Quán cơm nhỏ – Chương 11 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 11 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Quán bar mở ở khu trung tâm. Không đi không được nhưng Tần Ly lo cho con, Tiểu Mãn đương nhiên không thể vào những chỗ thế này, anh đành gọi Lý Tranh tới làm bảo mẫu.

“Ba ba đi đi, con sẽ trông chú Lý Tranh cẩn thận!” Trình Tiểu Mãn vung tay nhỏ bảo đảm với cha mình. Ba ba nói, không thể gây trở ngại chuyện hẹn hò của người khác, không thì sẽ bị sét đánh, cho nên Tiểu Mãn tuyệt đối không muốn quấy rầy ba ba và chú Đại Bạch đi ra ngoài hẹn hò đâu.

Tần Ly bật cười, cùng Tô Bạch ra cửa. Còn về Mục Triết Viễn, người này đã hoàn toàn tuyệt vọng với Tần Ly, đang cố gắng tìm mùa xuân thứ (n+1) của mình.

Khi Tần Ly và Tô Bạch tới, bên trong đã rất náo nhiệt. Tần Ly khẽ nhíu mày, quả thật không thích loại không gian này, vừa ồn vừa tối.

Quán không đông lắm, ngày đầu khai trương chỉ mời bạn bè tới, tốp năm tốp ba chụm vào từng góc. Triển Vân nhiều việc, chỉ tới chào hỏi lại tất bật chạy đi.

“Ở đây cũng được đấy, khá yên tĩnh.” Tô Bạch ngắm nhìn bốn phía, rất hài lòng về bài trí trong bar. Trên vách quầy bar có treo nhiều nhạc cụ, xem ra định đi theo hướng bar âm nhạc.

Chọn một ghế ngồi xuống, Tần Ly nhìn người thanh niên cách đó không xa đang chơi dương cầm, nghĩ liệu sau này Tiểu Mãn có thể cũng ung dung diễn tấu như vậy không.

“Nhìn chuyên chú thế!” Mục Triết Viễn hừ lạnh, ngồi xuống đối diện Tần Ly, cùng Tô Bạch chơi trò trừng mắt với nhau.

“Khụ, hai người cứ động chút là lại thâm tình nhìn nhau như vậy, tôi có trót hiểu lầm cũng là bình thường.” Tần Ly tằng hắng một cái, xin lỗi về hiểu lầm trước đó.

Thâm tình… nhìn nhau…

Gọi là trừng mắt nhìn nhau có được không hả?

Hai vị luật sư cùng trợn nhau một cái, đồng thời quay đi.

“Đang nói chuyện gì thế?” Liếc thấy trò hay lại nổi lên, Triển Vân cấp tốc hiện thân.

“Đàn dương cầm.” Hai luật sư đồng thanh.

“Thế à, anh Trình rất thích đàn dương cầm phải không, tôi thấy phòng khách có một cây đàn đấy!” Triển Vân mỉm cười tiếp lời, vẫy tay kêu người đang chơi đàn lại đây.

“Đây là bạn tôi, Thi Lang, nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng.” Triển Vân nghiêm trang giới thiệu.

Thi Lang (1)? Danh nhân lịch sử đây, Tần Ly mỉm cười, nhìn vài lượt. Một chú đẹp trai, giám định hoàn tất.

(1) Thi Lang là danh tướng thời cuối Minh đầu Thanh.

“Thi Lang, là ‘lang’ trong ‘lang quân’ chứ không phải trong ‘cẩm thạch’, hân hạnh được gặp.” Thi Lang cười đáp lại, ngồi xuống bên cạnh Tần Ly.

“Trình Lâm.”

“Tô Bạch.”

“Anh Trình và anh Tô đây cũng rất thích dương cầm, ba người có thể cùng trò chuyện.” Triển Vân nói.

Tần Ly và Tô Bạch liếc nhau, chết rồi. Với dương cầm, hai người này chỉ là thường dân, hiểu biết còn không bằng Tiểu Mãn.

“Cậu ấy đang hỏi hai người, khúc cậu ấy vừa chơi thế nào?” Mục Triết Viễn đạp Tô Bạch một cái dưới bàn, gọi chú ý của hai người về.

“Rất êm tai.” Tần Ly nói.

