Quán cơm nhỏ – Chương 11 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 11 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Về đến nhà, Tiểu Mãn đã ngủ, tay chân đều quấn lên người bảo mẫu Lý Tranh. Cậu đang định ngồi dậy thì Tần Ly đè xuống, hạ giọng, “Đừng, cứ ngủ ở đây đi, sáng mai em có một ca dạy, ở đây gần hơn, vừa tiết kiệm công sức chạy qua chạy lại. Anh chen chúc với anh Tô Bạch một chút là được.”

“Sao tôi lại phải ngủ chung với anh?” Tô Bạch khóa mình trong chăn, vô thức nắm chặt áo ngủ. Không thể để bị sờ tiếp, sẽ có chuyện mất…

“Chẳng lẽ anh muốn ra sofa?” Tần Ly rất hài lòng trước hành vi hiến giường của chủ nhà nhưng vẫn băn khoăn, “Kỳ thực chúng ta chen chúc một chút cũng được, sofa ngắn quá, để anh ngủ ở đó thì khổ thân lắm, tôi không ngại chia cho anh một nửa giường đâu.”

Tô Bạch rơi lệ đầy mặt. Tôi nói tôi ra ngủ sofa lúc nào? Anh ra đó mà ngủ thì có! Thế nhưng, phản kháng vô hiệu, chăi bị kéo ra, người đàn ông trần thân trên đã chui vào rồi.

“Sao anh lại không mặc đồ ngủ?” Tô Bạch thấy người nọ lột quần xuống thì trợn mắt kinh hoàng.

“Tôi quen ngủ trần, chẳng phải trước anh cũng ngủ trần hay sao? Hôm nay mặc nhiều vậy?” Tần Ly dừng tay lại, kinh ngạc thấy Tô Bạch còn mặc cả bộ đồ ngủ. Người này trước đây chỉ mặc độc cái quần lót thôi mà!

Khi bàn tay lành lạnh xốc vạt áo ngủ sờ lên bụng mình thì Tô Bạch triệt để sụp đổ. Sờ đi sờ đi, cứ sờ thoải mái đi! Tô Bạch lột áo ngủ, chỉ chừa lại mỗi quần trong, nằm thẳng cẳng giữa giường bày ra tư thế mặc người chà đạp, sắc mặt đau thương khỏi nói.

Đáng tiếc giáo sư Tần nhà ta đã tắt đèn nên không thấy bộ dáng cô dâu mới bị trêu ghẹo của Tô Bạch, đôi tay còn đang sờ hăng hái, vuốt vuốt, bỗng không hài lòng.

“Tô Bạch, anh gầy rồi, sờ không thấy mềm nữa, xem ra phải làm thêm vài món bồi bổ cho anh!” Giọng điệu của Tần Ly rất u buồn.

Tô Bạch hộc máu. Đại ca, tôi đang tập thể hình, đang giảm béo, không thể béo thêm nữa, gần đây bước vài bước đã hổn hà hổn hển rồi!

“Này, tôi có chuyện này muốn nói cho anh.” Tô Bạch nói sang chuyện khác, cố gắng quên bàn tay sờ qua sờ lại trên bụng mình.

“Nói đi.” Tần Ly sờ sờ bụng mình, cứng thật, sờ đâu cũng khó chịu, bụng chủ nhà sờ vẫn thích hơn.

“Chỗ tiệm cơm của anh sắp bị giải tỏa, chỗ đó vốn xây dựng trái phép, muộn nhất là cuối tháng này có thông báo xuống đấy.” Tô Bạch chưa nói xong, bụng béo đã bị người ta bấm mạnh một cái. Đau quá, có phải tôi cho phá đâu, cấu tôi làm gì? Luật sư Tô bi phẫn vô hạn.

“Vậy tôi thất nghiệp rồi.” Tần Ly không để tâm lắm. Xem ra phải đi tìm công việc mới, chỉ hơi tiếc chỗ đó còn một năm tiền thuê, không ít đâu.

