực hai mươi năm, nuôi Tiểu Mãn trưởng thành. Sau đó, về hưu, hưởng thụ cuộc sống, chờ Tiểu Mãn nuôi mình, chăm sóc mình lúc già cả, lúc đau ốm đến khi ngậm cười nhắm mắt.

Kiếp trước cô đơn nửa cuộc đời, hậu sự cũng do một tay sư huynh lo liệu, ngay cả hiếu tử túc trực bên linh cữu cũng là đứa con tám tuổi của lão Mã. Đời này có con trai của mình, làm sao buông tay được, làm sao có thể buông tay, làm sao nỡ buông tay?

Muốn có con, cũng muốn cả thân tình. Cho nên ngay từ đầu mới tiếp cận, cho nên ngay từ đầu mới đối chọi gay gắt với Mục Triết Viễn, cho nên mới phải đem mình về nhà mưa dầm thấm lâu đi! Đúng là hiệu quả, chẳng phải bây giờ anh ta đã thành công cướp đi phân nửa sự chú ý của Tiểu Mãn sao?

Tô Bạch, anh điên rồi.

.

Tô Bạch dừng đôi đũa đang muốn chạy về phía món thịt lợn Tứ Xuyên, lén lút đánh giá chủ quán ngồi đối diện. Có gì đó không ổn, rất không ổn. Ánh mắt chủ quán nhìn anh vừa rồi, trông thì có vẻ bình thường nhưng sao lại khiến người ta có cảm giác như bị lột sạch quần áo, đúng vậy, chính là cái loại cảm giác trần trụi không thể che giấu điều gì.

“Ăn cơm đi, đừng chỉ lo gắp cho Tiểu Mãn.” Tô Bạch gắp một miếng thịt luộc đưa qua.

“Cảm ơn.” Tần Ly nhận, ăn ngay.

Da đầu Tô Bạch tê dại một mảng. Cảm ơn… Chủ quán biết cảm ơn từ lúc nào… Lẽ nào mình lại làm sai cái gì…

“Chú Đại Bạch, ăn.” Tiểu Mãn gắp một miếng gà cay, không ngại cực khổ tha tới bát Tô Bạch.

Tô Bạch rạng rỡ mặt mày.

Tần Ly khẽ cười khổ. Đây là, huyết thống!

“Tô Bạch, anh đặt vé máy bay giúp tôi nhé, tôi muốn đi thăm lão Mã!” Tần Ly gỡ xương cá cho Tiểu Mãn, “Chiều nay tôi đã xin cho Tiểu Mãn nghỉ một tuần.”

“Ba ba, chúng mình đến nhà anh Tiểu Mã chơi sao? Thích thích!” Tiểu Mãn hoan hô.

“Ừ. Con thích anh Tiểu Mã không?” Tần Ly xoa đầu con.

“Thích ạ, ngoài ba ba và chú Đại Bạch, con thích nhất anh Tiểu Mã! Lần trước anh Tiểu Mã còn bảo cho con một con chim sáo đấy, ba ba, ngày mai chúng ta đi đi!” Tiểu Mãn nhào vào lòng cha, nôn nóng.

“Ngày mai? Gấp thế cơ à? Đi những một tuần?” Tô Bạch sửng sốt.

“Trời lạnh, đi một chuyến cũng không dễ, tôi muốn tới chơi lâu lâu chút.” Tần Ly ôm chặt Tiểu Mãn. Đi lâu mấy ngày, cũng có thêm mấy ngày tính toán cho tương lai.

“Hai người đi cả, tôi biết làm sao?” Tô Bạch nhăn mặt khổ não, nghĩ đến mấy ngày nhà cửa lạnh lẽo, cơm canh nguội ngắt, rầu rĩ không thôi.

“Xem anh kìa, trước đấy chẳng phải anh vẫn sống một mình đó thôi?” Tần Ly lé mắt nhìn. Thích vờ vịt à, anh cứ vờ vịt nữa đi!

“Nhưng bây giờ không giống mà, tôi có anh rồi.” Tô Bạch đau khổ giãy giụa.