“Đinh đinh đang đang rất vui.” Tô Bạch nói.

Hai người không hiểu dương cầm ăn ngay nói thật, không phát hiện sắc mặt Thi Lang đã đỏ bừng.

“Chẳng hay hai vị thích tiếng đàn của nghệ sỹ nào?” Âm thanh của cậu ta đã lạnh xuống tám độ.

“Trình Thiên Tường.” Tần Ly nói.

“Giống trên.” Tô Bạch phụ họa.

Trình Thiên Tường? Ai nhỉ? Nổi danh từ bao giờ? Thi Lang cố gắng hồi tưởng. Triển Vân đã hoàn toàn mơ hồ. Mục Triết Viễn kinh ngạc, thủ trưởng không thông âm luật của anh si mê loại âm nhạc cao nhã như dương cầm này từ bao giờ? Lại còn biết nghệ sỹ dương cầm mà đến Thi Lang cũng chưa từng nghe nói.

“Ừm…” Thi Lang ngập ngừng.

“Trình Thiên Tường, con trai tôi, năm nay bốn tuổi, tác phẩm tiêu biểu là ‘Hai con hổ’.” Tần Ly giải thích, Tô Bạch gật đầu mỉm cười.

Mọi người cười ngất.

“Xin đừng vũ nhục dương cầm.” Thi Lang phẫn nộ. Dương cầm là tất cả đối với cậu, là ước mơ cả đời cậu. Cậu không thể cho phép hai kẻ ngoại đạo này làm nhục niềm kiêu ngạo của mình.

Lông mày Mục Triết Viễn giật giật, tinh mắt phát hiện thủ trưởng nhà mình đã híp mắt lại. Không ổn, đây là điềm báo Tô hồ ly tức giận. Nếu thủ lĩnh thực sự phát hỏa, anh cũng chỉ đành hát một bài phúng điếu chàng nghệ sỹ này thôi.

Triển Vân thấy tình thế không ổn, muốn nhanh chóng đổi chủ đề nhưng Tần Ly đã tước mất cơ hội của anh.

“Tôi xin lỗi. Thật xấu hổ, vừa rồi nghe chưa cẩn thận, vậy mời anh dời bước diễn tấu một khúc mới được chứ ạ? Chẳng qua có vài khúc không biết anh có chơi được hay không thôi!” Tần Ly hơi nghiêng người, lười nhác dựa vào Tô Bạch.

“Chưa có từ khúc nào tôi không chơi được.” Thi Lang liếc nhìn Tần Ly, đứng lên đi về phía cây đàn.

“Vậy trước tiên là khúc ‘Thập Diện Mai Phục’ đi.” Tần Ly cách cây đàn gần nhất, tủm tỉm cười mở miệng.

Tay Thi Lang đã nâng lên lại dừng giữa không trung.

“Không được sao? Vậy đổi ‘Tướng Quân Lệnh’, hoặc là ‘Cao Sơn Lưu Thủy’? ‘Quảng Lăng Tán’? ‘Dương Quan Tam Điệp’? ‘Mai Hoa Tam Lộng’ (2) chắc có một cái được đi?” Tần Ly kéo Tô Bạch lại, dựa vào như cũ.

(2) Các danh khúc của cổ nhạc Trung Hoa, được chơi bằng cầm cổ.

Trong nháy mắt, trái tim nhỏ bé của Tô Bạch kinh hoàng không ngớt. Chủ quán luôn luôn ôn hòa, mình cũng từng nhìn thấy bộ dáng tức tối xù lông của người này, thế nhưng, sắc bén như vậy thì đây là lần đầu tiên. Phù, may mà trước đây không đắc tội người này nhiều lắm! Tô Bạch âm thầm cảm thấy may mắn.

Mục Triết Viễn đứng phía sau hai người đã không còn gì để nói. Đại ca, những khúc anh nói là dành cho dương cầm thật sao?

“Anh, anh đang hạ nhục tôi hay đang hạ nhục đàn dương cầm?” Thi Lang gắt gao nhìn Tần Ly chằm chằm, sợ rằng lúc này thật muốn nhảy tới cắn chết người kia.

“Không được? Quả nhiên nhạc khí của man di không xứng với tinh túy âm nhạc Trung Hoa ta!” Tần Ly đứng dậy, Tô Bạch cũng đứng lên.