“Đại sảnh lầu một chỗ tôi làm có quán trà đang muốn chuyển nhượng, anh có muốn thử không? Nhưng ở đó phải trả một lượt ba năm tiền thuê.” Tô Bạch nhích sang bên kia một chút.

“Để tôi nghĩ lại đã, sợ tiền thuê không đủ.” Tần Ly băn khoăn.

“Anh cứ từ từ nghĩ sau, ngủ đi đã, muộn rồi.” Tô Bạch thành công tạo cự ly hai mươi phân giữa hai người, hài lòng ngáp một cái.

“Ừ, ngủ ngon.” Tần Ly trở mình, ghé vào bên cạnh Tô Bạch, gọn gàng tiêu diệt khoảng cách, nhắm mắt, ngủ.

Tô Bạch hết chỗ nói rồi. Người này cầm tinh keo con voi à, dính vào là bóc không ra? Nỗ lực giãy giụa một lúc không được còn bị ôm chặt hơn, Tô Bạch thật muốn tung một cước tới.

“Tiểu Mãn, đừng nhúc nhích.” Tần Ly lầm bầm, tay siết chặt hơn.

Thì ra xem mình là con trai để ôm! Tô Bạch khuất phục rồi.

.

“Anh làm gì thế?” Sáng sớm đã bị đạp xuống giường, ai cũng không thể nói năng nhỏ nhẹ, tâm trạng của Tô Bạch càng xấu hơn. Cướp giường của tôi còn đạp tôi xuống đất, có còn thiên lý nhân tính gì không?

“Sao anh lại ngủ trên giường tôi?” Tần Ly nhíu mày nhìn chủ nhà ngã sấp trên đất. Thân thể Trình Lâm huyết áp hơi thấp, giáo sư Tần lúc này đang trong cơn cáu bẳn buổi sáng…

“Nhìn lại đi, đây là giường tôi.” Tô Bạch tức giận, bò lên chui vào chăn bọc lại. Mới có năm giờ, mới năm giờ sáng, ngày thường bảy rưỡi mới dậy, hôm nay còn là cuối tuần! Cuối tuần, ngày lễ ngủ nướng đấy, biết không?

“À, vậy anh ngủ tiếp, tôi đi chạy bộ.” Tần Ly trước khi đứng lên còn sờ bụng Tô Bạch một cái, lẩm bẩm, “Nghe nói ngủ có lợi cho nuôi mỡ, béo hơn một chút thì sờ mới thích.”

Tô Bạch đấm giường tuyệt vọng. Ông trời ơi, sao không cho một tia sét bổ người này ra luôn đi!

Chạy bộ buổi sáng về, hai lớn một nhỏ còn đang ngủ, Tần Ly bắt tay làm điểm tâm. Đang làm bánh bột mì cuộn hành hấp, Trình Tiểu Mãn chân trần chạy tới, ôm đùi cha không chịu buông. Có lẽ bé vừa tỉnh dậy thấy bên cạnh đổi thành người khác nên lo lắng.

Rất nhanh, Lý Tranh đuổi tới, cũng chân trần, nhấc Tiểu Mãn lên cười gập người, hình như sáng nay bé vừa gây ra chuyện gì rồi.

“Sao vậy?” Tần Ly đi lấy dép cho hai đứa.

“Đái dầm rồi ạ.” Lý Tranh vừa cười vừa ho khan, Tiểu Mãn vội vã vươn tay nhỏ bịt miệng chú Lý Tranh.

“Nhấn chìm cả chú Lý Tranh luôn rồi?” Tần Ly cũng cười, anh vẫn nhớ, hồi Trình Lâm còn sống, nhất là nửa năm cuối đó, buổi tối rất ít cho Tiểu Mãn uống nước, lúc ấy Tiểu Mãn đã hiếm khi đái dầm. Sau khi Tần Ly “nhận ca” liền cưng chiều con hết mực, trước khi đi ngủ phải uống một cốc sữa tươi, ban ngày chơi đùa nhiều, tối liền tạo thành hiện trạng mưa dột gầm giường.