“Nói năng cẩn thận, đừng để người khác hiểu lầm!” Tần Ly trừng mắt. Là do có tôi sao, có con trai anh mới đúng!

“Ba ba, chú Đại Bạch không đi với chúng ta sao? Tiểu Mãn không nỡ bỏ lại chú Đại Bạch, chúng mình mang theo chú có được hay không, Tiểu Mãn sẽ chăm sóc chú Đại Bạch thật tốt!” Trình Tiểu Mãn vừa nghe nói phải xa chú Đại Bạch liền nôn nóng. Chú Đại Bạch nói muốn dẫn Tiểu Mãn đến một chỗ gọi là nước Mỹ chơi, nói chỗ đó rất nhiều thứ hay nha.

“Ngoan, chú Đại Bạch phải đi làm nữa!” Tần Ly dỗ dành.

“… Ba ba, vậy chúng ta không đến nhà anh Tiểu Mã nữa, ở lại chơi với chú Đại Bạch có được không?” Tiểu Mãn nắm góc áo cha, khổ sở cầu xin.

Tần Ly cười mà miệng đắng ngắt. Đây là huyết thống, Trình Lâm bốn năm nuôi nấng, Tần Ly nửa năm cưng chiều cộng lại cũng không bằng huyết thống này!

Tần Ly đi. Để Tiểu Mãn ở lại.

.

Ở nhà lão Mã du đãng vài ngày, lão Mã chịu không nổi, Phương Sanh cũng chịu không nổi. Theo Phương Sanh, nên bay qua chặt tên cướp con kia ra luôn, đương nhiên, bị lão Mã ngăn lại.

“Tiểu Ly, nếu anh ta khởi tố, chú không có bất kỳ cơ hội thắng nào.” Lão Mã phân tích tình huống.

“Trình Lâm, tốt nghiệp trung học, không tài sản, không nhà, không việc làm. Đây là chú.”

“Tố Bạch, luật sư có tiếng, có nhà có xe có văn hóa, anh mà là quan tòa cũng sẽ không để mắt đến chú làm gì. Mấu chốt là, người ta giờ còn được con người ta thích nữa.”

“Em biết.” Tần Ly ngồi trên sàn, ủ rũ.

“Nếu như, chị nói là nếu, nếu như không có Tiểu Mãn, chú…” Phương Sanh chưa nói hết câu đã bị sắc mặt Tần Ly dọa sợ.

“Chị, nếu không có Tiểu Mãn.” Tần Ly nở nụ cười, “Em bây giờ thật sự nghĩ, sống một mình rất nhàm chán.”

Lão Mã run rẩy, nhào tới nắm chặt vai tiểu sư đệ, nói năng lộn xộn, “Tiểu Ly, đừng dọa anh, lần trước chú có biết chú khiến anh đến giờ vẫn còn gặp ác mộng, đừng có nói ngốc cái gì, chúng ta cùng nhau nghĩ cách, cùng lắm thì anh thuê người thịt hắn, không ai biết là xong…”

Phương Sanh một cước đạp bay lão chồng đã thần trí không rõ, cảm thán, “Nếu mà chú là con gái thì ổn rồi, có thể làm một phát bá vương ngạnh thượng cung vác bụng làm đám cưới, nhưng mà chú lại là một thằng đàn ông, xem như có nửa năm ở chung cũng chẳng có luật nào bảo đảm.”

Một lời đánh thức người đang trong mộng.

“Có rồi!” Tần Ly đứng phắt dậy, nhếch miệng cười, ý chí chiến đấu sục sôi.

“Cái gì?” Vợ chồng lão Mã đồng thanh.

“Em cần bẻ cong anh ta.” Tần Ly nắm tay, rất là khí phách nói.

.

Mấy ngày này, Tô Bạch sống không dễ chịu lắm.