“Anh Thi, tôi không hề có ý hạ nhục anh hay đàn dương cầm. Ai có sở thích của người đó, anh theo đuổi âm nhạc man di, tôi yêu tinh túy truyền thống, chúng ta không ai can thiệp sở thích của ai, anh kích động như thế làm gì? Chúng tôi không hiểu đàn dương cầm, chẳng lẽ muốn chúng tôi phun châu nhả ngọc mới là không vũ nhục đàn đương cầm của anh?” Tần Ly nói xong, quay sang cười cười với Triển Vân, biểu thị xin lỗi.

“Tôi thật sự không hiểu âm nhạc, nếu anh thấy tôi nói anh đàn đinh đinh đang đang vui tai là vũ nhục anh thì tôi xin lỗi.” Tô Bạch thành khẩn tạ lỗi, lại đế một câu, “Song tôi thật sự nghĩ âm thanh rất vui tai, giống như Tiểu Mãn đàn vậy.”

Mục Triết Viễn nhịn không được quăng một cái lườm. Ông anh, ngài đang xin lỗi thật à? Sao nghe cứ như đổ dầu vào lửa vậy? Hồ ly đúng là hồ ly, bị nuôi trong nhà bản chất vẫn là hồ ly.

“Không bằng xin hai vị đây để tôi biết một chút về tinh túy trong âm nhạc truyền thống của các vị?” Thi Lang giận dữ.

Mục Triết Viễn vỗ trán, nhóc con, cậu chết chắc rồi!

“Triển Vân, tôi hỏi anh.” Tô Bạch giành Tần Ly nói trước, “Người này từ đâu tới?”

Triển Vân ngẩng đầu nhìn trời, làm bộ không có mặt.

“Tinh túy âm nhạc truyền thống của các vị, ‘của các vị’ nha…” Tần Ly mỉm cười.

“Triển Vân điếc, anh Thi, xin cho tôi biết, anh là quỷ ngoại quốc từ đâu tói?” Tô Bạch bình thản hỏi. Triển Vân tiếp tục giả điếc.

“Tô Bạch, còn một khả năng, là Hán gian trong nước…” Tần Ly lộ vẻ khổ não, như thể cảm thấy sỉ nhục vô cùng.

Mục Triết Viễn thở dài. Nói chuyện với luật sư phải hết sức cẩn thận, nếu chẳng may nói sai thì chỉ có nước chờ chết! Đã sớm biết họ Tô kia không phải thứ tử tế, cũng biết chủ quán không phải đồ hiền lành gì cho cam, thì ra hai người cùng chơi xấu một ai đó thật như thể quần anh tụ hội vậy! Họ Thi, tự bảo trọng nhé, tôi không thọc thêm một nhát là đã tử tế lắm rồi.

Thi Lang lỡ lời mà cũng là vô tâm, nhưng lời nói như bát nước hắt đi, đây gọi là họa từ miệng mà ra. Hai kẻ, người này chơi chữ, người kia bắt từ, một người cho tới nay không phải người tốt, một người từ trước đến nay không nằm trong phạm trù người tốt. Đụng phải hai người này, Thi Lang, cậu nhắm mắt đi thôi!

Thi Lang phẩy tay bỏ đi, Triển Vân muốn tìm cột để đâm đầu. Nhưng Triển Vân lần này cũng giải quyết không được tử tế, dù sao Thi Lang cũng là khách của cậu ta mà cậu ta không nói đỡ một câu, thế nào cũng thấy không được bình thường, còn về nguyên nhân trong đó, mọi người ở đây đều không rõ.

“Hai người cứ thế mà về?” Mục Triết Viễn đã khâm phục trình độ bỉ ổi của hai kẻ này.

“Gây họa không chạy ngay, chờ ông chủ tới bắt đền à? Tôi biết kiếm đâu một nghệ sỹ dương cầm cho anh ta trưng? Chẳng lẽ đưa Tiểu Mãn tới?” Tô Bạch nhìn cấp dưới nhà mình, kéo Tần Ly chạy lấy người.

Đúng là vô sỉ trước sau như một! Mục Triết Viễn hung hăng giơ ngón giữa với cái lưng của sếp mình.