“Không được cười, toàn là người xấu.” Tiểu Mãn mất hứng, đạp cha một cái, chạy đến phòng chú Đại Bạch mong được an ủi.

Lý Tranh đang vội, ăn sáng xong đi ngay. Tần Ly lột drap giường vỏ chăn bỏ vào máy giặt, ruột chăn phơi ngoài ban công, dọn bữa sáng ra bàn rồi mới vào gọi lớn nhỏ ra ăn. Vừa mở cửa phòng Tô Bạch, mặt Tần Ly bỗng tối sầm.

Tiểu Mãn vểnh mông nhỏ nằm sấp bên cạnh chú Đại Bạch, chăn Tô Bạch chỉ kéo tới ngang hông, một tay ôm ngang người Tiểu Mãn, hai người ghé sát đầu, thân mật vô cùng.

“Bỏ con tôi ra!” Hai mắt Tần Ly bốc hỏa.

Tô Bạch run bắn người, cấp tốc nhét Tiểu Mãn sang bên cạnh, mặc quần áo rời giường, động tác đến là lưu loát, đến là nhanh gọn.

“Còn dám tranh thủ con tôi, cho anh ngày nào cũng ăn rau!” Tần Ly ôm con, hung hăng uy hiếp.

“Tôi có phải thỏ đâu!” Tô Bạch nhỏ giọng lầm bầm, giương cờ trắng đầu hàng áp bức.

Công văn yêu cầu di dời rất nhanh được phát xuống, chỉ sau khi Tô Bạch tuồn lén tin tức có một tuần. Tần Ly chẳng muốn tranh thủ mấy ngày cuối kiếm tiền mà phát cho mỗi người ba tháng tiền lương rồi đóng cửa.

Lúc này đã cuối tháng Mười một. Tần Ly tính lại tiền vốn, muốn thuê gian hàng kia thì còn thiếu một nửa, hơn nữa người ta có cho thuê hay không còn chưa chắc chắn. Tần Ly quyết định chờ sang đầu năm rồi tính. Dù sao hiện tại không thiếu tiền, dành chút thời gian chơi với con cũng hay.

Tần Ly thất nghiệp ở nhà, Tô Bạch lần thứ hai cấp tốc béo phì, chỉ là hiện tại trời lạnh, bụng béo mềm mềm đã không thể sờ tới…

“Tối nay ăn gì?” Tần Ly rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ quan tâm thực đơn ba bữa.

“Bảo bối Tiểu Mãn muốn ăn gì?” Tô Bạch quay sang hỏi Tiểu Mãn.

“Đừng có lân la thân thiết!” Tần Ly giận dữ, “Đừng tưởng tôi không biết mấy hôm trước anh dỗ con tôi gọi anh là ba ba, nếu lần sau tái phạm sẽ chặt anh ninh canh đấy!”

Tô Bạch bới cơm, vờ như không nghe thấy.

.

Biết tiểu sư đệ rảnh rỗi mốc meo, lão Mã ghen tị, gửi ngay một đống tài liệu nhờ dịch. Phiên dịch cần máy tính, Tần Ly lần thứ hai bước vào phòng làm việc của Tô Bạch.

Phòng này Tô Bạch không khóa, mọi thứ chưa từng hạn chế Tần Ly sử dụng. Trong đó cũng có một số tài liệu mật nhưng với trình độ của Trình Lâm, Tô Bạch không cần đề phòng.

Tài liệu dung lượng lớn, tải xuống khá lâu, Tần Ly nhàm chán xoay xoay ghế dựa, ánh mắt lướt đi, thoáng lọt qua kẽ bàn, rơi vào mấy tờ giấy vứt bên trong. Hì hục lôi ra, phùi bụi, mấy hàng chữ bên trên đập vào mắt anh.

Những dòng tiếng Pháp chi chít đầy trang.

Lật từng trang từng trang, đọc từng dòng từng dòng.

Toàn thân cứng đờ, tay chân lạnh băng.

Đây là kết quả – giám định ADN.

/Hết chương 11/

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