Chưa bao giờ biết trẻ lại khó chăm đến thế, không biết trước đây chủ quán giải quyết thế nào mà trông đến là dễ dàng, lại còn mở quán cơm, làm việc nhà, nuôi chủ nhà nữa…

Tiểu Mãn rất ngoan ngoãn, nghe lời, dễ nuôi. Đưa đón đến nhà trẻ, đúng giờ ăn cơm, đúng giờ đi ngủ, rất dễ. Nhưng mà, thế giới tinh thần của trẻ em quá to lớn, vấn đề lớn nhỏ quá thâm ảo, vị thạc sĩ luật học, đang làm nghiên cứu sinh là Tô Bạch nhà ta, đã chống đỡ không nổi rồi.

Một vấn đề nữa là, ăn cơm nhà quen rồi, từ không kén ăn đã chuyển thành kén chọn lắm, rất không thích đồ ăn nhà hàng, nghĩ rằng hương vị không chính tông, đồ ăn không sạch sẽ.

Phòng ở thì lộn xộn kinh khủng. Tiểu Mãn không thể dọn dẹp, anh lại không biết dọn, quần áo bẩn đổ đống, đồ đạc vứt lung tung, cần cái gì cũng không tìm thấy, luật sư Tô muốn chết quá. Nhưng dù sắp chết cũng phải bò lên mời lao công tới dọn dẹp nhà đã.

Lúc này, Tần Ly mới đi được ba ngày.

Tô Bạch đang họp, Tiểu Mãn ngồi trong phòng làm việc vẽ tranh chờ chú Đại Bạch tan tầm.

Mục Triết Viễn nghĩ không ra. Thủ lĩnh nhà mình biết tốt bụng giúp người ta trông con từ khi nào, nhìn đám đồ chơi mới mọc ra trong phòng làm việc của sếp, ừm, có gian tình, khẳng định có gian tình! Tuy anh không thừa nhận nhưng mắt quần chúng sáng như sao đấy nhá!

Anh nói xem, sờ cũng đã cho người ta sờ, bóp cũng đã bóp, anh còn không thừa nhận, còn vờ làm thẳng nữa. Già mồm cãi cố! Chẳng lẽ, thủ lĩnh xấu hổ, sợ người khác biết mình là ‘nằm dưới’? Nghĩ đến khả năng này, Mục Triết Viễn lập tức hăng máu lên. Không nhìn ra đấy, chủ quán cũng mạnh ghê cơ! Bái phục bái phục. Đại luật sư Mục đã có thần tượng đầu tiên trong đời.

Về đến nhà, xa xa thấy cửa sổ sáng đèn, Tô Bạch phấn chấn hẳn, chợt nghĩ tới căn phòng bị mình chà đạp đến biến dạng, anh chột dạ, vọt ngay vào thang máy.

Mục Triết Viền đứng ngay đơ, há hốc mồm. Tiểu Mãn, bảo bối Trình Tiểu Mãn của chủ quán, bị vứt lại, bị thủ trưởng hoàn toàn bỏ qua! Trời đất, gian tình này đã sâu đến cỡ nào rồi! Vụ này nhất định phải xem!

Kéo tay Tiểu Mãn, Mục Triết Viễn tiến thẳng về phía thang máy, vậy mà nhóc con lại đứng im.

“Chú Triết Viễn ơi, chúng ta chờ một lát rồi mới lên nha!” Tiểu Mãn kéo tay Mục Triết Viễn ra phía cửa.

“Vì sao thế?” Mục Triết Viễn không hiểu, “Lẽ nào Tiểu Mãn không nhớ ba ba?”

“Nhớ lắm ạ, nhưng ba ba từng nói, quấy rầy người khác hẹn hò sẽ bị sét đánh đó.” Trình Tiểu Mãn chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bị sét đánh sẽ thành đen kịt xù xù, Tiểu Mãn không muốn đâu, nhưng mà, Tiểu Mãn nhớ ba ba lắm, sao bây giờ?

Mục Triết Viễn phục lăn. Xem xem, xem gia giáo nhà người ta, xem cách người ta dạy con đi…


Bắt đầu từ chương này đây, Tần Ly sẽ trổ tài bẻ cong rất là… bựa =]] Chương sau đảm bảo hài không đỡ nổi =]]

Pass chương 12 [2]: Tên của anh cả Tô Bạch. Pass không dấu, viết liền, không hoa.

 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